Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 80: Diệt sát thánh địa cường giả, Đông Vực gió nổi lên

Chương 80: Diệt sát thánh địa cường giả, Đông Vực gió nổi lên

Chương [không rõ số]: Tái Ngộ Cố Nhân

Ở một nơi khác.

Phân thân của Mộc Thủy Tiên cầm kiếm xông lên.

Hai thanh cự kiếm dẫn đầu phá không bay ra, Kiếm Vực khủng bố lập tức bao phủ hơn mười cường giả của Thiên Thánh Thánh Địa.

— Đây là thứ gì?!

— A! Đừng tới đây!

Bọn chúng như nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ nhất đời này.

Bầu trời vốn đã bị mây đen che phủ, giờ phút này càng trở nên âm u, nặng nề. Bốn phía tối tăm như địa ngục, khiến người ta rùng mình.

Hai thanh cự kiếm ầm ầm chém xuống.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên khắp nơi.

— Tha... tha cho ta!

— Khốn kiếp! Thánh địa nhất định sẽ báo thù cho chúng ta... A!

Cự kiếm quét ngang, thế như chẻ tre.

Cường giả Thiên Thánh Thánh Địa vốn oai phong lẫm liệt, lúc này lại mỏng manh như giấy, vừa chạm vào đã tan vỡ.

— Ha ha ha! Bản đế lại sắp mở đại sát giới rồi!

Hắc Đế hùng hổ xông tới.

Trong nháy mắt, nó khôi phục nguyên hình.

Đầu mọc hai sừng, mắt sáng như điện. Trên lớp da đen kịt phủ đầy gai nhọn ngược, thân hình cũng phình to gấp không biết bao nhiêu lần.

Đầu đội trời, chân đạp đất, tựa như Hung Thú thượng cổ giáng thế.

— Tiểu Hắc?

Phân thân Mộc Thủy Tiên quay đầu nhìn sang.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức của nàng bị kéo về mười vạn năm trước.

Hình ảnh một người một chó tung hoành khắp chân trời khi đó, rõ ràng như mới hôm qua.

Tiểu Hắc sao lại ở đây?

Vì sao nó lại đi cùng đệ tử của tông chủ?

Trong lòng Mộc Thủy Tiên khẽ run lên. Cố nhân mười vạn năm trước, hôm nay lại có thể gặp lại tại Đông Vực!

Nàng không suy nghĩ thêm, lập tức cầm kiếm lao vào Kiếm Vực.

Một kiếm chém ra, mấy bóng người trực tiếp tan thành tro bụi.

Hắc Đế há miệng rộng, một hơi nuốt chửng hơn mười người.

Đế uy cuồn cuộn, chấn động cả thiên địa.

Chỉ trong vài hơi thở, cường giả Thiên Thánh Thánh Địa đã chết sạch, không còn một ai sống sót.

— Ma quỷ... Một người một chó này đúng là ma quỷ!

— Đáng chết! Thánh tử rốt cuộc đã chọc phải cường giả đáng sợ cỡ nào vậy?

Bọn chúng hoàn toàn sụp đổ.

Đây căn bản không phải đối thủ cùng một cấp độ!

Đợi đến khi người cuối cùng bị giết chết, Mộc Thủy Tiên mới thu kiếm, dừng tay.

— Tiểu Hắc, thật sự là ngươi sao? Đã lâu không gặp.

Hắc Đế khẽ gật đầu.

— Đúng vậy. Mười vạn năm trôi qua rồi, không ngờ vẫn có thể gặp lại ngươi.

— Ngươi không phải bị Vô Trần Đại Đế đánh lén sao? Vì sao lại...

Hắc Đế hỏi ra nghi hoặc trong lòng.

Nó đoán Thủy Tiên nữ đế hẳn đã để lại một luồng tàn hồn, sau đó gặp được cơ duyên nào đó, mới có thể lưu lạc đến tận nơi này.

— Thời gian không còn nhiều, không giải thích rõ được.

— Hiện tại ta ở Thanh Vân tông.

— Gặp lại ở Thanh Vân tông.

Nói xong, thân ảnh Mộc Thủy Tiên dần dần tiêu tán.

