Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 7: Cường Thế Diệt Sát

Chương 7: Cường Thế Diệt Sát

— Vương Thiên!

Nhìn thấy kẻ vừa tới, Lâm Bạch nghiến răng nghiến lợi. Gã này đúng thật là âm hồn bất tán mà!

— Ha ha, chính là bản công tử đây. Bản công tử tới thăm ngươi, thằng củi mục này, đây.

Vương Thiên là kình địch một mất một còn của Lâm Bạch, hai gia tộc bọn họ đều là thế lực đỉnh cấp của Đại Chu, vẫn luôn ngấm ngầm đấu đá công khai lẫn kín đáo. Có lần Lâm Bạch dẫn Niệm Thanh dạo phố, Vương Thiên bị nhan sắc của Niệm Thanh mê hoặc. Từ đó hắn thường xuyên bêu riếu làm nhục Lâm Bạch, muốn hắn thêm phần mất mặt.

— Ơ, mấy vị bên cạnh đây là bằng hữu của Lâm công tử à? Hân hạnh, hân hạnh!

Tu vi Vương Thiên tương đối thấp nên không nhìn ra được cảnh giới tu vi của nhóm Phong Thanh Dương, tưởng rằng chỉ là người bình thường.

— Quả thật đúng là vật họp theo loài, người chia theo nhóm mà.

— Quả nhiên chơi được với Lâm thiếu gia cũng đều là một lũ củi mục cả.

Vương Thiên hung hăng càn quấy nói.

— Vương Thiên, ngươi câm miệng lại!

Thấy Vương Thiên buông lời sỉ nhục ngay trước mặt tông chủ của mình, Lâm Bạch vội vàng đứng bật dậy.

— Thiếu gia, thuộc hạ vừa nghe nói bọn họ hình như là người của Thanh Vân Tông. Lâm Bạch cũng đã gia nhập Thanh Vân Tông rồi.

— Ồ? Thanh Vân Tông? Thanh Vân Tông là tông môn nào vậy?

Vương Thiên còn đang thắc mắc sao lại có tông môn muốn thu nhận thằng củi mục Lâm Bạch này.

— Ha ha, thiếu gia có điều không biết, Thanh Vân Tông là thế lực bất nhập lưu, nghe nói người trong tông đã chạy sạch cả rồi.

— Ha ha, quả đúng vậy, tông môn củi mục thu nhận danh hào củi mục, thật là danh chính ngôn thuận!

— Ồn ào!

Hộ vệ Vương Kiếm một chưởng đánh ra, trong nháy mắt đem Vương Thiên đang cười ha hả kia đập thành một màn sương máu.

Ba người Phong Thanh Dương từ đầu đến cuối chỉ nhìn đám người này như nhìn một bầy khỉ.

— Không còn tiếng khỉ kêu nữa, bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.

Phong Thanh Dương còn tượng trưng gãi gãi lỗ tai. Đám hề này đúng là cưỡi tên lửa xuống Địa Phủ, hận không chết cho lẹ. Chọc ai không chọc, lại đi chọc vào hắn.

— Ta dựa vào, mạnh thật đấy! Lâm Bạch kinh hô.

Trong ba người, kẻ bình thường nhất chính là hộ vệ Vương Kiếm, vậy mà lúc ra tay, luồng tu vi cường đại ấy trực tiếp chấn kinh Lâm Bạch.

"Đây chính là sức mạnh của một cường giả sao? Quyền sinh sát trong tay, mười bước giết một người, ngàn dặm không lưu dấu vết! Lâm Bạch ta nhất định phải trở thành một cường giả như vậy."

— Ngươi, ngươi, ngươi...

Tên chó săn của Vương Thiên đến giờ vẫn chưa kịp phản ứng. Chỉ cảm nhận một luồng tu vi mãnh liệt khiến mắt tối sầm rồi bị đánh bay ra ngoài, sau đó liền thấy thiếu gia nhà mình hóa thành một màn sương máu, bốc hơi biến mất.

— Các ngươi giết thiếu gia!

— Các ngươi đợi đấy, đợi đấy... hứng lấy cơn thịnh nộ của Vương gia ta đi!

Tên chó săn của Vương Thiên sợ đến nỗi nói năng lắp bắp, nhưng vẫn gắng gượng buông vài lời ngoan cố.

— Vương gia không cần thiết phải tồn tại.

— Đi thôi.

Phong Thanh Dương chỉ nhẹ nhàng buông một câu, liền xoay người rời đi. Trận náo động này cũng thu hút không ít người tới xem.

Nhất là những kẻ vòng một chưa qua được, nghe những lời Vương Thiên vừa nói mà tức giận không dám lên tiếng, giờ đều vỗ tay ầm ầm khen hay, chỉ thẳng mà hả hê trong lòng.

