Chương 97
Không đợi Mạnh Hạo có động tác gì, con linh xà màu xanh kia mới tới cách Mạnh Hạo khoảng mười trượng liền đột ngột ngừng lại. Nó lại phát ra tiếng kêu thê lương mà bén nhọn, như là cảm nhận được hơi thở khủng bố trên người Mạnh Hạo. Vậy mà nó liên run rẩy lui lại, không dám tới gần.
Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Mạnh Hạo bỗng nhiên có một làn khói ba màu bốc lên, hóa thành một bộ mặt quỷ như cười như khóc quay quanh trên đỉnh đầu hắn, hơn nữa còn hướng về con linh xà kia mà phát ra tiếng gầm vô hình.
Con linh xà kia kêu lên thảm thiết thê lương, tại trong tiếng gầm vô hình kia, toàn thân nó lập tức hư thối, nháy mắt đã biến thành một bãi máu loãng rơi xuống. Một màn này làm cho lão già kia biến sắc, còn hai tu sĩ kia thì hít sâu một hơi, vẻ mặt hoảng sợ.
Ngay cả Mạnh Hạo cũng giật mình, trong lòng trầm trọng.
Làn sương ba màu kia là độc tố trong cơ thể hắn, loại độc này nửa năm phát tác tới hai lần. Nhưng hôm nay là lần đầu tự hành huyễn hóa ra ngoài, hiển nhiên là một loại độc cực kỳ huyền diệu, có thể cảm nhận được độc vật bên ngoài, còn tuyên bố như nó là ký chủ duy nhất, không cho độc vật khác tới gần.
Thậm chí, từ trong vòng nửa năm này, Mạnh Hạo cảm nhận được độc đan của Tam tông mà mình nuốt vào đều qua hai lần bộc phát kia mà bị buộc tống xuất ra khỏi cơ thể.
Giống như những loại độc kia bài xích lẫn nhau với loại độc ba màu này, hơn nữa còn không bằng được độc ba màu nên bị trục xuất ra khỏi cơ thể Mạnh Hạo. Bây giờ thấy linh xà kia tử vong, Mạnh Hạo càng cảm nhận được độc ba màu của Thiên Cơ thượng nhân bá đạo thế nào.
Nhưng mà ba người kia thì không biết được những chuyện này, thấy vậy đều nhìn Mạnh Hạo với vẻ kiêng kỵ. Nhất là tu sĩ mất đi linh xà kia thì lại là miệng rướm máu tươi, thân hình lẩy bẩy lui lại, hoảng sợ nhìn Mạnh Hạo.
- Thì ra đạo hữu cũng là độc tu.
Lão già có tu vi Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong khoanh chân ngồi trên lưng cóc lộ vẻ ngưng trọng, đứng dậy ôm quyền chào Mạnh Hạo.
- Nếu đã như thế, đạo hữu hãy ở lại nơi này, nhưng sơn cốc này rất quỷ dị, phía dưới có sương mù dày đặc, nhìn thì như linh khí sung túc, nhưng đến mỗi đêm trăng tròn thì sương mù cuộn trào, bao phủ toàn bộ sơn cốc.
Lão già trên lưng cóc hai mắt lóe ra u mang, chậm rãi nói.
- Đa tạ nhắc nhở!
Mạnh Hạo không chút thay đổi, thản nhiên trả lời. Sau đó hắn liền nhoáng lên tiến vào động phủ, một khối đá bị hắn gọt xuống, chặn lại trước cửa động phủ.
Bên ngoài yên tĩnh một mảnh, lão già trên lưng cóc chớp mắt mấy cái, nhìn về hai người khác. Ba người trầm mặc một lúc mới vỗ linh thú dưới thân, cả ba đều bay khỏi nơi này. Đến tại trong một sơn cốc khác, ba người cùng tụ tập với bốn tu sĩ nữa.
