Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1746: Ngoại Truyện

Ngũ Gia Cùng Tam Gia Lần Thứ Nhất Tiếp Xúc Thân Mật

Vũ trụ, đen kịt mà lại sáng chói.

Điều này không mâu thuẫn, nói sáng chói, là bởi vì trong vũ trụ bao la bát ngát, tồn tại vô số hạt giống thế giới. Ánh sáng từ các thế giới này tràn ra, khiến cho mảnh tinh không xa xa sáng chói giống như từng khối minh châu.

Mà nói đen kịt, là bởi vì vũ trụ thật sự quá lớn quá lớn, khoảng cách giữ hai thế giới có thể nói là vô tận, mà ở trong vô tận này, không phải sáng chói, mà là hắc ám yên tĩnh cùng đen kịt.

Dường như thời gian ở chỗ này cũng không tồn tại, cường giả Tổ Cảnh tựa hồ cũng khó có thể đem toàn bộ vũ trụ bao phủ.

Không biết qua bao lâu, một ngày nọ, một đạo cầu vồng có tốc độ kinh người, từ sâu trong vũ trụ, gào thét bay đi, trong chốc lát liền đảo qua bốn phương, bay thẳng về phương xa.

Nhìn kỹ có thể thấy, ở bên trong cầu vồng, có một thân ảnh, thân ảnh ấy là một nam tử trung niên, thần hồn của hắn vô cùng suy yếu.

Nam tử này mặc trường bào màu xanh, sắc mặt trắng xám, dường như đang trốn tránh cái gì đó, ánh mắt âm trầm, nhưng sâu trong mắt, lại cất giấu một tia xảo trá.

Phía sau của hắn xuất hiện đạo cầu vồng thứ hai, đó là một nữ tử, nữ tử này sắc mặt trắng xám, đang triển khai tốc độ cao nhất, cùng nam tử kia một trước một sau, đều đang bỏ chạy.

Hai người này hiển nhiên là có quen biết, nhưng quan hệ giữa hai người tựa hồ không phải hữu hảo, mà là đối địch. Trong quá trình bỏ chạy, bọn họ tấn công lẫn nhau, như muốn làm cho tốc độ đối phương chậm lại. Nữ tử nhiều lần ở vào thế hạ phong, tuy rằng như vậy, nhưng nếu nam tử trung niên muốn triệt để ngăn cản tốc độ của nàng, tựa hồ cũng là không thể nào.

Tiếng thét phá vỡ vũ trụ yên tĩnh, phía sau hai đạo cầu vồng này, thình lình lại xuất hiện đạo cầu vồng thứ ba, đạo cầu vồng này khí thế bàng bạc, nó mới vừa xuất hiện lập tức làm cho tinh không nổ vang, đó là một con chim…

Anh Vũ!

Con chim Anh Vũ này bộ lông bóng loáng, như có lưu quang du tẩu, khí thế như cầu vồng, giống như một tuyệt thế chiến binh, giờ phút này gào thét, muốn đuổi giết hai người nam nữ kia.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trong chớp mắt, Anh Vũ đã đuổi tới gần, hào quang lóe lên, tốc độ của nó bạo tăng, lao thẳng về phía hai người nam nữ, nháy mắt nó tới gần, tinh không nổ mạnh ngập trời, một lần tùy ý va chạm, lập tức làm cho nàng kia máu tươi phun ra, mà trung niên nam tử kia khóe miệng cũng tràn ra máu tươi.

- Ngũ Đạo, ngươi đừng khinh người quá đáng, Đế Quân chủ nhân ngươi cùng bản thể của ta hôm nay chiến một trận, chưa hẳn là hắn có thể thắng, ta là Tiên, Vũ Trụ Chi Tiên!

Nam tử trung niên hai mắt lóe lên tia xảo trá, nhưng bộ mặt lại tỏ ra cuồng loạn.

Về phần nàng kia, sắc mặt trắng xám, trong mắt lộ ra đắng chát, cắn răng bay đi.

