Chương 29: Phượng Hoàng Thánh Thể Hoa Khinh Ngữ, Nữ Đế Mộc Thủy Tiên
— Tiền bối, phụ vương con đã đồng ý cho con tiến vào bí cảnh.
— Việc này có thể giúp tiền bối tìm được thánh dược chữa thương.
— Có lòng rồi, Ngữ nhi.
Một giọng nữ lạnh lẽo, thanh thoát vang lên trong đầu Hoa Khinh Ngữ.
— Tiền bối, đây là điều Khinh Ngữ đã hứa với người, vốn là việc con nên làm.
Nói đến chuyện nàng thức tỉnh được Phượng Hoàng Thánh Thể, quả thực là nhờ một kỳ ngộ.
Một tháng trước nàng ra ngoài du ngoạn, trên đường đi qua một sơn cốc thì nhặt được một chiếc nhẫn kỳ lạ, nàng thấy chiếc nhẫn này nhìn khá đẹp nên mang về.
Không ngờ trong chiếc nhẫn lại có một đạo tàn hồn nương náu, cũng chính là vị tiền bối mà nàng vẫn thường nhắc tới.
Nàng đồng ý sẽ giúp vị tiền bối này tìm thánh dược ôn dưỡng thần hồn cùng bảo quản chiếc nhẫn cho cẩn thận, đổi lại vị tiền bối kia đã dùng rất nhiều pháp lực để giúp nàng thức tỉnh Thánh Thể.
Chỉ tiếc là chưa có công pháp tương ứng, nên không thể phát huy hết toàn bộ thực lực của Thánh Thể, về việc này vị tiền bối kia cũng đành bó tay.
Bình thường hai người vẫn thường dùng thần niệm để trò chuyện với nhau.
Vương cung Kỳ Lân.
Lúc này đã ngồi kín người.
Sau khi mọi người thương thảo xong vài vấn đề liên quan đến bí cảnh, liền giải tán, chờ bí cảnh mở ra.
Vẫn như thường lệ, bên trong bí cảnh không phân biệt thế lực lớn nhỏ, hết thảy những gì vô chủ đều thuộc về người có tài, toàn bộ dựa vào thực lực cá nhân.
Đệ tử bị giết trong bí cảnh, bất luận thuộc tông môn nào, kể cả thánh địa, cũng không được đem ra tính sổ về sau, nếu các phe không hợp mà đánh nhau, mức độ tàn khốc cũng có thể tưởng tượng được.
Đây cũng là điều mà những người cầm quyền các thế lực ngầm đồng thuận với nhau, một chốn thí luyện công bằng cho tất cả, ai sống sót trở về tự nhiên sẽ trở thành trụ cột của tông môn, ai chết đi thì cũng đại biểu cho việc thực lực chưa đủ, vận khí cũng không có.
Tông môn tự nhiên không cần thiết phải vì một đệ tử đã chết, thực lực lại kém cỏi, mà phí công sức đi tính sổ làm gì.
— Vậy thì được, các vị cứ thương nghị đến đây thôi, bí cảnh sắp mở ra rồi, mời các vị tạm nghỉ ngơi trong vương thành của cô một lát.
Kỳ Lân quốc quân đứng dậy, vừa cười vừa nói.
【"Đã dò được vị thiên tài đệ tử thứ ba, mời ký chủ mau chóng tiến về, hoàn thành nhiệm vụ sẽ thu hoạch được phần thưởng lớn."】
— Ra là công chúa của Kỳ Lân vương triều.
— Còn có cả kỳ ngộ nữa cơ à?
Phong Thanh Dương mở bảng thông tin cá nhân của nàng ra xem.
【"Hoa Khinh Ngữ: công chúa Kỳ Lân vương triều, cảnh giới: Kim Đan cảnh hậu kỳ, thể chất: Phượng Hoàng Thánh Thể, kỳ ngộ: một tháng trước nhặt được chiếc nhẫn chứa tàn hồn của Thủy Tiên nữ đế Trung Vực, từ đó kích hoạt Thánh Thể."】
— Thủy Tiên nữ đế lại từ đâu ra vậy? Ngón tay vàng của bà lão nào đây?
