Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 148: Chứng đạo nhập đế, đổi lấy Đại Đế

Chương ?: Long Đế Đến Thanh Vân điện

— Thanh Loan phong chủ... Minh Nguyệt nữ đế!

Sau khi hóa thành hình người, Long Đế không khỏi kinh hô. Gương mặt hắn tràn đầy vẻ chấn động.

Chẳng lẽ là một vị Đại Đế ẩn thế?

Trước giờ hắn chưa từng nghe nói có vị Đại Đế nào mang đế hiệu Minh Nguyệt. Thanh Vân này quả nhiên không đơn giản.

Thấy dáng vẻ đó của hắn, Hắc Đế cười trêu chọc:

— Ha ha, không biết Minh Nguyệt nữ đế là ai đúng không?

— Ngươi trở về từ loạn lưu tinh vực, hẳn cũng từng ghé qua hang ổ ở Bắc Hải rồi. Vậy chắc đã thấy vực sâu vạn trượng ở tận đáy Bắc Hải chứ?

Long Đế nghe vậy lại chấn động.

Theo lời Hắc Đế, chẳng lẽ vực sâu không đáy kia là do Minh Nguyệt Đại Đế của Thanh Vân để lại?

Khí tức còn sót lại trong vực sâu ấy, đến tận bây giờ vẫn khiến hắn phải kiêng dè. Vậy thì Minh Nguyệt nữ đế kia...

Là một vị Đại Đế đỉnh phong!

Hắc Đế nhếch miệng cười.

— Hiểu rồi chứ?

— Vực sâu đó là do hai vị Đại Đế của Thanh Vân ta nghiền chết Yêu Đế mà tạo thành.

— Yêu Đế kia cũng chỉ là Đế cảnh hậu kỳ thôi. Bị Đại Đế trong tông ta tiện tay đánh mấy cái đã chết, chán chẳng buồn nói.

Hắc Đế bày ra vẻ mặt khinh thường. Không biết còn tưởng Yêu Đế kia là do chính hắn tự tay nghiền chết.

— Được rồi, bản đế lười nói nhảm với ngươi. Đi theo bản đế.

Một lát sau.

Trong Thanh Vân đại điện rộng lớn.

Phong Thanh Dương ngồi trên chủ vị, nhắm mắt dưỡng thần.

Bên dưới đại điện, ba vị Yêu Tôn của Long tộc đang cung kính đứng sang một bên. Trước mặt bọn họ là Long Thanh, vị công chúa Long tộc được gọi tới.

Bốn người đứng thẳng, không ai dám nhiều lời, yên lặng chờ đợi.

Chẳng bao lâu sau, Hắc Đế dẫn Long Đế bước vào Thanh Vân điện.

Vừa nhìn thấy bóng người trên chủ vị, Hắc Đế lập tức cung kính bẩm báo:

— Bẩm tông chủ, Long Đế đã được đưa tới.

Phong Thanh Dương lên tiếng:

— Ừm, lui xuống đi.

Lúc này, Phong Thanh Dương mới mở mắt, từ trên cao nhìn xuống đại điện.

Sau lưng Hắc Đế là một nam tử trung niên. Trên đầu hắn mọc một đôi long giác.

Vốn dĩ gương mặt không giận tự uy, lúc này lại tràn ngập vẻ kinh hãi.

— Vâng, tông chủ. Thuộc hạ xin lui trước.

Hắc Đế cung kính đáp lời rồi quay người rời khỏi đại điện.

Long Đế cũng chú ý tới ba vị tộc lão và con gái Long Thanh đứng bên cạnh.

Nhưng kể từ khi bước vào Thanh Vân tông, hắn đã liên tiếp chứng kiến thực lực đáng sợ của nơi này, nào còn dám manh động.

Trên chủ vị, giọng nói uy nghiêm của Phong Thanh Dương vang lên:

— Ngươi chính là Long Đế của Long tộc?

Long Đế ngẩng đầu nhìn lại.

Bóng người kia ngồi ngay ngắn trên chủ vị. Trong lòng hắn thầm nghĩ, đây hẳn là chủ nhân của Thanh Vân.