Rất nhanh phía trước bọn họ xuất hiện một thế giới, đây là một thế giới sơ khai trong vũ trụ, trong đó ý chí vẫn còn đang phát triển, mà chúng sinh trong thế giới đó hẳn là cũng chưa khai hóa.

Cùng lúc đó, ở đằng kia nam nữ hai người sau lưng truy kích mà đến Anh Vũ, giờ phút này thanh âm lạnh lùng vang vọng.

- Chủ nhân nhà ta nhất định sẽ chém giết được bổn tôn của ngươi, mà ta phụng mệnh chủ nhân, chém giết ngươi - một phân thân bị chém ra với ý đồ đông sơn tái khởi, ta cũng nhất định sẽ chém giết được ngươi, còn ngươi nữa, Cổ Tiên Linh, hôm nay hai người các ngươi trốn không thoát đâu!

Anh Vũ thần sắc lạnh lùng, lời nói băng hàn truyền ra bốn phía.

Theo lời nói truyền ra, một trận pháp vô cùng to lớn xuất hiện đem hai người nam nữ bao trùm ở bên trong. Không đợi hai người này sắc mặt biến hóa, trận pháp lập tức bộc phát ra hào quang năm màu rực rỡ, hóa thành vô số phù văn, trong đó âm thanh tụng kinh vang vọng, trận pháp vận chuyển, truyền ra sát ý ngập trời, thanh âm oanh oanh vang vọng, nguyên một đám phù văn đồng thời nổ tung, hình thành hủy diệt chi lực, muốn tuyệt sát hai người nam nữ.

Nguy cơ trước mắt, nam tử trung niên kia hét lớn một tiếng, toàn thân bành trướng, không biết triển khai thần thông gì, mà hóa thành một cự nhân, trong tay xuất hiện một thanh chiến phủ khổng lồ, hướng về phía hủy diệt chi lực, dốc sức liều mạng chém tới.

Thanh âm oanh oanh ngập trời, cự nhân do nam tử trung niên hóa thành, máu tươi phun ra, toàn thân không ngừng tan vỡ, nhưng lại nhe răng cười rống to.

- Ngũ Đạo, ngươi khinh người quá đáng!!

Từ trong thân thể không ngừng tan vỡ, bay ra mười giọt huyết dịch màu vàng, mười giọt huyết dịch này mới vừa xuất hiện, lập tức ngưng tụ ở một chỗ, thình lình hóa thành một bàn tay màu máu cực lớn.

Trong lòng bàn tay này tản mát ra khí tức kinh khủng, khí tức này khiến cho Anh Vũ vô cùng ngưng trọng, nó lập tức nhận ra, mười giọt huyết dịch màu vàng này, đúng là vũ trụ chi huyết, thứ mà chủ nhân nhà mình lần này ý đồ chém giết bổn tôn La Thiên để chiếm lấy!

Cùng lúc đó, trong mắt La Thiên tia xảo trá lần nữa lóe lên, cười ha hả.

- Cổ Tiên Linh, theo ước định của chúng ta lúc trước, đến lúc ngươi phải chấp hành rồi, sau chuyện lần này, ngươi liền tự do!

Nàng kia sau một lúc trầm mặc liền trở nên quyết đoán, sắc mặt nàng trắng xám, nhưng lại hung hăng cắn răng một cái, thân thể của nàng lập tức xuất hiện vô số lân phiến, hai chân như thoái hoá, hóa thành nửa rắn nửa người, không bỏ chạy nữa mà hai tay nâng lên, lập tức toàn thân nàng khô quắt lại, dùng sinh mệnh làm đại giới để thần thông đạo pháp.

Từng trận khí tức nồng đậm, ầm ầm bộc phát, khí tức này rất kỳ quái, mang theo tang thương, ẩn chứa tuế nguyệt, sau khi xuất hiện liền mãnh liệt khuếch tán, không chỉ lao thẳng về phía Anh Vũ mà còn áp chế trận pháp bốn phía.

