Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 131: Cuối cùng có thể gặp nhau, thiên kiêu chiến mở

Chương: Gặp lại sau ba năm

Ninh Viêm trợn tròn mắt, gương mặt đầy vẻ khó tin.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sao Huyên nhi lại xuất hiện ở đây?

Hắn chỉ tùy ý liếc qua mười người đang tiến đến, vậy mà lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.

Chúng lý tầm nàng trăm ngàn độ, chợt quay đầu lại, người kia lại đứng trên đỉnh Thanh Vân sơn!

— Ủa? Trong mười người này có người quen của Ninh Viêm sư huynh sao?

— Nhìn vẻ mặt của Ninh Viêm sư huynh kìa, chắc chắn là người trong lòng hoặc tình cũ đến rồi!

— Vãi chưởng! Bảo sao ngày thường rủ Ninh Viêm sư huynh dẫn các sư muội đi làm nhiệm vụ, huynh ấy toàn từ chối. Ra là vậy!

Tiếng gọi thất thanh của Ninh Viêm lập tức khiến các đệ tử trong tông bàn tán xôn xao.

Ai nấy đều căng mắt nhìn về phía trước, muốn xem thử người con gái nào lại có thể lọt vào mắt xanh của Ninh Viêm sư huynh — vị thiên kiêu bát hưởng, mang tư chất Đại Đế.

Tiêu Huyên Nhi đang đi cùng mọi người cũng nghe thấy tiếng gọi kia. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, lập tức trông thấy thân ảnh đứng ngoài sơn môn Thanh Vân tông.

— Ninh Viêm ca ca!

Tiêu Huyên Nhi cũng kinh ngạc kêu lên.

Vốn dĩ nàng định sau khi vào Thanh Vân tông mới cho hắn một bất ngờ. Không ngờ bất ngờ lại đến đột ngột như vậy.

Người trong lòng đang ở ngay trước mắt.

Nàng nắm tay Cố Khuynh Thành, bước nhanh về phía trước.

Chẳng mấy chốc, mười người đã đến khu vực trên đỉnh núi.

— Đệ tử mới gia nhập Thanh Vân tông, bái kiến hai vị trưởng lão!

Mười người đồng thanh chắp tay hành lễ.

Dù sao, chỉ cần vượt qua cửa khảo hạch thứ nhất thì cho dù không qua được cửa thứ hai, bọn họ vẫn có thể trở thành đệ tử Thanh Vân tông. Tự xưng là đệ tử Thanh Vân tông lúc này cũng không có gì sai.

— Các ngươi sang một bên chờ trước đi.

— Khảo hạch cửa thứ hai sẽ bắt đầu ngay sau đó.

Mộc Thủy Tiên hờ hững nói, đồng thời dùng thần niệm quét qua đám người một lượt.

Trong số này có vài người thiên phú tạm ổn, thực lực cũng coi như miễn cưỡng. Hẳn là đủ sức đánh bại những ngoại môn đệ tử xếp hạng thấp, tiến vào ngoại môn.

Nghe vậy, sáu nam bốn nữ lập tức ngoan ngoãn đứng sang phía sau chờ đợi.

— Huyên nhi, sao nàng lại đến đây?

— Ba năm... đã ba năm rồi...

Ninh Viêm bước lên trước, ôm chặt Tiêu Huyên Nhi vào lòng.

Trong mắt cả hai đều ngập tràn nước mắt kích động.

Ba năm thoáng chốc trôi qua, nàng vẫn khỏe chứ?

May mà còn có thể gặp lại nàng, ôm lấy nàng, hôn...

— Ta biết ngay mà, đúng là thật!

— Đạo lữ của Ninh Viêm sư huynh đẹp quá đi! Khí chất cũng chẳng tầm thường. Quả nhiên, thiên kiêu chỉ có thể ở bên thiên kiêu.

— Nhìn cảnh này, ta thật lòng mừng cho sư huynh. Nhưng tại sao trong lòng vẫn hơi khó chịu thế nhỉ?

Nội môn đại sư huynh Tần Hàn nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thê lương.

Đã từng có lúc, hắn và Lâm Dao chẳng phải cũng như vậy sao?

Chỉ là về sau...

Haiz, anh hùng không nhắc chuyện năm xưa.

Lâm Dao, bản đế nhất định sẽ tự tay giết ngươi!

Chín người còn lại vừa thông qua khảo hạch cũng đồng loạt nhìn sang.

Chỉ thấy phía sau là hơn mười đệ tử mặc đồng phục Thanh Vân tông, đứng ngay ngắn thành hàng.

