Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 232: Tạo Địa Tăng Nhân Giáng Lâm

Chương 232: Tạo Địa Tăng Nhân Giáng Lâm

Rốt cuộc hắn có tu vi gì?

Vậy mà lại có dị tượng khủng bố như thế! Chắc chắn không phải người của mười hai Thiên Vực! Chẳng trách lại có thủ đoạn nghịch thiên, có thể khôi phục Chân Tiên!

Vũ Văn lão tổ không dám nghĩ thêm, vội vàng khom người chắp tay.

— Lão phu Võ Thiên Chân Tiên, bái kiến Thanh Vân Tiên Chủ đại nhân.

— Bái kiến Hàn Nguyệt tiền bối.

Ông ta cung kính hành lễ với Phong Thanh Dương trên chủ tọa cùng Hàn Nguyệt Chân Tiên ở phía trước đại điện.

— Tiên Chủ đại nhân nói không sai. Lần này lão phu dẫn theo toàn bộ trưởng lão trong tộc đến đây, chỉ để hướng Tiên Chủ đại nhân và Hàn Nguyệt tiền bối nhận lỗi, thỉnh tội.

— Lão phu quản giáo không nghiêm, khiến nghiệt tử trong tộc làm ra chuyện trái đạo lý, người người phẫn nộ. Còn xin Tiên Chủ đại nhân và Hàn Nguyệt tiền bối giáng tội.

Vũ Văn lão tổ chân thành nói xong, tâm niệm khẽ động.

Một kiện không gian tiên bảo lập tức hiện ra.

— Tiên Chủ đại nhân, trong này có một trăm vạn thượng phẩm tiên tinh.

Ngay sau đó, tiên kiếm sau lưng ông ta vang lên từng hồi keng keng, rồi bay đến trước mặt.

— Hàn Nguyệt tiền bối, đây là phạt tội tiên kiếm của Vũ Văn gia ta. Chuyện lần này, lão phu cũng không thể chối bỏ trách nhiệm. Tiền bối cứ dùng kiếm này giáng phạt lão phu, lão phu tuyệt không một lời oán hận.

Trên chủ tọa, đôi đồng tử tím của Phong Thanh Dương khẽ chuyển động.

Người ta vẫn nói, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Vũ Văn lão tổ này đúng là rất biết điều.

Một trăm vạn thượng phẩm tiên tinh?

Lần trước Bá Thiên Tiên Quốc mới dâng có mười vạn tiên tinh. Đúng là gia tộc lớn, tiền nhiều đến mức khiến người ta đỏ mắt.

Còn mang kiếm đến thỉnh tội nữa chứ. Tuổi đã một đống rồi mà chiêu trò cũng không ít.

【Vũ Văn Võ, cảnh giới: Chân Tiên tam trọng】

【Thiên phú: Thiên Võ Tiên Thể; tiên đạo: Thiên Võ đại đạo】

【Công pháp: Chân Tiên giai tiên pháp; võ kỹ: ... lược】

Trước đại điện, Tử Hàn Nguyệt liếc nhìn phạt tội tiên kiếm dưới chân Vũ Văn lão tổ. Ký ức của nàng cũng theo đó quay về thời kỳ Thiên Vực đại chiến, mấy ngàn vạn năm trước.

— Được rồi. Trong trận đại chiến Thiên Vực năm đó, Vũ Văn Tiên tộc các ngươi cũng đã bỏ ra không ít công sức.

— Vũ Văn Võ, ngươi càng từng kề vai chiến đấu với bản tiên. Cũng coi như đã lập đại công vì Thanh Cổ.

Khi ấy, lão tổ của Vũ Văn Tiên tộc, đại tộc Tiên Lan châu, cũng cầm chính thanh tiên kiếm này xông pha nơi tiền tuyến, chống lại đại ma.

Cảnh còn, người đã khác.

Không ngờ lần gặp lại này, lại là trong tình cảnh như vậy.

Nghe giọng nói hờ hững của Hàn Nguyệt Chân Tiên, Vũ Văn lão tổ càng thêm áy náy.

Không ngờ tiền bối vẫn còn nhớ ông ta!

Không để tiền bối chém mình thêm mấy vạn kiếm, e rằng ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp lại nàng.

— Tiền bối...

Ông ta vừa mở miệng, giọng nói hờ hững phía trước đã lần nữa truyền đến.

— Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

— Kể từ hôm nay, toàn bộ Vũ Văn Tiên tộc phải thần phục Thanh Vân Tiên Tông, vì tông môn ta làm việc. Ngươi có ý kiến gì không?

