Ngã Dục Phong Thiên

Chương 228: Tiến Giai Trúc Cơ

Chương 99

- Yêu đan vẫn luôn chuyển động, làm cho Đan Hải không cách nào trúc cơ, khó mà ngưng tụ ra Đạo Đài Muốn ngưng tụ Đạo Đài, muốn trúc cơ thì phải làm cho yêu đan bất động, điều này phải cần nhiều linh lực hơn trấn áp!

Ba viên Trúc Cơ Đan vào miệng liền tan, phát ra linh lực kinh người, trong chớp mắt đã dũng mãnh tiến vào trong Đan Hải của Mạnh Hạo. Làm cho Đan Hải vốn muốn ngưng đọng lại, nhưng vì yêu đan chuyển động mà vẫn tạo thành gợn sóng, tại linh lực truyền vào liền mãnh liệt trùng kích.

Lực trùng kích này làm cho Đan Hải của Mạnh Hạo lấp lánh kim quang, làm cho yêu đan như mãi xoay tròn cũng phải tạm ngừng lại. Linh khí trong Đan Hải tràn đầy tới cực điểm, lại một tiếng nổ vang lên, rốt cục đã làm cho yêu đan đang tạm dừng lại có dấu hiệu chuyển động lại cũng hoàn toàn bị trấn áp.

Ngay tại khoảnh khắc này, nó đã không còn dao động, toàn bộ Đan Hải của Mạnh Hạo truyền ra từng tiếng ken két, quanh quẩn trong cơ thể hắn. Toàn bộ Đan Hải như đông kết, chỉ qua một hơi thở liền hoàn toàn đọng lại.

Giờ khắc này, sinh mệnh dường như cũng trở nên yên lặng, hơi thở của Mạnh Hạo trở nên chậm rãi mà kéo dài, thân hình hơi run, hai mắt hắn lại sáng ngời tới cực điểm. Hắn hít sâu một hơi, trong đầu hiện lên Thái Linh Kinh Ngưng Khí quyển, theo quá trình không ngừng vận chuyển mà Đan Hải đọng lại rồi chậm rãi thu nhỏ lại.

Rất nhanh, toàn bộ Đan Hải co rút lại mà hóa thành một khối nhỏ có hình thoi giống như tinh thạch, bao trùm lấy yêu đan vào bên trong. Theo từng luồng thiên địa linh khí mãnh mẽ tiến vào, chút linh khí còn dư lại của Trúc Cơ Đan cũng mãnh mẽ trào ra, khiến cho Đan Hải của hắn lại bị nhồi nhét đầy thêm.

Gần như tại lúc được nhồi thêm linh khí thì Đan Hải lập tức co rút lại, rồi hóa thành một viên hình thoi giống như tinh thạch. Nó tự động quay vòng vòng, theo thời gian qua đi, linh khí bốn phía không ngừng truyền vào.

Trong lòng Mạnh Hạo biết rõ quá trình này sẽ rất lâu dài, cần rất nhiều linh khí, cho nên lúc trước hắn mới chọn sơn cốc này. Lúc này hắn lại còn mở ra túi trữ vật, không ngừng nuốt đủ loại đan dược.

Đan Hải của hắn liên tục được nhồi linh khí vào, mỗi lần đều hóa thành một viên hình thoi như linh thạch, Mạnh Hạo đã gần như quên mất thời gian, không biết trôi qua bao lâu.

Một tháng, hai tháng, ba tháng… Sáu tháng.

Xuân đi thu đến, tuyết rơi gió lạnh thổi qua bầu trời bên ngoài. Mạnh Hạo bế quan trong động phủ đã qua một năm, một năm này, bảy tên tu sĩ kia đều vào sơn cốc kéo dây đỏ kia.

Lần tốt nhất là kéo được bốn trăm chín mươi chín trượng, nhưng một trượng cuối cùng lại vẫn mãi không thể kéo lên. Hơn nữa, theo thời gian trôi qua, bảy người bọn họ cũng nhận thấy thiên địa linh khí bốn phía giảm dần, bị sơn cốc chỗ Mạnh Hạo hấp thu.

Việc này làm cho bọn họ rất khó hiểu, nhiều lần dò xét cũng không tìm được nguyên nhân, về phần Mạnh Hạo thì bọn họ đã gần như bỏ qua. Một năm không ra, bọn họ đã coi như hắn đã chết đi là giải thích tốt nhất.

Tên tu sĩ đã mất đi linh xà kia, mỗi lần nhìn vào động phủ Mạnh Hạo ở thì đều lộ ra nụ cười lạnh, linh xà của gã chết đi làm cho gã cực kỳ hận Mạnh Hạo.

Cũng là kẻ này từng nhiều lần muốn phá vỡ động phủ của Mạnh Hạo, muốn thu lấy di vật của Mạnh Hạo, nhưng vẫn chưa từng thành công.

