Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 230: Vũ Văn Tiên tộc đến bồi tội

Chương 230: Vũ Văn Tiên tộc đến bồi tội

Lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng Bá Thiên nữ hoàng khẽ động.

Vũ Văn Tiên tộc cực kỳ cường đại, xưng bá một phương tại Vũ Minh tiên quốc. Bá Thiên Tiên Quốc của nàng từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng với đối phương.

Chẳng lẽ bọn họ đến đây là vì Thanh Vân?

Quả nhiên, ngay khi lời nàng vừa dứt, một bóng người từ trên chiến thuyền khổng lồ phía trước bước ra, đạp không mà tới.

Người đó mặc trường bào xanh lam, vạt áo theo gió tung bay, thần sắc hờ hững. Cả người dường như hòa vào thiên địa, khí chất phiêu dật xuất trần.

Một giọng nói vang vọng truyền đến:

— Xin hỏi, vị này có phải Bá Thiên nữ hoàng không?

Ở phía xa, đồng tử Bá Thiên nữ hoàng co rút lại.

Cao giai Thiên Tiên!

Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?

Chẳng lẽ định ngoài mặt thì cúi đầu, sau lưng lại rút kiếm chém người?

Bá Thiên nữ hoàng khẽ nhíu đôi mày đẹp, thăm dò hỏi:

— Bản tiên chính là chủ nhân Bá Thiên Tiên Quốc. Không biết các vị đạo hữu đến đây là vì chuyện gì?

Nếu thật sự giống như nàng suy đoán, đối phương đến gây phiền phức cho Tiên Tông...

Vậy thì chỉ có thể nói, bọn họ thử một lần là đi luôn.

Người kia chắp tay, giọng điệu ôn hòa:

— Ta là đại trưởng lão của Vũ Văn Tiên tộc. Lần này tới đây không hề có ác ý.

— Nghe nói Bá Thiên Tiên Quốc của nữ hoàng bệ hạ có quan hệ vô cùng thân thiết với Thanh Vân Tiên Tông.

— Không biết nữ hoàng bệ hạ có thể cho biết nơi tọa lạc của Tiên Tông hay không? Vũ Văn Tiên tộc chúng ta nhất định sẽ hậu tạ.

Nghe vậy, Bá Thiên nữ hoàng cười như không cười:

— Không có ác ý? Chẳng lẽ các ngươi định tự mình lên Tiên Tông bồi tội sao?

Nàng quá rõ sự kiêu ngạo của những Tiên tộc cường đại này.

Dù cả người đã mềm nhũn, cái miệng vẫn phải cứng rắn vài phần.

Tuy lần này bọn họ không thể không cúi đầu trước Thanh Vân Tiên Tông mạnh mẽ, nhưng một Tiên tộc xưng bá đã lâu lại chủ động phái người tới tận cửa bồi tội, chuyện như thế quả thật hiếm thấy.

Không giống Bá Thiên Tiên Quốc của nàng, biết thời thế đến mức không thể nào hơn được nữa.

Đại trưởng lão Vũ Văn Tiên tộc nghiêm túc đáp:

— Nữ hoàng bệ hạ nói không sai. Lão tổ Vũ Văn gia tộc đang ở trên tiên thuyền phía sau.

— Mong nữ hoàng bệ hạ báo cho biết. Nếu bệ hạ vẫn không yên tâm, hoàn toàn có thể phái cường giả giám sát chúng ta.

Nói xong, hắn còn khom người hành lễ.

Lão tổ đã nói rõ, nếu lần này không giải quyết ổn thỏa, đợi Thanh Vân Tiên Tông rảnh tay rồi chủ động tìm đến bọn họ...

Vậy Vũ Văn Tiên tộc sẽ thật sự bị xóa tên khỏi Thiên Vũ Tiên giới.

Bá Thiên nữ hoàng hơi sững người.

Vũ Văn lão tổ cũng đích thân đến?

Đó là một vị Chân Tiên cự phách!

Nghe giọng điệu của vị đại trưởng lão này, dường như vô cùng chân thành. Chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, ngay cả Vũ Văn lão tổ cũng tự mình đến đây bồi tội?

