Chương 72
Dưới mặt đất, Tiểu Hổ cẩn thận nhìn Mạnh Hạo. Thuở nhỏ gã còn khờ khạo hồn nhiên, nhưng vào Kháo Sơn Tông rồi, trải qua nhiều cảnh ngộ mà người ngoài khó có thể tưởng tượng được, trái tim của gã đã trở nên cứng rắn như sắt đá. Nhất là sau khi ra khỏi Kháo Sơn Tông, số người chết trong tay gã là không ít.
Lúc này nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mạnh Hạo, Tiểu Hổ dần hiểu đối phương quả thực không biết chuyện gần đây.
- Nay toàn bộ tu chân giới của Triệu Quốc này đều đang tìm Mạnh sư huynh, tam đại tông môn liên hợp truy nã, rất đông tu sĩ đều chia nhau ra tìm kiếm.
Tiểu Hổ chần chừ rồi từ từ nói.
Sắc mặt Mạnh Hạo như cũ, không nhìn ra chút biến hóa nào, đứng giữa không trung cúi xuống nhìn Tiểu Hổ, không nói câu gì.
- Lệnh truy nã của tam đại tông môn không phải là làm cho Mạnh sư huynh chết, bọn họ có yêu cầu đặc biệt, có thể tàn phế, có thể bị thương, nhưng không được chết.
Tiểu Hổ vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt Mạnh Hạo, không biết lòng đang nghĩ điều gì, chậm rãi nói.
- Nếu ngươi còn nhảm nhí thì đừng trách Mạnh mỗ không niệm tình cảm năm xưa.
Sắc mặt Mạnh Hạo vẫn như cũ, chỉ là thản nhiên nói ra câu này.
Những lời này rơi vào tai Tiểu Hổ khiến gã liên tục lùi ra sau hai bước, sắc mặt biến hóa, đột nhiên nói.
- Mạnh sư huynh còn nhớ Thượng Quan sư thúc trong tông môn không? Hai tháng trước y bao vây ba huyện ở dưới Đại Thanh sơn, bố trí đại trận thảm nhất trần gian, muốn luyện sống phàm nhân trong ba huyện để luyện chế huyết đan trúc cơ. Việc này đã tiến hành được hai tháng, ta xuất hiện ở đây cũng là vì muốn chạy tới Đại Thanh sơn. Ta tu vi không phải đối thủ của Thượng Quan Tu, chỉ muốn cứu cha mẹ ra!
Tiểu Hổ lúc nói, bàn tay đã nắm lại thật chặt.
Nghe vậy, Mạnh Hạo sửng sốt, nhưng ngay sau đó một cảm giác phẫn nộ bỗng nhiên bộc phát ra từ đáy lòng, đầu óc ầm vang, khiến cho cả người hắn tỏa ra sát cơ mãnh liệt không thể khống chế được. Hắn lập tức hiểu ra Thượng Quan Tu này chẳng phải là vì huyết đan gì, mà muốn dẫn hắn xuất hiện.
Sắc mặt hắn sa sầm tới cực điểm.
- Việc này liên quan đến phàm nhân của ba huyện, Thượng Quan Tu làm như thế mà tu chân giới Triệu Quốc này lại không ai ngăn cản, lại còn tin mấy cái lời trúc cơ gì đó ư?
Mạnh Hạo lạnh lùng gằn từng chữ.
- Nghe đồn Thượng Quan Tu đã sắp trúc cơ, cho nên dùng tính mạng bách tính ba huyện Đại Thanh sơn mà lúc trước nghe đồn có điềm lành xuất hiện để luyện Huyết Hồn Đan. Nếu là ngày xưa, tam đại tông môn tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, nhưng nay tam đại tông môn đang thèm muốn chỗ bế quan của Kháo Sơn lão tổ, đi khắp Triệu Quốc tìm kiếm sư huynh, không rảnh quản chuyện này, cũng không muốn thêm phiền toái. Huống chi tên Thượng Quan Tu cũng không phải hạng tầm thường, ta đã thăm dò, y là hậu nhân của Thiên Hà phường. Mà ta từng nghe nói thực tế tam đại tông môn từng can thiệp, nhưng cuối cùng không biết vì sao lại không tiếp tục để ý nữa.
