Chương 67: Triệu Hoán Luyện Đan Trưởng Lão, Phong Thanh Dương Nhập Thánh
Long Tà mang theo Lý Yên Chi bước vào trong tông môn. Phóng tầm mắt nhìn ra, cung đình lầu các trùng điệp, cả một cảnh tượng tiên gia hiện ra trước mắt.
— Tiền bối..., đây chính là Thanh Vân Tông sao?
Linh khí nồng đậm đến cực hạn, hóa thành sương thành mưa, vô số công trình kiến trúc hùng vĩ, tựa như tiên cảnh bay lượn giữa không trung, tất cả đều làm rung động tâm can nàng.
Đại tông! Quả thực là một đại tông tuyệt thế! Tất cả những gì nàng chứng kiến đều vượt xa hẳn những gì nàng từng biết.
Nàng thân là con gái thánh chủ một thánh địa, cũng không phải hạng người thiếu kiến thức. Nhìn khắp Đông Vực, nơi nào nàng cũng từng đặt chân đến. Ngay cả nơi hùng mạnh như Trung Vực, nàng cũng đã từng ghé qua. Nhưng cảnh tượng như thế này thì quả thực chưa từng thấy bao giờ!
— Tiền bối..., Ngự Đan thánh địa chúng con nên làm thế nào đây ạ?
Quả thực, đây chính là cơ hội cất cánh cho thánh địa. Thánh địa có thể tiến thêm một bước hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc có nắm chắc được cơ hội lần này hay không.
— Bản thánh chẳng phải đã nói rồi sao?
— Rất đơn giản, Ngự Đan thánh địa các ngươi trở thành thế lực phụ thuộc của chúng ta.
— Sau đó, toàn bộ Luyện Đan Sư từ tứ giai trở lên gia nhập Luyện Đan Điện, luyện đan vì tông môn là được.
— Đây cũng đã là tông chủ ta nương tay với các ngươi lắm rồi. Nếu là ta, ta sẽ thẳng đến tổng bộ Đan Tông Trung Vực, bắt — à không, mời vài vị siêu nhiên Đan Thánh về là xong.
Đương nhiên, việc này chủ yếu cũng là để hoàn thành nhiệm vụ tuyển nhận thiên tài đệ tử. Có thể bổ sung thêm vài vị Luyện Đan Sư thì còn gì tốt hơn.
— Vậy... con có thể xin gặp tông chủ một lần được không ạ? Con muốn...
Lý Yên Chi rụt rè dò hỏi. Dù là trở thành thế lực phụ thuộc hay chỉ là đưa người vào Luyện Đan Điện luyện đan, đều không phải chuyện nhỏ.
— Tông chủ là ngươi muốn gặp thì gặp được sao?
Long Tà lạnh lùng một câu, dập tắt ngay ý định của nàng.
— Đúng thật vậy... Tông môn cường đại đến thế, tông chủ hẳn cũng là nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi, cường đại vô cùng.
Lý Yên Chi thầm nghĩ. Chỉ sợ thánh địa của mình, trong mắt người ta chỉ cần khẽ thở ra một hơi cũng đủ diệt sạch.
Vừa nãy nàng đã đường đột quá rồi.
— Tiền bối, con nguyện gia nhập Thanh Vân Tông. Còn về phía thánh địa, con sẽ lập tức truyền tin báo về.
— Coi như biết điều, không tệ.
— Đi thôi, bản thánh dẫn ngươi đến Luyện Đan Điện.
Một bên khác.
Thanh Vân Điện.
Ngay khi lời của Lý Yên Chi vừa dứt, tiếng hệ thống thông báo lập tức vang lên.
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tuyển nhận thiên tài đệ tử, phần thưởng đã được cấp phát.】
【Chúc mừng ký chủ nhận được một tấm thẻ triệu hồi màu vàng kim.】
【Chúc mừng ký chủ nhận được một tấm thẻ đề thăng tu vi.】
【Chúc mừng ký chủ nhận được một chiếc Đại Đạo Thối Đan Đỉnh.】
Thẻ triệu hồi màu vàng kim: có thể triệu hoán cường giả cảnh giới từ Đại Thánh cảnh đến Đại Đế cảnh.
