Chương 199: Vân Lan chính thức gia nhập Thanh Vân
Vân Lan áo trắng từ trong cánh cửa ẩn nặc bước ra, sắc mặt lạnh nhạt, giọng nói băng giá.
— Ồ, đệ đệ tốt của ta, cuối cùng ngươi cũng chịu ra rồi.
Thanh niên dẫn đầu thấy hắn, lập tức cười nhạt.
— Ca ca tự mình đến cái xó xỉnh nhỏ bé này tìm ngươi, ngươi không cảm động sao?
Vân Lan lạnh lùng nhìn đám người trước mắt. Khi ánh mắt rơi lên người Thiên Hải, hộ vệ đang đứng phía sau Vân Hoàng, sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, hai nắm tay siết chặt.
— Thiên Hải, ngươi vậy mà phản bội bản công tử!
Gương mặt âm trầm, hung ác của nam tử áo xám như phóng đại vô hạn trong mắt hắn.
Thiên Hải cúi đầu, giọng nói khô khốc.
— Nhị công tử, xin đừng trách ta. Vốn dĩ ta là người do đại công tử phái đến bên cạnh ngài.
Bốp!
Một cái tát lại giáng mạnh lên mặt hắn.
Vân Hoàng lạnh lùng nói:
— Nói nhảm với hắn làm gì? Giết đi.
— Chuyện này...
Thiên Hải nghe vậy thì do dự.
Hắn chỉ là một hộ vệ nhỏ bé. Nếu thật sự giết chết nhị công tử của Vân gia, một khi sự việc bại lộ, bất kể thế nào hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng hiện giờ, hắn căn bản không còn lựa chọn.
Không ra tay, người chết đầu tiên chính là hắn.
Đúng lúc ấy, Hắc Đế lên tiếng:
— Chờ đã! Các ngươi coi bản đế không tồn tại à?
— Muốn đánh thì cút ra chỗ khác mà đánh. Đây là địa bàn của Thanh Vân ta!
Hắc Đế cuối cùng cũng nhìn thấu tình hình.
Hóa ra đám người này và tên nhóc vừa tới đều là người cùng một gia tộc, mà tên dẫn đầu kia lại là ca ca của Vân Lan.
Khoan đã.
Tên nhóc này từng gặp tông chủ rồi, hơn nữa nhìn dáng vẻ còn như đã gia nhập Thanh Vân tông.
Nhưng bên phía tông chủ cũng chưa có dặn dò gì. Bản đế quan tâm mấy chuyện rách nát này làm gì? Chỉ cần đừng gây sự ở đây là được.
Vân Hoàng nghe vậy, khinh thường bật cười.
— Thanh Vân là thế lực nhỏ bé nào? Bản công tử nghe còn chưa từng nghe qua.
— Một thế lực kiến hôi mà thôi, đúng là không biết trời cao đất rộng, đáng thương thật.
Đám hộ vệ phía sau hắn cũng đồng loạt cười lớn.
Hắc Đế và Lâm Cẩu Sanh lập tức tức đến mặt mày xanh mét.
— Câm miệng! Ngươi dám sỉ nhục tông môn của ta!
— Vân Hoàng, ngươi đáng chết! Cả đám các ngươi cũng đều đáng chết!
Cái gì?
Dám sỉ nhục Thanh Vân tông?
Muốn chết!
Hơn nữa, tên thanh niên này đã gia nhập Thanh Vân. Bất kể thế nào, chuyện hôm nay cũng không thể bỏ qua dễ dàng.
Vân Hoàng cười khẩy.
— Sỉ nhục ngươi thì sao? Một tên phế vật như ngươi lại đi gia nhập cái thế lực nhỏ này, đúng là hết thuốc chữa.
— Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn tranh vị trí Thiếu gia chủ với bản công tử?
Hắc Đế nổi giận, đang định mượn lực lượng đại trận để trực tiếp giết sạch đám người này.
Ngay lúc đó, trên không trung bỗng có một thanh tiên kiếm xé gió bay đến.
Vút!