Hắc Đế cũng biến trở về hình dạng chó đen nhỏ, từ trên không đáp xuống.

Toàn thân nó đau nhức, cảm giác như bị rút cạn sức lực. Vừa rồi cưỡng ép bùng nổ một phen, xem ra phải nghỉ ngơi, dưỡng thương một thời gian mới được.

— Thanh Vân tông... Rốt cuộc là tông môn thế nào?

— Vì sao trước đây bản đế chưa từng nghe nói đến?

— Có thể khiến Thủy Tiên nữ đế gia nhập, chắc chắn sẽ không phải thế lực tầm thường.

Cuối cùng cũng đã xác nhận được, cố nhân năm xưa đang ở Thanh Vân tông.

Hắc Đế âm thầm ghi nhớ trong lòng.

— Hắc Đế, vừa rồi đó là hình dạng thật của ngươi sao?

Hắc Đế vừa đáp xuống, Lâm Bạch đã kinh ngạc hỏi ngay.

Trong đầu hắn lại hiện lên thân ảnh khổng lồ vừa rồi, che khuất cả bầu trời, hệt như Thần Thú thượng cổ.

Quá mức chấn động!

Có điều, Hắc Đế dường như quen biết Thủy Tiên trưởng lão.

Kỳ lạ thật, chẳng lẽ Thủy Tiên trưởng lão cũng từng đến Thánh Huyền bí cảnh?

— Bản đế đã nói rồi, chuyện giúp các ngươi dọn dẹp đám này chỉ là việc nhỏ, việc nhỏ thôi mà.

Hắc Đế ra vẻ nhẹ nhàng, thản nhiên đáp.

A, nếu không phải hắn, mấy thứ này có cái gì mà khôi phục? Một ánh mắt thôi cũng đủ nghiền nát đám kiến hôi này.

Tu sĩ bên ngoài lại một lần nữa bị chấn kinh. Kinh hãi đến mức tê cả da đầu!

Đông đảo cường giả thánh địa cứ thế mà… không còn?

Không còn?

Tư!

Cái này dọa người quá!

Vốn dĩ họ cho rằng hôm nay được nhìn hai vị đại năng Hiển Thánh cảnh giao chiến đã là may mắn tột đỉnh. Nào ngờ còn tận mắt chứng kiến một trận khoáng thế đại chiến như thế này!

Cái đám người Thanh Vân tông này… thật sự đáng sợ!

Tuyệt đối không được trêu chọc!

Cường giả cấp này buông xuống, tông môn cấp này hiện thế… chẳng lẽ đại thế tu luyện của Đông Vực sắp tới rồi sao?

Kể từ khi Ma tộc tàn sát Đông Vực, Trung Cổ đứt gãy về sau, toàn bộ Đông Vực gần như không gượng dậy nổi. Giới tu luyện yếu đến mức đáng thương. Toàn Đông Vực, ngoại trừ Thiên Thánh Thánh Địa, không còn thế lực nào đủ sức chống lại tứ vực còn lại.

Chẳng lẽ giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Thanh Vân tông, Đông Vực muốn lần nữa quật khởi?

Cửu thiên phía trên.

Trưởng lão dẫn đầu bên thánh địa hơi chiếm hạ phong. Nhưng hắn chẳng hề hoảng.

Trên địa bàn của bọn họ, cái người Tô gia này còn có thể làm gì được hắn?

Tính toán thời gian, người của mình chắc cũng đã diệt sạch mấy đứa nhóc kia rồi.

— Kiệt kiệt kiệt!

Diệp Xuy Tuyết nhìn đối phương vừa đánh vừa cười, trong lòng khẽ nhíu.

Tình huống này là sao?

Ngươi hơi chiếm hạ phong mà còn cười được ra tiếng?

Ưu thế rõ ràng đang nằm ở bên ta!

— Ha ha, lão đầu. Ngươi cũng không muốn tiểu thư nhà ngươi xảy ra chuyện chứ?

— Không bằng chúng ta dừng ở đây. Bản thánh đoán mấy tên Thanh Vân tông kia chắc đã bị nghiền nát hết rồi. Bất quá ngươi yên tâm, đại tiểu thư Tô gia chúng ta sẽ không động đến.

