Ngã Dục Phong Thiên

Chương 286: Phương Đỉnh Tại Bên Ngoài

Chương 157

Hình ảnh lập tức biến mất, Mạnh Hạo vẫn vẻ mặt như thường, không để lộ chút nào. Hắn ngẩng đầu lên nhìn Từ Hữu Đạo và mấy người khác, thấy vẻ mặt bọn họ không có thay đổi gì, cho dù là Từ Hữu Đạo hay tu sĩ áo bào tro đều chỉ giây lát sau liền ngẩng đầu lên, hiển nhiên là thừa nhận lời của Hàn Bối.

- Hay là bọn họ đều không phát hiện chiếc thanh đồng đỉnh cực lớn kia?

Mạnh Hạo nghĩ vậy, lại nhớ tới dây mây bị mình dùng máu tươi in dấu vào thì tràn ra yêu khí nhàn nhạt.

- Nếu các vị đạo hữu đã an tâm thì hãy cùng tiểu muội tới nơi tồn tại Tuế Nguyệt tàn quyển. Chuyện hôm nay dù cuối cùng có thế nào, thu hoạch được tàn quyển đều sẽ để các vị thác ấn một phần.

Hàn Bối mỉm cười, cúi đầu với mọi người một cái rồi đột nhiên phóng lên, hóa thành cầu vồng bay thẳng tới nơi sâu trong bình nguyên.

Tạ Kiệt là người thứ hai bay lên, theo sau là Từ Hữu Đạo và trung niên họ Lý kia, còn về Mạnh Hạo và tu sĩ áo bào tro là hai người cuối cùng bay đi. Sáu người hóa thành sáu cây cầu vồng nhanh chóng lao đi trong không trung.

Dọc theo đường đi, không ai nói gì, đều tự có suy nghĩ riêng.

Mạnh Hạo mặt không chút thay đổi, nhưng lòng lại luôn nghĩ tới chiếc đại đỉnh thanh đồng mà dây mây đã phát hiện. Hắn nay đã xác định được bảy tám phần rằng chỗ lúc nãy vốn chẳng phải lối ra gì, đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn mà Hàn Bối thi triển.

Mạnh Hạo không biết nàng ta có lừa bịp được mấy người kia, nhưng nghĩ tới Như Ý ấn rồi thì hắn không hề sợ hãi, lại càng cảm thấy Tuế Nguyệt tàn quyển nơi đây chắc chắn có chỗ kỳ dị, nếu không thì cũng không thể khiến Hàn Bối vòng vo như vậy.

- Đúng rồi, không biết Hàn Bối này sao lại biết được chuyện Tuế Nguyệt tàn quyển…

Mạnh Hạo nhìn Hàn Bối đang thướt tha bay nhanh phía trước, thầm nghĩ trong lòng.

- Hàn đạo hữu còn chưa nói cho bọn ta biết ngươi làm thế nào mà biết được Tuế Nguyệt tàn quyển, mà làm sao có được quyển thứ nhất.

Ở phía trước, Từ Hữu Đạo bỗng nhiên mở miệng hỏi câu hỏi mà Mạnh Hạo đang nghi vấn trong lòng.

Hàn Bối đang lúc phi hành thì quay đầu lại cười một cái.

- Từ đạo hữu chớ sốt ruột, chờ đến nơi rồi tiểu muội tất nhiên sẽ nói rõ tất cả.

Trong lúc nói, mọi người đã băng qua bình nguyên này, khi tới gần khu rìa thì tiếng nổ vang trong phúc địa lại truyền ra, lúc này đây dù khoảng cách rất xa, nhưng trừ Hàn Bối và Tạ Kiệt ra thì những người còn lại đều chấn động tâm thần.

Nhưng người ở đây đều có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, vội vận chuyển tu vi. Một lát sau tiếng nổ và lực hút tan đi, mọi thứ khôi phục như thường, nhưng sắc mặt cả đám đều khó coi.

Hàn Bối tỏ vẻ xin lỗi, cũng không nói gì thêm, mà giơ tay phải nhẹ nhàng nhấn một cái về phía trước. Ngay tức khắc một trận gió to bỗng xuất hiện, quét qua mặt đất. Hàn Bối hít sâu một hơi, vỗ túi trữ vật, trong tay nàng ta lập tức có một bình ngọc.

Bình ngọc này màu xanh, được Hàn Bối nâng ở trong tay. Giờ phút này vẻ mặt nàng ta cực kỳ ngưng trọng, chậm rãi đưa bình ngọc xuống dưới. Ánh mắt mọi người cũng đi theo bình ngọc.

