Ngã Dục Phong Thiên

Chương 244: Có Muốn Đi Ra Ngoài Hay Không

Chương 115

Hai mắt Mạnh Hạo mở ra, nhìn Sở Ngọc Yên một cái, sau đó tay trái hắn nâng lên vỗ thẳng vào mặt nham bích kia, lập tức trên lòng bàn tay hắn lộ ra một vết thương, khiến cho máu tươi phun trào ra ngoài.

Một màn này khiến cho Sở Ngọc Yên hơi thở gấp, sau khi Mạnh Hạo nhặt viên đại linh thạch kia, không chần chứ mà đặt lên lòng bàn tay đầy huyết nhục, khiến cho Sở Ngọc Yên nhìn cũng có cảm giác bản thân bị đau nhức vô cùng, nhưng Mạnh Hạo lại không hề nhăn mày một chút nào.

Đối với Mạnh Hạo mà nói, thì một chút đau đớn đó so với việc độc phát thì cũng không là gì.

Từ khi viên đại linh thạch vùi sâu vào huyết nhục trong lòng bàn tay, linh khí tràn đấy lập tức bùng nổ, dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Mạnh Hạo, khiến cho hai mắt hiện lên từng đạo tinh quang.

Đạo Đài trong cơ thể hắn đang bị áp chế, trong nháy mắt chấn động, lượng lớn linh khí được hấp thu, dần phóng ra linh lực mạnh mẽ, rồi bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể của Mạnh Hạo.

Giờ phút này, Đan Hải thứ hai của hắn mở ra lúc trước đã biến mất, trên thực tế thì hắn cũng không ngần ngại gì. Căn bản là Đan Hải thứ hai kia có tồn tại nhưng khi hắn tu hành công pháp Tử Khí Tây Khứ thì không dùng Đạo Đài Trúc Cơ mà là dùng Đan Hải thứ hai kia để tu luyện.

Cho nên cần nhiều thời gian hơn một chút, mà Sở Ngọc Yên hút đi cũng chính là Đan Hải thứ hai của Mạnh Hạo mà thôi, hơn nữa với tu vi của hắn thì Đan Hải thứ hai kia cũng chỉ như là một đốm lửa vậy.

Theo linh lực vận chuyển, Mạnh Hạo lập tức vỗ lên túi trữ vật, thanh lôi kỳ ngay lập tức lao ra, xung quanh hắn lập tức xuất hiện sương mù, bên trong đó điện quang chạy không ngừng. Sở Ngọc Yên sắc mặt tái nhợt, liên tục lùi về sau, nàng ta ngơ ngác nhìn sương mù, trong đầu một mảnh trống rỗng.

Trong sương mù, đôi mắt Mạnh Hạo vẫn nhắm lại, trong cơ thể vận chuyển linh lực không ngừng, áp chế nơi này cũng dần bị phá bỏ, nhưng tu vi của hắn vẫn dao động chậm rãi.

Ngưng Khí tầng một, tầng hai, tầng ba… Cho tới khi tu vi Ngưng Khí tầng bảy xuất hiện thì năng lực áp chế kỳ dị nơi này tựa như bàn thạch không thể nào đột phá tiếp thì Mạnh Hạo mới mở mắt ra.

Tinh quang trong mắt hắn chậm rãi chớp động, khẽ hút một cái, đám sương mù xung quanh cuồn cuộn tụ lại, cuối cùng hóa thành một chiếc cờ nhỏ rồi bị Mạnh Hạo nuốt vào trong miệng. Hắn đứng lên, bắt lấy túi càn khôn, từ bên trong đó lấy ra một viên đan dược, đặt vào trong lòng bàn tay trái, dần dần huyết nhục cũng khép lại, vết máu cũng dần liền lại, còn viên đại linh thạch kia thì nằm sâu trong đó. Nếu như mà lấy ra thì tu vi hắn sẽ lại bị áp chế lại lần nữa biến thành phàm nhân nhưng hiện giờ hắn có thể thi triển ra sức mạnh của Ngưng Khí tầng bảy rồi.