Trận pháp trong nháy mắt xuất hiện dấu hiệu héo rũ, thân thể Anh Vũ cũng bị ngừng lại. Hai mắt Anh Vũ lộ ra hàng mang, toàn thân khí thế bùng nổ, cưỡng ép lao ra.

Nam tử trung niên hai tay bấm niệm pháp quyết, lập tức bàn tay màu máu không ngừng biến lớn, đến cuối cùng hầu như hóa thành một cái biển máu, ầm ầm lao về phía Anh Vũ.

Còn nữ kia tử, giờ phút này suy yếu, sau khi thi triển thần thông liền nhanh chóng lui về phía sau.

- Ngũ Đạo, ngươi thật sự cho là bản Tiên Tôn không có bất kỳ chuẩn bị nào sao, ngươi thật sự cho là ngươi đang đuổi giết ta sao, lần này dụ ngươi đến chỗ này, là một trong những kế hoạch của bản tôn, chỉ cần xóa đi sự hiện hữu của ngươi, Đế Quân sẽ giống như gãy mất một cánh tay!

La Thiên ngửa mặt lên trời cười to, theo tiếng cười truyền ra, vẻ suy yếu của hắn tại thời khắc này lập tức cải biến, dường như tất cả thương thế của hắn đều là giả, mục đích của hắn chính là muốn dẫn đối phương đuổi giết đến nơi này, một khu vực cực kỳ xa xôi trong vũ trụ, ở chỗ này hợp tác cùng nàng kia giết chết đối phương.

Mắt thấy biển máu muốn bao phủ Anh Vũ, nhưng trong mắt Anh Vũ rõ ràng không có một tia bối rối nào, mà vẫn bình tĩnh như nước.

- Ngươi thiết lập ván cục dẫn ta đến đây, nhưng lại không biết ta vì để cho chủ nhân nhà ta có thể thuận lợi chém giết bổn tôn của ngươi mà nguyện ý bỏ ra bất cứ giá nào, không biết là ngươi đang tính toán ta, hay là ta đang tính toán ngươi.

Anh Vũ than nhẹ, trong mắt lộ ra vẻ không muốn, nhưng lại rất nhanh bị vẻ quả quyết thay thế, hầu như khi biển máu lao tới, trong cơ thể của nó bạo phát ra một chấn động kinh khủng, đó là… chấn động tự bạo.

Nó lựa chọn cho dù tự bạo cũng muốn đem đối phương tuyệt sát ở chỗ này.

Nếu là tự bạo bình thường, có lẽ không có cách nào tràn ra khí tức kinh khủng như thế, hiển nhiên khi Anh Vũ đuổi giết tới đây, đã có quyết định, triển khai thủ đoạn bá đạo nào đó, khiến cho khi bản thân tự bạo, có thể phóng xuất ra lực lượng siêu việt bản thân.

Nam tử trung niên hai mắt co rút lại, nhưng vẫn như trước cười lạnh một tiếng.

- Ngươi quả nhiên là lựa chọn như vậy, bất quá, chuẩn bị của bổn tôn không chỉ có chừng này thôi đâu.

Hắn vừa nói, hai tay vừa bấm niệm pháp quyết. Nữ tử kia bỗng run lên bần bật, trong cơ thể như có cấm chế nào đó bộc phát xuất hiện chấn động tự bạo, cùng lúc đó, biển máu cuồn cuộn kia cũng đem nàng cũng bao phủ ở bên trong.

Rõ ràng là nam tử trung niên điều khiển nữ tử kia tự bạo, ý đồ ngăn cản Anh Vũ, đổi lấy một sợi sinh cơ cho bản thân, mà hắn bản thân, giờ phút này dùng tốc độ cực nhanh lui về phía sau.

Nữ tử kia phẫn nộ, mãnh liệt nhìn về phía nam tử trung niên, đối phương không tuân thủ ước định, tại thời khắc mấu chốt này lựa chọn hi sinh nàng, việc này làm cho nàng trong mắt tơ máu tràn ngập.

