Kha Phụ
Gió nhẹ thổi qua, bầu trời xa xăm, trời chiều một rặng mây đỏ, tựa hồ đem trời xanh tách ra đã trở thành hai bộ phân, dưới ánh chiều tà, toàn bộ đại địa đã trở thành màu da cam, mảnh ruộng lúa mì được gió thổi làm ngả nghiêng như sóng biển.
Khung cảnh rất đẹp.
Đây là một mảnh đại lục dồi dào, ở chỗ này, lương thực rất dễ dàng thu hoạch, nhà nào cũng giàu có, nơi đây là thế giới phàm nhân, tuy rằng không có nhiều người nhưng phân tán vô cùng rộng.
Tại một trang viên nọ có phụ tử hai người sinh sống, người con cực kỳ hiếu thuận, cho dù gia cảnh giàu có, nhưng không ăn chơi đàn đúm, đối với phụ thân một lòng phụng dưỡng.
Phụ thân của hắn, trên thực tế tuổi cũng không lớn, khoảng bốn mươi tuổi, là một phú ông, mỗi ngày vào lúc sáng sớm, hắn đều thích ngồi trong sân nhìn bầu trời, ngắm hoa mầu phía xa, cho tới tận lúc hoàng hôn, nhìn xem biển hoa mầu màu da cam.
Ông rất thỏa mãn, bởi vì chỉ cần hoa mầu tươi tốt, liền đại biểu cả nhà bọn họ có lương thực ăn không hết, mà điều làm cho ông càng thỏa mãn, đó là mỗi lần ông nhìn thấy con của mình.
Nhi tử của ông là một hiếu tử, tất cả hàng xóm chung quanh ai cũng biết điểm này. Sự hiếu thuận này tựa hồ từ khi sinh ra đã tồn tại, ở bên trong linh hồn truyền thừa, vô luận lúc nào, vô luận sự tình gì, phụ thân vĩnh viễn là trời trong lòng của hắn.
Ông là Kha Vân Hải, nhi tử của ông, là Kha Cửu Tư!
Hai phụ tử bọn họ, trong quá trình luân hồi, vì sự cố chấp của Kha Cửu Tư, vì được Mạnh Hạo trợ giúp, sau khi chuyển thế vẫn là phụ tử.
Cho dù đối với trí nhớ ở kiếp trước, bọn họ đã mơ hồ, nhưng kiếp này, bất kể là Kha Vân Hải hay là Kha Cửu Tư cũng đều rất vui vẻ.
Không lâu về sau, Kha Cửu Tư rốt cục kết hôn, phụ thân của hắn vì hắn cử hành một cuộc long trọng yến hội, mời tất cả thân bằng hảo hữu, mấy ngày đó, toàn bộ trang viên đều phi thường náo nhiệt.
Theo thời gian trôi qua, ngày qua ngày, năm qua năm.
Theo Kha Cửu Tư dần dần lớn tuổi, theo đời sau sinh ra, Kha Vân Hải dần dần cũng trở nên già nua, bất quá một cỗ cảm giác ấm áp, thủy chung dào dạt bên trong gia đình này, mà sở thích trong sân nhìn bầu trời của Kha Vân Hải vẫn không có cải biến.
- Gia gia, ông đến cùng đang nhìn cái gì thế?
Cháu của Kha Vân Hải ngày nào cũng hỏi vấn đề này, như mọi lần Kha Vân Hải đều là cười lắc đầu, không trả lời, mà phụ thân của hài tử kia, Kha Cửu Tư đứng ở một bên vuốt ve đầu hài tử, ở sâu trong mắt tựa hồ có chỗ hiểu ra.
Cho đến khi hơn hai mươi năm nữa trôi qua, hài tử lớn lên đã trở thành một chàng thanh niên, còn Kha Vân Hải càng thêm già nua, nhưng ánh mắt của hắn, lại không có chút nào đục ngầu, ngược lại càng thêm thanh tịnh, tựa hồ có thể nhìn thấu kiếp trước.
Người thanh niên lại hỏi vấn đề này một lần nữa, Kha Vân Hải nhẹ giọng mở miệng.
- Ta đang đợi ngươi thúc thúc của ngươi.
- Thúc thúc?
Người thanh niên sửng sốt một chút.
- Ta cuối cùng cảm thấy, cha ngươi còn có một đệ đệ, ra ngoài đã cực kỳ lâu, tới giờ còn chưa trở về.
