Chương 134
Khi Mạnh Hạo và Lý Đạo Nhất cùng ra tay thì hắn đã đoán được rằng trừ phi mở ra tòa Đạo Đài thứ tư, nếu không thì không thể giải quyết được trận chiến này trong thời gian ngắn, dù cho hắn có muốn giết Lý Đạo Nhất tới mức nào đi chăng nữa.
Nhưng tu vi Lý Đạo Nhất lại là Trúc Cơ hậu kỳ, thân là đạo tử của Lý gia, vượt hơn hẳn đám thiên kiêu khác nên ngày hôm nay khó mà giết được.
Nay điều quan trọng nhất không phải là về Lý Đạo Nhất, mà là chỗ Huyết Ngao. Nay mặt nạ đó coi như vô chủ, nhưng có Lý Đạo Nhất thì vẫn tồn tại ẩn số, mà Mạnh Hạo cần thời gian trợ giúp Huyết Ngao, nên chỉ có thể ép cho Lý Đạo Nhất phải rời đi.
Phương pháp chính là phá hủy cửa ra!
Dưới mặt đất cuồn cuộn sương mù, thế giới nhanh chóng sụp đổ. Vòng xoáy khổng lồ kia lúc này vang lên những tiếng ầm vang, nhanh chóng lan tràn ra, thậm chí tế đàn màu xanh đang sụp đổ ra đã rơi vào trong lốc xoáy hơn nửa.
Mạnh Hạo đột ngột lùi ra sau, vung tay áo lên. Ngay tức khắc lôi vụ bốc lên bốn phía, phóng thẳng tới quầng sáng đang vỡ vụn trên phạm vi lớn kia.
Lý Đạo Nhất sắc mặt biến đổi liên tục, nghiến răng, ánh mắt lạnh lùng. Y vung tay phải lên, chiếc quạt trong tay lập tức bay lên bắn thẳng tới quầng sáng trên bầu trời. Ầm, dưới sự ra tay đồng loạt của Mạnh Hạo và Lý Đạo Nhất, quầng sáng kia lại lần nữa tan vỡ.
Lúc này đây khiến quầng sáng chỉ còn không tới mười trượng, vả lại còn đang nhanh chóng vỡ vụn.
- So độ ác với Lý mỗ ư, ta không tin ngươi không muốn sống!
Lý Đạo Nhất nhoáng lên, lúc bước đi thì giơ tay phải kháp quyết rồi chỉ ra đằng trước. Một ký hiệu màu vàng xuất hiện ngay sau lưng y, khi xuyên qua thân thể y thì ký hiệu này to lên gấp mấy lần, lao thẳng tới quầng sáng mười trượng trên kia.
Hàn quang lóe lên trong mắt Mạnh Hạo, hắn vỗ túi trữ vật, ngay tức khắc vài chục thanh phi kiếm bay ra. Những thanh phi kiếm này đều ngưng tụ lực của ba tòa Đạo Đài của Mạnh Hạo, lúc này vừa tới gần quầng sáng đều tự nổ tung.
Tiếng nổ vang vọng khắp nơi, quầng sáng mười trượng này rung lên dữ dội, tan rã ra từng trượng, mãi cho tới khi chỉ còn lại không tới hai trượng. Mà tế đàn màu xanh kia nay hoàn toàn vỡ vụn, đã bị lốc xoáy nuốt hết, khiến cho lốc xoáy giờ đây đang lao tới phía Mạnh Hạo và Lý Đạo Nhất.
Nay toàn bộ không gian truyền thừa, nay có thể vỡ nát bất cứ lúc nào. Bốn phía không ngừng xuất hiện khe nứt không gian, khí tức bạo ngược tỏa ra khắp mọi nơi, vang lên những tiếng rầm rầm đinh tai nhức óc.