Tiên kiếm chớp mắt đã tới, kiếm khí lạnh lẽo tung hoành khắp trời đất.
Ầm!
Một tiếng nổ vang trời.
Vân Hoàng và đám hộ vệ phía sau còn chưa kịp đổi sắc mặt, thân thể đã bị kiếm khí chém thành hư vô.
— Ồn ào!
Từ sâu trong Thanh Vân tông, một giọng nói uy nghiêm vọng ra.
Thanh tiên kiếm xé rách hư không, bay trở về tông môn.
Hắc Đế và Lâm Cẩu Sanh nghe giọng nói ấy thì vui mừng.
— Là Diệp tiền bối ra tay!
Ba tên hộ vệ còn lại bên cạnh Vân Lan thì đồng loạt hít sâu một hơi.
Một kiếm chém xuống, đại công tử và đám người kia đã chết sạch!
Vân Lan vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề đổi sắc.
Sau những gì chứng kiến vừa rồi, hắn đương nhiên hiểu rõ sự cường đại của Thanh Vân tông. Kiếm đạo khí tức của vị tiền bối vừa ra tay cũng mạnh đến mức khiến lòng người run sợ.
Chỉ là...
Chuyện này, hắn phải giải thích với gia tộc thế nào đây?
Vân Lan rơi vào trầm tư.
Nhưng rất nhanh, hắn không nghĩ thêm nữa, chỉ cung kính chắp tay về phía Thanh Vân tông.
— Đệ tử Vân Lan, đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp.
Ba tên hộ vệ bên cạnh kinh ngạc hỏi:
— Công tử, ngài thật sự đã gia nhập Thanh Vân sao?
— Ngài mới đến đây không lâu mà đã trở thành đệ tử của Thanh Vân rồi?
Vân Lan bình thản đáp:
— Đương nhiên.
— Chuyện của Vân Hoàng không liên quan đến các ngươi. Mau rời đi đi, càng xa càng tốt. Sang châu khác tu hành đi.
Vân Lan cau mày suy nghĩ rồi dặn dò.
Dù thế nào đi nữa, nếu ba tên hộ vệ này bị gia tộc bắt được, e rằng kết cục sẽ rất thảm.
— Công tử... Chúng ta nguyện vĩnh viễn đi theo người...
Đúng lúc này, Hắc Đế và Lâm Cẩu Sanh bước tới.
— Không tệ lắm. Gia nhập Thanh Vân, một đường thẳng tới mây xanh.
— Lần đầu gặp ngươi, bản đế đã thấy tiểu tử ngươi tiền đồ vô lượng rồi.
Vân Lan nghe vậy, lập tức phụ họa:
— Hắc Đế tiền bối nói rất đúng.
Qua cuộc đối thoại vừa rồi, Hắc Đế cũng hiểu được Vân Lan đang băn khoăn điều gì.
— Nếu ngươi đã là đệ tử Thanh Vân, vậy mấy tên hộ vệ này... nếu không muốn rời đi, có thể miễn cưỡng gia nhập dưới trướng bản đế, phụ trách trấn thủ cổng tông môn.
Ba người này đều có tu vi Đại Đế cảnh, miễn cưỡng cũng đủ dùng.
Đáng tiếc tên Bán Tiên áo xám vừa rồi không biết điều, đã bị Diệp tiền bối tiện tay chém chết luôn rồi.
— A? Đa tạ Hắc Đế tiền bối!
Trong lòng Vân Lan khẽ động, vội vàng chắp tay cảm tạ.
Tông môn đúng là quá chu đáo, lại giúp hắn giải quyết một nan đề lớn như vậy.
Nhất định phải trả thù tông môn...
Phi! Là báo đáp tông môn mới đúng!
Vân Lan vì lỡ miệng nói sai, lập tức tự tát mình một cái.
Hắc Đế thấy vậy thì hài lòng gật đầu.
Tông chủ đã giao cho nó quyền hạn lớn như vậy, còn cho phép tự mình tuyển nhận hộ vệ canh cổng. Nó nhất định phải làm cho ra hồn!
