Chương 153
Mạnh Hạo biến sắc, vội vận chuyển tu vi. Ngay tức khắc ba tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài trong cơ thể hắn phát ra tu vi lực mạnh mẽ, vận chuyển toàn thân chống cực lực hút tới từ mặt đất.
Mà Hứa Thanh thì không bị ảnh hưởng chút nào, lúc này đang lo lắng nhìn Mạnh Hạo.
Tiếng nổ ầm vang khắp thiên địa, lúc này không chỉ Mạnh Hạo như vậy, mà tất cả tán tu Trúc Cơ trong phúc địa này đều chấn động tâm thần, cho dù là đang làm chuyện gì thì đều không chút do dự mà khoanh chân ngồi xuống.
Nhưng vẫn liên tục có tán tu Trúc Cơ nổ bung toàn thân, máu thịt văng tung tóe. Mà Đạo Đài của bọn họ lại hoàn chỉnh một cách quỷ dị, bị lực hút này kéo thẳng tới chỗ truyền ra tiếng nổ.
Ở chỗ vang lên tiếng nổ kia vốn là một mảnh núi non, nhưng hôm nay lại bị người ta dùng đại pháp lực mài bằng, khiến cho nơi đây xuất hiện một hố lõm xuống. Bên trong chỗ lõm đó có một bãi đá màu đen.
Thoạt trông đây như một tòa bảo tháp chưa được xây xong, lúc này đã xuất hiện ba tầng, từ bốn phương tám hướng, những tòa Đạo Đài của tu sĩ bị hút tới, đều rơi vào trong bảo tháp màu đen này. Tháp ấy lại lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy rõ mọc lên tầng thứ tư!
Cho đến khi tầng thứ tư hoàn toàn chân thật, lực hút này mới suy yếu đi, cho đến khi nó hoàn toàn tiêu tán thì trong phúc địa này đã có hơn hai mươi tán tu bỏ mình.
Cảnh này xảy ra đột ngột, lập tức khiến tất cả tán tu hoảng sợ, nhưng nơi này như một lao tù, bọn họ có tìm kiếm thế nào cũng không tìm thấy đường ra.
Mà khu vực truyền tới lực hút và vang lên tiếng nổ thì lúc này bị cả ngàn tên đệ tử Thanh La Tông bao quanh, khoanh chân ngồi bốn phía, không ngừng niệm lấy đủ loại kinh văn kỳ dị. Thậm chí thời gian trồi dần đi, đám đệ tử lúc trước phân tán truyền vào nơi đây cũng đã không ngừng tới.
Mạnh Hạo mở mắt ra, ánh mắt lóe lên u quang, hắn nhìn về phía nơi nổ vang và phát ra lực hút. Đạo Đài trong cơ thể hắn dần bình ổn lại, dù sao hắn cũng là Hoàn Mỹ Trúc Cơ, Đạo Đài cũng là hoàn mỹ nên lực hút này với hắn dù không nhỏ, nhưng còn xa mới có thể lay động được.
- Nơi đó là nơi tập trung của đệ tử Thanh La Tông, trước khi đến đệ tử Thanh La Tông đã biết rõ, bước vào đây rồi liền nhanh chóng chạy tới đó tập trung lại. Ở đó niệm tụng một đoạn kinh văn, chuyện này ta cũng không rõ nguyên nhân là gì.
Hứa Thanh thấy sắc mặt Mạnh Hạo hơi tái nhợt, nàng lo lắng nói.
- Ta biết một đường ra ở nơi đây, dù sao tính ra ta cũng tới đây hai lần, ta sẽ dẫn ngươi tới chỗ đó. Ngươi hãy mau rời đi, nơi này không thể ở lâu.
Mạnh Hạo không nói gì, hắn đứng dậy nhìn về phía truyền ra lực hút, một lúc sau hắn lắc đầu.
- Lực hút này không có ảnh hưởng lớn với ta, ta có phương pháp rời khỏi nơi này, nhưng sư tỷ…
Mạnh Hạo quay đầu nhìn Hứa sư tỷ.
- Nơi đây nếu không xuất hiện lực hút thì thôi, một khi xuất hiện sợ là tất cả tán tu Trúc Cơ đều thấy quỷ dị, tất sẽ tìm kiếm đệ tử Thanh La Tông, dùng tất cả thủ đoạn để tra hỏi tới cùng. Mà đường ra kia, nếu sư tỷ biết thì người khác cũng biết, mấy lão già Thanh La Tông kia sẽ không phạm sai lầm này.
- Đã lâu không gặp, vốn tưởng chúng ta sẽ có thời gian ở cùng nhau hơn. Nhưng hôm nay không được rồi, ta đưa sư tỷ tới nơi Thanh La Tông tập kết, sư tỷ ở đó sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Mạnh Hạo nhìn Hứa Thanh, nhìn vị sư tỷ trong trí nhớ này, nhẹ giọng nói.
- Ngươi thật sự có phương pháp rời đi?
Hứa Thanh chăm chú hỏi.
