Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 72: Thăm dò bí cảnh huyết sắc Minh Hoa

Chương 0: Một Nắng Hai Sương Vào Thánh Châu

“Một nắng hai sương vào Thánh Châu, Màn trời chiếu đất uống giọt sương. Nghe nói bí cảnh có thánh vật, Cuối cùng thu hoạch một chó đen.”

Lâm Bạch nhìn con chó đen nhỏ mặt dày mày dạn bám theo mình, cảm xúc nhất thời vô cùng phức tạp.

— Ha ha, Lâm Bạch ca ca làm thơ ngày càng hay rồi đó!

Tô Yêu Yêu đứng bên cạnh cười khúc khích.

Trong một tháng quen biết ngắn ngủi, nàng đã thấy thanh niên hài hước này làm không dưới trăm bài thơ.

Quả thật rất thú vị.

Đúng là ở đâu cũng chẳng thiếu người vui tính.

Chuyến lịch luyện Đông Vực này của hắn đúng là không uổng công.

Thạch Hạo nghe vậy cũng cười gượng.

Sư đệ này của hắn, ngoài việc hài hước hơn một chút, đẹp trai hơn hắn một tí, còn từng nắm tay nữ tử ra... thì khuyết điểm duy nhất chính là thơ làm quá dở.

— Hừ, có bản đế đi cùng là phúc khí của các ngươi.

— Đám người trẻ tuổi các ngươi đúng là còn quá non.

— Cứ yên tâm đi, chỉ cần các ngươi giúp bản đế làm chuyện nhỏ này...

— Sau này có việc gì, bản đế sẽ thay các ngươi giải quyết!

Hắc Đế lắc lắc thân thể, vẻ mặt khinh thường nói.

Bí cảnh này nguy hiểm khắp nơi. Với tu vi hiện tại của nó, vẫn nên tiện thể đi nhờ xe thì hơn.

Lâm Bạch và những người khác chẳng buồn để ý tới nó.

Nó muốn theo thì cứ theo.

Còn nói cái gì mà thay bọn họ giải quyết phiền phức... Nhìn dáng vẻ gầy yếu, nhỏ xíu của con chó đen này, rõ ràng là một con chó yếu nhớt được chăm kỹ quá rồi.

— Mặc kệ nó đi, chúng ta tiếp tục tìm kiếm về phía trước.

— Chúng ta rời tông lịch luyện đã hơn một tháng.

— Đừng đến lúc quay về, thân là thân truyền đệ tử mà tu vi lại còn không bằng đám đệ tử nội ngoại môn.

— Như vậy chẳng phải làm sư tôn mất mặt sao?

Tuy hơn một tháng qua, tu vi của bọn họ tăng vọt, thực lực cũng đã khác xưa, nhưng bọn họ đều hiểu sự đáng sợ của tông môn.

Bảo vật không thiếu, tiên pháp càng không thiếu.

Chỉ cần đệ tử trong tông đủ nỗ lực, thành tựu chắc chắn sẽ không thấp.

Thạch Hạo đã nói đến chính sự, Lâm Bạch và Hoa Khinh Ngữ đều lập tức nghiêm túc.

— Sư huynh nói đúng. Khi nhóm đệ tử kia vừa mới vào tông, đệ đã chú ý tới vài người có thiên phú cực cao.

— Trong số đó thậm chí còn có hai vị thiên kiêu đạt tám tiếng chuông.

Thiên phú của bọn họ tuy cao hơn, cửu đỉnh chín vang có thể nói là độc nhất vô nhị trong hàng đệ tử Thanh Vân tông, nhưng bọn họ khởi bước quá muộn.

Dù sở hữu thiên phú nghịch thiên, đến nay cũng chỉ mới tu luyện hơn một tháng, vậy mà đã vượt qua thành quả mười năm khổ tu của rất nhiều người.