Chỉ thấy bình ngọc này rơi xuống đất thì rung mạnh một cái, trên bình lại xuất hiện những vết nứt, những vết nứt đó nhanh chóng lan ra, rồi có một chất lỏng màu xanh chảy ra từ các kẽ nứt, trở thành một loại khí tức thanh đạm mang theo vị đắng. Lúc khuếch tán ra thì tu sĩ vận áo bào tro đôi mắt bỗng co rụt lại.

- Đây là… Thiên Thanh dịch!

Ngay khi tu sĩ áo bào tro nói vậy, bình ngọc màu xanh lập tức vỡ vụn, mà chất lỏng màu xanh bên trong cũng ngay tức khắc hóa thành sương mù màu xanh, chậm rãi lan tràn ra bốn phía chừng trăm trượng. Đi qua nơi nào thì không thấy cỏ dại nữa, dường như tất cả những gì nhìn thấy ban nãy đều là ảo giác, để lộ ra mặt đất đen sì như bị nguyền rủa, mà trong phạm vi một trăm trượng này lại tồn tại một tòa cổ trận trông thật tang thương.

- Tư Không đạo hữu thật hiểu sâu biết rộng, lại có thể nhận ra thứ này!

Đây đúng là Thiên Thanh dịch, là một giọt mà ta vất vả lắm mới làm ra, nhưng có thể phá đi rất nhiều ảo cảnh trong thế gian này.

Hàn Bối lúc này mỉm cười nhìn tu sĩ áo bào tro, lại đảo mắt qua đám người Mạnh Hạo một cái.

- Chắc hẳn các vị đạo hữu cũng có không ít nghi vấn. Nơi đây là một tòa cổ trận, trận pháp này thông với một nơi bị phong ấn trong phúc địa. Trên thực tế Thanh La Tông đã phát hiện ra tấm phúc địa này từ mấy trăm năm trước, nhưng người phát hiện ra lại không phải đệ tử Thanh La Tông, mà là một vị tiền bối của tiểu muội.

- Từ đó về sau Thanh La Tông vì phúc địa này mà để tiền bối gia nhập Thanh La Tông, Hàn hệ nhất mạch ta cũng xuất hiện trong tông môn. Cổ đồ để tiến vào nơi đây cũng chính là do tộc thúc của Hàn hệ ta nhiều năm nghiên cứu, cuối cùng lấy bí pháp đem huyết mạch bản thân luyện chế, thế mới phản tổ ngưng tụ ra. Bởi vì…

Hàn Bối im lặng một lát, rồi lại nói tiếp.

- Bởi vì phúc địa này từng có một vị chủ nhân, là lão tổ đời nào đó của Hàn gia ta, tiếc rằng lão nhân gia sớm hóa đạo tiêu tan, nhưng cảm ứng nơi đây lại thỉnh thoảng thức tỉnh trong huyết mạch của hậu nhân.

- Thanh La Tông có mưu toan gì với nơi đây, tiểu muội thật sự không biết. Trước khi tộc thúc của ta hóa thành cổ đồ, từng nhắc tới rằng ngài cảm ứng được trong phúc địa này có bí thuật của Hàn gia ta, Tuế Nguyệt tam quyển chi pháp. Dùng pháp này có thể luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo. Bảo vật này chém ra là có thể nuốt sinh cơ người, nên cần thứ như Xuân Thu mộc làm thể, lại để thừa nhận.

- Loại Tuế Nguyệt chi bảo này ở thời thượng cổ đã cực kỳ hiếm thấy, nay đã sớm thất truyền, nếu thật sự có thì chỉ có ở nơi đây!

- Còn về quyển thứ nhất của Tuế Nguyệt tàn quyển, chính là… vật gia truyền của tiểu muội.

- Tiểu muội muốn tập trung ba quyển lại để luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo, chuyện này có nguyên nhân cá nhân, không muốn cho những người khác ở Hàn gia biết được, cũng không muốn để cho Thanh La Tông tra xét, cho nên mới mời các vị đến. Về phần Tạ sư huynh, bởi vì từng có ước định với tiểu muội nên mới xuất hiện ở nơi này.

Hàn Bối chậm rãi nói.

Chỉ là thật giả như nào mọi người đại khái đều biết trong lòng, vả lại lấy Hàn Bối triệu tập mọi người tác pháp thì cũng tồn tại manh mối rồi. Lúc này Mạnh Hạo đảo mắt nhìn qua đám người kia một lượt, thầm cười khẩy trong lòng.

- Nơi đây sợ là ai cũng có tâm tư riêng, mà kẻ thật sự nghe chuyện xưa của Hàn Bối thì sợ là ngoài ta ra cũng không còn ai khác. Vả lại Hàn Bối cũng biết rõ điểm này, lối ra lúc nãy rất có vấn đề.

