Chương 125
Với linh khí dồi dào không ngừng tuôn vào, tu vi Mạnh Hạo không ngừng ngưng tụ trong cơ thể, dần dần tòa Đạo Đài thứ hai xuất hiện ảo ảnh và không ngừng ngưng cố.
- Nếu linh khí không tản ra ngoài, lúc này ta đã mở được tòa Đạo Đài thứ hai rồi!
Mạnh Hạo thở dài một hơi, nhưng lại càng chờ mong.
Vài ngày sau, khi Mạnh Hạo mở mắt ra, ánh mắt hắn lóe lên tinh quang sáng rực. Hắn không biết rằng lúc này vì hắn và Tống Giai, Vương Lệ Hải cùng bước qua trận thứ ba đã gây ra náo động không hề nhỏ.
Thậm chí có người bắt đầu đoán xem Mạnh Hạo hẳn là vị thiên kiêu của tông môn nào đó cũng nên, tuy nhiên lại không cách nào chứng thật được. Nhưng lại càng như vậy thì mọi người lại càng nhao nhao suy đoán, có thể nói với đám người bên ngoài, sự xuất hiện của Mạnh Hạo như một chú hắc mã hiển lộ vậy.
Chỉ là tuy đàm luận không ít, nhưng họ lại cho rằng hẳn là Vương Lệ Hải gặp vấn đề gì đó, chứ không thì hẳn là đã ra trước rồi.
Mạnh Hạo nhìn chú chó nhỏ trước người mình, sắc mặt trở nên nhu hòa.
Nay nó đã to hơn hẳn, thân thể đã cao tầm nửa người, thoạt trông như một con nghé con, bộ lông màu đỏ máu kéo dài xuống gần như đụng tới đất. Thân hình tráng kiện như ẩn chứa sức mạnh cực lớn, cái đầu to há miệng ra, để lộ bộ răng nanh sắc nhọn. Móng vuốt to như bàn tay người, để lộ ra những chiếc vuốt sắc như có thể cắt được mặt đất. Đôi mắt đỏ ngầu khiến cho nó có cái dáng vẻ dữ tợn trước nay chưa từng có, đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta thấy ghê người.
Giờ đây nó đã không là một con chó nhỏ nữa, mà giống như ngao, trở thành một con Huyết Ngao màu đỏ rực như máu!
Nay nó đang lạnh lùng nhìn bốn phía, dường như nó không biết những người khác không ở trong cùng một không gian, nếu có người định tới gần Mạnh Hạo, nó sẽ lập tức lao ra cắn chết đối phương.
Mạnh Hạo nhìn Huyết Ngao, sắc mặt càng thêm nhu hòa. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi mà nó từ một chú chó con không chút thu hút trưởng thành tới mức này, có thể nói trong từng trận này, bọn họ đã kết thành một loại tình bạn kỳ quái.
Bọn họ cùng nhau xông pha, cùng nhau vượt trận, cùng trải qua sinh tử, trải qua máu tươi tẩy rửa.
Dường như nhận ra ánh mắt của Mạnh Hạo, con Huyết Ngao này xoay người lại nhìn Mạnh Hạo, vẻ hung ác lập tức biến mất, thay vào đó là vui sướng, ra sức vẫy đuôi và chạy tới cạnh Mạnh Hạo, lè lưỡi liếm tay Mạnh Hạo để lấy lòng hắn.
Mạnh Hạo mỉm cười, giơ tay vuốt đầu nó, nhìn cái dáng vẻ trông như rất hưởng thụ kia của nó, hắn nở nụ cười.
Lúc ngẩng đầu lên, Mạnh Hạo nhìn về trận thứ ba ở sau người, lúc này trong đó vẫn còn ba người nữa, mà trận thứ bốn cũng có ba bóng người, chỉ có trận thứ năm kia là chỉ có một người.
Mạnh Hạo đứng lên, vỗ Huyết Ngao, không có bước vào trận thứ bốn mà là bước vào trong quang môn trên bình đài, lúc xuất hiện thì hắn đã về tới miệng núi lửa.
