Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1489: Lục Cấm Quy Nhất

Chương 1360

Một trăm ngàn người này, ý chí thống nhất, sinh mạng liên tiếp cùng trận pháp. Linh hồn cũng cam tâm tình nguyện đưa ra, tu vi hòa vào trong trận, tạo thành một cái chỉnh thể, bảo vệ Mạnh Hạo bên trong đó.

Huyền Phương cười lạnh, bước chân đạp mạnh một cái, lập tức đất rung núi chuyển, thiên địa nổ vang. Một trăm ngàn tu sĩ bên trong trận pháp lập tức lần nữa phun ra máu tươi.

Mạnh Hạo ở bên trong trận, tâm thần run rẩy. Hắn không thể ngồi yên không lý đến, mặc dù hắn biết, mình không phải là đối thủ của Chí Tôn. Mặc dù hắn biết, bản thân mình chỉ cần nhắm mắt lại, ngồi ở chỗ này, liền có thể sống sót thêm một ít thời gian, trì hoãn thêm một ít thời gian. Nói không chừng… Có thể kéo dài cho hắn đến một khắc sương mù bên ngoài tiêu tán.

Khi đó, hắn lại có sinh cơ!

Nhưng… Hắn không làm được.

Mạnh Hạo giữa bấm quyết, hắn không có tiếp tục triển khai lực lượng của Dương Tinh. Dưới loại trạng thái này, lực vận chuyển sẽ tăng tốc tiêu hao sinh mạng của một trăm ngàn tu sĩ. Hắn không thể làm như vậy.

Thân thể hắn một bước đi ra, trong phút chốc rời khỏi trận pháp, chạy thẳng tới Huyền Phương. Lão ta cười to, trong mắt lộ ra châm chọc. Lão ta còn lo lắng Mạnh Hạo co đầu rút cổ không ra, nói vậy, sẽ lãng phí một ít thời gian.

Thời khắc này Mạnh Hạo chủ động xuất hiện, huyền huyền thân thể khoảnh khắc biến mất, khi xuất hiện, bất ngờ phía trước người của hắn, tay phải nâng lên, vung mạnh một cái. Trong tiếng nổ ầm ầm, một cỗ lực lượng mạnh mẽ Mạnh Hạo không thể chống cự bạo phát kinh thiên, đánh xuống. Hắn phun ra máu tươi, thân thể lảo đảo lui về sau.

- Thiếu chủ!

- Thiếu chủ!

Một trăm ngàn tu sĩ bên trong trận pháp lập tức rống lên thảm thiết.

Mạnh Hạo ở giữa không trung, Vĩnh Hằng Thanh Đế Quyết trong cơ thể hắn vào thời khắc này cũng không ngừng sụp đổ. Dưới uy áp của Chí Tôn đã không cách nào kiên trì quá lâu, mà thương thế của hắn đã nặng nề đến cực hạn.

Đúng lúc này, Huyền Phương lại một lần nữa tới gần, nâng lên tay phải, sát cơ lóe lên một cái trong mắt, chộp mạnh về phía đầu của Mạnh Hạo.

- Chết đi cho bổn tọa!

Mắt thấy sắp bắt được, Mạnh Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu, tay phải bấm quyết, bỗng nhiên phóng ra một chỉ.

- Phong Yêu đệ bát cấm!

Nhưng cấm chế này vừa mới triển khai, chỉ chớp mắt khiến Huyền Phương dừng một cái liền lập tức tan vỡ. Dưới sự cắn trả, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, lảo đảo lui về sau. Bước chân nhìn như thác loạn, lui về sau vài bước, nhưng thời gian lại xuất hiện biến hóa trước mặt của lão ta. Một màn này khiến Huyền Phương sửng sốt, phút chốc co rút lại đôi mắt. Thân ảnh của Mạnh Hạo lại trong phút chốc biến mất, khi xuất hiện, bất ngờ ở phía sau lão ta.

Thân thể của Huyền Phương bỗng nhiên lui về sau, va chạm mạnh qua. Một tiếng ầm, lão ta không ngờ xuyên thấu thân thể của Mạnh Hạo. Còn Mạnh Hạo, dường như chỉ là một ảnh, trên thực tế lại không tồn tại.

- Thời gian!

Đôi mắt của Huyền Phương lần nữa co rút lại.