Bốn người này đều có tu vi Ngưng Khí tầng tám, mặc áo quần thanh lục giao nhau, khoanh chân ngồi trên một tảng đá xanh đen. Trên tảng đá này có u quang hiện lên, mỗi lần chớp động đều làm cho tảng đá có chút trong suốt mơ hồ, có thể nhìn rõ bên trong có một bộ hài cốt loài chim có hai đầu.
Theo ba người vừa tới, bốn người này đều mở mắt ra.
- Tên bên ngoài tới là một độc tu, không biết có phải là nhìn ra được điều gì hay không mà không chịu rời đi!
Tên tu sĩ Ngưng Khí tầng chín mất đi linh xà kia lộ ra ánh mắt oán độc, oán hận nói.
- Có chuyện phiền toái?! Kẻ từ bên ngoài này có tu vi gì!?
Một tên trung niên có bộ mặt tái nhợt trong bốn người khoanh chân ngồi kia, cau mày hỏi.
- Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong!
Lão già cưỡi cóc bình tĩnh mở miệng, không phải lão đoán sai mà là Mạnh Hạo không dám đơn giản bước vào Ngưng Khí tầng mười ba, dù sao, một khi bước vào thì lập tức ngăn cách cùng thiên địa, cho nên, trong lúc bình thường đều xuất phát từ bộ dạng Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong.
- Người này có tu vi không tầm thường, nhưng nếu chúng ta đồng loạt ra tay thì hắn chết chắc. Nếu cứ mặc kệ để hắn ở đó, dù cho hôm nay không cảm giác được gì thì sau nửa tháng nữa, tới đêm trăng tròn thì hắn chắc chắn sẽ phát hiện được.
- Nhất là khi dây thừng đỏ mà chúng ta chờ lộ ra, hắn thân là độc tu, há có thể không động tâm, theo ta, chúng ta nên đồng loạt ra tay, lập tức đem hắn giết chết!
Tên tu sĩ mất đi linh xà tiếp tục nói.
Những người khác đều chần chờ, dù sao tu vi Mạnh Hạo là Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong. Trong bọn họ chỉ có lão già cưỡi cóc kia là có thể đối kháng, mấy người còn lại căn bản không được. Một khi giao chiến, dù thắng cũng sẽ có người chết, trong lúc chần chờ, cả đám đều đưa mắt nhìn lão già cưỡi cóc.
- Kẻ này không cần chúng ta ra tay, ta đã nói cho hắn biết là đêm trăng tròn sẽ có điểm khác biệt, nếu hắn cảm thấy hứng thú thì nhất định sẽ ra ngoài xem xét vào lúc trăng tròn. Đến lúc đó, không cần chúng ta ra tay, dưới dây thừng đỏ kia, phun ra chướng khí đủ làm cho kẻ này chết rồi.
- Nếu hắn không ra ngoài mà nói, chướng khí tràn ngập bốn phía, hắn cũng phải chết chắc!
- Tóm lại, nơi đây là nơi ba trại Linh Sơn ta truyền xuống, người ngoài nhìn thấy… Đều phải chết!
Trong mắt lão già lộ ra lệ mang, sáu người kia cũng gật đầu.
Giờ phút này, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi trong động phủ, linh khí bốn phía nồng đậm làm cho tu vi Mạnh Hạo càng thêm sinh động, vận chuyển toàn thân, trong lúc thổ nạp làm cho Đan Hải tràn đầy, mơ hồ có xu thế đọng lại.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn tảng đá lớn trước động phủ, ánh mắt lóe lên, hai thanh kiếm gỗ bay ra, cắm hai bên thân thể, hắn lại vung tay phải lên, một tấm phù xuất hiện phía trước, dán lên tảng đá chắn lối trước cửa động.
Cái phù này là hắn lấy được của Vương Đằng Phi năm đó, uy lực thế nào thì hắn không biết được, trước sau vẫn chưa từng dùng. Nhưng vật này đã từng được Vương Đằng Phi lấy ra lúc đó, tuyệt đối không tầm thường.