- Thật sự là có.
Mạnh Hạo cũng trả lời một cách nghiêm túc.
Hứa Thanh im lặng nhìn Mạnh Hạo, định nói gì thêm nhưng Mạnh Hạo đã bước đến, ôm lấy vòng eo mềm mại của Hứa sư tỷ, mang theo nàng trực tiếp bay lên, vọt tới phía xa.
Gió lớn ào tới nhưng lại bị tu vi lực của Mạnh Hạo ngăn cản, khiến cho Hứa sư tỷ không bị gió quật vào mặt và người. Bị Mạnh Hạo ôm như vậy, gò má nàng lại đỏ lên.
Mấy sợi tóc đen quấn lấy khuôn mặt Mạnh Hạo, mang theo mùi thơm của nữ tử làm cho người ta khó có thể quên. Dọc đường đi Hứa Thanh không nói gì, nàng dẫu từng là sư tỷ, nhưng hôm nay ở trước mặt nàng, Mạnh Hạo đã không còn là vị tiểu sư đệ gầy yếu năm đó, hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ, có thể giết chết Triệu Sơn Hà, mà hiển nhiên mấy năm nay đã trải qua nhiều thứ không tầm thường.
Khi hương thơm từ tóc truyền vào mũi Mạnh Hạo, khí tức trên người hắn cũng ùa vào lòng Hứa Thanh, khí tức ấy khiến nàng cảm thấy rất an toàn, đó là cảm giác của nhà.
Nàng bỗng nhớ tới năm đó ở Đại Thanh sơn, khi Mạnh Hạo vẫn là thư sinh, cũng bị nàng mang theo như vậy từ Đại Thanh sơn tới Kháo Sơn Tông.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Hứa Thanh hiện lên ý cười, nàng ngẩng đầu lên nhìn gò má Mạnh Hạo, cứ nhìn như vậy, dường như thời gian cũng trồi chậm lại.
Nàng không hiểu đây có phải là tình yêu hay không, chẳng qua lúc này cảm thấy rất yên bình, Mạnh Hạo giống như đệ đệ của nàng.
- Ngươi trưởng thành rồi.
Hứa Thanh không biết vì sao mà mình lại đột nhiên nói ra một câu như vậy.
Nghe thấy câu này, Mạnh Hạo đang bay bỗng ngừng lại, cúi đầu cười khổ, nhìn vị Hứa sư tỷ đang tỏ ra lạnh lùng, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra.
- Hình như sư tỷ cũng đâu lớn hơn ta là bao…
Mạnh Hạo ho khan vài tiếng.
- Hơn năm tuổi, ta là sư tỷ của ngươi!
Hứa Thanh nghiêm túc nói.
- Cũng đâu có hơn gì lắm…
Mạnh Hạo cười nói, thấy Hứa Thanh trừng mắt thì vội vàng nói thêm một câu.
- Được rồi được rồi, ta đâu có nói người không phải là sư tỷ đâu.
Thời gian trôi qua, cũng chỉ thời gian một nén nhang, bỗng nhiên phía trước hai người có bảy tám cây cầu vồng gào thét vượt qua. Nhưng bay đi chưa được bao xa thì cả đám dừng lại, chuyển mắt nhìn Mạnh Hạo và Hứa Thanh.
- Tu vi Ngưng Khí… Ả là đệ tử Thanh La Tông!
- Chắc chắn rồi, cuối cùng cũng tìm được một đệ tử của Thanh La Tông!
Bảy tám tu sĩ kia đều là Trúc Cơ sơ kỳ, ai nấy đều tỏ ra hung ác, ánh mắt chuyển khỏi Hứa Thanh, quay sang nhìn Mạnh Hạo.
- Đạo hữu, cho dù ngươi lấy được tin tức gì từ ả này, ngươi có thể không nói nhưng bọn ta muốn bắt ả.
Trong bảy tám người này, một nam tử trung niên mặc áo lam lạnh lùng nhìn Mạnh Hạo, quả quyết nói, tỏ ra nếu Mạnh Hạo không đồng ý là sẽ ra tay.
Những người bên cạnh y cũng ánh mắt bất thiện, lúc đầu lực hút mới xuất hiện khiến bọn họ kinh hãi, lúc này vội vàng tìm kẻ lạc đàn của Thanh La Tông để tra hỏi đáp án.
Trước mắt đã thấy được thì bọn họ không thể buông tha.
Hứa Thanh hô hấp dồn dập, theo bản năng níu lấy y phục Mạnh Hạo. Với nàng, bảy tám người trước mặt này đều là tu sĩ Trúc Cơ cao cao tại thượng, với tu vi của nàng, cho dù một tên cũng không thể chống cự được.
- Cút!
Mạnh Hạo thản nhiên nói, hắn cũng chẳng thèm tạm dừng mà bay thẳng tới phía bảy tám người này. Hứa Thanh lại càng khẩn trương hơn, tuy nàng đã thấy Mạnh Hạo ra tay với Triệu Sơn Hà như thế nào, nhưng trước mặt có tới bảy tám người, nàng không khỏi lo lắng.
