Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 21: Đại Chiến Bắt Đầu

Chương 21: Đại Chiến Bắt Đầu

Trung Vực.

Thần Châu.

Nơi tọa lạc của siêu nhiên thế lực Ngọc Thanh Cung.

— Sư tỷ, đang suy nghĩ gì đấy?

Liễu Tuyết thấy sư tỷ nhìn về phía xa xăm mà xuất thần, liền lên tiếng hỏi.

— Từ lúc theo đoàn đi Đông Vực trở về, sư tỷ cứ mãi không yên lòng.

— Để muội đoán xem nào.

— Sư tỷ, có phải sư tỷ đang nghĩ tới Phong tông chủ không?

Liễu Tuyết không giấu nổi vẻ trêu chọc, cười khúc khích hỏi.

— Nói bậy bạ gì đó.

Lãnh Băng Ngưng vội vàng lấy lại tinh thần, gằn giọng.

— Sư tỷ, người của Thiên Cơ Các đến rồi.

Liễu Tuyết nhìn thấy mấy người bước vào đại điện từ bên ngoài, nhìn qua phục sức liền nhận ra ngay thân phận của họ.

— Ơ? Bọn họ đến đây làm gì?

— Ngọc Thanh Cung ta với Thiên Cơ Các nào có liên lụy gì đâu.

Lãnh Băng Ngưng khẽ nhíu mày.

— Sư tỷ, người quên rồi sao?

— Lúc đó người từng nói muốn bảo vệ Thanh Vân Tông.

— Trưởng lão của Thiên Cơ Các tại Đông Vực bị Thanh Vân Tông giết chết, người nói xem, có phải bọn họ đến vì chuyện này hay không?

— Cái gì! Không được, ta phải đi gặp sư tôn.

Lãnh Băng Ngưng hoảng hốt, vội vàng đứng dậy chạy về phía đại điện.

— Ha ha.

— Sư tỷ còn dám nói là không nghĩ tới Phong tông chủ cơ đấy.

Liễu Tuyết cười nói ở phía sau, cũng vội vàng đuổi theo.

Trong đại điện.

— Vậy thì cung chủ, chúng tôi xin phép cáo lui trước.

— Đã làm phiền nhiều, xin cáo từ!

Lãnh Băng Ngưng cùng Liễu Tuyết vừa chạy tới thì người của Thiên Cơ Các đã rời đi.

— Sư tôn.

— Băng nhi, Tuyết nhi, hai đứa tới rồi.

Cung chủ Ngọc Thanh Cung là một trung niên nữ nhân, nhưng phong vận vẫn còn vẹn nguyên, làn da bảo dưỡng chẳng khác gì thiếu nữ, năm tháng dường như không để lại dấu vết nào trên gương mặt nàng.

— Sư tôn, người của Thiên Cơ Các đến đây làm gì vậy?

— Nhắc tới cũng thật kỳ quái, trưởng lão Thiên Cơ Các đến hỏi xem chúng ta có liên lụy gì với Thanh Vân Tông ở Đông Vực hay không.

— Đám người này thật lắm chuyện, Ngọc Thanh Cung ta đường đường là siêu nhiên thế lực, sao lại có thể dính dáng tới một tiểu tông môn Đông Vực chứ.

— Sư tôn... cái Thanh Vân Tông này có chút quan hệ với Băng nhi đấy.

— Sao? Băng nhi con quen biết Thanh Vân Tông này à?

Lãnh Băng Ngưng cùng Liễu Tuyết liền đem chuyến du lịch Đông Vực và mọi chuyện từng trải qua ở Thanh Vân Tông kể lại tường tận cho cung chủ nghe.

— Ồ! Nói vậy thì Thanh Vân Tông kia đủ sức sánh vai với các siêu nhiên thế lực Trung Vực ta rồi!

— Không ngờ một Đông Vực nhỏ bé lại có sẵn một tông môn siêu nhiên đến vậy!

Cung chủ Ngọc Thanh Cung kinh ngạc thốt lên.

— Đúng vậy đó sư tôn, lúc con cùng sư tỷ đến Thanh Vân Tông, khắp nơi đều chấn động cả.

— Nếu Thanh Vân Tông thật sự lợi hại như các con nói, vậy thì càng không cần lo lắng, một tông môn siêu nhiên như thế tự nhiên chẳng sợ gì Thiên Cơ Các.

— Nhưng mà...

Lãnh Băng Ngưng còn định nói thêm điều gì thì đã bị cung chủ cắt ngang.

— Không có nhưng mà gì cả, muốn kết giao với Ngọc Thanh Cung ta, tự nhiên phải có thực lực tương xứng mà thể hiện ra.

Tông môn yếu kém không có tư cách ngoại giao, quan hệ giao hảo giữa hai thế lực luôn phải xây dựng trên nền tảng thực lực ngang nhau, mới có thể tiến hành trao đổi lợi ích.

...

Bá Thiên Thành.

Đại điện Thiên Cơ Các.

— Ha ha, cái Thanh Vân Tông này đúng là phô trương thanh thế, lừa được không ít người rồi.

— Lão phu cứ nói mãi, một tông môn vô danh ở Đông Vực làm sao có thể dính dáng gì tới siêu nhiên thế lực Trung Vực được.

Trưởng lão Thiên Cơ Các vừa nhận được tin tức liền cười ha hả.

— Chủ các đã truyền tin đến, nói người được phái đi Ngọc Thanh Cung hỏi thăm, bên đó căn bản không hề biết đến Thanh Vân Tông này.

— Nữ tử đứng ra bảo vệ hôm đó chẳng qua chỉ là Thanh Vân Tông thuê mượn mà thôi.

— Vậy thì tốt quá rồi.

