Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1510: Tàn Nhẫn Giết Người [2]

Chương 1381

Thân thể của bọn họ, tựa hồ đều là đoạt xá mà có được, vốn là những thứ quỷ dị, thời khắc này lại dung hợp lẫn nhau. Thậm chí mấy người khổng lồ cũng ào ào chạy tới, chỉ trong nháy mắt, cùng với mấy người kia ngưng tụ thành một thân thể!

Đó là thân thể của một người khổng lồ, cao chừng mấy ngàn trượng. Thân thể kia vừa xuất hiện, lập tức phát ra uy áp mãnh liệt, càng kinh người hơn là ở trên thân thể người khổng lồ này, bất ngờ có tám khuôn mặt.

Tám người này, chính dung hợp thân thể của sáu vị tu sĩ cùng hai người khổng lồ của Thần Tộc.

Người khổng lồ gào thét, chạy nhanh đến chỗ Mạnh Hạo, nâng tay lên đánh ra một cái, gió lốc cuồn cuộn nổ tung trước người Mạnh Hạo. Hai mắt Mạnh Hạo co rút lại, Chí Tôn Kiều ầm ầm rơi xuống, ngăn trở trước người.

Tiếng nổ vang ngập trời, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, thân thể lui nhanh về sau. Mà người khổng lồ cũng chấn động toàn thân, không ngừng lui về phía sau, tám khuôn mặt kia đồng thời phát ra tiếng gầm thét.

Mạnh Hạo lau máu tươi ở khóe miệng, sát cơ trong mắt nhoáng lên một cái.

- Có thể so với Chí Tôn?

Thân thể to lớn kia cưỡng ép dừng lại, gắt gao nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, một lần nữa chạy ra, lần này tốc độ cực nhanh, chỉ trong khoảnh khắc đã đến gần. Đột nhiên, người khổng lồ mở to miệng, hướng về Mạnh Hạo, trực tiếp rống lớn!

Thần Hống!

Dưới tiếng rống, tinh không nổi sóng, trực tiếp vỡ ra, tạo thành vô số khe nứt, đồng thời cũng có một luồng sóng âm cuồng bạo chợt bạo phát, như hóa thành thực chất, đánh mạnh vào Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo đứng mũi chịu sào, ầm một tiếng, thất khiếu hắn chảy máu, Bì Đống trên thân thể bắt đầu vỡ vụn những vẫn không tán đi, kiên trì bảo vệ Mạnh Hạo như trước.

Tay Mạnh Hạo run rẩy, thân thể không ngừng lui về sau, sóng âm này làm hắn tổn thương cực lớn, mặc dù là có Bì Đống nhưng vẫn khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn bị chấn động mạnh dường như muốn vỡ nát thành từng mảnh.

Người khổng lồ sải bước, trong khoảnh khắc đã tới gần, hắn đánh một quyền vào người Mạnh Hạo. Toàn thân Mạnh Hạo bị chấn động, không cách nào tránh được, thân thể hắn đối kháng, máu tươi phun ra, lập tức thụt lùi. Bì Đống mặc dù nứt vỡ nhưng vẫn kiên trì.

Mạnh Hạo đau lòng, chỉ là thời khắc này sống chết trước mắt, hắn phải dành toàn sự chú ý lên người khổng lồ kia.

- Loại thần thông này, ta đã từng gặp qua…

Trong mắt Mạnh Hạo, sát cơ nhoáng lên một cái.

Tiếng rống kia tuy mạnh nhưng cũng không kéo dài, rất nhanh đã dừng lại. Nhưng chỉ dừng lại trong nháy mắt, người khổng lồ kia lại tiếp tục gầm thét, sóng âm cuồng bạo một lần nữa đánh vào Mạnh Hạo.

Nhưng ngay khi luồng sóng âm thứ hai đánh tới, Tinh Thần Thạch trong mắt Mạnh Hạo lóng lánh, trực tiếp bao trùm toàn thân. Khoảnh khắc tiếng rống tới gần, hắn hóa thành một viên vẫn thạch, trong tiếng nổ vang, cấp tốc thi triển, khiêng sóng âm chạy ngược về phía người khổng lồ.

Một đường bay nhanh, nơi nào có sóng âm, tiếng vang ngập trời. Mắt thường có thể thấy được, vẫn thạch không ngừng hóa thành tro bụi, không ngừng rút nhỏ nhưng lại rút ngắn khoảng cách, khiến cho khoảnh cách giữa bên chưa đến mười trượng. Vẫn thạch do Mạnh Hạo hóa thành hoàn toàn vỡ vụn, mà thân ảnh của hắn từ bên trong nhoáng lên một cái, trở thành đại bàng màu xanh.