Thạch Hạo từng bị đào mất Chí Tôn cốt, tu vi bị phế. Sau khi tái tạo Chí Tôn cốt, hắn chỉ cần khôi phục lại tu vi là được, vì thế tu vi hiện tại cao nhất trong ba người.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn có khả năng bị các thiên kiêu trong tông vượt qua.

— Không thể nào? Ba người các ngươi có thiên phú cao như vậy, tu vi cũng chẳng hề yếu, vậy mà còn lo bị người khác vượt mặt?

Tô Yêu Yêu khó hiểu hỏi.

Nàng là đích nữ của Nam Vực Tô gia. Tu vi hiện giờ cũng chỉ mới Nguyên Anh đỉnh phong, cao hơn Lâm Bạch và Hoa Khinh Ngữ vỏn vẹn hai tiểu cảnh giới.

Mà như vậy, nàng đã là thiên tài cùng thế hệ số một của Tô gia.

Thạch Hạo bằng tuổi nàng, vậy mà đã đạt tới Động Hư cảnh.

Đúng là khủng bố đến mức không nói nên lời!

Thế mà còn sợ bị vượt qua... Vậy thiên kiêu của Thanh Vân tông rốt cuộc phải mạnh đến mức nào?

Nàng cũng thường nghe ba người nhắc đến tông môn mà họ luôn tự hào: Thanh Vân tông.

Trong tông cường giả vô số, tông chủ càng có tu vi Thông Thiên. Dù đặt mắt nhìn khắp Ngũ Vực, cũng không e ngại bất kỳ người nào hay bất kỳ thế lực nào.

Bốn người bọn họ đi đường suốt cả tháng nay, cũng đã nghe oai danh Thanh Vân tông không ít lần. Quét ngang Tứ Thánh Thú, uy hiếp cả tam đại thánh địa.

— Đương nhiên, trong Thanh Vân chúng ta thiên kiêu cũng vô số. Một khi chậm chân, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người khác vượt mặt.

Nghe Thạch Hạo nói thế, Tô Yêu Yêu càng thêm muốn lên Thanh Vân một chuyến cho đã mắt. Tông môn như vậy, há chẳng khiến người ta khao khát.

— Thạch Hạo ca ca, các ngươi khi nào về tông vậy? Yêu Yêu cũng muốn gia nhập Thanh Vân tông của các ngươi.

— Hì hì, bản tiểu thư thiên phú này chắc không làm được hạch tâm đệ tử, làm nội môn đệ tử là ổn rồi. Ở Nam Vực đợi đã quen rồi, được gia nhập một tông môn cường đại ở Đông Vực tu luyện cũng không tệ chút nào.

— Khục! Tu đạo chưa thành, lấy gì mà về nhà?

Thạch Hạo cảm khái.

Còn chuyện Tô Yêu Yêu muốn nhập tông thì phải xem ý tứ tông môn nữa. Hiện tại tông môn vừa đại quy mô khai sơn thu đồ đệ, đoán chừng trong thời gian ngắn sẽ không chiêu sinh thêm.

Chỉ một lát sau. Bốn người Thạch Hạo đã đến trước một huyệt động thiên nhiên khác trong bí cảnh.

Chỉ thấy từ trong huyệt động bốc ra cuồn cuộn khí tức đỏ như máu. Huyệt động này cực lớn, nhìn ra xa chỉ thấy một vực thẳm mênh mông, tựa hồ vĩnh viễn không có đáy.

Bên ngoài hang, cỏ khô và lá mục chất đống, một màu hoang vu ảm đạm. Chúng cũng đã bị đám sương khí đỏ máu ô nhiễm quá lâu nên mới khô héo chết sạch.

— Đám sương khí này không ổn. Bên trong chẳng lẽ có bí mật gì?

Lâm Bạch đứng ngoài động cau mày.

— Úi, tiểu tử. — Bản đế khuyên ngươi, không muốn chết thì đừng chui vào. Chỗ này không phải nơi tốt lành gì đâu.