Nghe vậy, Vũ Văn lão tổ hơi sững người, sau đó lập tức chắp tay đáp:

— Ta đại diện cho Vũ Văn Tiên tộc, quyết định để toàn tộc quy thuận Tiên Tông! Tiên Tông có lệnh, tộc ta muôn chết không từ!

— Kẻ nào bên dưới còn dám có nửa điểm ngỗ nghịch, bản tiên sẽ đích thân diệt cả tam tộc của hắn, để răn đe!

Vũ Văn lão tổ cung kính lập xuống hai lời thề Thiên Đạo.

Trong cõi u minh, lực lượng Thiên Đạo dung nhập vào cơ thể ông ta.

Phải biết rằng, lời thề Thiên Đạo cũng như đại đạo khế ước, tuyệt đối không phải lời nói suông. Một khi người lập thề làm trái, chắc chắn sẽ phải gánh chịu đại nhân quả khủng bố.

Diệt cả tam tộc?

Đúng là một kẻ tàn nhẫn!

Lão già này không sợ lỡ tay diệt luôn cả chính mình sao?

Hắc Đế đứng phía sau cung kính chờ mệnh lệnh, lại một lần nữa kính phục lão giả này.

Đúng là một kẻ tàn nhẫn! Ta còn chưa kịp nghĩ đến đấy.

— Vậy thì tốt, cứ theo lời Hàn Nguyệt trưởng lão và lời ngươi vừa nói mà làm.

Giọng nói uy nghiêm của Phong Thanh Dương truyền xuống.

— Nhưng bản tông xin nói trước, nếu Vũ Văn Tiên tộc của ngươi dám không tuân lệnh bản tông, cũng không cần đến chuyện diệt tam tộc.

— Cả Tiên tộc các ngươi đều không cần tồn tại nữa.

Phong Thanh Dương suy nghĩ một lúc rồi mới nói ra lời cảnh cáo đầy uy nghiêm này.

— Lão phu kính tuân lệnh tông chủ.

Nghe vậy, Vũ Văn lão tổ lần nữa cung kính đáp lễ.

Đồng thời ánh mắt ông ta lạnh lẽo. Có vẻ lần này trở về phải thanh tẩy kỹ lưỡng trong tộc mới được, tuyệt đối không thể để một tên nghịch tử kéo lụy cả gia tộc.

"Hàn Nguyệt trưởng lão?" Vũ Văn lão tổ thầm nghĩ. Quả nhiên, ngay cả cường giả như Hàn Nguyệt tiền bối cũng chỉ là trưởng lão thôi.

Ông ta thầm nghĩ trong lòng, cũng không thấy quá ngạc nhiên lắm. Dù sao ngay cả vị tiền bối quét rác kia còn mạnh như vậy cơ mà.

Khoan đã! Vũ Văn lão tổ nheo mắt lại, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó!

Hàn Nguyệt tiền bối... dường như đã khôi phục hoàn toàn rồi!

Hắn vừa mới cảm nhận được khí thế của tiền bối, phát hiện căn bản không thể nhìn thấu, đồng thời tiên đạo chi lực quanh thân tiền bối cực kỳ cường đại.

Phát hiện này khiến hắn lần nữa rung động vô cùng. Phải biết rằng, khôi phục một Chân Tiên bất hủ và làm cho một Chân Tiên khôi phục hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Cái trước có thể làm được bằng một số bí pháp cường đại từ thượng giới, còn cái sau thì hắn căn bản không dám nghĩ tới.

Chẳng lẽ tông chủở thượng giới cũng là nhân vật đứng tại đỉnh phong sao!

— Tốt, các ngươi lui ra đi.

Phong Thanh Dương nhìn xuống, liếc mắt nhìn lão giả đang sững sờ tại chỗ, mở miệng ra lệnh.

— Tông chủ, lão phu còn có một chuyện nữa.

Vũ Văn lão tổ nghe vậy dừng lại, nhìn về phía Hắc Đế. Vừa mới vị đệ tử mặc tông phục này có vẻ như địa vị rất cao, hàng ngũ đệ tử sao?

— Tông chủ, vừa mới ta cùng vị đại nhân này trước khi đến đây, trong tông môn có gặp một vị đệ tử. Hắn cầm lệnh bài của Thần Hoàng Mộ gia, nhưng vị đệ tử đó có vẻ như hoàn toàn không biết gì về lệnh bài này cả.

