Bắt Đầu Thanh Vân Tông Chủ, Triệu Hoán Đại Đế Cảnh Lão Tổ

Chương 87: Danh chấn Đông Vực, canh cổng Hung thú Hắc Đế

Chương 87: Danh chấn Đông Vực, canh cổng Hung thú Hắc Đế

Chương: Danh Chấn Đông Vực

— Ta không có… Không nhìn lầm chứ?!

— Thánh địa đâu rồi? Một chưởng đập xuống, hết sạch!

Mười ba châu tu sĩ đồng loạt chấn kinh!

Những thế lực đang chống lưng cho Thanh Vân tông bên này cũng như rơi vào mộng.

Tưởng Thanh Vân tông thắng là cùng lắm. Ai ngờ mạnh tới mức này!

Mấy ngày nay mây đen phủ kín, đại chiến nổ ra, nhiệt huyết cả đám sôi trào. Vậy mà chỉ trong nháy mắt đã kết thúc?

Có nhầm không vậy?!

Tin tức như sét đánh không kịp bưng tai, cấp tốc truyền khắp các đại châu, các đại thế lực.

Đông Vực biến thiên. Trong chốc lát, cuộc đại chiến trước đó còn gió giục mây vần lập tức chìm xuống. Thánh địa đệ nhất Đông Vực với truyền thừa mấy chục vạn năm bị nghiền thành bột mịn, không còn tồn tại.

— Nhanh! Thả tin tức ra, Hợp Hoan tông ta đầu nhập Thanh Vân tông!

— Mau chuẩn bị Linh Mã cho bản gia chủ. Ta muốn đích thân chạy tới Thanh Vân tông dâng tài nguyên!

Tất cả đại thế lực Đông Vực thi nhau lên tiếng. Trước tiên truyền tin, bái Thanh Vân tông làm Đông Vực Thiên Tông, thần phục dưới chân Thanh Vân tông.

Có một tông môn lớn như vậy, chỉ còn đường thần phục, ngưỡng vọng, mới đi được xa hơn.

Xưng bá một châu có thể gọi là thượng tông. Xưng bá một vực có thể làm Thiên Tông. Còn nhìn xuống cả đại lục thì… Từ xưa đến nay chưa có thế lực nào làm được. Các đại vực, nhất là Trung Vực, toàn là những đại thế lực ngang cơ cạnh tranh với nhau.

Giờ thì rất nhiều người đang đồn: Thời đại hoàng kim của các đại thế lực Đông Vực đã chính thức buông xuống.

Cùng lúc đó.

Thanh Vân tông.

Chúng đệ tử reo hò sôi trào.

Chúng ta thắng!

Thanh âm chấn hám nhân tâm vừa vang lên cũng đã truyền tới tận nơi này.

— Nhục Thanh Vân, diệt!

— Đừng hòng làm nhơ ý chí thanh tao của Thanh Vân tông ta!

— Lão tổ quả thật quá vô địch!

Giờ phút này, trong đại điện.

【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến “Danh chấn Đông Vực”, phần thưởng đã cấp phát.】

【Đinh, chúc mừng ký chủ nhận được ba tấm vàng kim triệu hồi thẻ.】

【Chúc mừng ký chủ nhận được một tòa Đại Đạo Thời Không Tháp.】

【Chúc mừng ký chủ nhận được một trương tu vi đề thăng thẻ.】

Vàng kim triệu hồi thẻ: Có thể triệu hoán cường giả từ Đại Thánh đến Đại Đế cảnh.

Đại Đạo Thời Không Tháp: Tiên Thiên Đại Đạo chí bảo, từ Hồng Mông ban đầu, thiên địa sơ khai, do Hồng Mông Tử Khí diễn hóa mà thành. Trong tháp ẩn chứa Thời Gian pháp tắc. Tốc độ thời gian hiện tại: 1:100 (có thể thăng cấp). Ngoài một ngày, trong tháp một trăm ngày.

Tu vi đề thăng thẻ: Không hạn chế cảnh giới, nhất định tăng một đại cảnh giới (thẻ này chỉ ký chủ được dùng).