Mắt thấy cửa ra duy nhất bên trên kia lúc này đang không ngừng co lại, chỉ còn chừng một trượng, mà Mạnh Hạo lại lấy ra vài chục thanh phi kiếm nữa từ trong túi trữ vật, sắc mặt Lý Đạo Nhất cuối cùng cũng thay đổi.
Một khi những phi kiếm kia nổ ở cửa ra, quầng sáng chỉ còn một trượng này sẽ hoàn toàn sụp đổ. Lúc này đây Lý Đạo Nhất mới nhận ra Mạnh Hạo lại thật sự như không thèm sống nữa, định phá đi cửa ra mà nhốt mình lại nơi này.
Ngay lúc này đây, Mạnh Hạo vung tay áo lên, nhưng thanh phi kiếm đó cũng đồng thời bay lên, xem tư thế đó dường như là sẽ ở lại chứ không định ở lại mà là sẽ rời đi. Nhưng rõ ràng là muốn đi mà lại phá hỏng quầng sáng, khiến Lý Đạo Nhất dù lấy được Huyết Tiên truyền thừa cũng không thể rời khỏi nơi đây.
Lý Đạo Nhất đấu tranh suy nghĩ, nếu mặc cho Mạnh Hạo làm vậy thì dù y có lấy được Huyết Tiên truyền thừa thì cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng hiện giờ dù có ngăn cản, thì quầng sáng một trượng vốn mong manh, bất cứ dao động nào cũng có khả năng phá hủy nó.
- Một khi ta rời đi, truyền thừa nơi này…
Mà y lại không muốn vùi thây ở nơi đây, y là đạo tử của Lý gia, có tương lai xán lạn. Cho dù lần này Huyết Tiên truyền thừa thất bại thì cũng sẽ chẳng dao động căn cơ gì, nhưng nếu chết ở nơi này…
- So với tính mạng của ta, truyền thừa có là cái gì, lão tổ cũng chẳng là gì. Nhưng nếu ta không thể có được, kẻ này dù có đạt tới thì cũng phải chôn thân ở nơi đây!
Đôi mắt Lý Đạo Nhất đầy tơ máu, y gầm lên một tiếng, bỗng nhảy dựng lên, lại phun ra một búng máu tươi, thân thể nhập vào trong máu khiến toàn thân như hóa thành huyết ảnh, tốc độ lập tức tăng lên mấy lần, trực tiếp vượt qua phi kiếm của Mạnh Hạo. Trước khi những phi kiếm kia nổ tung, trước khi Mạnh Hạo tới gần quầng sáng, Lý Đạo Nhất vọt lên, trực tiếp chui vào trong quầng sáng trước Mạnh Hạo một bước.
Mà ngay khi vừa bước vào quầng sáng, y vung tay ra sau, ngay tức khắc mười viên hạt châu màu đen bay ra, ầm một tiếng vỡ tung. Y định rời khỏi quầng sáng này rồi thì sẽ phá luôn đường ra của Mạnh Hạo.
Nhưng ngay khi hạt châu sắp nổ bung, ngay khi cánh tay phải và thân thể Lý Đạo Nhất đều dung nhập vào trong quầng sáng, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, đem thuật pháp mà hắn ấp ủ từ ban nãy theo tay phải nâng lên chỉ tới phía trước, đột ngột thi triển!
- Phong Yêu đệ bát cấm, Phong Thân!
Đôi mắt Mạnh Hạo đỏ ngầu, trầm giọng hô lên, lần đầu tiên thi triển thuật pháp thần thông mà hắn học được từ Phong Yêu sư đời thứ tám trong hố sâu ở sơn cốc kia!
Sau khi Mạnh Hạo hiểu ra thuật pháp này thì đã ngầm thử nhiều lần, nhưng lại chẳng thể vận dụng chút nào. Nhưng trong Huyết Tiên truyền thừa này, khi hiểu được ký hiệu ở trong trận thứ năm kia, Mạnh Hạo cuối cùng đã chứng thực được Phong Yêu đệ bát cấm.
