Chương 1404
Com bướm đang bay, Mạnh Hạo đứng tại trên lưng con bướm, khóe miệng tràn ra máu tươi, trước trận chiến ấy, hắn nhìn như cường hãn, nhưng trên thực tế tu vi nhưng không ổn định, suy cho cùng hắn không phải hấp thu xong toàn bộ tạo hóa Thủy Đông Lưu rồi thức tỉnh, mà là cưỡng ép tỉnh lại.
Bên trong com bướm, Mạnh Hạo vô pháp bước vào, hắn cũng chẳng biết tại sao, một khi mình nỗ lực tiến nhập bên trong con bướm thì con bướm đều sẽ run rẩy, như muốn tan vỡ.
Điểm này, sau khi cha mẹ Mạnh Hạo thân là cánh bướm cùng đám người Địa Tàng thăm dò thì cho rằng khí tức trên người Mạnh Hạo cùng con bướm này xung đột, có lẽ khi Mạnh Hạo hoàn toàn hấp thu tạo hóa Thủy Đông Lưu lưu lại, rồi thu liễm khí tức thì mới có biện pháp tiến vào bên trong con bướm.
Chuyện này không lớn, không ảnh hưởng đến việc Mạnh Hạo thủ hộ, hắn liền lưu lại lưng con bướm, khoanh chân ngồi tĩnh tọa, nhìn Thương Mang, trong mắt lộ ra hồi ức.
Hồi ức Sơn Hải Giới, hồi ức Thủy Đông Lưu, hồi ức từng khuôn mặt trong trí nhớ, trong lòng của hắn bi thương khó mà áp chế. Việc cha mẹ không có vẫn lạc, việc người thân còn thừa lại một chút, việc Sơn Hải Giới còn có hi vọng, hồi tưởng từng trải qua, lại nhìn bây giờ, đây hết thảy như một giấc mộng khiến cho Mạnh Hạo đáy lòng, trong phức tạp mang theo than nhẹ.
Hắn chẳng biết sẽ phải làm sao, việc hắn có thể làm được, là dùng toàn lực của mình, bảo hộ con bướm này, đi về phương hướng Hải Mộng Chí Tôn lấy sinh mệnh làm đại giới chỉ điểm.
- Nơi đó, là nơi có sinh cơ…
Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn về phương xa, mơ hồ có thể thấy nơi đó có một cái vòng xoáy to lớn, nhan sắc trắng đen, có thời gian chi đạo đang du tẩu.
Trong khi hắn trầm mặc, bên trong com bướm, đám người Sơn Hải Giới đang kiến tạo lại một mảnh một khu vực, đem nơi đó tạo thành quê hương mới, toàn bộ tu sĩ Sơn Hải Giới còn sống sót chỉ có mấy trăm ngàn người.
Mấy trăm ngàn người này đã trải qua chiến tranh, đã trải qua sơn hà vỡ nát, đã trải qua tất cả, bọn họ bi ai, bọn họ cũng tương tự có chấp nhất, tinh thần của tu sĩ Sơn Hải Giới, không bị dập tắt, mà ẩn chứa trên người bọn họ, sẽ được kéo dài tiếp, một đời lại một đời.
Hứa Thanh đi ra ngồi bên cạnh Mạnh Hạo, đám người Vương Hữu Tài, Tiểu Bàn Tử, cũng xuất hiện, còn Trần Phàm, Mạnh Hạo rõ ràng nhớ kỹ lúc đó hắn cũng bị đưa đến bên trong com bướm, nhưng về sau, hắn lại biến mất.
Đối với điểm này, Mạnh Hạo như có điều suy nghĩ, hắn nghĩ tới việc Trần Phàm sau khi đi ra từ Tam Thập Tam Địa, trong mắt lộ ra chần chờ cùng mờ mịt, hiển nhiên, tại Tam Thập Tam Địa, Trần Phàm cùng những người khác có… Bất đồng tạo hóa.
Đến cùng là cái gì, có lẽ trước đây Mạnh Hạo sẽ miệt mài tìm ra, nhưng hôm nay Mạnh Hạo đã không có tinh lực, để suy nghĩ quá nhiều.
Kháo Sơn lão tổ cũng ở bên trong com bướm, còn có sư phụ Đan Quỷ, còn có Kha Cửu Tư.
Thời gian trôi qua, bên trong com bướm, trong quá trình mọi người đắp nặn gia viên, Mạnh Hạo thủy chung khoanh chân ngồi ở trên lưng con bướm, hắn không có nhập định, không có tu hành, mà là tản thần thức ra bao phủ bốn phía, bảo trì cảnh giác.
Nguy cơ, còn xa xa không có kết thúc.
Hắn có thể cảm nhận được có hai cỗ khí cơ, sớm đã phong tỏa trên thân mình và con bướm, một cỗ tới từ phía trước, thần bí khó lường, đó là Ma Giới đại lục mà Mạnh Hạo còn chưa từng thấy qua, một cỗ tới từ phía sau, sát ý tràn ngập, đó là Tiên Thần đại lục.