【Nhiệm vụ chính tuyến mới nhất đã công bố: Uy chấn ngũ vực. Hoàn thành sẽ nhận được trọng thưởng.】

Hệ thống vừa vang lên, Phong Thanh Dương liền biết hết thảy đã kết thúc.

Thánh địa này cũng quá mỏng manh rồi. Lão tổ ra tay mới có mấy hơi đã xong?

Phong Thanh Dương kiểm tra một lượt. Lần này phần thưởng coi như khá hời.

Ba tấm thẻ vàng, một trương tu vi đề thăng thẻ, thêm cả một món hack thời gian kiểu gian lận.

Có cái máy gian lận này, tốc độ cất cánh của Thanh Vân tông sẽ tăng vọt không ít. Đệ tử thiên phú thấp một chút cũng có thể cái sau vượt cái trước.

Còn nữa, lần này độ danh vọng chắc chắn lại tăng không ít.

Lúc này, mấy người bên dưới mới kịp phản ứng.

Câu nói chấn hám nhân tâm vừa rồi bọn họ cũng đều nghe rõ.

Thoáng cái đã im bặt. Chẳng lẽ…

— Tông chủ, có phải hay không…

Một bên thì nguyên bản không nói gì, Mộc Thủy Tiên lại lên tiếng trước.

Đôi mắt sáng lên, ánh mưu chớp động, tựa hồ sớm đã có phỏng đoán.

— Không tệ. Thánh địa đã bị lão tổ hủy diệt.

Tê!

Diệp Xuy Tuyết cùng Tô Yêu Yêu trực tiếp tê cứng.

Mới đang nói cười, thánh địa đã biến thành tro bụi?

Phong Thanh Dương chậm rãi bước xuống từ chủ vị, vừa đi vừa nói:

— Hai người không có việc gì nữa thì đi xuống đi. Hết thảy công việc, đợi sau mười ngày, bản tông tự có sắp xếp.

Phía dưới chấp sự tự nhiên sẽ an bài cung điện cho bọn họ.

— Cái kia… tông chủ đại nhân, chúng ta xin cáo lui trước.

Diệp Xuy Tuyết nói xong, kéo theo tiểu thư nhà mình Tô Yêu Yêu, dậm chân rời đi.

Thẳng đến khi đã ra khỏi đại điện, tư duy của hai người vẫn còn đắm chìm trong thông tin vừa nhận được, rung động không thôi.

Phong Thanh Dương đi thẳng xuống dưới đại điện, tới trước mặt Hắc Đế.

Không rảnh rỗi để tìm người khác giải quyết vấn đề canh cổng cho tông môn.

Đi tới trước thân Hắc Đế, hắn đứng trên cao nhìn xuống, cúi người sờ sờ cái đầu chó đen nhỏ kia.

Hắc Đế biểu hiện đặc biệt dịu dàng ngoan ngoãn, không dám có chút phản kháng.

Nó sợ. Là thật sự sợ!

Bản đế thừa nhận bản đế là có chút kém, nhưng chủ yếu là người này cũng thật đáng sợ!

Bị không ngừng a!

— Đây quả thật là nắm giữ huyết mạch Thượng Cổ Hung Thú, Đế cảnh yêu thú?

— Cái này không phải chỉ là một con chó đen nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn thôi sao!

Phong Thanh Dương lộ vẻ mỉm cười.

Bất quá vấn đề không lớn. Chỉ cần nó có thể khôi phục thực lực Đế cảnh thật nhanh, canh cửa cũng không phải chuyện to tát.

Hắn có lúc cũng nghĩ, tọa kỵ của mình, hộ tông thần thú… cái gì cũng nên chuẩn bị mấy con.

Thân là tông chủ đại thế lực, đi ra ngoài mà không có chín đầu Chân Long kéo xe, phía trên lại có Cổ Thánh Thú làm tọa kỵ… thì ra dáng cỡ nào?

Cái đó mới gọi là phong cách.

Hắc Đế thấy tông chủ lộ ra nụ cười, suýt nữa lại muốn thối lui.

Có ý tứ gì!

Tông chủ hưng phấn, bản đế xong đời!