Hắn không dám thất lễ, lập tức chắp tay đáp:

— Bẩm Thanh Vân chi chủ, ta chính là Long Đế của Long tộc, Long Viêm.

— Đế cảnh hậu kỳ, cũng xem như có chút thực lực.

Phong Thanh Dương khẽ gật đầu, không nói thêm gì.

Chỉ cần liếc mắt, mọi thông tin của Long Đế đã hiện rõ trước mắt hắn.

【Long Viêm: Tu vi Đại Đế cảnh hậu kỳ】

【Chủng tộc: Thanh Long】

【Thiên phú: Long ngâm (uy hiếp thể xác và tinh thần, có tác dụng áp chế cực lớn đối với Yêu thú); Diệt Thế Long Tức (thiên phú bản mệnh của Long tộc, long tức nóng rực đủ sức phần thiên chử hải)】

【Thân phận: Tộc trưởng đương đại của Long tộc】

Long Thanh bước lên một bước, lên tiếng:

— Phụ thân, hãy cùng đầu nhập vào Thanh Vân đi.

"Ngài cùng đến cũng đã nhìn thấy Thanh Vân cường đại đến mức nào. Phải biết, những gì ngài thấy cũng chỉ là một góc băng sơn của Thanh Vân ta mà thôi."

— Tộc trưởng, chúng ta không có bảo vệ cẩn thận Long tộc…

— Bất quá, gia nhập Thanh Vân thật sự là lựa chọn chính xác. Chỉ có như vậy Long tộc chúng ta mới có thể lần nữa quật khởi.

— Đây là một cơ hội, Long Đế bệ hạ.

Lúc này, Long Thanh cùng ba đại tộc lão ở một bên ào ào truyền âm với Long Đế.

Long Đế nghe xong, cả khuôn mặt quặn thắt. Cộng thêm nội tâm hắn sớm đã bị khiếp sợ, lúc này cũng bắt đầu dao động.

Long tộc trời sinh ngạo cốt, vĩnh viễn không bao giờ làm nô!

Nhưng mà…!

Đây là đầu nhập vào!

Trở thành thế lực phụ thuộc của hắn, căn bản không tính là làm nô!

Lập tức Long Đế không nghĩ nhiều nữa. Quyết định xong, hắn chắp tay cung kính nói:

— Bẩm tông chủ, ta cũng muốn tộc ta gia nhập Thanh Vân giống như vậy. Mong tông chủ cho phép.

Liền chờ câu nói này của ngươi đây!

Nghe đến lời này, Phong Thanh Dương trong lòng cười khẽ, nhưng bề ngoài vẫn mặt không đổi sắc, uy nghiêm nói:

— Bản tông chuẩn. Ngươi cũng trước hãy đi theo bên người bản tông.

— Tốt. Toàn bộ các ngươi lui ra đi.

Đợi mọi người rời đi hết, Phong Thanh Dương mở hệ thống. Làm lạnh kỳ đã qua, có thể lần nữa đổi lấy Đại Đế.

Còn có ba ngày nữa là thiên kiêu thịnh hội mở ra. Phòng ngừa vạn nhất, nhất định phải chuẩn bị chu toàn.

Ngay khi Phong Thanh Dương muốn ra tay đổi lấy Đại Đế, giọng máy móc của hệ thống vang lên:

— Chủ thượng, hôm nay độ danh vọng thương thành có một phần đánh gãy xương: tu vi đề thăng thẻ. Giá gốc một tám mươi vạn độ danh vọng, hiện giá chỉ cần ba mươi vạn, chỉ bán một tờ.

— Tu vi đề thăng thẻ!

Phong Thanh Dương động tác nhất đình.

Đây chính là đồ tốt a! Hắn hiện tại là Chí Tôn cảnh hậu kỳ, lần nữa dùng một tờ tu vi đề thăng thẻ thì chính là lên thẳng Đại Đế cảnh hậu kỳ.

— Hệ thống, lập tức đổi lấy cho ta, sau đó trực tiếp sử dụng.