Mạnh Hạo im lặng, một lát sau hắn nở nụ cười, chỉ là nụ cười đó lạnh lẽo như băng đá, một luồng sát khí mà Mạnh Hạo cảm giác được đã vượt qua sát khí lúc hắn muốn giết Vương Đằng Phi, hay như lúc hắn muốn giết Đinh Tín. Nhưng dưới sự điều khiển của hắn mà sát khí này nhanh chóng ngưng tụ, dày đặc, khiến Đan Hải trong cơ thể Mạnh Hạo rít gào. Loại cảm giác mãnh liệt này quả thực chưa bao giờ xảy ra trong suốt hai mươi mốt năm hắn sống trên đời.
- Thượng Quan Tu!
Mạnh Hạo bỗng xoay người nhìn về phía Đại Thanh sơn, hắn vung ống tay áo phải lên. Tiểu Hổ lập tức biến sắc mặt, thân thể không thể khống chế mà bay lên, rơi lên bảo phiến của Mạnh Hạo.
- Mạnh sư huynh, đây là ý gì?
Tiểu Hổ hô hấp dồn dập, vội vàng hỏi.
- Dẫn ngươi đi Đại Thanh sơn, nếu như lời ngươi nói thì thôi, còn nếu là giả thì về sau ngươi cũng không cần phải lo kẻ khác rình mò bảo vật của ngươi.
Mạnh Hạo nói, bảo phiến nhanh chóng bay đi.
Tiểu Hổ im lặng không nói câu nào, đứng trên bảo phiến của Mạnh Hạo, ánh mắt đầy phức tạp. Nhưng vẻ phức tạp đó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên định.
Không lâu sau, Đại Thanh sơn xuất hiện trong tầm mắt, Mạnh Hạo không có lập tức phóng xuống, mà bảo phiến lóe lên ánh sáng, hạ xuống mặt đất. Lúc này toàn bộ trời đất phía trước đều bị một quầng sáng màu đỏ nhạt bao phủ, có thể nhìn thấy ngoài quầng sáng này dường như cách mỗi ngàn dặm đều có một tu sĩ mặc áo đen khoanh chân ngồi.
Những tu sĩ này có hơn mười người, dường như là trận kỳ của trận pháp, bao vây lấy Đại Thanh sơn và ba huyện vào trong.
Từ đằng xa có thể thấy được trên Đại Thanh sơn dường như có một kẻ đang khoanh chân ngồi.
Lại càng có thể thấy rõ ba huyện dưới chân núi hoàn toàn yên tĩnh, những tia huyết khí tràn ra từ nơi đó.
Sát khí trong mắt Mạnh Hạo càng đậm, hắn hít sâu một hơi, cởi trói buộc trên người Tiểu Hổ ra.
- Khi ta gọi tên ngươi, ngươi phải ra tay.
Mạnh Hạo chậm rãi nói, bản thân thì bước đi. Trong gió, bóng lưng hắn trông thật hiu quạnh, nhưng lại vô cùng lạnh lùng, như có băng hàn khí tràn ra.
- Vương Hữu Tài chưa chết.
Tiểu Hổ bỗng nói. Mạnh Hạo lại chẳng thèm để ý, mà cất bước nhanh hơn.
Tiểu Hổ nhìn Mạnh Hạo biến mất, im lặng khoanh chân ngồi xuống, thầm than một tiếng. Gã chẳng những điều tra qua Thượng Quan Tu, mà còn điều tra về Mạnh Hạo, biết ở huyện Vân Kiệt này Mạnh Hạo vốn không có người thân, biết Thượng Quan Tu vì Mạnh Hạo mới bố trí huyết trận ở nơi đây.