Mấy tháng không trở về, Mạnh Hạo không yên tâm chuyện đan dược, lúc này hắn lập tức hóa thành cầu vồng bay thẳng tới chỗ Sở Ngọc Yên. Lúc này nàng ta đang nhắm mắt đả tọa, gần như khi Mạnh Hạo trở về, nàng liền mở mắt ra.
Hai người ánh mắt chạm nhau, Sở Ngọc Yên nghiêng đầu tránh né, lại vung tay phải lên, một viên đan dược bay ra, bị Mạnh Hạo bắt lấy. Đúng là viên đan dược thứ năm kia.
Mạnh Hạo bình tĩnh thu phân đan thứ năm này vào trong túi càn khôn, rồi xoay người đi ra. Không lâu sau, hắn trở về, lại lấy ra bảy miếng phân đan bảy ra trước mặt Sở Ngọc Yên.
- Luyện bảy đan dược này thành một, chính là Thất Lôi Đan.
Nói xong, Mạnh Hạo ném ngọc giản ra, trong ngọc giản này có khi chép phương pháp luyện chế, nhưng thời gian thì lại bị Mạnh Hạo xóa đi.
- Giờ ai đứng đầu?
Sở Ngọc Yên cũng không nhìn bảy đan dược trước mặt, mà nhìn Mạnh Hạo.
- Không nhìn rõ, nhưng huyết thần là rồng.
- Vậy đích thị là Lý gia.
Sở Ngọc Yên như có suy nghĩ, thế mới cúi đầu xuống cầm ngọc giản xem xét.
- Ngươi chỉ có một cơ hội, nếu thất bại, số dược thảo còn lại của ta không đủ để luyện ra viên thứ hai.
Mạnh Hạo im lặng một lát rồi nói, xong cũng không thèm nhìn Sở Ngọc Yên nữa xoay người hóa thành cầu vồng bay đi.
Lúc rời đi, đôi mắt Mạnh Hạo chợt lóe.
- Sở Ngọc Yên này một khi luyện chế thành công, chắc chắn sẽ do dự muốn nếm thử, nhưng trên mai rùa kia có nói rõ, luyện chế viên đan dược này, lúc cuối khi bảy đan dung hợp, ít nhất cần ba tháng… Cô ta không biết điểm này, ta liền chiếm tiên cơ.
Mạnh Hạo trầm ngâm một lát rồi lại phi ra khỏi quầng sáng sương mù, cẩn thận xem xét một phen rồi mới đi thẳng tới chỗ tế đàn Huyết Tiên, cũng không chần chừ mà bước thẳng vào trong.
Về tới bình đài Huyết Tiên truyền thừa, Huyết Ngao lập tức hiển lộ thân hình, khí tức tu vi phát ra uy áp có thể so với Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng với Mạnh Hạo thì lại chẳng có tác dụng gì. Hắn hít sâu một hơi, mang theo Huyết Ngao hóa thành hai cây cầu vồng bay tới trận thứ bốn.
Hắn ngay lập tức bước vào trong trận.
Một sa mạc mênh mông vô biên vô hạn, không nhìn thấy cuối hiện ra. Bầu trời mờ mịt, dù không thấy được mặt trời chói chang nhưng toàn bộ thế giới đầy oi bức, dường như nơi đây là một cái lồng hấp, tất cả những thứ bên trong đều bị hong cho khô.
Mạnh Hạo nhìn quét bốn phía, lòng thầm cảnh giác. Đi qua trận thứ hai và ba, Mạnh Hạo đã hiểu ra một phần nào trận pháp nơi đây, nhưng sa mạc này hoàn toàn yên tĩnh, hắn không nhìn thấy bất cứ bóng dáng nào, cũng chẳng nghe được âm thanh thương lão kia.
Mạnh Hạo trầm ngâm một lát rồi bước tới phía trước, Huyết Ngao theo sát phía sau. Một người một chó bước trong sa mạc hoang vắng này, Mạnh Hạo vừa đi được vài bước thì hắn đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn về con đường mà hắn vừa đi qua, nơi đó có để lại dấu chân của hắn, nay toàn bộ đều biến thành màu đen.