Thời gian cứ như vậy mà chậm rãi trôi qua, lại qua nửa năm, Mạnh Hạo bế quan khoảng một năm rưỡi. Tại một đêm khuya, sau khi Đan Hải lại ngưng tụ một lần nữa, linh thạch hình thoi kia đã xuất hiện hơn trăm viên.

Rầm một tiếng, một trăm viên hình thoi kia liền dung hợp với nhau, dần dần xuất hiện một cái Đạo Đài trong suốt!

Đạo Đài Trúc Cơ!

Theo Đạo Đài xuất hiện, hô hấp của Mạnh Hạo dần biến mất, hai mắt dần trở nên ảm đạm, trái tim đập cũng trở nên chậm dần, đến cuối cùng thì gần như ngừng lại. Máu trong cơ thể hắn cũng không chảy nữa, toàn thân hắn như lâm vào trạng thái chết giả.

Tất cả, đều yên tĩnh như chết!

Mạnh Hạo biết, lần trúc cơ này đã bước qua quá trình thứ hai, tên là Dưỡng Tức!

Hắn yên lặng khoanh chân ngồi đó, trong đầu vẫn quanh quẩn về Thái Linh Kinh, như chìm đắm vào trong một trạng thái kỳ dị. Máu thịt trên người hắn nhìn như không thay đổi gì, nhưng trên thực tế thì đã bắt đầu có chỗ bất đồng với lúc ở Ngưng Khí, như có được thay đổi, biến hóa để thích hợp cho việc hấp thu linh lực hơn.

Kinh mạch của hắn không ngừng mở rộng, trong đó có không ít linh lực vận chuyển, nhưng mỗi ngày kinh mạch đều có chỗ khác biệt, cứng cỏi hơn, thông thuận hơn. Xương cốt của hắn cũng có chỗ khác với lúc trước, thậm chí mỗi một nơi đều đã xuất hiện từng điểm trong suốt, giống như là lột xác khỏi phàm trần. Loại biến hóa này, làm cho trong ngoài thân thể Mạnh Hạo đều có biến hóa nghiêng trời lệch đất, tóc hắn đã dài hơn không ít, thậm chí chiều cao cũng tăng trưởng thêm mấy phần.

Lúc này, trong cơ thể hắn đã không có Đan Hải, mà chỉ tồn tại một Đạo Đài màu vàng. Đó là một Đạo Đài hình tròn, trên đó không có kim quang mà vô cùng ảm đạm, nhìn rất cô tịch. Nhưng lại mơ hồ ẩn chứa điểm kỳ dị nào đó, lơ lửng tại trong đan điền của hắn. Nếu cẩn thận nhìn thì tại trung tâm Đạo Đài có chứa yêu đan của Mạnh Hạo.

Yêu đan yên tĩnh nằm trong đó, dung hợp một cách hoàn mỹ với Đạo Đài!

Tim không đập, máu không chảy, kinh mạch bất động, hơi thở biến mất. Toàn thân Mạnh Hạo như khô héo, khoanh chân ngồi đó, Đạo Đài trong cơ thể hắn cũng thế, khí tức toàn thân thu liễm đến cực hạn, gần như mất đi.

Lần ngồi xuống này, lại trôi qua thêm nửa năm. Tính tới giờ, hắn đã trùng kích Trúc Cơ hơn hai năm. Thời gian như vậy, người bên ngoài cảm thấy khó tin, bởi vì tu sĩ Trúc Cơ, tối đa cũng chỉ nửa năm, nhanh thì chỉ mấy tháng, cho nên hấp thu linh khí cũng không nhiều, không thể sánh bằng Mạnh Hạo như vậy, hắn hấp thu linh khí cực lớn, mới hao phí thời gian lâu như thế.

Cho đến một ngày sau nửa năm, Đạo Đài trong cơ thể Mạnh Hạo khẽ rung lên, bắt đầu chấn động nhỏ. Đó là thứ đầu tiên rung động trong cơ thể hắn, tiếp theo đó chính là trái tim, trái tim đập lên, Đạo Đài chấn động, làm cho thân thể Mạnh Hạo xuất hiện một loạt biến hóa. Máu bắt đầu chậm rãi chảy, kinh mạch chậm rãi giãn ra, hô hấp dần xuất hiện. Cả người hắn dần có sinh cơ, giống như từ trong ngủ say tỉnh lại.

Rất nhanh, Đạo Đài phát ra kim quang sáng chói, chấn động càng lúc càng kịch liệt. Thanh âm tim đập của hắn thậm chí đã truyền ra ngoài thân thể, quanh quẩn trong động phủ. Kinh mạch toàn thân hắn cũng giãn ra, máu bắt đầu chảy nhanh, mỗi một lần tim đập đều làm cho máu tràn ngập toàn thân. Hơi thở của hắn dần trở nên đầy đủ, tiếp theo đó, hai mắt hắn giống như có lực lượng ép mở ra.