— Hai đứa các con tìm chỗ nghỉ ngơi trước đi, vi sư đi làm chút việc.
Phong Thanh Dương dặn dò Thạch Hạo cùng Lâm Bạch vài câu rồi xoay người rời đi.
— Ơ, sư tôn đi làm gì vậy?
Lâm Bạch nghi hoặc hỏi.
— Không biết, chẳng lẽ sư tôn quen ai ở đây?
— Đi thôi đi thôi, sư đệ.
— Đúng lúc chúng ta đi dạo trong thành chơi, khó lắm mới ra ngoài một chuyến, lần trước ngươi cùng sư tôn đi cũng không thèm dẫn ta theo.
Thạch Hạo kéo Lâm Bạch đi về phía trong thành.
— Đúng rồi, sư đệ.
— Nói đến lần trước, cái vị hôn thê của ngươi rốt cuộc thế nào rồi, sao chưa từng nghe ngươi nhắc tới?
— Lần trước về nhà chắc ngươi tạo cho nàng một kinh hỉ lớn nhỉ?
Thạch Hạo hâm mộ hỏi.
Thật khổ sở, sư đệ còn có vị hôn thê, còn hắn làm đại sư huynh mười tám năm nay chưa từng nắm tay một cô gái nào...
— Đừng nhắc nữa, sư huynh.
— Đệ đã đạt đến cảnh giới lòng không còn vướng bóng hồng nhan, rút kiếm tự nhiên thần diệu rồi.
Thạch Hạo thấy sư đệ nói nhẹ tênh như vậy, nhưng trong ánh mắt vẫn thoáng lộ ba phần đau khổ.
Lúc này hắn mới hiểu ra, thảo nào lần đó sư đệ trở về mà cả khí chất cũng thay đổi hẳn.
Nữ nhân, quả thực đáng sợ!
Còn may hắn chưa từng... Cũng không biết nên coi là may mắn hay không may nữa...
Bên ngoài vương cung, Hoa Khinh Ngữ vừa đi vừa phát hiện phía sau có một bóng người bám theo.
— Chẳng lẽ là kẻ theo dõi biến thái!
— Dám để mắt đến bản công chúa!
Tên xấu xa này thật to gan!
— Là ai đó? Ra đây!
Hoa Khinh Ngữ quay người quát lớn.
Nàng bất ngờ thấy một thanh niên tuấn tú, khoác trên mình bộ áo bào trắng xanh, bước tới.
Thấy người đến, Hoa Khinh Ngữ hơi buông lỏng cảnh giác, một công tử tuấn tú như vậy hẳn không phải là kẻ theo dõi biến thái kia.
Nhưng nàng vẫn thận trọng hỏi: — Ngươi là người ở đâu, cả ngày cứ lẽo đẽo theo sau bản công chúa làm gì?
Tay nàng đặt lên thanh kiếm đeo bên hông, sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào.
— Hoa Khinh Ngữ, đúng không?
Phong Thanh Dương nhìn thiếu nữ trước mặt, hỏi.
— Sao hắn lại biết tên ta?
Thân là tam công chúa của Kỳ Lân vương triều, đáng lẽ ra nàng phải là nhân vật nổi danh khắp nơi, nhưng vì thể chất mãi không thức tỉnh được, nên xưa nay chưa từng lộ diện.
Mọi người chỉ biết trong vương triều có một vị tam công chúa thần bí, ngoài ra không biết gì thêm.
— Sao ngươi biết tên ta?
— Còn nữa, ngươi có việc gì sao?
Hoa Khinh Ngữ khẽ cau mày hỏi.
— Bản tọa trên thông thiên văn, dưới rành địa lý, không gì không biết, không gì không hiểu.
— Không gì không biết, không gì không hiểu?
— Khoác lác đấy à? Xéo đi cho khuất mắt!