Nay trong cơ thể có ba tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài, Mạnh Hạo khi giơ ngón tay lên, hắn chợt có cảm giác mãnh liệt rằng lần này hắn có thể thành công. Thậm chí lúc trước khi Mạnh Hạo với Lý Đạo Nhất đấu pháp, loại cảm giác này cũng đã xuất hiện.
Vừa chỉ ra, toàn bộ thế giới ầm ầm chấn động, nhưng nếu cẩn thận cảm thụ thì không phải là thế giới này chấn động, mà là cơ thể Mạnh Hạo và ngón tay của hắn.
Dường như có những khí tức vô hình đang dần hiển lộ ra trong thế giới đang sụp đổ này, chỗ nào cũng có, lại dung nhập vào trong thiên địa linh khí, hòa thành bóng chồng của toàn bộ thế giới!
Mà chấn động kia ngoài cơ thể và ngón tay của Mạnh Hạo, thì Lý Đạo Nhất nay đang ở trong thế giới chồng gối lên nhau này xuất hiện bóng dáng chồng chéo nhau.
Lúc này Lý Đạo Nhất đã bước vào trong quầng sáng được một nửa người, thân thể y run lên bần bật, mà ngay tại giờ phút này y không thể nào nhúc nhích, dường như bất động.
Gần như trong giây lát, ba tòa Đạo Đài trong cơ thể Mạnh Hạo liền nhanh chóng u ám lại, giống như hình thành nhất chỉ kia khiến hắn tiêu hao gần hết linh lực toàn thân.
Trong khoảnh khắc này, sắc mặt Mạnh Hạo tái nhợt, hắn vung tay phải lên, lôi vụ bên người nhanh chóng lan ra, bao phủ lấy hơn mười viên hạt châu sắp nổ tung. Cùng lúc đó, hai thanh kiếm gỗ cũng phi ra, bắn thẳng tới phía Lý Đạo Nhất. Mà những thanh phi kiếm kia thì giờ phút này đã mất đi tất cả linh lực, dù có nổ tung thì cũng không dấy lên bất cứ gợn sóng gì.
Thời gian phút chốc qua đi, thân thể Lý Đạo Nhất lập tức khôi phục. Khoảnh khắc đó qua quá nhanh, nhanh đến mức y chỉ có thể sững sờ, thân thể đã bị truyền tống ra. Nhưng đúng lúc này, cảm giác đau nhức kéo tới, cho đến khi Lý Đạo Nhất hét rầm lên, y căn bản không kịp thu tay phải lại, đã bị hai thanh kiếm gỗ của Mạnh Hạo trực tiếp chém đứt.
Trong không gian truyền thừa, sắc mặt Mạnh Hạo tái nhợt, khóe miệng tràn máu tươi. Hư vô xung quanh hắn vỡ vụn, tất cả đều bị cắn nuốt đi. Tiếng nổ đùng đoàng truyền ra từ trong lôi vụ, mặc dù đã bị đám sương mù ngăn cản, nhưng xung kích từ mười viên hạt châu kia nổ lan ra vẫn khiến quầng sáng chỉ to một trượng nay đã co lại chỉ còn có nửa trượng.
Mà lôi vụ cũng đã mỏng manh tới mức như sắp tan đi, ngay cả lôi quang cũng gần như không thể phát hiện.
Mạnh Hạo thấy Lý Đạo Nhất chỉ đứt tay, thầm than đáng tiếc, rồi hắn xoay người lại, cất bước tới chiếc mặt nạ lúc này hồng quang tử quang xen kẽ, cắn nuốt lẫn nhau kia.
Trong mặt nạ này hồng quang vốn đại thịnh, nhưng khi Lý Đạo Nhất vừa rời khỏi không gian truyền thừa này, hồng quang lập tức suy yếu đi rất nhiều. Lý gia lão tổ bên trong mặt nạ chấn động tâm thần, cũng tức giận vô cùng.
- Lý Đạo Nhất!!