Từng trận hắc khí bay lên từ những dấu chân kia, khiến cho cát bốn phía phát ra tiếng xèo xèo, nhưng lại khuếch trương ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được, dường như không dám tới gần.
Mà hắc khí kia đã tạo nên hình một bông hoa ở trong không trung, ba cánh hoa như tạo thành cái mặt quỷ, hồi lâu mới dần tan đi.
Thấy vậy, đôi mắt Mạnh Hạo co rụt, đúng lúc này, con Huyết Ngao kia bỗng rú lên.
Mạnh Hạo quay đầu nhìn lại thì thấy xa xa trong sa mạc, cát đang mấp máy, một đám bọ cạp lúc nha lúc nhúc, nhiều vô số kể đang nhanh chóng tiến đến nơi này.
Ngao khuyên nhảy vọt lên, sủa ầm ĩ. Lúc này trên bầu trời, những tảng mây đen tụ lại trên nền mờ tối kia, nhưng nếu nhìn kỹ thì đó đâu phải mây đen, đó rõ ràng là đám bọ cạp có cánh, đang bay vọt tới từ trên bầu trời. Chỉ chốc lát đã bao phủ bốn phía Mạnh Hạo, như che phủ cả bầu trời.
- Độc…
Mạnh Hạo im lặng, quay đầu liếc qua dấu chân mà mình để lại. Lúc này cát nơi đó đã hoàn toàn hóa đen, lúc hắn xoay người lại, hắn giơ tay trấn an Huyết Ngao, rồi cất bước đi tới đám bọ cạp kia.
Huyết Ngao sủa vài tiếng uy hiếp, rồi chạy theo sau Mạnh Hạo, nhìn chòng chọc đám bọ cạp kia.
Nhưng ngay khi Mạnh Hạo tới gần đám bọ cạp nhiều tới nhìn không thấy bờ bến này, bỗng nhiên chúng nó rít lên, rồi đồng loạt rút lui, dường như không dám tới gần Mạnh Hạo chút nào.
Mạnh Hạo không hề dừng lại mà cứ thế bước tiếp, đi qua nơi nào là bọ cạp nơi đó điên cuồng rụt lùi. Mấy con tốc độ chậm, không kịp tránh thì vừa tới gần Mạnh Hạo liền lập tức bị một sợi tơ hồng tràn ra từ Thiên Linh của Mạnh Hạo nhập vào cơ thể, chỉ giây lát liền biến thành bãi máu đen tan vào trong đất cát.
Chẳng những đám bọ cạp trên mặt đất, mà cả đám bọ cạp đang bay trên trời cũng đều tránh né, không dám tới gần, để mặc Mạnh Hạo và Huyết Ngao đi qua.
Mặt đất nơi hắn bước qua đen sì một mảnh, dường như mặt đất ẩn chứa độc này cũng không cách nào chống được sự bá đạo từ loại độc trên cơ thể Mạnh Hạo, không thể tiêu tan.
Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên hình mặt quỷ do bông hoa ba màu tạo nên, mà phía sau hắn lại dần xuất hiện một cây… Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa!
Ba màu đỏ, lam vàng lần lựa thay đổi, khiến tất cả loại độc trong thiên hạ chẳng cách nào tồn tại được trước mặt nó.
Mạnh Hạo với vẻ mặt không biểu cảm bước đi một mạch. Một ngày sau, trước mặt hắn xuất hiện một biển rắn, đó là vô số rắn độc đã hình thành mùi gió tanh, nhưng Mạnh Hạo không thèm để ý mà vẫn tiếp tục bước đi. Khi hắn bước tới gần, những con độc xà này lập tức vặn vẹo, rít lên rồi vội vàng lùi ra sau. Thậm chí có mấy con để mặc cho Mạnh Hạo dẫm lên người chúng nó, run rẩy không dám phản kháng. Cho đến khi Mạnh Hạo đi qua, thế mới như khôi phục sức sống.
Dường như trên người Mạnh Hạo tồn tại khí thế của quân vương của cổ độc, ở khí thế kia, bất kỳ độc vật, độc tố nào đều phải cúi đầu khuất phục.