Kha Vân Hải trong mắt tựa hồ có chút hồi ức, nhưng cẩn thận nhìn, lại có thể chứng kiến trong mắt của hắn, tựa hồ có một loại ánh sáng.
Loại ánh sáng này, người thanh niên không hiểu, nhưng phụ thân hắn, Kha Cửu Tư, lại minh bạch loại ánh sáng trong mắt này, đại biểu là… Cố chấp.
Trong thế giới này, rất nhiều thân nhân, bằng hữu của Mạnh Hạo đều đã luân hồi rồi.
Khi cùng Hứa Thanh rời khỏi tinh không này, Mạnh Hạo đi qua mọi chỗ khu vực, đi qua từng tinh cầu, thấy được rất nhiều gương mặt thân quen…
Mang theo Hứa Thanh, hắn đi tới một đại lục trôi nổi trong tinh không.
- Nơi đây cũng có cố nhân sao?
Khi Hứa Thanh và Mạnh Hạo nhìn về phía đại lục này, nàng nhẹ giọng mở miệng.
- Nơi này có một trưởng bối mà cả đời ta sẽ không quên… Ta phải nhìn lão nhân gia một cái rồi mới có thể rời đi.
Mạnh Hạo ngóng nhìn đại lục, hồi lâu sau, mỉm cười mở miệng, trong mắt lộ ra hồi ức, càng lúc càng nhu hòa.
Thân ảnh Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh xuất hiện ở bên ngoài trang viên, khi đó là lúc trời chiều, ánh chiều tà chiếu rọi đại địa, mảnh hoa mầu màu da cam theo gió lung lay, Mạnh Hạo đi vào trong sân, hắn nhìn thấy Kha Vân Hải.
Giờ phút này Kha Vân Hải tựa hồ cùng Mạnh Hạo bị ngăn bởi một lần luân hồi, hắn không nhìn thấy Mạnh Hạo, hắn vẫn đang nhìn bầu trời, nhìn về phương xa, Kha Cửu Tư ở bên cạnh ông, còn có cả cháu trai của ông cũng ở đây.
Trong sân, Mạnh Hạo nhìn Kha Vân Hải, nhìn Kha Cửu Tư, hắn yên lặng quỳ gối trước mặt Kha Vân Hải.
Mặc dù bọn họ không nhìn thấy hắn, nhưng Mạnh Hạo vẫn quỳ xuống, dập đầu một cái, trong mắt lộ ra vẻ nhu hòa, trong cắp mắt kia ẩn chứa vô số hồi ức, từng bức họa, hiện ra rõ ràng trong đầu Mạnh Hạo, trong Yêu Tiên Cổ Tông nhận được tình thương của Kha phụ, cái cảm giác lần đầu cảm nhận được tình thương của cha, ở trong nội tâm Mạnh Hạo không ngừng lắng đọng.
Hắn không quên sự cưng chiều mà Kha phụ dành cho mình, lúc đó hắn tưởng đối phương cho rằng mình là Kha Cửu Tư.
Hắn không quên sự nỗ lực hết thảy mà Kha phụ bỏ ra làm tóc từ từ bạc trắng. Mãi cho đến lúc Kha phụ quy khư, ngóng nhìn Mạnh Hạo, Mạnh Hạo mới hiểu được, đối phương sớm đã biết được, mình không phải là Kha Cửu Tư.
Hắn càng không quên khi ở ngoài Thương Mang, thanh âm Kha phụ sục sôi cùng với việc tử vì đạo để đánh thức chính mình.
Hết thảy mọi việc như hiện ra trong đầu Mạnh Hạo khi hắn cúi đầu quỳ lạy.
Hứa Thanh đứng ở một bên nhìn Mạnh Hạo, tựa hồ hiểu ra điều gì, cũng cúi đầu quỳ xuống, như là con dâu hành lễ với cha chồng
- Nghĩa phụ, con tới thăm người…
Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng.
Hầu như ngay khi lời nói của hắn truyền ra, Kha Vân Hải bỗng nhiên cúi đầu, tại thời khắc này, ánh sáng cố chấp trong mắt càng thêm sáng ngời, trên mặt cũng chầm chậm lộ ra nụ cười.
Kha Cửu Tư dường như cũng có cảm ứng, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Chỉ có cháu trai của Kha Vân Hải, hài tử đã trở thành chàng thanh niên kia, khi nhìn xem ông nội và cha của mình bỗng nở nụ cười liền vô cùng kinh ngạc.
- Ta cảm thấy, thúc thúc của ngươi đã trở về rồi…
Kha Vân Hải cười nói.