Lý gia lão tổ rống lên, tuy lão cũng từng là tu sĩ, nhưng nay đã hóa thành huyết thần thì không thể không tuân theo quy tắc duy nhất của không gian truyền thừa không có quy tắc này!
Quy tắc này là, truyền thừa giả nhất định phải có huyết thần!
Trái lại, sự tồn tại của huyết thần nhất định phải có truyền thừa giả. Một khi truyền thừa giả rời đi nơi này, huyết thần sẽ tự tiêu tan, khi nào truyền thừa giả bước vào thì mới có thể xuất hiện.
Nhưng Lý gia lão tổ này lại bởi vì ở trong mặt nạ, nên dù lão không tiêu tan, nhưng ngay khi Lý Đạo Nhất rời đi thì cũng nản lòng nhụt chí, khiến hào quang mới ảm đạm hẳn đi.
Nhưng dù sao lão cũng là lão quái đã sống sót qua bốn ngàn năm, lúc này dù đã ảm đạm nhưng trong lúc điên cuồng vẫn khiến Huyết Ngao không cách nào cắn nuốt được. Nhưng nơi đây còn có Mạnh Hạo!
Mạnh Hạo nhanh chóng tới gần, không để ý hư vô bốn phía đã vỡ vụn đi, chỉ còn lại một khu vực không lớn lắm. Hắn giơ tay lên, cách không ấn một cái, ba tòa Đạo Đài của Hoàn Mỹ Trúc Cơ trong cơ thể lại vận chuyển, khiến lực lượng thiên địa xung quanh nhanh chóng lao tới phía Mạnh Hạo.
Linh khí rót vào cơ thể lại bị Mạnh Hạo đưa thẳng vào trong mặt nạ, rót vào Huyết Ngao. Dường như có trợ lực, khiến tử quang của Huyết Ngao lập tức sáng ngời, áp chế cho Huyết Long của Lý gia lão tổ không ngừng phải lui ra sau. Khiến cho lúc này đây mặt nạ này bị Huyết Ngao bao phủ hơn phân nửa, nhưng nếu không thể hoàn toàn nhập chủ thì không cách nào lấy được mặt nạ này đi.
Mà Lý gia lão tổ kia há có thể dễ dàng bị cắn nuốt, lúc này đây dù nguy cơ bốn phía, nhưng vẫn giãy giụa dữ dội.
- Nếu ngươi gian ngoan mất linh, hôm nay cùng lắm là cùng chết. Nếu biết chọn nơi thuộc về, để huyết thần của Mạnh mỗ nhập chủ truyền thừa, ta hứa sẽ không để cho huyết thần cắn nuốt hoàn toàn ngươi, mà để lại linh hồn cho ngươi, ngày sau sẽ có lúc thả ngươi ra, để lại một lần nữa trở lại thành người! Lựa chọn như nào, ngươi hãy tự quyết!
Mắt thấy không gian cuối cùng còn sót lại bắt đầu vỡ vụn, quầng sáng cửa ra kia cũng chỉ còn lại có non nửa trượng, Mạnh Hạo lập tức quả quyết nói.
- Vì sao lão phu phải tác thành cho ngươi, vì sao lão phu phải tin ngươi!
Lý gia lão tổ khặc khặc nói, cho dù biết lúc này nguy hiểm, nếu không chọn lựa thì chắc chắn là sẽ chết, nhưng lão không cam lòng.
- Ngươi không tin cũng phải tin!
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên hàn quang.
Thời gian một hơi thở qua đi, sau bảy hơi thở sau, khi thế giới này bắt đầu sụp đổ tới phần cuối cùng, ba bốn trượng bên ngoài Mạnh Hạo đã bị lốc xoáy nuốt trọn, mà cửa ra bên trên chỉ còn chưa tới nửa trượng thì tiếng gào thét đầy bất đắc dĩ truyền ra từ chỗ Lý gia lão tổ.






