Chương 108
Trong tửu lâu rất hỗn tạp, nên không ai chú ý tới sự khác thường của Mạnh Hạo, Mạnh Hạo nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, thần sắc nhìn như bình thường, nhưng trong lòng đang sôi trào như sóng biển, đầu óc cũng chấn động.
Hắn trầm mặc quay đầu, nhìn thoáng qua người vừa mở miệng nói ra trong mắt tiên thi ẩn chứa thất tinh, sau đó cúi đầu, tiếp tục uống rượu.
- Nhắc tới thì cũng thật kỳ quái, tiên nhân đã chết nhưng thi thể vẫn còn lưu giữ lại uy áp mạnh như vậy, dẫn tới thiên địa bị biến đổi, khiến cho ba năm qua mấy đại tông môn gia tộc phải dừng bước ở cách thi thể trăm trượng.
- Nghe nói gần đây, mấy đại tông môn gia tộc, đều đang tự triển khai chuẩn bị, có lẽ lần này có thể vượt qua phạm vi trăm trượng cũng không chừng.
Tiếng bàn tán vẫn còn tiếp tục sôi nổi cho đến quá trưa, mọi người mới rời đi, tu sĩ lúc trước đề cập đến việc trong mắt tiên thi có thất tinh đang cười cười nói nói với đồng bạn bên cạnh, chuẩn bị rời khỏi tửu lâu.
Nhưng vào lúc này, tay phải của Mạnh Hạo nhẹ nhàng vỗ lên bàn, sau một vỗ này, một cỗ dao động bỗng nhiên lan ra, khiến cho thân thể của những người đang muốn rời đi kia chấn động, sắc mặt đại biến, nhất tề nhìn về phía Mạnh Hạo.
Tu vi trên người Mạnh Hạo ngay lúc này khuếch trương tản ra, uy áp của Trúc Cơ kỳ lập tức bao phủ toàn bộ tửu lâu, nhưng rất nhanh sau đó liền tiêu tán, nhưng chỉ một cái chớp mắt này, cũng đủ làm cho vài tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, Ngưng Khí tầng chín kia thân thể run rẩy, sắc mặt tái nhợt, trong nội tâm nhấp nhổm không yên, không biết đã đắc tội cường giả Trúc Cơ kỳ này từ lúc nào.
- Tiền bối…
Mấy người đều ôm quyền, trong đáy lòng tuy rằng kính sợ, nhưng cũng biết ở trong thành không thể đánh nhau, đối phương sẽ không dễ dàng ra tay, nhưng bị tu sĩ Trúc Cơ kỳ uy hiếp, đối với bọn họ cũng giống như thiên uy, trong nội tâm rất hoảng sợ.
- Ngươi, lại đây.
Mạnh Hạo nâng tay phải lên, chỉ về một người trong số đó, người này là một thanh niên hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tu vi Ngưng Khí tầng tám, giờ phút này bị Mạnh Hạo điểm chỉ, lập tức thân mình run lên, gương mặt mất đi huyết sắc.
- Tiền bối…
Ánh mắt gã lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng trong lòng lại mù mờ, cường giả Trúc Cơ kỳ trước mặt này gã chưa bao giờ gặp, không biết tại sao lại khiến cho đối phương chú ý, giờ phút này những tu sĩ bên cạnh gã đều lui ra phía sau, cả đám nhanh chóng rời khỏi tửu lâu, không dám tiến tới gần, trong đáy lòng đều là nhẹ nhàng thở ra.
Mạnh Hạo sắc mặt không đổi, cầm lấy chén rượu uống một hơi, thanh niên kia chần chừ một chút, nhưng lại không dám không tiến lên, thật cẩn thận lại gần, tuy rằng trong nội tâm rất sợ Mạnh Hạo nhưng trên mặt vẫn mang vẻ cung kính.
- Theo như lời ngươi vừa rồi đã nói, cỗ tiên thi kia con ngươi trong mắt là màu xám, ẩn chứa bảy viên tinh cầu, việc này là thật?
Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn thanh niên trước mặt.
- Bẩm tiền bối, việc này không phải vãn bối chính mắt nhìn thấy, mà chỉ là tin vỉa hè, nhưng ta có một vị bằng hữu năm đó đã từng nhìn thấy, xác định việc này đúng là sự thật.