So với phía Mạnh Hạo, lúc này Vương Lệ Hải đang cau mày bước trong sa mạc, thi thoảng lại nuốt giải độc đan vào. Sa mạc này trong bảy lần mở ra của vài ngàn năm trước từng xuất hiện hai lần, rồi sau đó các đại gia tộc và đại tông môn đều nhớ kỹ, tuy trận này không phải lần nào cũng có, dù sao trận pháp nơi đây hay thay đổi, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất nên đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.
Nhưng dù vậy, Tị Độc Đan cũng không phải hoàn toàn hữu hiệu, vẫn có một số độc vật có hiệu quả rất nhỏ. Như lúc này trước mặt Vương Lệ Hải là một mảng sương độc vô cùng dày.
Nhìn sương mù kia, Vương Lệ Hải càng nhíu chặt mày lại, thậm chí từ lúc y bước ra khỏi Vương gia đã luôn như vậy. Cho đến tận lúc này, y vẫn luôn suy nghĩ, vì sao lần này lão tổ lại muốn mình tới đây, vả lại lúc ấy ngài nhìn mình với ánh mắt đầy thâm ý.
- Hay là Vương mỗ thật sự phải chết ở nơi này?
Ánh mắt Vương Lệ Hải lóe lên hàn quang.
Tống Giai cũng đang ở trong trận thứ bốn này, nàng có dung mạo rất xinh đẹp, cũng có tư thái xuất trần, lúc này lại nhíu đôi mày thanh tú lại, ngoài thân có một quầng sáng nhu hòa đang chống cự lại độc tố bên ngoài.
Mấy người khác trong trận thứ bốn này đều là như vậy, nhưng theo thời gian dần trồi, lại không thể không chậm lại. Dù sao ngay cả cát dưới chân đều có chứa kịch độc, chỉ bất cẩn chút xíu thôi là cũng sẽ mất mạng ở nơi này.
Có thể nói, ở trận thứ bốn này, nếu không chuẩn bị trước thì đây chính là một trận tuyệt sát. Nhưng dù có chuẩn bị rồi, càng bước sâu vào sa mạc thì tác dụng của vật tránh độc lại càng nhỏ, cần tu vi của bản thân, cũng cần có may mắn.
Duy chỉ có Mạnh Hạo… Hắn mặt không chút thay đổi thoải mái bước vào trong sương độc, không thèm để ý sương ở nơi đây chút nào. Chỉ vừa hít vào thôi là sương độc kia lập tức tiêu tán, mà lại cách xa Mạnh Hạo tới chu vi mười trượng, không dám tới gần.
Huyết Ngao kia đi theo sau Mạnh Hạo, dọc đường đi nó rất là hưng phấn, dường như cảm thấy xông qua trận như thế này thật quá thảnh thơi thoải mái. Khi thì nó chạy nhanh vài bước, giơ chân tát lên người độc vật, không ngừng nghịch tới nghịch lui, khi thì sủa ẳng ẳng vài tiếng đe dọa, có phần vui sướng. Thấy Mạnh Hạo đi xa là nó lại cong đuôi lên đuổi theo.
Tới bảy ngày sau, Mạnh Hạo đã kéo ra một khoảng cách khá xa với mấy người khác, đi vào nơi sâu trong sa mạc. Ở nơi đây, hắn dừng lại, ngơ ngẩn nhìn về phía trước, ở trong trận thứ bốn này, lần đầu tiên vẻ mặt hắn biến đổi, thoáng hiện chút phức tạp.
Ở phía trước Mạnh Hạo là một vùng đất trống trên sa mạc, nơi này không có cát, chỉ có một bông hoa.
Một bông hoa bốn cánh, bốn loại màu sắc, lá nó xanh mướt. Bông hoa này trông như khuôn mặt, dường như đang khóc nhưng không phải khóc, đang cười nhưng lại không phải cười. Đó là một Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa.
Nó mọc lên ở đây, trận pháp này tồn tại là vì nó.