Đây không phải là không gian biến hóa trên ý nghĩa đơn thuần, đây là ẩn chứa lực lượng thời gian, phảng phất là Mạnh Hạo xuất hiện trước mấy hơi thở, phía sau Huyền Phương!

Chính là Mạnh Hạo từ thân ảnh của Hắc y nơi đó, học được bước chân thời không. Mà giờ khắc này, thân ảnh của hắn tuy rằng tiêu tán, nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, từ đó xuất hiện, còn ở phía sau Huyền Phương. Lần này, tay phải của hắn đã biến đổi, Chiến Binh… Bất ngờ xuất hiện, bỗng nhiên giơ lên, đi về phía trước bước ra một bước, giống như là từ quá khứ đi tới hiện tại vậy!

Một đao kinh thiên chém xuống ầm ầm!

Huyền Phương né tránh đã không kịp. Một đao này, vượt qua chém tới, chém ở hiện tại. Khi đao ra, tất nhiên sẽ trúng, không thể né tránh. Trong tâm thần của Huyền Phương lần đầu tiên dâng lên cảm giác nguy cơ, tuy rằng không là sinh tử, nhưng như cũ đối với lão ta mà nói rất là hiếm thấy.

Vào nháy mắt tiếng ầm ầm đó nổi lên ngập trời, nổ vang bốn phương tám hướng, một đao cầu vồng khoảnh khắc rơi xuống, trực tiếp chém trên người của Huyền Phương Chí Tôn. Vốn dĩ mi tâm, nhưng thân thể của Huyền Phương Chí Tôn lại không trúng trong đó. Lão ta hơi dịch chuyển một chút, khiến cho một đao ấy khoảnh khắc chém xuống bả vai bên trái của lão ta!

Một tiếng ầm, máu tươi phun ra. Cánh tay trái của Huyền Phương Chí Tôn bị lìa sóng vai. Còn bản thân của lão ta thì nhanh chóng lui về sau, sắc mặt hơi tái nhợt. Khi lão ta nhìn về phía Mạnh Hạo sát cơ nhoáng lên một cái, lập tức cánh tay bị gãy lìa của lão ta giờ khắc này nổ lên ầm ầm.

Sau khi nó hóa thành một mảnh biển máu màu vàng, trực tiếp ngập trời lên, cuốn trên người của Mạnh Hạo, như gió cuốn quét ngang.

Mạnh Hạo run rẩy. Hắn vốn dĩ đã bị trọng thương, thời khắc này máu tươi phun ra, thân thể máu thịt bầy nhầy, ý thức sắp tán loạn. Trong tiếng cười thảm, trong mắt hắn lộ ra ngọn lửa không cam lòng, cưỡng ép dịch chuyển, liều mạng lần nữa bị thương nặng, cuối cùng chạy ra từ bên trong gió lốc đó.

Nhưng ngay phút chốc hắn chạy ra, tay phải của Huyền Phương Chí Tôn bấm quyết, phóng mạnh ra một chỉ. Lập tức một luồng ánh sáng vàng hóa thành trường đao, rơi mạnh xuống. Không đợi Mạnh Hạo phản ứng, Bì Đống tự mình bay ra, trực tiếp đánh vào trên trường đao đang vọt tới.

Tiếng hét thảm truyền ra. Bì Đống lập tức hư nhược một chút, thụt lùi lại, nhưng nó không trở lại túi trữ vật, mà là cuốn Mạnh Hạo chạy thẳng tới trận pháp mà đi.

- Trở về không được!

Thanh âm lạnh lùng của Huyền Phương Chí Tôn truyền ra. Tay phải còn lại của lão ta bỗng nhiên mở ra, chộp một cái về phía Mạnh Hạo nơi xa xa. Từ trên năm đầu ngón tay bị nứt ra của lão ta đều tản ra bổn nguyên.

Tổng cộng năm đạo bổn nguyên ầm ầm mà đi, sau khi dây dưa ở cùng một chỗ với nhau, không ngờ lại sinh ra đạo thứ sáu, rồi sau đó là đạo bổn nguyên thứ bảy. Thời gian bổn nguyên khiến cho cái bàn tay nọ tràn đầy lực lượng quỷ thần khó lường, khoảnh khắc lại tới, xuất thủ… Liền tất trúng!

Sắc mặt của Mạnh Hạo tái nhợt, nguy cơ trước mắt, hắn một phen kéo Bì Đống. Khi hắn đẩy nó ra, tay phải đột nhiên nâng lên, phóng ra một chỉ về phía bàn tay đang tới, về phía Huyền Phương!