Không để ý tới Sở Ngọc Yên nữa, tay phải Mạnh Hạo vỗ xuống túi càn khôn, rồi một thanh mộc kiếm lao ra, hắn đạp lên nó, sau đó thân ảnh hóa thành một đạo quang mang lao thẳng lên bầu trời mà đi.

Ở trong cái khe kia, Sở Ngọc Yên kinh ngạc nhìn Mạnh Hạo đi xa, trong lòng phức tạp mà cũng chua xót không thôi.

Bốn phía vô cùng yên tĩnh, ở trong loại yên tĩnh này có một cảm giác cô độc không nói nên lời, nhanh chóng tràn ngập tứ phía, bao phủ lấy Sở Ngọc Yên vào trong. Nàng cười nhẹ, tựa như không biết nơi đây có ai có thể tới bên miệng núi lửa mà tìm kiếm hay không, Sở Ngọc Yên bị vây ở nơi này chả khác gì bị chôn trong một cái mộ cả.

Tốc độ bay của Mạnh Hạo rất nhanh, hắn đạp lên mộc kiếm, khi mộc kiếm bay lên thì hai mắt lộ tinh mang, sương mù tứ phía nhanh chóng lùi về sau, tốc độ của hắn càng thêm mau, nhưng hiện giờ hắn chỉ có thể phát huy ra tu vi Ngưng Khí tầng bảy cho nên thân thể có chút không thích ứng. Đúng lúc này sương mù xung quanh người hắn bỗng nhiên tiêu tán, để lộ ra phía trên hắn là một mảnh tinh không.

Khi hắn nhìn thấy tinh không thì trong lòng cũng có một cảm giác phấn chấn, rồi hai mắt lại co rụt lại rất nhanh, cả người nhanh chóng dừng lại, cũng không lập tức lao đi mà vẻ mặt ngưng trọng, nhìn về phía trước.

Một đạo khí tức mà hắn không chú ý, cũng có thể là do tầng quang mạc mờ mờ kia, bao trùm lên miệng núi lửa, tựa như là một đạo phong ấn vậy, hai mắt hắn khẽ đảo, rồi từ trong túi càn khôn lấy ra vài thanh phi kiếm, ném thẳng chúng tới quầng sáng kia.

Nhưng trong chớp mắt va chạm thì đám phi kiếm kia vô thanh vô tức mà biến thành tro bụi.

Một màn này khiến cho sắc mặt Mạnh Hạo sa sầm hẳn đi, há miệng ra thì lôi kỳ lập tức xuất hiện, biến hóa thành một màn sương mù, lao thẳng tới màn sáng kia, lôi vụ có thể chống lại công kích của Trúc Cơ kỳ lúc này khi chạm phải quầng sáng kia thì lập tức co lại, không thể thoát ra ngoài nửa điểm mà lại có dấu hiệu bị tiêu diệt.

Mạnh Hạo hít vào một hơi lạnh, rất nhanh triệu hồi nó lại, chỉ là trong nháy mắt như thế mà lôi kỳ đã xuất hiện không ít vết nứt.

- Có lẽ nào nơi này chỉ có thể vào mà không thể nào ra, nếu cả lôi kỳ mà không qua được thì bản thân ta nếu như đụng phải quầng sáng này thì sẽ sao đây…

Mạnh Hạo cau mày, lúc này bên ngoài chính là tinh không, chỉ là bị quầng sáng kia ngăn cản lại.

Hai mắt Mạnh Hạo chớp chớp, thân thể đạp lên mộc kiếm, khiến cho nó chìm nó, đi xuống tận cùng màn sương mù, ánh mắt đảo qua, trực tiếp cất bước tới một góc, sau khi bay lên thì trong tay hắn là một con rắn độc màu đỏ dài hơn một trượng.

Con rắn vặn vẹo, răng nanh cũng giương ra, chỉ là bị hắn bóp lấy đầu, cho nên răng nanh cũng chỉ làm cảnh, chẳng thể nào làm hại đến hắn được.