— Đại nhân, khi nào chúng ta ra tay?

Bọn họ đã nóng lòng chờ báo thù từ lâu.

Đến lúc đó, nếu may mắn có thể phân chia được một phần truyền thừa Đại Đế của Thanh Vân Tông thì còn gì đẹp bằng.

— Thì ngay hôm nay vậy.

— Lão phu thời gian quý báu lắm, cái Đông Vực này linh khí lại quá ít ỏi.

— Lão phu mà không hít được linh khí Trung Vực thì ho khan cả ngày.

— Vâng, vâng.

Đám người chỉ còn biết cười bồi.

Chỉ trong chốc lát, các đại thế lực ồ ạt xuất động.

Ba đại bá chủ cấp thế lực: Lâu Dương Các, Liệt Hỏa Tông, Thiên Kiếm Môn.

Mười đại đỉnh cấp thế lực: Phù Dương Tông, Xích Pháp Tông, Mặc Hải Tông, Thiên Chiếu Tông, Liệt Hỏa Tông, Đao Kiếm Tông, Thiên Địa Hội, Ngự Thú Tông, Cản Dương Tông, Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Còn có hơn hai mươi thế lực nhất lưu khác.

Tất cả dưới sự chỉ huy của Thiên Cơ Các, rợp trời dậy đất kéo về phía Thanh Vân Tông.

Vô số chiến thuyền che kín cả bầu trời, đâm thẳng tới nơi, kéo theo dòng người đông đảo hiếu kỳ đi xem.

Ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến trận đại chiến chấn động này.

— Tới rồi, tới rồi!

— Các đại thế lực xuất động rồi!

— Trời ạ! Nhiều chiến thuyền quá đi!

Một nam tử hoảng hốt kêu lên.

Người trong thành đều bị đội hình chiến thuyền dày đặc trên không trung làm cho rúng động.

Cả Linh Châu như sôi trào lên.

— Lần trước bấy nhiêu đại thế lực vây đánh một tông môn cũng đã là chuyện hiếm có rồi, vậy mà lần này còn đông hơn thế!

— Xem ra Thanh Vân Tông sắp xong đời rồi, ngần ấy đại thế lực đều tham gia cả.

— Đúng vậy, ngay cả bọn nhị lưu tông môn trong thành chúng ta cũng muốn nhào vô ăn ké chút cơm thừa canh cặn, các ngươi đoán sao?

— Người ta căn bản chẳng thèm để mắt, cứ để bọn chúng đứng hóng gió mà chờ thôi.

— Ha ha!

Thanh Vân Tông.

— Tông chủ.

Lão tổ Lý Thanh Vân cung kính đứng phía sau Phong Thanh Dương.

Thần niệm Đại Đế cảnh của ông bao trùm toàn bộ Đông Vực, mọi động tĩnh của các đại thế lực đều đã nắm rõ như lòng bàn tay từ sớm.

— Đi thôi, cũng đến lúc nên vận động gân cốt một chút rồi.

— Bọn họ đã muốn chơi, vậy thì Thanh Vân Tông ta cũng đành chiều lòng, chơi cho ra trò với bọn họ vậy.

Bên ngoài dãy núi Thanh Vân.

Các đại thế lực kéo đến.

— Đại nhân, theo tin tức thu thập được, Thanh Vân Tông đóng ở ngay trong dãy núi này.

— Hư...

Lão giả đứng đầu chiến thuyền hít một hơi thật sâu.

— Đây quả là một chốn phong thủy bảo địa!

— Linh khí nồng đậm đến vậy cơ à.

— Chứng ho khan của lão phu cũng tạm thời dịu hẳn rồi.

Mọi người cũng tranh thủ cảm nhận một phen.

— !

— Linh khí nơi này còn đậm đặc hơn ngoại giới đến mấy lần!

Ai nấy trong lòng đều nghĩ khác nhau, nhưng đều chung một ý: bảo địa như vậy, chờ diệt xong Thanh Vân Tông tuyệt đối không thể lãng phí, có khi nên dời hẳn tông môn mình đến đây định cư.

— Muốn tấn công Thanh Vân Tông, trước tiên phải bước qua xác của Lâm gia ta!

Một tiếng quát vang lên từ phía đông, một chiếc chiến thuyền lao tới.

Chính là người của Lâm gia, đỉnh cấp thế lực vội vã chạy đến.

— Đây là ai vậy? Không muốn sống nữa à?

— Đúng đó, đông đảo đại thế lực như thế này, còn dám tự tìm đường chết.

Cảnh tượng này khiến những người qua đường ở xa cũng phải sững sờ, chẳng lẽ đây là cứu binh Thanh Vân Tông mời tới?

— Nhìn cờ hiệu trên chiến thuyền kìa, tựa như là Lâm gia, đỉnh cấp gia tộc của Thiên Võ Thành.

— Lâm gia? Sao họ lại đi giúp Thanh Vân Tông chứ?

— Nghe nói Lâm gia là thế lực phụ thuộc của Thanh Vân Tông.

Lâm Chiến một mình một ngựa dẫn đầu, đứng ở vị trí tiên phong.

Toàn bộ Lâm gia: hai vị Chân Nhân cảnh, mười vị Hóa Thần, cùng khoảng năm mươi người ở tầng Nguyên Anh, Động Hư.

Có thể nói toàn bộ cường giả từ Kim Đan trở lên của Lâm gia đều đã xuất động hết.

Mọi người đều hiểu rõ, đám người này đem so với các đại thế lực kia thì chẳng khác nào trứng chọi đá, bọ ngựa cản xe.

Nhưng nếu Thanh Vân Tông thắng, Lâm gia coi như một bước lên mây!

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.