Song phương đều đang tới gần, dường như tung ra một cái lưới lớn, muốn đem con bướm bao phủ, thời khắc này, cái lưới này đang nhanh chóng thu nhỏ lại.
Bất quá, đối phương còn vô pháp tìm được vị trí chính xác của con bướm, Mạnh Hạo đã dùng yêu khí cảu bản thân làm khí tức con bướm bị vặn vẹo. Một khi đối phương tìm được chính xác địa điểm, Mạnh Hạo tin tưởng, bọn họ có thể nháy mắt na di xuất hiện.
Mạnh Hạo trầm mặc, mấy ngày này, khi con bướm càng ngày càng tới gần vòng xoáy, Mạnh Hạo ở trong Thương Mang cũng nhìn thấy rất nhiều tồn tại kỳ dị.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được quan sát Thương Mang, hắn thấy trong sương mù có những pho tượng tàn phá, nhìn không rõ bộ dạng, tạo thành đàn tại cách đó không xa, gào thét bay qua.
Thoạt nhìn thì tưởng là pho tượng, nhưng nhìn kỹ, những thứ kia… Rõ ràng là sinh mệnh kỳ dị nào đó.
Cũng may, bọn họ không có ác ý, thậm chí xem cũng không có đặt Mạnh Hạo và con bướm vào trong mắt, cứ như vậy bay đi xa.
Còn có một lần, Mạnh Hạo đang nhắm mắt, đột nhiên mở ra, hắn cảm nhận được một cỗ kinh hãi chi ý, lúc ngẩng đầu, nhìn thấy ở phía xa, chẳng biết lúc nào, xuất hiện một đoàn sương mù vặn vẹo, trong đoàn sương có từng trận băng hàn tán ra, đi theo con bướm.
Khi hai mắt Mạnh Hạo mở ra, trong sương mù này cũng đột nhiên lộ ra một con mắt, đó là một con màu xám, sát na hai mắt nhìn nhau, tựa hồ đã nhận ra Mạnh Hạo phát hiện, sương mù này chậm rãi lui ra phía sau, rồi biến mất.
Mạnh Hạo nhíu mày, sương mù kia mang đến cho hắn một cảm giác rất kỳ quái, như vô số sinh mệnh thể tập hợp, mà hắn cũng có thể xác định, nếu không phải là nhận thấy uy áp Chí Tôn cửu nguyên trong người mình, đối phương nhất định còn có thể đi theo, có lẽ… Sẽ ở nhân lúc nào đó, lao vào tấn công.
Những thứ này, chẳng qua là một bộ phận những thứ kỳ dị bên trong Thương Mang mà thôi, hắn còn thấy qua một đám sói… Cùng sói trong phàm tục giống nhau như đúc, nhưng lại giấu ở trong Thương Mang, như đem Thương Mang trở thành rừng cây.
Hắn còn thấy một thi thể cự nhân, thi thể kia sớm đã mục nát, đang bị vô số đầu lâu cắn xé, những đầu lâu kia không có thân thể, chỉ có đầu.
Nữ có nam có, trẻ có già có, đang cắn xé cự nhân.
Cự nhân này, cùng Tam Nhãn Thần Tộc mà Mạnh Hạo thấy qua, cùng với Thần Tộc của Tiên Thần đại lục không giống nhau, hắn có hai cái đầu lâu, còn có một cái đuôi.
Bây giờ, cứ việc bị thôn phệ hơn phân nửa, nhưng thông qua hài cốt, vẫn có thể nhìn ra lúc còn sống cự nhân này vô cùng cường hãn… Có thể so với Chí Tôn bát nguyên cường giả.
Lúc Mạnh Hạo đi ngang qua, những đầu lâu kia toàn bộ dừng thôn phệ, đồng thời nhìn về phía con bướm, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo, những đầu lâu này đều lộ ra biểu tình kỳ quái, cũng may rất nhanh lại cúi đầu, tiếp tục thôn phệ.
Những thứ này, chỉ là khiến người ta cảm thấy khủng bố, nhưng còn có một số thứ khác, vượt ra khỏi lý giải của Mạnh Hạo, nhất là khi hắn thấy có một tòa cung điện to khổng lồ, cung điện này do xây bằng đá, phiêu hốt ở trong Thương Mang, khi Mạnh Hạo bay ngang qua, các tảng đá trên tường cung điện kia, bỗng xuất hiện vô số con mắt, tò mò nhìn Mạnh Hạo đồng thời truyền đến vô số thanh âm tranh cãi ầm ĩ.
- Đáng chết, ngươi đè ta, thật là đau, thật là đau!
- Câm miệng, ta bị đặt ở phía trên ngươi, ta cũng không muốn, phía trên ta cũng có người đang đè ta!
- A a, sao ta lại biến thành tảng đá, thật kỳ quái, thật kỳ quái…
Thanh âm tranh cãi ầm ĩ này rõ ràng là những tảng đá kia phát ra.