Một lần nữa quay lại chỗ quầng sáng kia, Mạnh Hạo không hề do dự cầm con rắn độc trong tay mà ném vào quầng sáng kia. Ánh mắt lập tức sáng lên, hắn nhìn thấy rõ ràng kia con rắn này đụng phải quầng sáng thì toàn thân, cả huyết nhục đều biến thành sương mù, chỉ còn lại một bộ xương rắn nhẹ nhàng rơi xuống mà thôi.

Mạnh Hạo lại hít vào một hơi lạnh, nhìn quầng sáng kia mà trong mắt đầy vẻ kiêng kị, hừ lạnh một tiếng, hắn lấy từ bên trong túi càn khôn ra một đống phi kiếm, chỉ tay một cái, đám phi kiếm lao thẳng tới một mặt nham bích. Từng âm thanh rầm rầm vang lên, trên mặt nham bích đó hiện lên một cái hố sâu, chỉ là vào sâu trong thì lại vang lên âm thanh kim thiết, khiến cho Mạnh Hạo cau mày, hắn chậm rãi đi vào sâu bên trong, nhìn xung quanh.

Nham thạch màu xanh, lại có từng ký hiệu nhấp nháy, hiển nhiên là đã bị hạ cấm chế rồi.

Mạnh Hạo thầm than một tiếng, liên tục tìm các nơi, nhưng đều như vậy cho nên hắn đành ngồi khoanh chân ở nơi này, nhìn ra quầng sáng bên ngoài, trầm mặc không thôi.

Một lần ngồi xuống thì qua bảy ngày, trong bảy ngày này hắn dùng biết bao nhiêu phương pháp nhưng vẫn không thể nào phá được quầng sáng này, thời gian chậm rãi trôi đi, đảo mắt một cái đã một tháng.

Hắn bị nhốt ở bên trong quầng sáng không thể ra ngoài, còn Sở Ngọc Yên thì cũng không biết được chuyện này, vì nàng ở trong miệng núi lửa thì lại nghĩ là hắn đã rời đi rồi.

Ngày đầu tiên, Sở Ngọc Yên chỉ ôm chặt hai chân nhìn ra bên ngoài, nàng giờ phút này cũng vô cùng tiều tụy, bộ dáng chật vật, so với vẻ đẹp lúc trước bất đồng, giờ chẳng khác gì một đóa hoa tàn hết.

Ngày thứ ba thì nàng nhìn hẳn ra bên ngoài, trong mắt là một mảnh mờ mịt, sắc mặt tái nhợt không thôi.

Ngày thứ ba, ngày thứ năm, ngày thứ tám… Cho đến ngày thứ mười, ngày thứ mười ba, vẻ mở mịt trong mắt nàng ta lại càng lộ thêm ra. Hơn nữa cảm giác đói bụng cũng dần xuất hiện, thân thể lạnh lẽo tựa ngồi trong hầm băng, tựa như cả một thế giới này chỉ còn một mình nàng ta cô độc, càng làm cho nàng ta càng thêm mịt mờ. Khi có Mạnh Hạo thì nàng không có cái cảm giác này vì nàng ta còn hận Mạnh Hạo, còn mong hắn chết thảm biết bao nhiêu lần.

Nhưng lúc này thì Mạnh Hạo cũng đã rời đi mười ba ngày rồi, cảm giác cô độc tựa như đang dần dần thôn tính, cắn nuốt lấy nàng ta.

Nàng ta cũng xác định được nơi này không truyền ra chút khí tức nào, cho nên Tử Vận Tông nếu như có thể tìm được thì đã đến lâu rồi, còn hôm nay đã gần một tháng qua đi, Tử Vận Tông còn chưa tìm được chứng tỏ được vấn đề này rồi.

Ngày thứ hai mươi ba, ngày thứ hai mươi sáu, sự sợ hãi trong lòng Sở Ngọc Yên càng thêm mãnh liệt, bốn bề yên tĩnh, khiến cho thân thể nàng run rẩy không ngừng. Tựa như cả thế giới này chỉ cô độc mình nàng ta, cái cảm giác yên tĩnh tới cực hạn này khiến cho nàng ta có cảm giác như xuất hiện ảo giác vậy, có vô số bóng người xuất hiện đi tới đi lui, khiến cho Sở Ngọc Yên lạnh hết toàn thân. Lúc này nàng cũng không còn là thiên kiêu của Tử Vận Tông nữa mà là một nữ tử nhu nhược.