Thẻ đề thăng tu vi: có thể nâng tu vi lên một đại cảnh giới, không giới hạn, cũng không gây ra vấn đề căn cơ bất ổn.
Đại Đạo Thối Đan Đỉnh: chí bảo cấp Tiên Vương, do Vĩnh Hằng Tiên Vương dùng đại đạo cùng tiên thiết... rèn luyện trải qua mấy ngàn vạn năm mới hoàn thành.
Long Tà cùng Lý Yên Chi vừa vào tông môn, Phong Thanh Dương đã lập tức nhận ra. Phần thưởng hệ thống cũng ngay đó xuất hiện.
Không tệ, thẻ triệu hồi màu vàng kim! Đây là lần đầu tiên ra được thẻ vàng kể từ sau lần triệu hoán được vị Đại Đế lão tổ trước kia! Mong là đừng lại ra thêm một vị Đại Đế nữa đấy!
— Hệ thống, sử dụng thẻ triệu hồi màu vàng kim.
【Đinh, chúc mừng ký chủ sử dụng thẻ triệu hồi màu vàng kim thành công. Đang rút... Chúc mừng ký chủ rút được luyện đan trưởng lão cảnh giới Đại Thánh cảnh — Đại Đan Thánh bậc mười một.】
【Đang khắc ấn... Khắc ấn thành công.】
— Mẹ kiếp!
Lại bị hệ thống chơi một vố đâm sau lưng nữa à? Nhưng thôi cũng được, ra được một vị Đại Đan Thánh, coi như hệ thống cũng biết điều, không so đo thêm với nó nữa.
Đan đạo được chia làm mười bốn giai.
Cửu giai là Đan Thánh, thập giai là siêu nhiên Đan Thánh, thập nhất giai là Đại Đan Thánh, thập nhị giai là Thánh Đan Vương, thập tam giai là Đan Tôn, thập tứ giai là Đan Đế.
Một vị Đại Đan Thánh, đặt trong Đan Tông cũng đã là hàng trưởng lão cấp cao.
Lại còn thẻ đề thăng tu vi nữa?
Xem ra hệ thống cũng không nhìn nổi cảnh hắn suốt ngày chơi bời lêu lổng nữa rồi. Nhưng mà, ngươi thưởng cho ta thẻ đề thăng tu vi thế này, chẳng phải là đang tiếp tay cho ta lêu lổng thêm sao?
Lần đề thăng này lại đúng vào Thánh cảnh. Nhẹ nhàng bước thẳng vào Thánh cảnh, đến cả giai đoạn Bán Thánh cũng chẳng cần trải qua.
— Hệ thống, sử dụng thẻ đề thăng tu vi.
【Chúc mừng ký chủ sử dụng thẻ đề thăng tu vi thành công.】
【Chúc mừng ký chủ đột phá đến Nhập Thánh cảnh sơ kỳ.】
Hệ thống vừa dứt lời, một đạo thánh quang từ trên người Phong Thanh Dương bùng phát, lập tức mang theo thánh uy cường đại.
Toái Không trung kỳ, Toái Không hậu kỳ, Toái Không đỉnh phong, Bán Thánh, Nhập Thánh cảnh sơ kỳ — chỉ trong một bước đã bước thẳng vào Thánh cảnh.
Linh khí trong cơ thể hắn không ngừng chuyển hóa, rèn luyện lại từ đầu, tiếp đó là từng đợt thánh nguyên chi lực cuồn cuộn tuôn trào.
Thiên hoa tụ đỉnh, địa dũng kim liên.
Bước vào Thánh cảnh!
Đến được Thánh cảnh thì có thể nhìn khắp Đông Vực từ trên cao, dù đặt ở cả ngũ vực cũng được xem là cường giả một phương. Cho dù mạnh như Trung Vực, tuy Thánh Nhân không dám nói là có thể ngang hàng, nhưng cũng đủ sức đứng vào hàng cường giả một phương rồi.