Lúc này thanh âm Anh Vũ vẫn lạnh lùng như trước, vang vọng bát phương.

- Cổ Tiên Linh, ngươi còn chần chờ cái gì, kết quả lúc trước ta nói cùng ngươi đã hiện tại đã xuất hiện, ngươi không ra tay đi còn đợi khi nào! Ngươi muốn tự do, thì chỉ có chính ngươi đi tranh thủ, mới có thể đạt được.

Khi lời nói của Anh Vũ truyền ra, thần sắc nam tử trung niên lần đầu đại biến.

Còn nữ tử kia thì cười thảm, trước trận chiến này, La Thiên đối với nàng có hứa hẹn, mà Anh Vũ cũng âm thầm cùng nàng tiếp xúc, giờ phút này nàng tận mắt thấy hết thảy sự tình phát sinh, không còn chần chờ nữa, phát ra nụ cười thê lương.

- Ngươi nói rất đúng, tự do, chỉ có chính mình đến tranh thủ, bỏ đi một thân Cổ Tiên Vị, đổi lấy vĩnh sinh tự do!

Nam tử trung niên sắc mặt biến hóa, mơ hồ bất an, đang muốn mở miệng thì đã không còn kịp rồi. Sau khi lời nói của nữ tử kia truyền ra, thân thể của nàng rõ ràng tại một cái chớp mắt này, ầm ầm tan rã!

Đây không phải là tự bạo, mà là tan rã, vô số huyết nhục, tại thời khắc này từ trong thân thể khô quắt của nàng, oanh oanh vỡ vụn, hướng về bốn phía khuếch tán, khiến cho một mảnh tinh này như trở thành huyết hồng.

- Niết Bàn Chú, sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh, để cho bụi về với bụi, đất về với đất, để cho ý thức trầm luân, để cho thần trí phai mờ, để cho hết thảy hết thảy, từ nay về sau… Một lần nữa lại đến!

- Từ nay về sau thế gian không còn Cổ Tiên…

Sau khi thanh âm nữ tử kia truyền ra, một tiếng nổ chấn động bát phương tinh không vang lên.

Một cỗ nghiền ép chi lực lập tức hàng lâm, trực tiếp đem Anh Vũ nghiền thành tro bụi, đồng thời cũng đem biển máu hủy diệt, về phần nam tử trung niên kia, hắn phát ra kêu thê lương thảm thiết, thân thể ý đồ đào tẩu, nhưng lại không làm được, trong chớp mắt, cũng bị nghiền ép.

Đạo pháp cuối cùng mà nữ tử kia thi triển, đó là khai sáng một cái kỷ nguyên, đó là nát bấy hết thảy, đó là hủy diệt hết thảy, đó là đẩy ngã lặp lại.

Mà hạt giống thế giới sơ cạnh chiến trường cũng bị nghiền ép chi lực làm ảnh hưởng đến, ý chí trong đó lập tức run rẩy, trực tiếp bị xóa đi hơn phân nửa, mà hạt giống thế giới này cũng bị mở ra một cái lỗ hổng.

Hầu như ngay khi lỗ hổng xuất hiện, tro bụi khí huyết của Anh Vũ, nam tử trung niên cùng nữ tử kia như bị hấp thụ, trong nháy mắt liền theo lỗ hổng, trực tiếp dung nhập vào trong hạt giống thế giới này.

Vô số năm sau, trong hạt giống thế giới này, trong hư vô ngưng tụ ra Anh Vũ chi hồn ở trong thế giới mờ mịt du đãng. Cho đến vô số kỷ nguyên về sau Anh Vũ gặp một người, người đó vì nó mà tạo ra một pháp khí, đó là gương đồng.

Đồng thời, cũng xuất hiện một ý chí dần dần thay thế ý chí nguyên bản của hạt giống thế giới. Đó là ý chí của La Thiên, hắn đã quên mất quá khứ của mình, chỉ còn lại có bản năng.