- Xem ra nơi đây có vài chuyện bí ẩn mà không muốn người ngoài biết được, nhưng nếu bọn chúng không trêu chọc tới thì thôi, nếu dám tới quấy rầy ta tu hành…
Trong mắt Mạnh Hạo lóe ra hàn mang, thần sắc bình tĩnh. Từ trong túi trữ vật, hắn lấy ra mai rùa có liên quan tới Hoàn Mỹ Trúc Cơ của Thượng Quan Tu, vừa nhìn hắn liền nhíu mày.
- Muốn luyện thành Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan thì cần có lò luyện đan. Thượng Quan Tu có để lại một cái lò luyện đan, nhưng cũng phải cần bản thân có tạo nghệ luyện đan nhất định. Nếu không thì tỷ lệ thất bại rất cao, nhưng thảo dược kia cực kỳ trân quý, mỗi lần thất bại thì tính một lần, tuy nói có thể phục chế nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn!
Mạnh Hạo trầm ngâm, hắn không biết luyện đan, việc này đối với Mạnh Hạo mà nói, có chút phiền phức.
Sau một lúc lâu, Mạnh Hạo lấy ra một đống tài liệu luyện dược cần thiết, lấy ra gương đồng, bắt đầu thử phục chế. Sau mấy canh giờ, linh thạch đã tiêu hao rất nghiêm trọng, theo tính toán của Mạnh Hạo, dù hắn có cả núi linh thạch, nhưng cứ phục chế như thế này thì không bao lâu mình cũng sẽ trở thành kẻ nghèo rớt dái!
- Đây chỉ là một hạt phân đan cần thiết Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan này, muốn luyện chế còn chia làm hai bước, bước thứ nhất luyện chế ra bảy viên phân đan khác nhau, mỗi một viên cũng không có hiệu quả cụ thế. Bước thứ hai là cầm bảy viên phân đan này mà luyện hóa chung một chỗ mới luyện ra được Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan. Trong chuyện này, thiếu một phân đan thì sẽ không thành công!
- Bảy viên phân đan, Thượng Quan Tu luyện chế được hai viên, nhưng còn có năm viên. Ta chưa từng có chút trụ cột gì về luyện đan, e là luyện mấy chục lần mới thành công được một. Như vậy, đống linh thạch của ta này căn bản không đủ, thậm chí còn ảnh hưởng tới Trúc Cơ của bản thân.
- Luyện đan… Luyện đan, nếu ta có đủ tạo nghệ trên phương diện luyện đan, vậy thì chuyện này liền được giải quyết!
Mạnh Hạo nhíu mày, trong tay hắn có một vài phương pháp luyện đan đơn giản mua được từ trong Thiên Hà phường, nhưng loại luyện đan này, nếu tự học thì không biết mất bao lâu, hơn nữa còn không nhất định thành công. Dù sao, những phương pháp luyện đan này quá mức tầm thường, đại hành gia luyện đan chân chính thì những phương pháp luyện chế đều là tuyệt mật, không dễ truyền ra ngoài, đó thường thường là côi bảo của tông môn.
- Dựa theo phương pháp bình thường, trước phải luyện chế Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan, sau đó mới trúc cơ. Vậy thì cũng không cần vội, Thượng Quan Tu cũng là lựa chọn phương pháp này.
- Nhưng…
Hai mắt Mạnh Hạo lóe lên.
Nhìn thì phương pháp kia rất phù hợp với yêu cầu, nhưng nếu một ngày chưa đạt tới Trúc Cơ kỳ, sẽ gặp phải rất nhiều nguy hiểm!
Vì vậy mà Thượng Quan Tu mới phải chết đi, nếu gã đã sớm trúc cơ mà nói, vậy thì sẽ không chết trong tay ta, phương pháp của gã không thể thực hiện!
- Bất kể thế nào, ta phải trúc cơ trước, sau đó ta mới luyện chế Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan, nếu thời gian thật sự không kịp, Hoàn Mỹ Trúc Cơ không luyện thành, vết nứt Đạo Đài đã tạo thành, vậy thì khó mà tu bổ Vậy, Vô Hạ cũng được!