- Mạnh sư huynh, ta muốn cứu cha mẹ ra, nếu lần này ngươi có thể sống sót, ngày sau Tiểu Hổ ta nợ ngươi một ơn huệ.
Tiểu Hổ lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt đầy phức tạp.
Mạnh Hạo nhanh chóng lao thẳng tới quầng sáng huyết sắc, phía Tiểu Hổ tâm cơ cũng tốt, thần thái cũng tốt, đều có vẻ không nhìn ra sơ hở, nhưng dù sao Tiểu Hổ còn quá nhỏ tuổi, mà Mạnh Hạo từ bé đã thông minh, tuy không có tài khoa cử nhưng tâm trí trải qua những gì ở Kháo Sơn Tông, trải qua rất nhiều chuyện, há có thể không nhận ra mục đích của đối phương là gì.
Nhưng hắn không thể không đi, nơi đó là huyện Vân Kiệt, dù không còn người thân nữa nhưng nơi đó là nhà của hắn, là trí nhớ thuở thơ ấu của hắn, là nơi đẹp đẽ trong cuộc đời của hắn.
Mà giờ phút này, Thượng Quan Tu lại táng tận lương tâm như thế, tất cả như động tới nghịch lân của Mạnh Hạo. Hắn thật sự rất muốn giết chết Thượng Quan Tu, muốn tới cực điểm.
Cho dù chuyến này có nguy hiểm sinh tử, cho dù biết rõ đó là cái bẫy của Thượng Quan Tu, nhưng Mạnh Hạo hiểu rằng nam nhi trên đời có một số chuyện, dù biết rõ là hung hiểm nhưng vẫn phải làm cho bằng được.
Nếu sợ hãi, nếu đắn đo, thì không xứng làm nam nhi kiếp này.
Sát ý của hắn chưa bao giờ mãnh liệt như hôm nay, sát tâm của hắn cũng chưa bao giờ kinh thiên như lúc này. Không phải là giết một người là có thể tiêu tan, đó là phải giết hết những kẻ bày ra trận pháp đẫm máu này mới có thể trút hết được.
- Mạnh Hạo ta tu hành đến nay, tự tay giết chưa tới mười người, không phải là không thể giết, mà là ta không muốn giết.
Mạnh Hạo lao nhanh, sát khí lóe lên trong mắt, mà lòng lại vô cùng bình tĩnh, tâm ngữ vang vọng. Hắn bước vào trong trận pháp huyết sắc, đi thẳng tới một tên tu sĩ Ngưng Khí tầng sáu đang khoanh chân ngồi đó.
Tu sĩ này vận áo đen, tuổi chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, gần như ngay khi Mạnh Hạo tới gần, gã mở choàng mắt ra, thấy Mạnh Hạo thì sửng sốt, nhưng lập tức đứng dậy, đang định giơ tay phải lên. Nhưng ngay trong giây lát này, Mạnh Hạo mặt không chút thay đổi, với sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm đi vượt qua người này.
Một thanh kiếm xuất hiện trong tay Mạnh Hạo, một dòng máu tươi phụt ra. Ở sau lưng Mạnh Hạo, một cái đầu mang theo mê mang bối rối rơi xuống bên cạnh thi thể gã.
Mùi máu tanh càng đậm, huyết khí càng nùng, thi thể giật hai cái liền khí tuyệt bỏ mình.
Không có tiếng kêu thét, không có giãy giụa, tất cả đơn giản như giết gà, như tâm ngữ của Mạnh Hạo, hắn không phải là không thể giết người, mà là không muốn.
- Chặt đứt cổ gà, thân gà còn giãy được mấy trượng, mà người trông mạnh mẽ là thế, không đầu rồi cũng không bằng gà rừng.
Mạnh Hạo khẽ nói, không thèm liếc thi thể phía sau cái nào, mang theo sát khí tiếp tục bước đi.