Hoa Khinh Ngữ im lặng, người này chắc chắn có cách nào đó dò ra được tên của nàng.
— Lần này ta đến là muốn cho ngươi một cơ hội đổi vận, xem ngươi có nắm bắt được hay không.
— Cải biến vận mệnh? Ngươi nói xem.
Hoa Khinh Ngữ muốn nghe xem người trước mặt còn định giở trò gì.
— Rất đơn giản, bái ta làm thầy, gia nhập Thanh Vân Tông ta, bảo đảm đưa ngươi một bước lên mây.
— Hả, hóa ra là tông môn đi chiêu mộ người.
Nàng còn tưởng là chuyện gì to tát, hóa ra chỉ là tông môn tuyển người thôi, sớm nói vậy có phải hơn không.
— Ta vì sao phải gia nhập Thanh Vân Tông của ngươi?
— Thanh Vân Tông của ngươi so với Kỳ Lân vương triều ta thì thế nào?
— Phất tay là diệt được.
Nghe nàng hỏi vậy, Phong Thanh Dương nhẹ nhàng cười một tiếng, đáp.
— Hừ! Vậy Thanh Vân Tông của ngươi so với thánh địa thì sao?
— Thánh địa? Con kiến hôi đó à, chỉ đáng bị người ta giẫm dưới chân thôi.
— Ngông cuồng quá rồi!
Nàng thề đây là câu nói ngông cuồng nhất mà nàng từng nghe qua trong đời!
Một bá chủ cấp thế lực, phất tay là diệt được? Một thánh địa, chỉ đáng bị giẫm dưới chân?
Nhưng đạo tàn hồn trong chiếc nhẫn lại thẳng thắn tán đồng với lời của Phong Thanh Dương, vào thời hoàng kim của nàng, những thế lực cỡ đó cho nàng xách giày cũng chẳng xứng.
Đồng ý thì đồng ý, nhưng nàng không hiểu vì sao vị nam tử Chân Nhân cảnh sơ kỳ trước mặt lại dám nói ra những lời như vậy.
Chẳng lẽ hắn có chỗ dựa là một đại thế lực nào đó ở Trung Vực?
— Ta nói có đúng không, Thủy Tiên nữ đế!
Hoa Khinh Ngữ còn chưa kịp hoàn hồn, vị thanh niên trước mặt đã lại buông ra một câu khiến nàng ngơ ngác.
— Thủy Tiên nữ đế? Ai là Thủy Tiên nữ đế?
— Hắn đang nói chuyện với ai vậy?
Đạo tàn hồn trong chiếc nhẫn chấn động dữ dội! Hắn sao lại biết được!
Chẳng lẽ lại là người của Vô Trần Đại Đế phái tới?
Cũng không đúng, bọn chúng tưởng thần hồn nàng đã bị diệt trừ, không có khả năng tìm được đến đây.
Vậy thì người này rốt cuộc là...?
— Ngươi đừng bận tâm bản tọa là ai, muốn biết thêm thì trước hết hãy gia nhập Thanh Vân Tông ta, bản tông cũng không có nghĩa vụ đứng đây nói chuyện phiếm với ngươi.
Mua một tặng một, quả là hời!
Vị nữ đế này tuy chỉ là tàn hồn nhưng vẫn còn dùng được, miễn cưỡng làm một nội môn trưởng lão cũng tạm ổn, vừa khéo có thêm một nữ trưởng lão cho cân bằng.
— Ngữ nhi, đáp ứng hắn đi.
— Tiền bối...
Mộc Thủy Tiên dùng thần niệm nói với Hoa Khinh Ngữ, bất kể người nam nhân này bằng cách nào biết được, một khi đã biết rõ thân phận của nàng thì chắc chắn không phải người tầm thường.
— Được, con gia nhập Thanh Vân Tông.
— Khinh Ngữ bái kiến sư tôn.
Tiền bối đã có ơn lớn với nàng, chắc chắn sẽ không hại nàng.