Người thanh niên vội mở miệng, không dám giấu giếm.
- Bằng hữu của ngươi đang ở đâu.
Mạnh Hạo trầm ngâm, chậm rãi mở miệng.
- Đã nửa năm không gặp, hắn là đệ tử Khúc Thủy Tông, tên là Từ Nghiên.
Người thanh niên lập tức đáp, sợ mình nói chậm sẽ khiến cho Mạnh Hạo nghi ngờ mình giả dối.
Mạnh Hạo nhíu mày, gật gật đầu, phất tay ý bảo đối phương có thể rời đi, người thanh niên kia lập tức ôm quyền lui ra phía sau, cho đến khi ra khỏi tửu lâu, mới thở phào một hơi, trong nội tâm hoảng sợ, vội vàng rời đi, thầm nghĩ về sau tuyệt đối không đến tửu lâu này nữa.
Mạnh Hạo lộ vẻ trầm tư, giờ phút này trong tửu lâu đã vãn người, cũng đều chỉ có tu vi Ngưng Khí kỳ, thấy cảnh lúc nãy liền đứng dậy tính tiền ra về, không bao lâu sau, toàn bộ tửu lâu đã vắng hoe.
- Đồng tử màu xám, ẩn chứa thất tinh, thi thể này chẳng lẽ là hài cốt mà năm đó ta nhìn thấy ở bên trong cơn lốc xảy ra ngoài đô thành đường lâu của Triệu Quốc!
Mạnh Hạo nội tâm trầm xuống, năm đó hắn tận mắt thấy hài cốt kia thì đã có cảm giác không ổn, giờ phút này càng phân tích, lại càng cảm thấy việc này có gì đó không đúng.
- Nếu muốn xác nhận thì phải tận mắt nhìn thấy thi thể kia mới được.
Mạnh Hạo trầm mặc, đứng dậy trở về phòng, chuyện có liên quan đến tiên thi đã trở thành tảng đá lớn đè nặng trong lòng, hắn có cảm giác, thi thể này giáng xuống, dường như là cố ý nhằm vào hắn.
Nửa tháng tiếp theo, khi Mạnh Hạo ra ngoài phần lớn đều là tìm hiểu những việc có liên quan đến tiên thi, dần dần đã hiểu rõ chuyện của cỗ tiên thi đột ngột xuất hiện cách đây ba năm hai tháng, khiến cho Nam Vực chấn động này.
- Năm đó khi thi thể này vừa rơi xuống, liền khiến cho ngũ đại tông môn tam đại gia tộc của Nam Vực cực kỳ để ý, đều xuất động đội ngũ tiến đến tìm kiếm, nhưng chỉ có thể dừng lại ở phạm vi ngoài ngàn trượng, thậm chí còn bởi vậy mà xảy ra xung đột với những thứ quỷ dị đi ra từ Vãng Sinh động.
- Từ đó về sau, mấy đại tông môn đã nhiều lần thử, thậm chí còn xuất động không ít chí bảo, dần dần mới có thể tiếp cận trong phạm vi trăm trượng. Nếu nói việc chấn động nhất thì chính là nửa năm trước, Nhất Kiếm Tông mời ra đạo ẩn trong tông môn, trong chớp mắt phá vỡ phạm vi trăm trượng, lấy ra được hai giọt máu tươi trên tiên thi!
- Một giọt máu tươi được Tử Vận Tông trả cái giá khổng lồ mua lại, một giọt thì để lại trong Nhất Kiếm Tông, dùng để cảm ngộ tiên ý.
Mạnh Hạo khoanh chân ngồi ở trong phòng, tay phải cầm một ngọc giản, phía trên có ghi lại những chuyện liên quan đến tiên thi, được Mạnh Hạo dùng một ít linh thạch mua lại.
- Ngay cả Đông Thổ Đại Đường một năm trước cũng cử tu sĩ đến tra xét việc này. Nay Tây Mạc cũng đã đến, thi thể được xưng là của tiên nhân này, đủ để khiến cho toàn bộ tu chân giới chấn động.
Mạnh Hạo trầm mặc một lát, sau đó thu hồi ngọc giản, hai mắt chợt lóe, đi ra khỏi khách sạn.