Lực lượng này, chẳng những có thể cho hắn mở mắt, lại càng ngưng tụ tại mỗi một vị trí trên toàn thân hắn, dần truyền khắp toàn thân. Dần dần, một luồng hơi thở như của cường giả sinh ra trên người Mạnh Hạo!

Đúng lúc này, Đạo Đài trong cơ thể Mạnh Hạo, tại trong kim quang vạn trượng vang lên một tiếng nổ lớn, một luồng linh lực tràn đầy tại trong nháy mắt mạnh mẽ khuếch tán mà ra, truyền thẳng vào kinh mạch toàn thân hắn, truyền vào xương cốt, huyết nhục cùng với tất cả bộ vị.

Như là cây khô gặp trời xuân, thân thể hắn hoàn toàn thức tỉnh, hơi thở càng lúc càng mạnh, rất nhiều chất bẩn theo đó tiết ra, cũng có từng luồng mùi thơm ngát từ trong cơ thể Mạnh Hạo tràn ngập mà ra. Trong động phủ, hương khí tràn ngập, Mạnh Hạo với tóc dài bay múa, thoạt nhìn hắn có điểm khác biệt rõ ràng so với nửa năm trước.

Theo linh lực khuếch tán, kinh mạch của hắn đã mạnh mẽ tràn đầy. Tốc độ máu lưu chuyển lập tức bạo tăng, trái tim của hắn đập lên cũng làm cho động phủ run rẩy. Hai mắt hắn đột ngột mở ra!

Một chùm sáng mạnh như đèn pha từ trong mắt Mạnh Hạo chiếu ra, cực kỳ chói mắt, đủ làm cho tất cả tu sĩ Ngưng Khí khi nhìn thấy đều cảm thấy tâm thần run rẩy, tu vi nghịch chuyển.

Tại trong khoảnh khắc khi hắn mở mắt, linh khí toàn bộ sơn cốc đều tràn tới đây, giống như thân thể hắn trở thành một cái động không đáy, cắn nuốt hết toàn bộ linh khí tại nơi này. Toàn bộ linh khí nhất tề theo lỗ chân lông mà tiến vào trong thân Mạnh Hạo, không ngừng dung nhập vào trong Đạo Đài. Kim quang trên Đạo Đài càng ngày càng chói mắt, hơi thở trên người Mạnh Hạo càng thêm cường đại hơn.

Trái tim của hắn đập như nổ vang, cảm giác cường đại nảy sinh trong lòng Mạnh Hạo. Lúc này, hắn cảm thấy chỉ cần vung tay cũng đủ làm cho động phủ hỏng mất. Đó là tự tin đến từ thân thể, đến từ tâm thần cùng tu vi của bản thân hắn.

Linh thức của hắn càng tăng trưởng nhanh hơn, nhất là trải qua tăng trưởng sau khi đạt tới Ngưng Khí viên mãn, lúc này liền trực tiếp bùng nổ, vượt xa tu sĩ Trúc Cơ bình thường rất nhiều.

Thậm chí có thể nói, linh thức của Mạnh Hạo căn bản tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ không thể có được, đây là linh thức mà tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ mới có.

Linh thức mạnh yếu lại là căn bản của tất cả tu sĩ Trúc Cơ!

Theo hô hấp của Mạnh Hạo, tiếng nổ vang quanh quẩn bốn phía, thiên địa linh khí dũng mãnh tiến vào, làm cho kim quang trên Đạo Đài càng thêm mãnh liệt, làm thân thể hắn cũng trở thành màu vàng.

Hắn như thấy được thiên địa bên ngoài động phủ, theo tâm thần vừa động, tất cả mọi thứ trong phạm vi năm trăm trượng đều chiếu rõ vào trong lòng hắn, giống như hắn tận mắt nhìn thấy!

Đây… Chính là linh thức!

Tu sĩ Trúc Cơ, cường đại hơn tu sĩ Ngưng Khí chính là ở linh thức, nếu là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường, nhiều nhất cũng chỉ hai trăm trượng.

- Trúc Cơ sơ kỳ.

Mạnh Hạo chậm rãi mở miệng, thanh âm vừa truyền ra thì thần thái trên mặt hắn cũng trở nên tươi sáng, hai mắt sáng ngời. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh lực trong Đạo Đài, so với Ngưng Khí tầng mười ba của nửa năm trước thì mạnh hơn gần trăm lần.

Chênh lệch gấp trăm lần, hơn nữa, không phải là gấp trăm lần so với tu sĩ Ngưng Khí tầng chín, mà là tu sĩ Ngưng Khí tầng mười ba. Đây, đối với Mạnh Hạo mà nói, chính là một lần biến chất long trời lở đất.

Đây cũng là căn bản để tu sĩ Trúc Cơ có thể quét ngang Ngưng Khí. Đan Hải của Ngưng Khí, trăm lần cô đọng mới thành Đạo Đài Trúc Cơ, đây là một lần hóa lỏng, cũng là một lần bay vọt về chất, theo đó mà thực lực không thể so sánh.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.