Hắc Đế nhếch mép. Thần thức của nó hiện chỉ thi triển được trong phạm vi một mét, nhưng vừa chạm vào đám sương khí đỏ kia đã cảm nhận được đây không phải thứ dễ chơi.

Vì muốn thuận lợi ra khỏi bí cảnh, nó vẫn mở miệng nhắc nhở mấy thằng nhóc này.

— Ngươi chỉ giỏi nói khoác lác, hù dọa người thôi. — Không phải nơi tốt? Không có đồ tốt thì bọn họ vì cái gì còn ùn ùn chui vào?

— Bọn họ dám vào, chúng ta cũng dám.

Lâm Bạch chỉ tay về phía một đám người đang tiến đến không xa. Chỉ trong thời gian ngắn trước đó, đã có không ít người lần lượt chui vào.

— Cái đó bản đế sao biết được. Dù sao cũng không phải chỗ tốt. Có hay không có đồ tốt, bản đế làm sao biết?

Thấy mấy thằng nhóc không chịu nghe lời khuyên, vậy thì mặc kệ chúng. Chính mình cùng lắm lại đi lừa… ờ tìm người khác, cũng vậy thôi.

— Sư đệ, chúng ta tìm người hỏi một chút là được.

Thạch Hạo dứt lời, bước tới gần hai nam tử cách đó không xa, vỗ nhẹ vai một người.

— Huynh đệ, trong này là chỗ nào vậy? — Chúng ta lần đầu vào bí cảnh, không rõ lắm.

— Ai là huynh đệ của ngươi? Mẹ nó, đập ta làm gì? — Cút mau, đừng đến phiền lão tử!

Hai nam tử kia đang bàn chuyện gì đó. Đột nhiên bị người từ phía sau vỗ vai, giật cả mình. Quay đầu lại, hung hăng quát lên.

Nhưng vừa nhìn rõ thanh niên trước mặt khí thế bất phàm, đoán chừng lai lịch không nhỏ. Không muốn vì chút chuyện nhỏ mà chuốc họa cho gia tộc. Nghĩ vậy, hắn lập tức đổi sắc mặt.

— Há, nguyên lai là huynh đài. Không có ý tứ, vừa rồi thật đắc tội.

— Nơi này à? Đây là một cấm địa trong bí cảnh.

— Cấm địa?

Thạch Hạo khẽ lẩm bẩm, trong lòng có chút khó hiểu. Nếu đã là cấm địa, nghe cái tên thôi cũng biết chẳng phải nơi tốt lành gì. Vậy mà đám người kia vẫn tranh nhau xông vào, rốt cuộc là vì cái gì?

— Đúng vậy. Bên trong có một huyết trì cực lớn, nước trong huyết trì quanh năm sôi sục, nên sương mù nơi này mới đỏ như máu.

— Hang động đó rất sâu, bên trong còn có vô số Yêu Bức.

— Nhưng nơi càng nguy hiểm thì cơ duyên càng lớn. Mỗi vạn năm, huyết trì ấy sẽ thai nghén ra một đóa Huyết Sắc Minh Hoa. Đó là thánh dược hiếm có.

— Lần này Thánh Huyền bí cảnh mở ra, đúng lúc cũng là thời điểm thánh dược thành thục. Vì thế mọi người mới bất chấp nguy hiểm mà tiến vào.

Hắn cũng từng muốn vào thử vận may, nhưng thực lực không đủ. Cứ thế xông vào chẳng khác nào tự đi nộp mạng.

Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng máu trong huyết trì kia tự nhiên mà có sao?

Thế nhưng, vẫn có rất nhiều thiên tài tự nhận thực lực hơn người kéo nhau tiến vào. Đáng tiếc, bọn họ hoàn toàn không biết rằng bản thân chỉ đang trở thành chất dinh dưỡng cho Huyết Sắc Minh Hoa nở rộ mỗi vạn năm.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.