Một tháng đã qua, mấy ngày này trong toàn thành, đều đang đàm luận về chuyện hội đấu giá lần này, Mạnh Hạo từ lâu đã đi đến Bách Trân các nộp tiền đặt cọc, đổi lấy một khối lệnh bài chứng nhận tư cách tham dự bán đấu giá.
Giờ phút này hắn đang cất bước đi qua mấy ngõ nhỏ, trường bào đã trở thành màu đen, mang theo mũ trùm, che lấp khuôn mặt, ngày thường có rất ít người mặc đồ như vậy, nhưng hôm nay hội đấu giá sắp bắt đầu, dọc theo đường đi, những người đi đường ăn mặc như thế cũng không ít, dù sao việc bán đấu giá, luôn luôn tồn tại những chuyện riêng tư mà không muốn cho người ngoài biết.
Không bao lâu sau, Mạnh Hạo đã tới gần khu vực tổ chức hội đấu giá, nơi đó là một quảng trường hình tròn lớn, bốn phía có không ít trận pháp cấm chế, hóa thành vô số ký hiệu lóng lánh hào quang.
Cũng có rất đông tu sĩ canh giữ, tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã có hơn mười người, bọn họ đi lại tuần tra ở bốn phía, thỉnh thoảng ánh mắt đảo qua mọi người, thậm chí ở giữa không trung của phòng đấu giá này, còn có bốn thân ảnh đang khoanh chân ngồi ở trên hư không, bốn người này toàn thân phát ra hào quang, lộ ra uy áp thuộc về những lão quái Kết Đan kỳ, làm kinh sợ bát phương.
Những thứ này, vẫn chỉ là lực lượng phòng hộ phơi bày ra bên ngoài, có thể tổ chức loại hội đấu giá cỡ trung này, chắc chắn có tu sĩ Nguyên Anh kỳ tọa trấn, chỉ cần một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, là đủ để làm kinh sợ toàn bộ thành trì, dù sao ở Nam Vực, số lượng tu sĩ Nguyên Anh kỳ của ngũ đại tông môn tam đại gia tộc cũng cực kỳ ít ỏi.
Bất kỳ một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào đều xứng đáng được gọi là lão tổ, ngày thường đều bế quan, hành tẩu bên ngoài chủ yếu là tu sĩ Kết Đan kỳ.
Người tham dự bán đấu giá ở nơi đây, đến từ nhiều tông môn của Đông Lai Quốc, cũng có một ít tu sĩ của các quốc gia lân cận, tất cả đã sớm đến, chỉ kẻ có lệnh bài mới được tiến vào trong, lúc Mạnh Hạo đến thì bên trong phòng đấu giá đã có hơn trăm người và còn đang không ngừng tăng lên.
Số linh thạch Mạnh Hạo giao nộp, chỉ có thể đổi lấy một vị trí ở phía ngoài, giờ phút này bước vào phòng đấu giá, ánh mắt Mạnh Hạo bình tĩnh, khoanh chân ngồi ở vị trí thuộc về hắn, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đài cao ở trung tâm phòng đấu giá, ánh mắt đảo qua bốn phía, thấy ở phía trên có ba tầng gian phòng cách biệt, hiển nhiên nơi đó là của những người không phải tu vi cao thâm thì cũng có lai lịch bất phàm.
Đồng thời, hắn cũng nhìn thấy trong số những tu sĩ ở đây, có một số người thân thể cao lớn hơn người thường, nhưng quần áo lại đơn giản hơn rất nhiều, thậm chí trên thân thể có nhiều chỗ xâu thiết hoàn, làn da hơi đen, trong mắt chớp động lam mang.
Những người này đều có thân mình cao lớn khôi ngô, tóc rối, quần áo quái dị, trên người đầy thiết hoàn, không cần nói cũng biết đây không phải tu sĩ Nam Vực mà là đến từ Tây Mạc.
Thời gian chậm rãi trôi qua, một lúc lâu sau, phòng đấu giá đã có gần ngàn người thì một tiếng chuông bỗng nhiên ngân vang, khiến cho tiếng ồn ào hối hả nơi đây, dần dần lắng xuống.
Cùng lúc đó, trên đài cao ở trung tâm phòng đấu giá, quang mang chớp động chói mắt, hóa thành bảy màu, ngay sau đó, quang mang bảy màu này bỗng khuếch tán, bao phủ toàn bộ phòng đấu giá.