Còn nữ tử kia ở bên trong chúng sinh cũng chuyển thế luân hồi, nàng không biết kiếp trước của mình, ở trong tinh không này, một lần lại một lần chuyển thế, đã trải qua vô số nhân sinh.

Nữ tử kia ở trong một thế giới có tên Chí Tôn Tiên Giới trong vô số tiểu thế giới, gặp một người. Người kia tên là… Lôi Đế, chồng của nàng.

Lôi Đế cả đời này đã yêu một nữ tử, đó là vợ của hắn, trong trận chiến hạ giới làm phản Chí Tôn Tiên Giới, hắn vì thủ hộ gia viên, vì thủ hộ vợ của hắn mà chết trận.

Sau khi tử vong, hắn hóa thành vô số lôi đình, oanh minh bát phương.

Sau khi hắn tử vong, nữ tử kia ngơ ngác nhìn thi thể của hắn, phát ra bi thương đến mức hồn bi, trong sự đau thương, trí nhớ bị phong ấn vô số năm của nàng thức tỉnh. Nàng yên lặng nhìn qua Lôi Đế rơi lệ, nước mắt rơi trên khải giáp của Lôi Đế, rất lâu sau đó, nước mắt trên mặt nàng biến mất, dường như tình cảm của nàng đối với Lôi Đế, theo giọt nước mắt kia tách ra khỏi cơ thể, trong mắt của nàng lộ ra vẻ lạnh lùng, còn có tuyệt nhiên.

- Chúng ta cuối cùng không phải là người cùng một thế giới, nơi đây chỉ là một địa phương nghỉ chân ngắn ngủi của ta, hiện tại, ta thức tỉnh, cuối cùng cũng nên rời đi rồi, ta hiện tại… Tự do.

Nữ tử thì thào, mang theo lạnh lùng, quay người rời đi, đi khỏi tinh không, đi vào sâu trong vũ trụ.

Nơi đây có ý chí La Thiên, nơi đây có Anh Vũ, nàng không muốn gặp lại, cũng không muốn nhìn thấy họ nữa.

Khi nàng đi rồi, thi thể Lôi Đế trôi lơ lửng ở trong tinh không Chí Tôn Tiên Giới dần dần héo rũ, khải giáp trên người hắn dần dần phong hoá, nhưng nhờ có giọt nước mắt khi thức tỉnh trí nhớ dung hợp kiếp trước kiếp này chi lực đến từ nữ kia khiến cho khải giáp tựa hồ ngưng tụ hồn, ngưng tụ một sợi linh hồn của Lôi Đế.

Lúc thi thể Lôi Đế triệt để trở thành tro bụi, khải giáp này dung hợp lại với nhau, tại vô số năm sau, ra đời ý thức. Ngay khi ý thức ra đời, nó liền minh bạch, chính mình cả đời, bất tử bất diệt, nhưng lại cũng không phải là tuyệt đối, nó cũng đã không thể biến thành áo giáp, hoặc là nói, cũng đã không thể liều mình bảo hộ người nào.

Bởi vì một khi hắn làm như vậy, bất tử bất diệt chi lực sẽ tiêu tán.

Ngoại trừ những thứ này, nó không nhớ rõ tất cả ký ức, bên trong Sơn Hải Giới du đãng, dần dần phát hiện mình ưa thích nói đâu đâu, dần dần phát hiện mình ưa thích giáo hóa ác bá, dần dần phát hiện mình chỉ có thể đếm đến ba…

Cho đến có một ngày, nó gặp một con chim Anh Vũ từ trong gương đồng bay ra…

- Ôi ơ, một cái áo giáp thật quái dị, đến đến đến, để cho Ngũ gia nhìn kỹ một chút, như thế nào lại không có lông?

- Cút cút cút, ngươi tên ác bá này, lão phu sẽ độ hóa ngươi!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.