Kỳ thực Nhập Thánh cảnh chính là một ngưỡng cửa. Đạt đến Nhập Thánh cảnh, ngươi mới có đủ tư cách thỏa thích tận hưởng đủ loại đãi ngộ ở Trung Vực, mới được tận mắt chiêm ngưỡng phong thái Trung Vực.
Có thực lực thì Trung Vực chính là thánh địa tu luyện, không có thực lực thì Trung Vực chẳng khác nào Địa Ngục. Đạt đến Thánh cảnh thì có thể tự mình sáng lập thánh địa, truyền thừa mãi không dứt. Quả thực có thể nói là một bước lên trời!
Nếu để những kẻ cả đời chỉ dậm chân tại Bán Thánh hay Toái Không đỉnh phong biết được Phong Thanh Dương chẳng qua chỉ chơi bời hơn một tháng đã dễ dàng bước qua ngưỡng cửa ấy, e rằng họ khóc chết mất — người với người thật không thể so sánh!
Có kẻ sinh ra đã là nhân vật chính, có kẻ sinh ra chỉ để làm nền mà thôi...
— Nhập Thánh cảnh.
Vừa thu liễm lại khí thế của bản thân, Phong Thanh Dương chỉ cảm thấy một quyền có thể đánh vỡ hư không, một cước có thể đạp nát đại địa.
Dời non lấp biển, phân trời xẻ biển, một quyền phá vỡ hư không, vạn vật quy phục!
Cùng lúc đó.
Trên không Thanh Vân Tông.
Một bóng người từ trên cao giáng xuống, chỉ có điều lần này khác hẳn lần Long Tà xuất hiện trước kia — đây là một lão giả có phong thái trầm lặng, không phô trương lấy một chút khí thế nào.
Quả nhiên, chỉ có người trẻ tuổi mới thích phô trương, còn kẻ càng có thực lực thì đi đến đâu, phong thái sắc bén cũng tự nhiên lộ ra đến đó mà không cần cố ý.
Thanh Vân Điện.
【Luyện đan trưởng lão Mạc Vấn. Cảnh giới: Đại Thánh cảnh đỉnh phong. Đan đạo: Đại Đan Thánh.】
— Bái kiến tông chủ.
Lão giả theo đúng lễ số, cung kính hành lễ.
— Mạc lão phải không? Từ nay về sau, ngươi chính là Luyện Đan Điện trưởng lão của Thanh Vân Tông ta.
— Hiện tại Luyện Đan Điện chỉ có hai đệ tử, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ có rất nhiều Luyện Đan Sư đến đây.
— Đến lúc đó, mọi việc sẽ phải nhờ vào Mạc lão cai quản rồi.
Trải qua hơn một tháng được vị trí tông chủ un đúc, Phong Thanh Dương cũng đã thay đổi khá nhiều. Không kiêu ngạo, nhưng chớ có chọc vào hắn, không thì cứ chuẩn bị xuống Địa Ngục mà ở. Không cuồng vọng, nhưng cũng chẳng phải hạng thiếu niên để người khác tùy tiện coi thường — cái gì cần tuyên bố vẫn phải tuyên bố rõ ràng. Nói chung, đã bỏ hẳn được vẻ ngây ngô của những ngày đầu mới lên ngôi.
Giờ đây, bất kể là ai, kể cả các vị lão tổ cảnh giới Đại Đế, gặp hắn cũng phải cung kính gọi một tiếng tông chủ.
— Không dám, đa tạ tông chủ tin tưởng.
— Lão phu nguyện vì tông môn cúc cung tận tụy.
— Chuyện của Luyện Đan Điện, lão phu nhất định sẽ quản lý cho thật tốt.
— Hệ thống, lấy Đại Đạo Thối Đan Đỉnh ra.
Phong Thanh Dương lấy chiếc đại đạo đỉnh từ trong không gian hệ thống ra.
Giờ Luyện Đan Điện đã có trưởng lão cấp cao trông coi, chiếc đỉnh ấy cũng có thể đưa vào sử dụng ngay. Chẳng lẽ để không mà ngắm chơi sao?
Đừng quản nhiều làm gì — ở Thanh Vân Tông ta, nó cũng chỉ là một chiếc đỉnh luyện đan bình thường mà thôi.