Có nội môn, có ngoại môn. Ai nấy đều khí thế hùng hổ, nhìn qua đã biết không phải hạng tầm thường.

Trong lòng mọi người không khỏi nảy sinh nghi hoặc.

Các vị sư huynh này định làm gì?

Xếp hàng chào đón người mới ư?

Không!

Tuyệt đối không thể nào!

Thiên tài đệ tử của một Đế Tông, sao có thể rảnh rỗi đến mức đứng đây chào đón bọn họ?

Lâm Bất Phàm nhủ bụng, chỉ cần đợi thêm một chút, dựa vào thiên phú của mình mà vượt qua bài kiểm tra thiên phú ở quan thứ hai, muốn vào ngoại môn coi như chắc cú.

Phía dưới núi, cuộc khảo hạch vẫn đang tiếp diễn.

Trên thang trời phía trên, thiên kiêu của Lâm gia là Lâm Bất Phàm đang gắng sức leo lên.

Là một trong top một trăm thiên kiêu bảng xếp hạng ngũ vực, hắn tự tin rằng vượt qua huyễn cảnh thiên thê này chẳng có gì khó khăn.

Không lâu sau, khi vừa chạy vội lên tầng thứ nhất của cầu thang, hắn liền bước vào một huyễn cảnh mới.

— Huyên Nhi, cuối cùng em cũng đáp lại ta rồi!

— Ở đây người hơi đông, Huyên Nhi, chúng ta...

Mặt Lâm Bất Phàm lúc này trông y như Trư Bát Giới gặp gái đẹp. Thiên phú là một chuyện, còn tâm cảnh lại rõ ràng chẳng vững vàng gì, có phần bồng bột, ấy vậy mà cũng mò được lên đến tầng thứ một trăm.

Trong huyễn cảnh, hắn bị mê hoặc, ý chí vốn đã không kiên định trong nháy mắt sụp đổ hoàn toàn, kết quả bị trận pháp trực tiếp truyền tống rơi xuống.

— A, a, a!

Lâm Bất Phàm rơi xuống dưới, hai mắt nhắm nghiền, cứ thế xông lên phía trước, chẳng biết mình đang làm cái gì.

— Mẹ kiếp! Lâm thiếu, Lâm thiếu!

— Thả ta ra! Đồ chó chết!

Lâm Bất Phàm nhắm mắt tóm được một nam tử, gào lên vài tiếng chẳng ăn thua, liền một cú đạp thẳng vào mặt hắn ta, rồi hớt hải chạy tiếp về phía sau.

— Ui da! Sao đau thế này?

— Ừm? Ta đang ở đâu vậy?

Lâm Bất Phàm bị đạp ngã lăn ra đất, đau điếng mở to mắt, nhìn quanh bốn phía một lượt, mặt đầy nghi hoặc.

Ngay sau đó hắn nhanh chóng phản ứng lại được!

Hắn vẫn đang ở trên huyễn cảnh thiên thê! Huyễn cảnh... vừa nãy toàn là huyễn cảnh cả!

Ta lại thất bại rồi sao!

Lâm Bất Phàm không cam lòng ngước nhìn về đỉnh núi, không thể cứ thế mà rời đi được, cơ hội tiến vào Đế Tông cùng với Huyên Nhi kia đâu phải muốn có là có.

Chờ thêm chút nữa xem sao.

Thời gian trôi qua, đã nửa ngày.

Đến giờ số người được khảo nghiệm đã lên đến ức vạn, nhưng vẫn còn không ngừng người chạy tới, phía dưới vẫn còn một lượng lớn chưa được kiểm tra.

Nhưng không sao, lần này Thanh Vân tông khai sơn vẫn còn đủ mười ngày.

Cho nên chẳng cần lo sẽ không kịp.

Lúc này trên đỉnh núi, ngoài cổng tông môn, đã có hai ngàn vị tu sĩ trèo lên đến đích đứng chờ.

Bên ngoài tông môn rộng thênh thang, chứa thêm mười vạn người nữa cũng chẳng thành vấn đề.

Còn phía dưới sơn môn thì lại càng bao la vô hạn, chính vì vậy mới có thể chứa được ức vạn tu sĩ cùng tiến hành khảo hạch một lúc.

Ngay giữa khu vực ngoài tông môn, một lôi đài luận võ khổng lồ đã được dựng lên, do chính Tôn giai Luyện Khí Sư của tông môn là Võ Tiêu Dạ tự tay chế tạo, bên trên khắc trận pháp đủ sức chịu được một trận đại chiến cấp Thánh Vương cảnh.