Nàng trầm ngâm một lát rồi đáp:

— Chuyện này bản tiên không thể tự quyết, cần phải bẩm báo với Tiên Tông trước.

— Các ngươi cứ chờ ở đây.

Dứt lời, Bá Thiên nữ hoàng khẽ động tâm niệm. Một bóng người lập tức xuất hiện sau lưng nàng.

— Mau đến Tiên Tông, bẩm báo việc này.

Nhưng nàng không biết rằng, mọi chuyện xảy ra tại đây đã sớm bị Phong Thanh Dương biết được.

...

Thanh Vân tông, trong Thanh Vân tiên điện rộng lớn.

Phong Thanh Dương khẽ nhướng mày.

— Vũ Văn Tiên tộc, lão tổ Chân Tiên?

— Tên cuồng vọng thanh niên bị bản tông tiện tay bóp chết trong bí cảnh hôm đó, chẳng phải là người của Vũ Văn Tiên tộc sao?

— Ba ngày trước vừa lên tiếng đe dọa, lần này đã tự mình tới cửa bồi tội. Cũng coi như thức thời.

Nghe báo cáo từ phía dưới, Phong Thanh Dương lẩm bẩm:

— Được, bản tông đã rõ, ngươi xuống đi.

Bóng người ấy cung kính hành lễ rồi biến mất khỏi đại điện.

— Có bộ môn tình báo cũng tốt hơn nhiều so với việc hai mắt đen sì chẳng biết gì.

Lúc này, Thanh Vân Ám Lâu đã bồi dưỡng đượcủ tu sĩ, thâm nhập toàn diện khắp vùng Tiên Lan châu.

Có bất cứ gió thổi cỏ động nào, bọn họ đều có thể nắm được tin tức trước tiên.

Cho nên vừa rồi chuyện xảy ra ở Bá Thiên tiên đô, đã lập tức được truyền về.

Bên ngoài đại điện, trong Thanh Vân tông.

Buổi thử luyện ở Thăng Tiên đài vĩ đại vẫn đang tiếp diễn.

Trên Thăng Tiên đài, tiên quang rực rỡ, vô số đệ tử đều đã bước lên đài thăng thiên, mỗi bước dừng lại, mỗi bước lại tĩnh tâm lĩnh ngộ.

Tiếng "oanh oanh" liên tục vang lên bên tai.

Đồng thời thỉnh thoảng lại có vô số Hỗn Độn tiên đoàn từ đỉnh tiên đài bay xuống, hòa nhập vào trong cơ thể các đệ tử.

Dưới tiên đài, một đệ tử nội môn chỉ lên phía trên:

— Thạch Hạo sư huynh quá mạnh! Đã bước lên bậc thứ hai mươi rồi, các ngươi nói sư huynh có cơ hội trèo lên đến đỉnh không?

Đệ tử đứng bên cạnh suy nghĩ rồi trả lời:

— Khó mà nói. Bản thân tôi kém lắm, vừa mới thử nghiệm một chút thôi.

— Phát hiện mỗi bước đều vô cùng khó khăn, nhưng thu hoạch lại rất phong phú.

— Đoán chừng sư huynh lần này khó, dù sao cũng là lần đầu tiên bước lên, lần sau sẽ thuận lợi hơn.

— Đồng thời không chỉ Thạch Hạo sư huynh mạnh mẽ đâu, Lâm Bạch sư huynh, Khẽ Nói sư tỷ, còn có mấy vị Hạch Tâm các sư huynh, bọn họ cũng đi được rất xa!

Nghe vậy, vị nội môn đệ tử kia gật đầu đồng ý:

— Các sư huynh đều thật có bản lãnh.

— Đúng rồi, vị sư huynh này, ngươi vừa mới thử nghiệm đi được bao nhiêu bước? Quả nhiên sư huynh ngươi cũng cảm thấy rất khó?

— Mười lăm bước thôi, không đáng nhắc tới.

— ...

Dưới tiên đài vô cùng náo nhiệt, trên tiên đài càng sâu lắng.