Trong chớp mắt, đại bàng màu xanh kia bị sóng âm đánh phải máu thịt bầy nhầy nhưng vẫn kiên trì bay tiếp mấy trượng. Thời khắc này, cho dù người khổng lồ có lui nhanh về sau, khoảng cách giữa hai bên đã bị rút ngắn đến ba trượng!

Ba trượng… là đã đủ!

Đại bàng màu xanh tan vỡ đồng thời cặp mắt người khổng lồ co rút lại, lộ ra kiêng kỵ, hắn bay nhanh về sau nhưng đúng lúc này, thân ảnh Mạnh Hạo đi ra từ trong đại bàng màu xanh vỡ nát kia, trong mắt ngập sát khí, Chiến Binh trong tay nâng lên, hướng về phía người khổng lồ đang không ngừng lui về sau kia, chém mạnh xuống!

Một đao này, ánh sáng rực rỡ thậm chí có thể thấy được thân ảnh Anh Vũ mang theo quyết liệt, bi thương cùng điên cuồng. Bộ dáng này của Anh Vũ, Mạnh Hạo lần đầu thấy được. Nó cứ thế gào thét mà đi, quét ngang qua người khổng lồ đang vô cùng hoảng sợ.

Ầm.

Người khổng lồ khó tin lảo đảo lui về sau, thân thể hắn trong nháy mắt tan vỡ, chia năm xẻ bảy, truyền ra từng tiếng thê lương. Tám thân ảnh ngưng tụ chung một chỗ kia, có năm người trực tiếp vỡ vụn hóa thành tro bụi, trong khoảnh khắc những người kia tử vong, dường như ở u minh, trong một không gian rộng lớn cách đây không xa cũng truyền đến một tiếng hét thê lương không thể tin được.

Cùng lúc đó, trong Sơn Hải Giới, sau khi người khổng lồ tan vỡ, ngoại trừ năm người đã tử vong, ba người còn lại đều phun ra máu tươi, trong mắt mang theo kinh sợ, gắt gao nhìn chằm chằm Chiến Binh trong tay Mạnh Hạo, ba người không chậm trễ chút nào, lập tức lui về sau.

Sắc mặt Mạnh Hạo tái nhợt, hắn cất bước đuổi kịp một người. Bằng tốc độ cực nhanh, tách hắn ra khỏi những người kia. Sau khi bắt lại, Mạnh Hạo không chần chừ, Huyết Yêu đại pháp lập tức vận chuyển, đại lượng khí huyết cùng hút hồn, Vĩnh Hằng Thanh Đế Quyết nhanh chóng vận chuyển.

Tu sĩ trong tay Mạnh Hạo phát ra tiếng hét thê thảm, mắt thường có thể thấy được thân thể hắn dần khô héo, chớp mắt đã trở thành một cái xác khô. Sắc mặt Mạnh Hạo khôi phục một chút, hắn xoay người, tiếp tục đuổi giết hai người kia.

- Cứu ta!

Hai tu sĩ đang bỏ chạy thời khắc này tâm thần chấn động, bọn họ không phải Tam Thập Tam Thiên dị tộc, bọn họ là đoạt xá đến đây, vốn là rất khó bị giết chết, thực tế là mặc dù là chết ở nơi này nhưng tại nhà của họ, họ vẫn có thể một lần nữa sống lại, dù sao đến nơi này cũng không phải là toàn bộ hồn của họ.

Nhưng cái tên thanh niên trước mắt họ kia, cùng với thanh đao quỷ dị đó, bọn họ khiếp sợ phát hiện ra, năm người đã tử vong kia, thứ chết đi không chỉ là hồn mà ngay cả bản thể cũng đều tử vong!

Một màn này, làm cho bọn họ khiếp sợ. Thậm chí người bị đối phương hấp thu khí huyết kia, hồn phách cũng tử vong như vậy khiến cho đáy lòng hai người này không khỏi run lên.

- Không ngờ hắn có thể thật sự giết chết chúng ta!

- Điều này sao có thể!

Hai người khiếp sợ, càng bỏ chạy nhanh hơn.

Mạnh Hạo tiếp tục truy kích, nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên biến sắc, ngẩng mạnh đầu, nhìn về Đệ Lục Sơn Hải đang tan vỡ.

Nơi đó, là nơi phong ấn nữ Chí Tôn bát nguyên. Tam Đại tôn giả xung quanh nàng toàn thân đã khô héo, nhất là vị Trảm Thiên Tôn Giả kia không còn chút dấu hiệu sống nào.

- Các ngươi, không thể phong ấn bổn tôn.

Nữ Chí Tôn bát nguyên nhàn nhạt lên tiếng, nâng tay lên, hướng về phong ấn phía trước, chậm rãi nhấn một cái.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.