Loại trận pháp nhỏ này, hắn chỉ cần vẫy tay một cái là luyện chế xong ngay.

Lôi đài toát ra khí thế rộng lớn hùng hậu, trận pháp trên đài không ngừng lấp lánh, liên tục cuốn theo luồng nửa bước đạo lực tràn ngập khắp nơi.

Cảnh này khiến mọi người ngơ ngác chẳng hiểu gì. Diễn võ đài? Quan thứ hai chẳng phải là khảo nghiệm thiên phú để phân chia nội môn, ngoại môn hay sao?

Chẳng lẽ đổi luật rồi? Biến thành đấu lôi đài thật à?

Nếu vậy thì tốt quá, mình có thể tận dụng thực lực mạnh mẽ để trình diễn trước khi chính thức vào tông.

Không ít thiên kiêu tự tin vào thực lực bản thân thầm nghĩ như vậy trong bụng.

Ai cũng muốn được nhảy lên thử sức.

— Xin chúc mừng các vị đã vượt qua quan khảo nghiệm thứ nhất, trở thành đệ tử Thanh Vân của bổn tông.

— Bổn thánh sẽ giảng giải cho mọi người một chút về quy tắc tiếp theo.

— Phía sau bản thánh là các thiên kiêu đệ tử nội môn, ngoại môn của Thanh Vân tông, đều là những đệ tử đỉnh phong đứng đầu bảng xếp hạng. Bây giờ, vòng khảo hạch thứ hai chính thức mở màn: thiên kiêu chiến!

— Đánh bại đệ tử ngoại môn, các ngươi có thể tiến vào ngoại môn. Đánh bại đệ tử nội môn, có thể trực tiếp trở thành đệ tử nội môn!

— Dĩ nhiên, không thông qua cũng không cần nản lòng. Các ngươi vẫn có thể tiếp tục làm tạp dịch đệ tử. Một tháng sau, chỉ cần tu vi đạt Động Hư cảnh là được vào ngoại môn; đạt Hóa Thần cảnh thì có thể tiến vào nội môn.

Nội môn trưởng lão La Thần đứng trước hai nghìn người vừa thông qua khảo hạch, cao giọng tuyên bố.

Phía sau ông là bốn mươi vị thiên kiêu đệ tử nội môn và ngoại môn của tông môn.

Vừa dứt lời, bốn mươi người đồng loạt chắp tay, lớn tiếng hô vang:

— Hoan nghênh chư vị đệ tử mới nhập môn đến khiêu chiến!

Trên mặt mỗi người đều tràn đầy tự tin, khí thế mạnh mẽ không hề che giấu mà bùng phát ra ngoài.

Tiên pháp được tu luyện, đan dược được ăn như cơm bữa. Trừ những yêu nghiệt nghịch thiên thật sự, tu sĩ cùng cảnh giới nào có thể đánh bại bọn họ?

Huống hồ, mỗi người trong số họ đều có năng lực vượt cấp chiến đấu.

— Cái gì? Thiên kiêu chiến?

— Không phải chỉ kiểm tra thiên phú thôi sao? Vậy thì tốt quá! Với thực lực của bản thiếu, muốn xông vào nội môn chẳng phải chuyện khó.

Một thiên kiêu vừa nói vừa tỏa ra khí tức trên người.

Hóa Thần sơ kỳ!

Đúng là một thiên kiêu đỉnh phong!

— Vụ thảo! Còn phải thế nữa à? Đại lão, ngài Versailles quá rồi đấy! Theo kiến thức nông cạn của tại hạ, ngài chắc chắn sẽ vào nội môn!

Hai nghìn tu sĩ có mặt lập tức xôn xao bàn tán.

Quy tắc này thật ra cũng không lạ. Rất nhiều đại tông môn khi chiêu thu đệ tử đều tổ chức thiên kiêu chiến, cường giả đứng trên, kẻ yếu ở dưới.

Nhưng điều khiến mọi người chấn động là, ở độ tuổi này, tu luyện đến Động Hư cảnh cũng chỉ đủ tư cách vào ngoại môn?

Còn những người có thể tu luyện đến Hóa Thần cảnh ở độ tuổi này, tại các thế lực siêu nhiên đều đã là đệ tử cấp cao nhất. Vậy mà đến Thanh Vân tông, cũng chỉ có thể làm đệ tử nội môn?

Không hổ là Đế Tông cường đại!

La Thần cao giọng tuyên bố:

— Bản thánh tuyên bố, thiên kiêu chiến chính thức bắt đầu!

— Chúng thiên kiêu Thanh Vân, vào vị trí!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.