Nhưng nàng cắn chặt răng, không để cho bất kỳ thanh âm nào truyền ra, để bản thân không phải khóc.

Một tháng này, Mạnh Hạo ở bên ngoài sương mù, trước tầng quang mang kia mà dùng tất cả những biện pháp có thể nghĩ tới. Nhưng quầng sáng này vẫn tồn tại như cũ, thanh âm của hắn cũng không thể nào xuyên qua, thậm chí một tháng này, Mạnh Hạo còn không nhìn thấy một nửa thân ảnh nào đi qua. Cho tới một đêm khi mà mây đen vần vũ, mưa to tầm tã, từng hạt mưa rơi xuống, lại xuyên qua quầng sáng, rơi vào bên trong sương mù.

Bất chợt, một tiếng sét đánh vang lên, một đạo thiểm điện từ trên hư không xẹt qua. Ngay khi tia chớp kia xuất hiện thì hắn cũng chợt giật mình, nhìn kỹ lại, một lúc sau, một đạo tia chớp thứ hai xuất hiện thì trong mắt hắn lộ ra tinh quang vô hạn.

Hắn phát hiện, mỗi khi có tia chớp hiện ra thì quầng sáng này có chút vặn vẹo, tựa như tia chớp trên thiên không kia có khắc chế với nó vậy.

- Lôi điện có thể khắc chế thứ này ư… Nếu như có lôi điện đánh xuống, không phải là có thể mở ra được quầng sáng này sao?

Trong lòng hắn chợt động, sau đó lấy ra vô số phi kiếm bằng kim thiết, ném lên, với ý đồ dẫn điện đánh xuống nơi này.

Nhưng cho mãi tới hừng đông, khi giông tố qua đi, cũng không thể dẫn dược một tia lôi điện nào, nhưng hai mắt Mạnh Hạo lúc này lại hiện lên một tia hi vọng.

- Lôi điện không dẫn xuống được thì cũng hẳn có liên quan tới quầng sáng ngăn cách nơi này, hẳn là phải có phương pháp gì khiến cho lôi điện tự động buông xuống, mở ra một lối đi chứ…

- Ta cần một thứ dẫn, một… ừm?

Trong đầu Mạnh Hạo chợt lóe linh quang, hô hấp có chút dồn dập, từ trong túi càn khôn lấy ra một khối mai rùa, bên trên đó có ghi chép về Hoàn Mỹ Trúc Cơ Đan.

Cẩn thận xem xét, hai mắt hắn lại hiện lên tinh quang vô bờ, thêm một chút quyết đoán.

Hoàn Mỹ Trúc Cơ, thiên địa bất dung, hẳn sẽ có lôi kiếp buông xuống.

Hắn thu mai rùa lại, sau đó trầm ngâm, cũng không nghĩ gì nữa, thân hình đứng thẳng dậy, lao ngay vào trong sương mù, tốc độ cực nhanh, không bao lâu đã đến được đáy sương mù, lao vào trong miệng núi lửa, tìm tới chỗ Sở Ngọc Yên đang ở.

Rất nhanh, Mạnh Hạo đã quay trở lại thì thấy Sở Ngọc Yên thần sắc mịt mờ, vẻ mặt tái nhợt đang ngồi đó.

- Ngươi…

Sở Ngọc Yên khi thấy Mạnh Hạo thì theo bản năng lên tiếng.

- Ngươi là đệ tử của Đan Quỷ đại sư, luyện đan, ngươi làm được không?

Mạnh Hạo lạnh lùng lên tiếng.

Sở Ngọc Yên trầm mặc, gật gật đầu.

- Ngươi muốn ra ngoài không?

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe tinh mang, thanh âm rơi vào trong tai Sở Ngọc Yên khiến cho nàng ta đang run rẩy cũng hiện lên một tia sinh cơ trong mắt.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.