Cho đến lại có một ngày, khi Mạnh Hạo ngồi trên con bướm bay đến gần sát vòng xoáy, thậm chí có thể nói đã ở trong vòng xoáy, hắn chợt nhìn thấy một người!
Đây là lần đầu tiên trong Thương Mang, hắn thấy người, đó là một lão giả, ăn mặc áo tơi, khoanh chân ngồi trên một hòn đá trôi nổi trong Thương Mang, hòn đá này có mắt, thời khắc này nó đang rống giận.
- Đáng chết lão thất phu, xuống cho lão tử, không cho phép ngươi ngồi ở trên người ta, a a, ngươi đang làm nhục ta, ngươi đang lăng nhục ta, ta ta ta, ta còn chưa có gia đình, ta liều mạng với ngươi!
Tảng đá kia thét chói tai, nhưng lão giả chỉ hừ lạnh một tiếng, trong tay hắn cầm một cái cần câu, như đang thả câu trong Thương Mang.
Khi con bướm đi ngang qua, Mạnh Hạo vốn tưởng người này giống với những việc kỳ dị trước, chẳng qua là nhìn, chứ không để ý đến hắn và con bướm, nhưng lúc này con bướm dưới thân hắn mãnh liệt run rẩy, rồi cải biến phương hướng, mục tiêu… Đúng là lưỡi câu của lão giả!
Một màn này, làm cho hai mắt Mạnh Hạo lóe lên, khi hắn đứng lên, thần thức tản ra, nghe thấy thanh âm lo lắng của cha mẹ.
- Hạo nhi, con bướm này có một số chỗ chúng ta không khống chế được…
Trong mắt Mạnh Hạo hồng mang nồng nặc, trên thân yêu khí ầm ầm tản ra, nhìn lão giả kia.
Lão giả ngẩng đầu, nhìn Mạnh Hạo, khẽ mỉm cười một cái, chẳng qua là nụ cười này có một chút quỷ dị, khi hắn cười, mi tâm của hắn lại nứt ra, có một cái sừng màu đen, dữ tợn chui ra, vết nứt từ mi tâm lan ra toàn thân thể của lão giả, từ thể nội của lão bất ngờ đi ra một thân ảnh… Toàn thân màu xanh, đỉnh đầu có một sừng!
Trên người của hắn, tán xuất từng trận khí tức hỗn loạn, hắn nhìn Mạnh Hạo cười ha hả.
- Thương Mang loạn, thiên địa trọng khai!
- Vũ trụ vỡ, đại đạo tái hiện!
- Thần Ma trên, ai tới… Phong Thiên!
- Nguyên lai điểm cuối là như thế này, là như thế này…
Thân ảnh màu xanh cười to, tiếng cười quanh quẩn rồi tay phải hắn đột nhiên giơ lên, điểm một chỉ vào con bướm.
- Cũng được, gặp nhau là hữu duyên, ta liền giúp ngươi một tay kết thiện duyên.
Lập tức xung quanh thân thể con bướm nổ vang, có gợn sóng tản ra, tinh không lộn xộn, trong lúc mơ hồ, có thời gian chi pháp phát sinh trên thân con bướm, làm cho nó run rẩy, bốn phía Thương Mang tinh không dường như muốn vỡ vụn, dường như sắp bạo phát, mà một khi bạo phát, sẽ tản mát ra tốc độ kinh người, mở ra hết thảy bích chướng!
Bốn phía thân ảnh màu xanh thời khắc này cũng xuất hiện thời gian chi pháp, nhìn kỹ, tựa hồ khi Mạnh Hạo lần đầu tiên nhìn nhìn người này, bốn phía xung quanh người này cũng có thời gian đang trôi qua.
Dường như, hắn không phải tồn tại thời đại này, mà là mượn thời gian ba động nơi này, đưa hình chiếu tới.
- Ngươi là ai?
Mạnh Hạo bỗng nhiên mở miệng, khi hắn thấy thân ảnh màu xanh mơ hồ sắp tiêu tán.
- Ngươi không biết ta, có lẽ cũng không có cơ hội nhận thức ta.
Trong tiếng cười, thân ảnh màu xanh bỗng nhiên tán đi, vô tung vô ảnh… Duy chỉ có thanh âm của hắn, mang theo thoải mái, mang theo giải thoát, quanh quẩn Thương Mang.
- Là người nào sáng lập Bạch Châu!
- Là người nào sáng lập Hắc Châu!
- Là người nào mở ra bốn đại giới… Là người nào đem tinh không hóa thành Thương Mang…
- Là ai… Sáng lập cái gương kia… Chặt đứt Tiên vị, cam nguyện là Quỷ!
- Là hắn, ngươi là cuối cùng, thì ra là thế, Tiên, Thần, Ma, Yêu, Quỷ, thì ra là thế, thì ra là thế…