Bên trong quang mang bảy màu, trên đài cao, một đạo thân ảnh giống như xuất hiện từ hư vô, đứng tại nơi đó, đây là một lão giả, trên người mặc trường bào rộng thùng thình, tóc hoa râm, thoạt nhìn rất tang thương, nhưng trong mắt lão có quang mang sắc bén, trong chớp mắt, đảo qua bốn phía khiến cho không ít tu sĩ tâm thần chấn động.
- Là Kiều lão của Bách Trân các!
- Đúng là Kiều lão tự mình chủ trì hội đấu giá lần này, nghe nói tu vi của ông ta đã đạt đến Kết Đan trung kỳ, nhưng không phải là người của Nam Vực, mà là nhiều năm trước đến từ trên một đảo nhỏ ở Thiên Hà Hải.
Tiếng bàn tán lập tức truyền ra, lão giả trên đài cao, ho khan một tiếng, chậm rãi mở miệng, thanh âm trong nháy mắt lan truyền khắp toàn bộ phòng đấu giá.
- Hôm nay vật phẩm bán đấu giá, có hơn một trăm kiện, có đan dược, pháp bảo, truyền thừa, thiên tài địa bảo, vật báu của Tây Mạc, Nam Vực chi bảo, bảo tàng của Thiên Hà Hải.
- Quy củ lão phu không nói nhiều, kiện vật phẩm thứ nhất, Thiên Hà Hải, xác Thanh Loa ngàn năm!
Lão giả họ Kiều thản nhiên mở miệng đồng thời phía sau hắn lập tức có một nữ tử từ trong hư không xuất hiện, cô gái này thân mình thướt tha, cười nói tự nhiên, phong tình vô tận, lúc đang đi ra thì trong tay nâng một cái khay ngọc, bên trong bày một vật to bằng lòng bàn tay, là một vỏ ốc biển màu xanh.
Trên vỏ ốc có không ít hoa văn tự nhiên, chằng chịt đan vào nhau, cũng có u quang tản ra, dường như ẩn chứa đại đạo thiên địa, ngay khi nó vừa xuất hiện, toàn bộ bên trong phòng đấu giá tràn ngập từng luồng tiên âm.
- Bảo vật này đã ngoài ngàn năm, âm thanh như tiên âm, những trận văn này, dùng linh thức tìm hiểu ba ngày có thể tăng sáu năm tuổi thọ, bảo vật này ở bên ngoài rất khó thấy được.
Lão giả họ Kiều thản nhiên mở miệng, lời nói của lão vừa dứt, lập tức toàn bộ phòng đấu giá đầu tiên là yên tĩnh trong nháy mắt, nhưng sau đó liền lập tức sôi trào lên như sóng biển ngập trời.
Bảo vật có thể giúp gia tăng tuổi thọ đủ để khiến cho người ta bị chấn động, điên cuồng tranh đoạt, giờ phút này người ở bốn phía trong các tầng, cũng đều bị chấn động, bị hội đấu giá lần này làm rung động.
Mạnh Hạo ở phía xa, nhưng lúc này hắn có thể nhìn rõ trên đài cao, nữ tử phong tình vô hạn kia khiến cho Mạnh Hạo sửng sốt một chút, thần sắc lộ ra vẻ cổ quái, cô gái này hắn nhớ rõ, nàng tên là Xảo Linh, năm đó hắn đã từng gặp ở Bách Trân các trong Thiên Hà phường.
- Tại sao nàng lại ở chỗ này, Triệu Quốc đã biến mất, chắc là trước khi Triệu Quốc xảy ra đại biến thì nàng đã rời đi, dù sao nơi này cũng là Bách Trân các.
Cùng lúc đó, ở trong một gian phòng của tầng cao nhất trong phòng đấu giá, Sở Ngọc Yên mặc một bộ quần áo trắng tinh, đang yên lặng đứng ở đó, nhìn quảng trường phía dưới, phía sau nàng có một trung niên nam tử, đang cung kính đứng ở phía sau.
- Sở đạo hữu, Xuân Thu mộc mà ngươi cần, lần bán đấu giá này đúng là có một chiếc, nhưng quy củ của bản các là không thể phá, nếu ngươi cần, kính xin đấu giá trong hội đấu giá đoạt lấy, gốc Xuân Thu mộc là vật phẩm đấu giá thứ ba mươi chín.