- Phong Yêu đệ bát cấm!

Giữa tiếng ầm ầm, bàn tay nọ dừng một chút, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt liền lập tức khôi phục. Còn Mạnh Hạo thì phun ra máu tươi, bị cắn trả mãnh liệt. Đây cũng là nguyên nhân vì sao trước đó hắn không cần phải đi giam cầm Chí Tôn. Hắn vẫn chưa thể làm được, chỉ sẽ bị thương tự thân.

Dịch Cổ trước đây là bởi vì có Sửu Môn Đài tiến hành nô dịch, hắn mới có thể hơi làm giam cầm. Còn hiện giờ, đối mặt một vị Chí Tôn hoàn chỉnh, cấm pháp không phải là không có, mà là…

- Tu vi của ta quá thấp!

Mạnh Hạo cười thảm, nhưng lại cắn răng. Vào khoảnh khắc bàn tay nọ lại tới, thần hỏa bổn nguyên bạo phát, tay phải bấm quyết, lần nữa phóng ra một chỉ.

Phong Yêu đệ thất cấm!

- Đệ lục cấm!

- Đệ ngũ cấm!

- Đệ tam cấm!

- Đệ nhị cấm!!

Nếu liều chết, như vậy thì dứt khoát liều mạng tới cùng.

Ánh mắt của Mạnh Hạo lộ ra điên cuồng, trong tiếng nổ ầm ầm, tất cả cấm pháp toàn bộ được triển khai. Khi tiếng nổ long trời lở đất, Huyền Phương nhíu mày, thân thể lập tức lui về sau. Lão ta cảm nhận được khí tức bốn phía hỗn loạn, cảm nhận được một cỗ biến hóa khiến lão ta cảm thấy rất không thích.

Thân thể Mạnh Hạo run rẩy, mọi chỗ máu thịt tan vỡ, đó là sự cắn trả của Phong Yêu cấm pháp. Mà hắn thời khắc này muốn làm, không phải thi triển Phong Thiên Quyết. Pháp quyết này dựa vào Sơn Hải lực bạo phát, nơi đây bị ngăn cách, trước đó hắn đã thử nhưng không thể vận chuyển.

Thời khắc này hắn muốn triển khai, là liều chết hợp nhất trước thời hạn Phong Yêu cấm pháp!

Chín cấm hợp nhất mới là sự biến hóa mạnh nhất của Phong Yêu. Nhưng hiện giờ, Mạnh Hạo chỉ nắm giữ sáu cấm. Đệ nhất cấm cùng đệ tứ cấm thì hắn chưa thu được. Về phần đệ cửu cấm, hắn trước sau không thể chế tạo ra.

Nhưng giờ này không có cách nào, thời gian của một khắc đã qua một nửa. Phân nửa còn dư lại hắn ngửa mặt lên trời gào thét.

Mạnh Hạo liều mạng toàn thân nổ vang, máu thịt tan vỡ, xương vỡ vụn, ép buộc phải dung hợp tất cả cấm pháp triển khai.

Tiếng nổ kinh thiên, giờ khắc này, tất cả mọi người trên Dương Tinh đều tâm thần chấn động. Huyền Phương lại hít ngược một hơi, thất kinh, thiên địa biến sắc, thay đổi chính là bầu trời của Sơn Hải Giới!

Giờ khắc này, bên trong Sơn Hải Giới bị chấn động hết thảy. Thậm chí ngay cả mọi người trong tinh không cũng đều toàn bộ khiếp sợ. Dị tộc thì run rẩy tâm thần, Chí Tôn của Đệ Lục Thiên kia bỗng nhiên động dung.

Hải Mộng cũng được, những người khác cũng được, đều vào giờ khắc này trong lòng không khỏi run rẩy.

Chỉ có Thủy Đông Lưu, ông ta hít thở dồn dập. Trên Nam Thiên Tinh, ông ta nhìn phương hướng Mạnh Hạo nơi xa xa, trong mắt của ông ta có ân cần lo lắng, cũng có… Phức tạp!

Trong tiếng nổ vang, một cỗ khí thế ngập trời dâng lên từ trên Dương Tinh.