— Ngưu bức, huynh đệ này mạnh thật đấy!

— Đúng vậy, thiếu gia của gia tộc đỉnh cấp nói giết là giết, còn dám nói Vương gia không cần thiết tồn tại.

— Nhưng nhìn mà đúng thật sảng khoái, ha ha, cái tên Vương Thiên này đúng là hung hăng càn quấy, đáng đời chọc phải người không nên chọc, không thì lão tử đánh không lại hắn cũng phải ngày đánh hắn ba lần, mỗi lần tám tiếng đồng hồ!

— Khoan đã, các hạ cứ thế mà rời đi thì hơi không ổn đấy.

— Lại gì nữa đây? Còn không dứt à?

— Ngươi là ai? Thanh Vân Tông ta làm việc còn cần ngươi chỉ giáo sao?

— Để tại hạ tự giới thiệu, tại hạ là trưởng lão của Thiên Cơ các, cũng là người quản sự của Thu Đồ Đại Hội lần này.

— Ngươi tới vì tên nhóc kia mà lên tiếng à?

— Không, các hạ hiểu lầm rồi, loại thế lực nhỏ đó còn chưa đáng để Thiên Cơ các ta ra tay. Chỉ là muốn mời quý tông tham dự... buổi giao lưu đại hội sắp tới.

Vị trưởng lão này cũng có phần khó hiểu, vì sao một thế lực bất nhập lưu như Thanh Vân Tông lại có cường giả bí ẩn như vậy, chẳng lẽ hậu nhân Thanh Vân Tông đã đạt được truyền thừa Đại Đế!

Lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa — chỉ riêng bốn chữ "truyền thừa Đại Đế" thôi cũng đủ sức hấp dẫn lớn đến vậy. Nhìn vị lão giả tóc bạc mặt hồng hào trước mặt, Phong Thanh Dương do dự một chút.

【Tinh! Đã là tương lai Chư Thiên Đệ Nhất Thần Tông, sao có thể không có danh tiếng?】

【Tuyên bố nhiệm vụ không giới hạn thời gian: danh chấn Đông Vực. Nhiệm vụ không có thời hạn, căn cứ mức độ hoàn thành mà nhận phần thưởng tương ứng.】

"Danh chấn Đông Vực? Tốt, bước đầu tiên nhập thế của Thanh Vân Tông ta thì bắt đầu ngay từ buổi giao lưu hội này vậy."

"Dù sao cũng đang buồn chán, chơi đùa cùng các ngươi một phen vậy."

— Mời!

Bốn người Phong Thanh Dương liền được mời tới một tòa lầu các ở khu trung tâm để chờ.

Trên đường đi, Phong Thanh Dương còn giới thiệu Vương Kiếm và Thạch Hạo cho Lâm Bạch vừa mới thu nhận làm quen.

— Lâm Bạch, đây là đại sư huynh của con, Thạch Hạo. — Đây là hộ vệ Thanh Vân Tông ta, Vương Kiếm.

— Vãn bối bái kiến đại sư huynh, còn có tiền bối Vương Kiếm.

Lâm Bạch lần lượt chào hỏi. Hắn không ngờ vị tiền bối họ Vương lợi hại như vậy trong mắt mình lại chỉ là hộ vệ trong tông môn, còn vị đại sư huynh này nhìn cũng chẳng đơn giản chút nào, thiên phú chắc còn phải mạnh hơn cả Thanh Nhi...

"Lần này đúng là ôm được đùi to rồi, xem còn ai dám coi thường ta nữa!"

Lâm Bạch đắc ý cười thành tiếng, lập tức phát hiện không ổn, vội vàng làm bộ nghiêm túc trở lại. Cảnh này chọc cho cả nhóm Phong Thanh Dương cười phá lên.

— Ha ha, sư đệ có chuyện gì vui thì đừng giấu, kể cho sư huynh nghe với.

Thạch Hạo cũng bắt đầu trêu chọc vị sư đệ vừa mới nhận. Hắn cảm thấy tên sư đệ này khá thú vị.

Lâm Bạch cũng dần bỏ bớt sự câu nệ lúc mới vào tông. Kỳ thực hắn vốn là người hài hước, lạc quan, chỉ vì chuyện tu luyện mãi bị người đời giễu cợt nên mới trở nên khổ sở như vậy.

— Ha ha, cảnh này phải ngâm một câu thơ mới xứng.

"Đại Chu củi mục thuộc về Lâm Bạch. Thu đồ đại hội mộ danh mà đến. Bước chân Thanh Vân, chí hướng lăng vân. Nhân sinh đắc ý, tận hưởng phong lưu."

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.