Hắn chỉ về phía sau lưng Hắc Đế, cung kính mở miệng.

— Bẩm tông chủ, đúng là có chuyện này. Đó là hàng ngũ đệ tử Vân Lan.

— Ta để hắn chờ bên ngoài tiên điện.

Hắc Đế gật đầu, cung kính trình báo.

— Vân Lan, Thần Hoàng Mộ gia?

Phong Thanh Dương như có suy nghĩ gì đó. Trước đó kẻ này về nhà, sau đó sự việc đã bại lộ, cuối cùng mới biết hắn không phải người Vân gia.

Chẳng lẽ hắn là người của Thần Hoàng Mộ gia này?

Tử Hàn Nguyệt trước đại điện nghe vậy trong lòng hơi xao động.

— Thần Hoàng Mộ gia? Thanh Vân chúng ta còn có người Mộ gia sao?

Sau đó Phong Thanh Dương từ chủ vị ra lệnh xuống:

— Để hắn tiến vào.

Một lát sau, Vân Lan từ bên ngoài tiên điện bước vào đại điện, sau lưng còn theo Thạch Hạo ba người.

— Sư tôn.

— Tông chủ.

Bốn người cùng nhau chắp tay hành lễ.

— Ngươi nói tiếp.

Giọng nói uy nghiêm của Phong Thanh Dương lần nữa truyền xuống.

Vũ Văn lão tổ nghe vậy không dám chậm trễ, vội vàng kể hết những gì mình biết.

— Tông chủ, Mộ gia này chính là siêu cấp đại thế lực của Thần Hoàng Thiên Vực.

Mộ gia này truyền thừa đã lâu đời, cường giả đông đảo, cùng hai đại Tiên Tông khác chia nhau hùng bá Thần Hoàng Thiên Vực.

— Khi lão phu còn ở cảnh giới Thiên Tiên, từng đến Thần Hoàng Thiên Vực du lịch, cũng từng quen biết người Mộ gia. Vì thế, lão phu có ấn tượng rất sâu về lệnh bài của bọn họ.

— Mà lệnh bài của vị đệ tử này rõ ràng còn cao cấp hơn, e rằng chủ nhân của nó là nhân vật có thân phận cực kỳ tôn quý trong Mộ gia.

Nghe Vũ Văn lão tổ nói vậy, tâm trạng Vân Lan vô cùng phức tạp.

Cha mẹ ruột của hắn là người Mộ gia sao?

Nếu Mộ gia mạnh mẽ như thế, vì sao năm xưa lại bỏ rơi hắn?

Trong lòng hắn có quá nhiều nghi hoặc, chỉ có thể tự mình đến đó, từng bước giải đáp.

Vân Lan chắp tay, sắc mặt tràn đầy khẩn cầu, ánh mắt lại vô cùng kiên định.

— Tông chủ, Vân Lan khẩn cầu tông chủ cho đệ tử đến Thần Hoàng Thiên Vực tìm người thân.

Phía sau hắn, Thạch Hạo cùng hai người còn lại cũng đồng loạt bước lên.

— Sư tôn, Vân Lan sư đệ có quan hệ rất tốt với bọn đệ tử. Ba người chúng đệ tử nguyện đi cùng hắn.

— Coi như sau khi tiến vào Tiên giới, lại trải qua một lần lịch luyện.

Phong Thanh Dương ngồi trên chủ vị, nghe vậy liền trầm ngâm một lát. Sau đó, hắn nhìn về phía Vũ Văn lão tổ bên dưới.

— Vũ Văn Võ, bản tông lệnh cho ngươi đi cùng bốn người bọn họ, âm thầm hộ đạo.

Vũ Văn Võ đã lập Thiên Đạo lời thề, có thể tin tưởng được.

Hơn nữa, ông ta từng quen biết người Mộ gia, bản thân lại là cường giả Chân Tiên bất hủ. Có ông ta đi theo, an toàn của bốn người cũng được đảm bảo.

Huống chi, Thạch Hạo bọn họ đều có thủ đoạn bảo mệnh.

Đúng như lời bọn họ nói, coi như đây là một lần lịch luyện sau khi bước vào Tiên giới.

Vũ Văn lão tổ lập tức chắp tay, cung kính đáp:

— Lão phu tuân theo pháp chỉ của tông chủ.

— Dù lão phu phải bỏ mạng, cũng nhất định bảo vệ bốn vị đệ tử được bình an vô sự.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.