Trung niên áo lam kia nghe Mạnh Hạo nói vậy thì bật cười, nhưng mắt lại lộ ra sát khí. Theo y thấy thì Mạnh Hạo này cũng Trúc Cơ sơ kỳ như mình, nhưng nơi y có tất cả tám người, mà đối phương lại chỉ có một, trận chiến này căn bản không cần đánh, nhưng đối phương lại dám cuồng ngôn như thế.
Chẳng những y bật cười, mà bảy tên còn lại cũng cười rộ lên, với bọn họ thì Mạnh Hạo đúng là kẻ nói khoác không biết ngượng.
Nhưng ngay khi tên trung niên áo lam này giơ tay lên định kháp quyết, bảy người bên cạnh cũng đều lấy pháp bảo ra, thì Mạnh Hạo há miệng phun ra, ngay tức khắc lôi vụ rầm rầm bay ra với tốc độ cực nhanh. Tám người kia còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lôi vụ bao phủ. Cùng lúc đó, mặt đất nứt ra, hơn mười cây dây mây đỏ sậm rầm rầm vọt lên, xông thẳng vào trong sương mù.
Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền ra từ trong sương mù. Những âm thanh đó thật chói tai, như những tiếng rú gào cuối cùng trước khi chết.
Mạnh Hạo sắc mặt như thường, ôm Hứa Thanh sắc mặt nay đã tái nhợt, không tạm dừng mà trực tiếp bay vọt qua. Lôi vụ kia cuốn lấy mấy túi trữ vật bay tới, bị Mạnh Hạo lấy đi rồi thì dây mây cũng tự chui xuống đất, nhưng bảy tám tu sĩ kia lại chẳng thấy đâu nữa.
Giải quyết gọn gàng như vậy, Mạnh Hạo có thể không quan tâm, nhưng Hứa Thanh lại khiếp sợ hít sâu một hơi. Nàng chợt nhận ra Mạnh Hạo nay đã trưởng thành tới một trình độ mà nàng không thể tin.
Mạnh Hạo bay với tốc độ cao, khoảng cách với nơi truyền đến tiếng nổ và lực hút ngày càng gần. Dọc đường đi hắn gặp mấy tu sĩ hoặc đi một mình, hoặc thành lập top năm top ba, tổng cộng có hơn mười tu sĩ Trúc Cơ, đều là Trúc Cơ sơ kỳ. Nhưng không ai có thể ngăn được bước chân của hắn.
Cho đến khi cách nơi tập kết của Thanh La Tông không quá xa, phía sau Mạnh Hạo có hai cây cầu vồng gào thét vọt tới, lại tản ra tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Nếu chỉ như thế thì thôi, nhưng đúng lúc này ở phía trước cũng có một đạo cầu vồng bay tới, trong đó là một lão già. Lão ta đúng là vị tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ mà Mạnh Hạo gặp được lúc tiến vào Thanh La Tông.
Người này đứng trước Mạnh Hạo tầm trăm trượng, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới Hứa Thanh.
- Vị Mạnh đạo hữu này, lão phu ở đây chỉ là vì người của Thanh La Tông, chờ đã lâu, hãy đưa nữ đệ tử này cho ta.
Lão già nói như vậy thì hai tên tán tu Trúc Cơ trung kỳ phía sau Mạnh Hạo cũng nhanh chóng tới gần, tạo thành thế gọng kìm bao lấy Mạnh Hạo và Hứa Thanh.
Hai người Trúc Cơ trung kỳ đều là trung niên, ánh mắt bất thiện lóe lên hàn quang, mà trên người lại có không ít sát khí, hiển nhiên đều là loại người tàn nhẫn.
- Ngươi muốn biết cái gì, ta có thể nói cho ngươi.
Mạnh Hạo thản nhiên nói, mà Hứa Thanh ở trong ngực hắn thì mặt tái nhợt đi. Dọc theo đường đi, nếu không có Mạnh Hạo thì nàng đã sớm bị đám tán tu Trúc Cơ kia bắt lấy, tra khảo. Thậm chí dọc đường nàng còn thấy được vài đệ tử Thanh La Tông không kịp tới nơi tập kết, bị đám tán tu kia dùng đủ mọi thủ đoạn tra hỏi.
Nhưng tán tu dù sao cũng là tán tu, cho dù hỏi được điều gì thì cũng không dễ nói cho người khác. Dù sao nơi đây biết càng nhiều thì cơ hội giữ mạng càng lớn, nếu biết hết rồi thì chẳng còn nhiều, như thế chẳng khác gì đồng sinh cộng tử.
- Lão phu không có thói quen nghe người khác nói cho, chỉ tin tưởng đáp án mình đạt được.
Lão già bình tĩnh đáp, rồi chậm rãi phóng tu vi Trúc Cơ hậu kỳ ra, hình thành uy áp bao phủ lấy Mạnh Hạo.