Thời gian từ trôi qua, nửa ngày sau.

Ngoài Thanh Vân tông vạn dặm, một chiếc tiên thuyền khổng lồ ngang qua hư không bay tới.

Chiến thuyền bốn phương tám hướng còn có không ít tu sĩ khí tức cường đại đi theo.

— Theo như bọn họ nói, phía trước cũng là một Tiên Tông.

— Đúng vậy, lão tổ.

— Truyền lệnh cho tất cả mọi người xuống tiên thuyền.

Một giọng nói uy nghiêm truyền xuống.

Sau đó, mấy chục bóng người liền từ trong tiên thuyền lớn bay ra.

Chỉ trong chốc lát.

Ngoài sơn môn Thanh Vân tông, mấy chục bóng người hạ xuống từ hư không.

Sau đó bọn họ cùng nhau bay xuống, đi theo phía sau một lão giả xương tiên phong đạo cốt dẫn đầu, từ tiến về phía trước.

Ngay lúc đó, Hắc Đế đang tuần tra sơn môn phát hiện những người này.

Thầm nghĩ trong lòng, bọn họ chắc hẳn là người của Vũ Văn Tiên tộc.

Hả? Lão giả dẫn đầu kia trông có vẻ rất mạnh.

Hắn chắc cũng chính là Vũ Văn lão tổ kia.

Mặc dù đã có suy đoán từ trước, nhưng quy trình cần thiết không thể thiếu.

— Các ngươi là người của phương nào? Đến địa bàn Thanh Vân tông ta có việc gì?

Hắc Đế ngẩng đầu hỏi.

Nghe vậy, mấy chục tu sĩ phía trước dừng bước.

— Lão phu là lão tổ Vũ Văn Tiên tộc, mang theo tất cả trưởng lão trong gia tộc, đến Tiên Tông đây thỉnh tội.

— Kẻ vi phạm đạo nghĩa trong tộc đã bị khai trừ khỏi gia phả, hôm nay chúng ta đến đây chỉ cầu Tiên Tông cùng Hàn Nguyệt Chân Tiên tha thứ.

Lão giả tiên phong đạo cốt đứng đầu chắp tay, trầm giọng nói.

Phía sau ông ta, toàn bộ tu sĩ Vũ Văn Tiên tộc cũng đồng loạt cúi đầu thật sâu.

Cảnh tượng này mà để người ngoài nhìn thấy, e rằng mắt tròn mắt dẹt đến rớt cả cằm.

Một vị Chân Tiên cường đại lại cúi đầu nhận lỗi, còn tự mình tới tận cửa bồi tội?

Chưa kể những tiên nhân ngày thường luôn cao cao tại thượng kia, giờ đây cũng ngoan ngoãn khom lưng.

— Chủ công đã biết chuyện. Ngươi đi theo bản tiên vào trong.

— Những người khác ở lại đây chờ.

— Kẻ nào dám tự ý rời khỏi nửa bước, tự chịu hậu quả.

Hắc Đế vừa dứt lời, Vũ Văn lão tổ đứng đầu khẽ động ý niệm. Bản mệnh tiên kiếm của ông ta lập tức hiện ra trong tay.

Hắc Đế giật thót trong lòng.

Mẹ nó, lão già này định làm gì?

Chẳng lẽ bản đế vừa nói mấy câu ra dáng quá, khiến lão khó chịu rồi?

Tuy trong lòng hoảng hốt, ngoài mặt Hắc Đế vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, sắc mặt không hề thay đổi.

— Ngươi rút kiếm ra làm gì? Sao nào, định động thủ ngay trước sơn môn Thanh Vân tông ta à? Hừ!

Hắc Đế lạnh lùng quát, sau đó hừ mạnh một tiếng.

— Đạo hữu hiểu lầm rồi.

— Bản tiên quản giáo trong tộc không nghiêm, để tộc nhân mạo phạm Hàn Nguyệt Chân Tiên tiền bối.

— Vì vậy hôm nay, bản tiên mang kiếm đến đây thỉnh tội.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.