Đổi lấy Đại Đế trước hay sau cũng được, tu vi của chính mình mới là trọng yếu nhất.

【Đinh, đổi lấy thành công, chúc mừng ký chủ thu hoạch được cảnh giới đề thăng thẻ. Đinh, sử dụng thành công.】

Hệ thống dứt lời, đại đạo chi lực trong cơ thể Phong Thanh Dương điên cuồng vận chuyển. Dồi dào đạo lực trong nháy mắt sôi trào lên.

Nửa bước chư thiên đại đạo tức khắc chuyển hóa thành hoàn chỉnh đại đạo.

Tu vi Phong Thanh Dương cũng theo đó bắt đầu bão táp.

Chí Tôn cảnh hậu kỳ → Đại Đế cảnh tiền kỳ → Đại Đế cảnh trung kỳ → Đại Đế cảnh hậu kỳ!

Dồi dào đến cực hạn đế uy theo trong cơ thể hắn bộc phát ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ Hoang Võ đại lục.

Khí thế Đại Đế cảnh hậu kỳ cũng theo đó lan ra.

— Lại là Đại Đế!

— Cỗ khí tức này thật lạ lẫm. Chỉ nhìn cái đế uy cường đại này thì không thể nào là Đại Đế mới chứng đạo!

— Ẩn thế Đại Đế! Hướng kia chỉ có Thanh Vân Đế Tông!

Tu sĩ trong ngũ vực ào ào hoảng sợ nói!

Thanh Vân Đế Tông, lại thêm một vị ẩn thế Đại Đế chưa từng hiện thế!

Một lát sau, trong Thanh Vân điện, Phong Thanh Dương đứng chắp tay, yêu dị tử đồng, nhìn ra xa. Tất cả thiên địa ảm đạm phai mờ.

Nhất niệm chi gian, Đại Đế cảnh hậu kỳ.

Cảm giác này quá mỹ diệu.

Hắn cảm giác lực lượng trong cơ thể hiện tại so với trước đó cường đại không biết gấp bao nhiêu lần. Tùy ý một chưởng thì có thể đánh nổ tinh thần.

Nhất niệm chi gian liền có thể xé rách hư không, phá không mà đi.

Quả nhiên đã bật hack thì cứ thoải mái mà hưởng, một khi ăn hack là ăn sảng tới cùng!

Người khác bỏ ra mấy chục vạn năm khổ luyện chưa chắc đã chứng đạo thành Đế. Còn hắn, chỉ mất chưa đầy nửa năm đã leo lên tới độ cao này.

— Dựa vào chư thiên đại đạo cùng tiên khí trong tay bản đế, từ Đại Đế trở xuống chắc chẳng còn ai là đối thủ.

Phong Thanh Dương lẩm bẩm tự đắc. Coi như là đỉnh phong Đại Đế đến đây cũng chưa cần dùng hết sức.

Giới hạn cực đại của chư thiên đệ nhất đại đạo chi lực nằm ở đâu, đến giờ hắn cũng chưa rõ, bởi từ trước tới nay chưa từng có ai buộc hắn phải xuất toàn lực. Sau khi phá cảnh bước vào Đế cảnh, những thứ hắn cảm nhận được cũng tự nhiên nhiều hơn trước.

Hắn chỉ cảm thấy từ nơi sâu xa nhất dường như có một tầng gông xiềng đang trói buộc cả phương Thiên Đạo này. Nói cách khác, nếu không phá vỡ được tầng gông xiềng đó, thì trên đại lục này vĩnh viễn không thể tấn thăng lên cảnh giới sau Đại Đế.

— Sau Đại Đế, chẳng lẽ là Tiên?

Nghĩ đến đây, Phong Thanh Dương không suy nghĩ nhiều thêm nữa. Tiên thì đã sao? Với tốc độ phát triển này của Thanh Vân, chẳng cần bao lâu, dù Tiên có xuống cũng phải khom lưng cúp đuôi trước Thanh Vân.

— Hệ thống, dùng một trăm vạn độ danh vọng, đổi lấy Đại Đế.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.