— Chỉ là nếu không muốn tiểu thư nhà ngươi có chuyện gì… thì bảo gia chủ các ngươi ra nói chuyện với thánh chủ của chúng ta đi.

Vừa hoàn thành mệnh lệnh của thánh chủ, vừa thuận tay kiếm thêm một khoản. Thánh chủ nhất định sẽ ban thưởng hắn.

Diệp Xuy Tuyết nghe xong, cũng thu đao lại.

Dù tiểu thư có át chủ bài trong tay, nhưng nàng vẫn e thánh địa còn hậu thủ. Hiện tại nàng chiếm thượng phong, song đối phương nếu muốn chạy thì nàng cũng khó lòng ngăn được. Vẫn nên trước tiên đưa tiểu thư cùng mấy tiểu hữu rời khỏi đây, rồi tính sau.

Đến cảnh giới của bọn họ, trừ khi có thực lực nghiền ép tuyệt đối, còn không thì rất khó giết chết đối phương. Nghĩ vậy, nàng không còn muốn dây dưa thêm.

— Hừ! Chuyện hôm nay lão phu nhớ kỹ! Tiểu thư nhà ta nếu có nửa điểm sơ suất, toàn bộ thánh địa các ngươi phải bồi táng!

A… cái này thì không đến lượt ngươi phát ngôn bừa bãi.

Tiểu thư Tô gia sớm đã bị bắt rồi.

Chỉ là vừa nãy động tĩnh hình như hơi lớn. Ngay cả bọn họ ở tận cửu thiên phía trên cũng bị rung động.

Cường giả thánh địa kia thầm nghĩ.

Diệp Xuy Tuyết phi thân lao xuống, buông mình đáp đất.

Chỉ thấy cả một mảnh hỗn loạn, ngoài ra trống trơn. Chỉ có mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập trong không khí.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Tiểu thư đâu? Không lẽ… xảy ra chuyện?

Trong lòng nàng đại chấn.

Nếu tiểu thư thật sự có mệnh hệ, cả Đông Vực này chắc chắn sẽ bị gia chủ lật tung trời đất.

Lúc này, truyền âm bài đột nhiên rung lên.

Tô Yêu Yêu truyền tin: các nàng hiện rất an toàn, đã rời xa nơi này, đồng thời báo luôn vị trí hiện tại cho nàng.

Thạch Hạo mấy người cũng chẳng phải đồ ngốc. Nơi này là địa bàn của thánh địa, bảo vệ lúc nào cũng có thể ập tới. Ở lại thêm một giây nữa là tự tìm chết.

Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách!

Lần này bọn họ đã chậm một bước, phải nhanh chóng rút lui trước khi thánh địa tính sổ.

Diệp Xuy Tuyết nghe vậy vội vàng đuổi theo.

Ngay lúc đó, trưởng lão dẫn đầu của thánh địa chậm rãi đáp xuống.

???

Người đâu hết rồi?

Hắn lập tức túm một tên tu sĩ ngoại giới, quát lớn:

— Bản thánh hỏi ngươi, vừa nãy mấy tên ở dưới đã chạy đi đâu?

Trong lòng hắn dâng lên một dự cảm cực kỳ xấu.

Tên tu sĩ run bần bật, lắp bắp kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Cường giả của thánh địa bị diệt, người của Thanh Vân tông đã chuồn sạch sành sanh.

— Cái gì?!

Cường giả thánh địa giận đến phát điên. Hắn hơi siết tay, tên tu sĩ tội nghiệp lập tức bị bóp nát thành một đám sương máu.

Cùng lúc đó.

Đại điện Thiên Thánh Thánh Địa.

Thánh chủ Dương Tự ngồi đó, sắc mặt âm trầm đáng sợ đến mức ai nhìn cũng muốn quỳ.

Cơn thịnh nộ của hắn lúc này còn sâu hơn cả lúc nãy. Thánh uy cuồn cuộn bùng nổ, nghiền nát sạch sẽ toàn bộ bài trí trong đại điện thành bột mịn.

— Thanh Vân tông!

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.