Chương 201: Vân Lan trở về Vân gia
Trên không trung vùng biên giới Tiên Lan châu, hai con Tiên Lan Hạc đang vỗ cánh bay đi với tốc độ cực nhanh.
Tên hộ vệ mặc trang phục hộ vệ ngồi trên lưng tiên hạc do dự một lát, cuối cùng vẫn cất tiếng hỏi:
— Công tử, chúng ta cứ trở về qua loa như vậy sao?
— Nếu gia chủ hỏi tới, chúng ta phải ăn nói thế nào đây?
Nghe vậy, Vân Lan trên con tiên hạc bên cạnh liếc hắn một cái, thản nhiên hỏi:
— Sao? Ngươi sợ à?
— Nếu sợ thì cứ tự về trước đi. Bản công tử sẽ một mình đối mặt.
Tên hộ vệ vội vàng xua tay:
— Không, không, không! Thuộc hạ thề chết cũng sẽ theo công tử!
— Chuyến này bản công tử tự có tính toán.
Vân Lan bình tĩnh đáp, trong lòng lại âm thầm suy nghĩ về chuyện lần này.
Phụ thân yêu chiều Vân Hoàng nhất. Nếu ta nói hết sự thật ra...
Khụ, đúng là khó xử thật.
Hai con Tiên Lan Hạc tiếp tục bay nhanh. Nửa ngày sau, họ đã tiến vào lãnh địa Bá Thiên Tiên Quốc.
Vân gia tọa lạc tại Thiên Linh tiên thành, tòa tiên thành lớn thứ hai của tiên quốc.
Vừa bước vào lãnh thổ tiên quốc, khí tức phồn hoa lập tức ập tới. Từng tòa tiên thành nguy nga trù phú nối tiếp nhau trải dài, tiếng người huyên náo không dứt.
Vân Lan không khỏi cảm khái lần nữa.
Quốc vận của tiên quốc này đúng là hưng thịnh đến đáng sợ.
Đúng lúc ấy, tên hộ vệ dùng thần niệm dò xét phía trước, phát hiện khí tức quen thuộc, lập tức lên tiếng:
— Công tử, phía trước hình như là người của Vân gia chúng ta!
Vân Lan nghe vậy, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Chỉ thấy hai con Tiên Lan Hạc đang lao tới từ đối diện. Trên lưng hạc là hai nam tử mặc trang phục cung phụng của Vân gia.
Người trong gia tộc đã tìm tới rồi sao?
Sắc mặt Vân Lan dần trở nên nặng nề.
Người trên lưng tiên hạc phía đối diện cũng phát hiện họ. Hai người đồng thời ghìm chặt hai chân, tiên hạc lập tức ngửa đầu cất tiếng hót dài, rồi dừng giữa không trung.
— Nhị thiếu gia! Sao ngài lại ở đây?
Một người vừa nhìn rõ Vân Lan đã cuống cuồng nói:
— Nhị thiếu gia, ngài mau trở về gia tộc đi! Xảy ra chuyện rồi! Đại thiếu gia đã bị kẻ xấu sát hại. Nếu ngài lại xảy ra bất trắc, vậy thì...
Người còn lại nghiến răng, căm phẫn tiếp lời:
— Đúng vậy! Tên tặc tử kia đáng chết vạn lần! Nếu để Vân gia bắt được hắn, nhất định phải nghiền xương thành tro mới hả giận!
Hai vị cung phụng thay nhau nói không ngừng, hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt Vân Lan đã sa sầm.
Đợi đến khi nhìn sang hắn, trong lòng hai người lập tức giật thót, vội vàng đổi giọng:
— Nhị công tử, chuyện truy sát hung thủ cứ giao cho chúng ta xử lý.
— Ngài tuyệt đối không được tự mình đi tìm tên tặc tử kia báo thù. Làm vậy quá nguy hiểm!
Đại công tử và nhị công tử vốn tình cảm sâu đậm. Lúc này, chỉ sợ nhị công tử còn sốt ruột hơn tất cả mọi người.
Một vị cung phụng khác cũng vội vàng khuyên nhủ:
— Đúng vậy, nhị công tử. Đại công tử trên trời có linh thiêng, chắc chắn cũng không muốn ngài vì báo thù mà tự đẩy mình vào nguy hiểm.
Hai người còn định tiếp tục khuyên, nhưng Vân Lan chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi thúc giục Tiên Lan Hạc bay thẳng về phía trước.
Thấy hắn bay về hướng gia tộc, hai vị cung phụng đều thở phào nhẹ nhõm.
May quá, nhị công tử vẫn còn biết nghe khuyên.
Sau khi bay thêm một đoạn, phía dưới dần hiện ra một tòa đại thành rộng lớn, khí thế hùng vĩ — Thiên Linh tiên thành.
Tiên thành rộng mênh mông, dường như không thấy điểm cuối. Tiên khí lượn lờ khắp nơi, bao phủ cả thành trì.
Tường thành cao lớn tỏa ra khí tức cổ xưa, như thể đã trải qua sự bào mòn của tháng năm vô tận.
Sau đó, Vân Lan và hộ vệ điều khiển Tiên Lan Hạc hạ xuống, tiến vào trong thành.
Hai người vừa xuất hiện đã lập tức bị nhận ra.
— Kia chẳng phải là nhị công tử của Vân gia sao?
— Là hắn đấy. Đại công tử Vân gia bị kẻ gian sát hại, Vân gia đang nổi trận lôi đình. Không ngoài dự đoán, vị trí Thiếu gia chủ của Vân gia sau này chắc chắn sẽ rơi vào tay nhị công tử.
— Đúng vậy! Bây giờ mà tranh thủ bám lấy nhị công tử, sau này ở Thiên Linh tiên thành chẳng phải sẽ tha hồ tung hoành sao?