Mạnh Hạo cắn răng một cái, quyết đoán bỏ qua Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan, tuy nói thứ này làm người ta tim đập thình thịch, nhưng hiện tại thì không thực tế.
- Cũng chỉ có bước vào Trúc Cơ kỳ, sau khi vào Nam Vực, tìm kiếm phương pháp giải độc, nếu không, một tên tu sĩ Ngưng Khí, rất khó mà làm được.
Mạnh Hạo thầm hạ quyết tâm, giờ phút này, hắn không suy tư nhiều nữa, thu hồi mai rùa cùng dược thảo, trực tiếp lấy ra một viên Trúc Cơ Đan, bắt đầu phục chế.
Tuy nói tu vi của hắn đã đạt tới Ngưng Khí viên mãn, đột phá Trúc Cơ kỳ càng có phần nắm chắc hơn, nhưng vì cầu ồn thỏa, Mạnh Hạo vẫn quyết định mượn dùng lực của Trúc Cơ Đan!
Một lát sau, Mạnh Hạo nhìn năm viên Trúc Cơ Đan trước mặt, sau khi hít sâu một hơi, hắn vỗ túi trữ vật, một cây cờ nhỏ mang theo tia chớp lượn lờ bay ra. Mạnh Hạo bấm tay niệm chú, cây cờ tự mình cắm xuống mặt đất. Không cần lực lượng của Mạnh Hạo, cây cờ tự động hấp thu thiên địa linh khí bốn phía, hóa thành một mảnh sương mù, bao phủ phạm vi mười trượng quanh Mạnh Hạo.
- Nuốt Trúc Cơ Đan, thân thể sẽ có một thời gian cứng đờ, nhưng có lôi kỳ này đủ bảo vệ ta không lo lắng. Với lại, lấy tu vi của ta, thời gian cứng đờ này cũng cực kỳ ngắn ngủi!
Mạnh Hạo nhìn thoáng qua cây cờ nhỏ hóa thành sương mù kia.
Có thể nói, trong đám bảo bối của Kháo Sơn lão tổ, thứ thần bí nhất chính là Phong Yêu cổ ngọc, làm cho Mạnh Hạo rất thích, ngoài đống linh thạch như núi kia, chính là cán cờ nhỏ này. Về phần Như Ý ấn thì Mạnh Hạo vẫn mãi không nghiên cứu rõ, chuẩn bị sau khi trúc cơ liền nghiên cứu tiếp.
Lúc này, hắn hít sâu một hơi, không chút do dự nuốt lấy một viên Trúc Cơ Đan vào miệng. Trúc Cơ Đan vừa vào miệng liền tan, nhất thời hóa thành linh lực nồng đậm trực tiếp truyền vào trong cơ thể Mạnh Hạo. Toàn thân hắn chấn động, dù không phải lần đầu nuốt Trúc Cơ Đan, nhưng hắn vẫn cảm nhận được, trong chớp mắt này, thân hắn liền giống như một con thuyền nhỏ cô độc trong từng cơn sóng lớn, đầu óc ùng ùng, nhưng hắn vẫn bảo trì linh lực vận chuyển trong cơ thể.
Linh khí tràn đầy bắt đầu vận chuyển, dần chảy về trong Đan Hải của Mạnh Hạo, làm cho Đan Hải quay cuồng cuộn sóng, trong đó, Yêu đan phập phồng, giống như Đan Hải muốn hóa thành một tòa Đạo Đài.
Một khi Đạo Đài xuất hiện, tu vi Mạnh Hạo sẽ từ Ngưng Khí bước vào cánh cửa tu chân, bước vào Trúc Cơ kỳ!
Một khi bước vào Trúc Cơ kỳ liền không còn là phàm nhân, chân chính bước vào con đường tu chân, từ nay về sau không thể quay đầu, bởi vì, sau con đường này đã không còn làm phàm trần. Một khi bại lui về sau, liền đại biểu không thích hợp sinh tồn trong tu chân giới này!
Đó chính là đi ngược dòng nước!
Là không tiến tất lui!