Tốc độ của hắn cực nhanh, giây lát đã bước đi rất xa. Không bao lâu, phía trước lại xuất hiện một người đang khoanh chân ngồi. Kẻ này hiển nhiên không phát hiện ra đồng bạn kia đã chết, lúc này vẫn khoanh chân ngồi đó duy trì trận pháp vận chuyển.
Đôi mắt gã cũng không có cơ hội mở ra nữa, dù lúc Mạnh Hạo đi qua thì đầu người đã bay lên, vẫn không có sức để mở mắt ra.
- Thượng Quan Tu, ngươi ép ta giết người, hôm nay Mạnh mỗ sẽ giết như trước nay chưa từng được giết.
Kiếm gỗ trong tay Mạnh Hạo rung lên, huyết châu văng khắp nơi. Bóng dáng hắn dần biến mất trong trận pháp màu đỏ kia.
Liên tục giết hai người, trận pháp này lập tức chập chờn, trong khoảnh khắc chập chờn xuất hiện, mười một người trong trận pháp đều chấn động tâm thần, lập tức mở mắt, đứng dậy, cảnh giác nhìn bốn phía.
Cùng lúc đó Thượng Quan Tu đang khoanh chân ngồi trên Đại Thanh sơn kia lập tức mở mắt, trong mắt lóe lên tinh quang, cùng lúc đó, y nhìn xuống chân núi.
Chỉ là dưới chân núi tràn ngập huyết khí nên y nhìn không rõ. Hơi nhíu mày, Thượng Quan Tu hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay y có một quả cầu máu to bằng cái đầu, trong đó dày đặc huyết khí, vô số gương mặt đang thống khổ kêu rên bên trong. Y vung tay, lập tức huyết cầu này hạ xuống Đại Thanh sơn, chìm vào trong trận pháp huyết sắc bên dưới.
Tiếng bang bang vang lên, trận pháp huyết sắc này dần loãng ra như muốn tan đi. Nhưng đúng lúc này, một tiếng thét thảm thiết đột ngột truyền ra từ trong trận pháp. Tiếng kêu đó thảm thiết như là đã trải qua cơn đau đớn tới mức khó có thể hình dung, khiến cho âm thanh này vang vọng bốn phương tám hướng.
Ngay sau đó, một tiếng hét thảm khác lại vang lên, người khác nhau nhưng tiếng hét ấy lại giống nhau, đều làm cho người nghe chấn động. Thượng Quan Tu nhíu mày, nhìn xuống trận pháp huyết sắc. Lúc này trận pháp đã tiêu tan một nửa, nhưng vẫn mơ hồ không rõ.
Tiếng kêu thảm thứ ba, rồi ngay lập tức tiếng kêu thảm thiết thứ tư đồng thời truyền ra, vang vọng khắp nơi. Rồi liên tục những tiếng rú lên không ngừng vang lên, cho tới khi trận pháp huyết sắc dưới chân núi hoàn toàn rõ ràng, xuất hiện trong mắt Thượng Quan Tu rõ ràng là mười thi thể không đầu.
Thấy cảnh tượng đó, Thượng Quan Tu mắt co rụt, bỗng đột ngột xoay người nhìn về con đường nhỏ lên núi. Nơi đó, Mạnh Hạo vận áo dài văn sĩ, mặt đầy máu tươi, trông yếu ớt hệt như thư sinh nhưng mặt không chút thay đổi đang từng bước đi tới.
Trong tay hắn là hơn mười cái đầu người, trong khoảnh khắc ánh mắt đụng nhau với Thượng Quan Tu, Mạnh Hạo vung tay quăng hơn mười cái đầu kia. Chúng lăn lông lốc xuống trước người Thượng Quan Tu, nhưng lại bị Thượng Quan Tu phất tay áo khiến chúng lăn sang bên cạnh.
- Tới lượt ngươi.
Mạnh Hạo giọng khàn khàn, hắn vốn không muốn giết người, nhưng chuyện hôm nay khiến hắn phải giết người.