Chẳng lẽ tông chủ muốn ăn thịt chó… à không, tiệc yêu thú?

— Hắc Đế. Huyết mạch Thượng Cổ Yêu Thú. Mười vạn năm trước, Đại Đế cảnh trung kỳ chí cường. Vì báo thù cho Thủy Tiên nữ đế mà bị Vô Trần Đại Đế gây thương tích, tự phong tại Thánh Huyền bí cảnh.

— Bản tông nói không sai chứ?

Phong Thanh Dương thả đầu chó ra, đứng dậy, chắp tay nói.

Cái gì?!

Mộc Thủy Tiên cùng Hắc Đế đồng thời chấn động trong lòng.

— Tiểu Hắc, vì báo thù cho bản đế, ngươi vậy mà đi tìm Vô Trần chém giết!

Khó trách sẽ đụng phải Tiểu Hắc ở Đông Vực.

Nàng trước đó còn kinh ngạc, vì sao phân thân truyền tin về, tại Thánh Châu lại nhìn thấy Tiểu Hắc cùng nàng lúc này khí tức không sai biệt mấy.

Nguyên lai là bị Vô Trần gây thương tích, tự phong trong bí cảnh Đông Vực.

Chỉ một lời của tông chủ đã giải thích sạch sẽ toàn bộ nghi ngờ của nàng.

Còn vì sao tông chủ lại biết… đừng hỏi. Hỏi cũng chỉ là thủ đoạn thông thiên của tông chủ.

Hắn làm sao lại biết!

Hắc Đế tâm tình lúc này phức tạp.

Trong đầu không tự chủ lại hiện lên đạo thân ảnh kia.

Đạp Thời Gian Trường Hà, song chưởng quét ngang chư thiên!

— Không sai… chính là bản… ta, Tiểu Hắc.

Hắc Đế thấp thỏm nói xong. Chính mình hết thảy đều nằm trong khống chế của vị tông chủ thần bí này.

— Ừm. Là ngươi thì tốt. Bản tông… lát nữa sẽ cho ngươi một cơ duyên to lớn.

Phong Thanh Dương lần nữa cười nói.

Mắc câu rồi.

— Cơ duyên to lớn?

Ngay khi Hắc Đế còn đang suy tư, từ xa Mộc Thủy Tiên cũng đã bước tới.

“Tiểu Hắc, ngươi làm sao ngốc thế? Rõ ràng hai chúng ta đều đánh không lại Vô Trần.”

Mộc Thủy Tiên nghẹn ngào.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt ứa ra như suối. Thân là Đế cảnh chí cường giả, đã hơn vạn năm nàng chẳng còn cảm giác này nữa.

Tri kỷ khó tìm, cố nhân tương kiến.

— Bản đế có ngươi làm hảo hữu, đương nhiên phải báo thù cho ngươi.

— Đáng hận, Vô Trần cái tên hèn hạ tiểu nhân kia! Chỉ biết giở trò!

Hắc Đế nói xong, thở dài một tiếng.

Nó vốn luôn kiêu ngạo bất thuần. Lần đó bị Vô Trần hung hăng đánh bại, cả đời này nó cũng quên không nổi nỗi khuất nhục ấy.

— Tốt, các ngươi cố nhân hảo hữu gặp nhau, chuyện trò từ từ.

— Vô Trần chỉ là con kiến hôi thôi. Bản đế hiện tại cho ngươi một cơ hội để báo thù, thế nào?

Vô Trần, con kiến hôi! Cơ duyên, báo thù!

Hắc Đế lập tức chộp lấy mấy chữ then chốt trong lời hắn.

— Mời Tông chủ đại nhân chỉ thị!

Phong Thanh Dương đứng chắp tay, nhìn về phía ngoài đại điện xa xa, chỉ ra ngoài:

— Thanh Vân tông ta đang thiếu một con Yêu thú canh cổng. Bản tông thấy ngươi coi như có chút thực lực, đủ sức đảm nhiệm.

— Canh cổng… Thần Thú?

Để bản đế canh cổng?!

Đợi đã… hình như cũng không tệ?

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.