Ba tên Đại Đế này, sau này phải luyện tập nghiêm khắc mới được.
— Đa tạ tiền bối, đa tạ công tử!
Ba tên hộ vệ vội vàng đồng thanh cảm tạ.
Bọn họ biết, mạng nhỏ của mình đã được giữ lại.
Với tu vi Đại Đế cảnh, tại Vân gia hùng mạnh, bọn họ chỉ là hộ vệ của nhị công tử. Nhưng nếu đặt bên ngoài, hoàn toàn có thể tự lập một phương Đế tộc.
Vậy mà tại Thanh Vân, bọn họ chỉ đủ tư cách đi canh cổng.
Chỉ chừng đó cũng đủ cho thấy Thanh Vân khủng bố đến mức nào.
Quả nhiên nhị công tử anh minh! Lần này đúng là sắp bay lên rồi!
Vân Lan lại bắt đầu lo lắng, quay đầu nhìn về phương xa.
Chuyện này phải giải thích với gia tộc thế nào đây?
Nếu vì hắn mà liên lụy đến tông môn, vậy thì không ổn chút nào.
Mặc kệ!
Ba ngày sau, về gia tộc thăm dò tình hình trước đã.
Hắn đã quyết định. Nếu không thể trốn tránh, vậy thì cứ dũng cảm đối mặt.
...
Bắc Thiên vực, Thương Khung Tiên Tông.
Lúc này, toàn bộ Tiên Tông đều bao trùm trong bầu không khí bất an.
Lão tổ đang nổi giận!
Ai dám gây chuyện vào đúng lúc nước sôi lửa bỏng này, vậy thì chỉ có một con đường chết.
— Thanh Vân rốt cuộc có lai lịch thế nào!
— Dám cướp Hoang Võ bản nguyên của ta, còn hủy diệt cả phân thân của ta!
Trong một tiểu thế giới của Thương Khung Tiên Tông, tiên khí nồng đậm cuồn cuộn. Thương Khung Lão Tổ Diệp Đạo Vân phẫn nộ gầm lên.
Khí tức cường đại chấn động, khiến cả tiểu thế giới cũng rung chuyển không ngừng.
— Lão tổ xin bớt giận.
Một bóng người đứng trước mặt Thương Khung Lão Tổ, cung kính chắp tay.
— Thanh Vân này rất có vấn đề.
— Quả thật, Thanh Vân không hề đơn giản.
Nghe vậy, Thương Khung Lão Tổ trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.
Thanh Vân chi chủ kia chỉ trong chớp mắt đã cướp đi Hoang Võ bản nguyên của hắn, hơn nữa còn nhanh chóng thuần thục nắm giữ nó.
Còn nữa, đối phương biết thân phận của hắn bằng cách nào?
Chẳng lẽ cũng là một đại tông môn đến từ Tiên giới?
Nhưng từ trước đến nay, hắn chưa từng nghe nói Tiên giới có một thế lực tên là Thanh Vân.
Thanh Vân chi chủ kia còn nói, ít ngày nữa sẽ giáng lâm, hủy diệt Thương Khung Tiên Tông của hắn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thương Khung Lão Tổ lại sa sầm.
— Hừ!
— Phái người đến các vực điều tra kỹ càng. Người của Thanh Vân chắc hẳn ít ngày nữa sẽ phi thăng.
Thương Khung Lão Tổ lạnh lùng ra lệnh.
Muốn điều động cường giả hạ giới phải trả giá cực lớn. Quan trọng hơn, Thanh Vân chi chủ kia đã dung hợp bản nguyên chi lực, ở hạ giới e rằng chẳng ai có thể làm đối thủ của hắn.
Nhưng một khi đến Tiên giới...
Nếu sau lưng ngươi không có chỗ dựa mà vẫn dám đối đầu với Thương Khung Tiên Tông, vậy thì cứ chờ chết đi!
Cùng lúc đó, Tiên Lan châu, Vân gia.
— Gia chủ! Đại công tử... hồn bài của hắn... đã vỡ!