— Lúc các ngươi còn đang chần chừ, ta đã về nhà chuẩn bị quà rồi.
Một nam tử nói xong, không quay đầu lại mà rời đi.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Đúng thế! Đại công tử Vân gia đã chết, vậy vị trí Thiếu gia chủ chẳng phải sẽ thuộc về nhị công tử sao?
Vậy thì...
Không lâu sau, Vân Lan đã đến trước cổng lớn của Vân gia.
Chỉ thấy những hộ vệ trấn thủ trước cửa đều mặc đồ tang trắng.
— Nhị công tử đã về!
Vừa nhìn thấy Vân Lan, hai mắt tên hộ vệ lập tức sáng lên, vội vàng quay vào trong gia tộc hô lớn.
Vân Lan và hộ vệ phía sau vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, sải bước tiến vào Vân gia.
Vừa bước qua cổng, vô số ánh mắt đã đồng loạt đổ dồn về phía họ.
Có kinh ngạc, có nịnh nọt, cũng có kẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tất cả đều bị Vân Lan thu vào mắt.
Khi nhìn thấy hai người ở phía xa, bước chân hắn khựng lại trong thoáng chốc, ánh mắt bỗng lạnh hẳn đi.
Hai kẻ kia là tâm phúc của Vân Hoàng, chắc chắn biết chuyện Vân Hoàng từng chặn giết ta.
Bây giờ bản công tử bình an trở về, còn Vân Hoàng thì đã chết. Chắc các ngươi bất ngờ lắm nhỉ?
Đúng lúc này, một nam tử đi tới trước mặt hắn, chắp tay nói:
— Nhị công tử, gia chủ gọi ngài đến tiên điện gặp mặt.
— Ta biết rồi.
Vân Lan khẽ gật đầu, sau đó quay sang hộ vệ phía sau.
— Ngươi lui xuống trước đi, mọi việc vẫn như cũ.
Hộ vệ còn chưa kịp đáp lời, nam tử truyền tin đã giơ tay ngăn lại.
— Chờ đã. Gia chủ dặn rằng hộ vệ của công tử cũng phải cùng đến.
Không lâu sau.
Bên trong tiên điện của Vân gia.
Vân Lan đứng bên dưới đại điện, sắc mặt không đổi, cung kính mở miệng:
— Phụ thân, người gọi hài nhi?
Từ chủ vị trong đại điện truyền xuống một giọng nói trầm ổn:
— Lan nhi đã về rồi.
— Chuyện của đại ca con, chắc con cũng đã nghe nói?
Nghe vậy, Vân Lan lập tức để lộ vẻ đau buồn.
— Phụ thân, hài nhi đã biết. Đại ca chết thật thảm...
Đáng đời!
— Kẻ gian to gan dám khiêu khích uy nghiêm của Vân gia ta! Vi phụ đã điều động một lượng lớn cường giả đi truy tìm hung thủ.
— Lan nhi, hiện giờ vi phụ chỉ còn lại con. Gần đây tạm thời đừng ra ngoài, lát nữa vi phụ sẽ ban cho con vài món tiên bảo hộ thân.
Sau đó, Vân Uy lại hỏi han Vân Lan vài câu chuyện thường ngày.
Đột nhiên, giọng nói từ chủ vị đổi hẳn ý tứ:
— Lan nhi, con thấy vị trí Thiếu gia chủ thế nào? Hoặc nói cách khác, con thấy vị trí gia chủ của vi phụ thế nào?
Trong lòng Vân Lan khẽ động.
Cuối cùng cũng đến rồi!
Hắn lập tức cung kính đáp:
— Phụ thân, hai vị trí ấy, có được là may mắn của hài nhi, mất đi cũng là số mệnh của hài nhi. Mọi chuyện đều do phụ thân và trưởng lão hội quyết định.
Bóng người cao lớn trên chủ vị dường như rất hài lòng với câu trả lời này, khẽ gật đầu.
— Đúng rồi, Lan nhi.
— Tiên Thanh học cung sắp khai cung, con đã chuẩn bị đến đâu rồi?
— Phụ thân, e rằng hài nhi không thể đến Tiên Thanh học cung được. Hài nhi đã gia nhập một tuyệt thế đại tông.
Vân Uy hơi sững người.
— Tuyệt thế đại tông? Là tông môn nào?
— Bẩm phụ thân, hài nhi đã gia nhập Thanh Vân Tiên Tông.
Vừa dứt lời, Vân Lan đã hối hận.
Sao hắn lại nóng vội đến mức buột miệng nói ra chứ?
Nếu chuyện bại lộ, liên lụy đến tông môn thì phải làm sao?
Khụ!
Cũng tại tâm cảnh của hắn chưa đủ vững. Dù đã suy tính kín kẽ, nhưng khi trò chuyện với phụ thân, hắn lại vô thức thả lỏng cảnh giác.
— Thanh Vân Tiên Tông? Sao vi phụ chưa từng nghe nói đến?
Vân Uy đầu tiên là nhíu mày hỏi ngược lại, nhưng ngay sau đó dường như nhớ ra điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi.
— Không đúng! Thanh Vân!
Lúc mệnh bài truyền về tin tức, hộ vệ của Hoàng nhi dường như từng nhắc đến hai chữ “Thanh Vân”!
Trong lòng Vân Uy chấn động dữ dội. Hắn lập tức đứng dậy, tiên uy cuồn cuộn như sóng lớn ập xuống, bao phủ toàn bộ đại điện.
— Thanh Vân!
— Lan nhi, nói cho vi phụ biết, đại ca con rốt cuộc chết thế nào?
— Vi phụ chỉ cho con ba câu để trả lời.