Mạnh Hạo run rẩy, trước mặt của hắn bất ngờ xuất hiện một cái quang cầu. Quang cầu ấy hỗn loạn, bên trong có sáu cổ lực lượng đang xoay tròn, trong lúc mơ hồ dường như muốn tự mình thôi diễn, dường như có sự vật gì sắp sản sinh ra từ bên trong nó.

Một cỗ uy áp mãnh liệt khiến Huyền Phương Chí Tôn thay đổi sắc mặt. Bên trong tâm thần của lão ta, lần đầu dâng lên nguy cơ sinh tử, không chần chờ chút nào, thân thể bay nhanh lui về sau.

Ngay trong phút chốc lão ta lui về phía sau, Mạnh Hạo dùng toàn lực, cho dù bỏ ra sinh mạng cũng đẩy mạnh quang cầu hỗn loạn phía trước người. Khi hắn đụng chạm quang cầu, thân thể hắn run rẩy, máu thịt văng tung tóe, lộ ra xương cốt, ngay cả xương cốt cũng vỡ nát.

Một tiếng ầm, quang cầu bị Mạnh Hạo đẩy ra, nhưng thân thể hắn lại mất đi tất cả khí lực. Hắn vừa hạ xuống, được Bì Đống ở xa xa một phen cuốn lấy, khoảnh khắc mang vào bên trong trận pháp.

Mà giờ khắc này, quang cầu kia lao đi ầm ầm, chạy thẳng tới Huyền Phương. Mắt thấy nó sắp tới gần, Huyền Phương phát ra tiếng gầm thét kinh thiên. Dưới nguy cơ sinh tử đó, thân thể lão ta bành trướng mãnh liệt, trong nháy mắt vào khoảng mười ngàn trượng. Rồi sau đó lại co rút lại với nhau, bất ngờ biến thành một con sư tử màu vàng long trời lở đất.

Trong mắt của lão ta lộ ra ánh sáng thôi diễn mãnh liệt, lấy thuật pháp hao phí sinh mạng của lão ta, tới thôi diễn phương pháp phá giải.

- Chết!

- Chết!

- Chết…

Vẻ mặt của Huyền Phương lộ ra hoảng sợ, cũng có khủng khiếp. Trong thời gian ngắn ngủi, lão ta thôi diễn khoảng mấy trăm ngàn lần. Nhưng bất kể lão ta thôi diễn như thế nào, kết quả của lão ta, kết cục của lão ta đều là chết!

- Điều đó không thể nào, loại thần thông này rốt cuộc là cái gì?

Khi Huyền Phương run rẩy, thân thể lần nữa lui về sau. Nhưng lúc này đây, sương mù bốn phía vốn dĩ phong ấn Mạnh Hạo, nhưng trước mắt, lại trở thành nơi vây khốn lão ta!

- Không hoàn mỹ, thuật pháp này không hoàn mỹ. Tất cả còn có sinh cơ, vả lại người này triển khai thuật pháp nọ, hồn bị thương. Đây là một loại đạo nổi lên trong cơ thể hắn, bị hắn triển khai trước thời hạn!

- Trước lúc chưa hoàn thành cuối cùng, cho dù là hắn hôm nay bất tử, cũng đều không thể triển khai đạo pháp này!

Đôi mắt của Huyền Thiên bỗng nhiên chớp động.

- Ta còn có sinh cơ, chỉ có… Thời gian chi ảnh!

Trong tiếng gầm thét của lão ta, thân thể vào nháy mắt đó, đạo thời gian vận chuyển tới cực hạn. Thân thể mơ hồ, dường như xuất hiện hồn bất diệt của lão ta trong vô số khoảng thời gian.

- Bổn tôn sống sót vạn vạn năm, mặc dù cuộc đời này không có hi vọng thành tựu Chí Tôn bát nguyên, nhưng mỗi một giáp đều có một tôn hồn để lại. Thuật pháp này thời gian cực hạn, trừ phi ngươi diệt sát tất cả hồn của ta, nếu không, diệt sát không hết bản mạng hồn của lão phu!

Đôi mắt của Huyền Phương đỏ thẫm. Nếu không có vạn bất đắc dĩ, nếu không phải là chân chính nguy cơ sinh tử, lão ta tuyệt sẽ không vận dụng thuật pháp này!

Đây là phương pháp bảo vệ tính mạng của lão ta, cả đời… Chỉ có một lần!

Thời khắc này, lão ta đã bị bức bách đến cực hạn, nếu không triển khai, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không quản được quá nhiều, toàn diện bạo phát.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.