- Nhưng mà… Tuế Nguyệt tàn quyển này chắc chắn tám chín phần là thật. Nay ta thiếu pháp bảo sắc bén, kiếm gỗ có thể coi là một, còn cần cái khác để dự phòng. Vả lại dùng gương đồng phục chế Xuân Thu mộc không khó, nếu có được phương pháp luyện chế thì cũng giải quyết được vấn đề này. Nhưng phải cẩn thận, một khi thấy không ổn là phải lập tức dùng Như Ý ấn rời đi ngay.

Mạnh Hạo hạ quyết tâm, thì lúc này Hàn Bối giơ tay lên kháp quyết, ấn xuống cổ trận bên dưới.

Trận này toát ra vẻ tang thương, như một con mãnh thú ngủ say đang dần thức tỉnh, phát ra tiếng ông ông. Mặt đất cũng chấn động theo, ngay sau đó ánh sáng lóe lên, không có phát đi rất xa mà chỉ bao phủ trong phạm vi trăm trượng, không hề phát lên không trung.

Gần như khi hào quang trận pháp xuất hiện, Hàn Bối ngẩng đầu nhìn sắc trời như đang tính toán thời gian gì đó, sau đó mới bước vào trong trận pháp. Tạ Kiệt mỉm cười, cũng bước theo sau. Mà đám người Từ Hữu Đạo thì lúc này cũng không nói lời nào, từng người bước vào một.

Mạnh Hạo dùng linh thức quét qua, xác định nơi đây chỉ là một truyền tống trận thì ngẫm nghĩ một chút, nhìn mấy bóng người sắp mờ dần đi trong trận pháp, thế mới chầm chậm bước vào. Khi bước vào trận pháp không lâu, hào quang nơi đây chợt tối dần, cùng lúc đó bóng dáng mọi người cũng biến mất.

Lúc xuất hiện thì bầu trời vẫn là bầu trời của phúc địa như trước, nhưng mặt đất lại có vô số kẽ nứt, ở phía xa thì rõ ràng có một vật cực kỳ to lớn. Khi nhìn rõ vật ấy, đôi mắt Mạnh Hạo ngời sáng, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.

Đó là một chiếc thanh đồng phương đỉnh cực lớn!

Đỉnh này cao chừng mấy chục ngàn, sừng sững đứng giữa trời đất như muốn chống đỡ bầu trời. Màu thanh đồng, trông tang thương mà cổ xưa, dường như không biết đã tồn tại qua bao nhiêu năm tháng. Một loại khí thế mênh mông tràn ra từ đại đỉnh khiến cho tất cả người bước vào nơi đây, bao gồm cả Hàn Bối đều lập tức bị thanh đồng đại đỉnh này chấn nhiếp.

- Đỉnh là quốc khí, không phải người có đại khí vận thì không thể luyện chế được! Nơi đây… lại có một chiếc đỉnh kinh người đến thế!

- Vật này đích thị là chí bảo, là ai có khí phách lớn đến như vậy, luyện chế được một chiếc thiên địa đỉnh như này!

- Trông bộ dáng tang thương này thì nó cũng phải tồn tại ít nhất vài ngàn năm, thậm chí còn lâu hơn, chẳng lẽ là một vị đại năng giả nào đó thời thượng cổ luyện ra…

Đủ mọi tâm tư nảy ra trong lòng mọi người ở giây phút này. Ai nấy đều hô hấp dồn dập, dù là tu sĩ áo bào tro luôn tỏ ra lạnh lùng thì nay cũng hít sâu một hơi, nhưng trong mắt lão lại lóe lên tia sáng kỳ dị.

Tạ Kiệt thì nheo đôi mắt lại, sau một lúc lâu mới khôi phục như cũ.

Mạnh Hạo liếc mắt liền nhận ra đỉnh này chính là chiếc đỉnh do dây mây truyền hình ảnh ra trước khi bị hủy diệt ở cái gọi là lối ra ban nãy, thậm chí lúc này hắn nhìn bốn phía thì lập tức nhận ra, nơi này… chính là lối ra mà lúc nãy mọi người cảm ứng.

Mạnh Hạo thầm cười lạnh, nhưng không để lộ ra chút nào, thầm lấy Như Ý ấn ra thử một lần, lòng không thể không bội phục Kháo Sơn lão tổ. Như Ý ấn này không biết là bảo vật gì mà vẫn có tác dụng ở chỗ này.

Lúc này Mạnh Hạo mới hơi yên lòng, ngẩng đầu lên nhìn đại đỉnh thì vẫn phải khiếp sợ. Mặc dù không phải là lần đầu nhìn thấy, nhưng hôm nay đứng ở đây, hắn vẫn cảm giác mình nhỏ bé như con sâu cái kiến.

- Đỉnh này đã bị nứt…

Từ Hữu Đạo thở dài một tiếng.

Lúc này mọi người đều nhận ra trên chiếc đỉnh thanh đồng kinh thiên động địa này lại có một vết nứt cực lớn, vết nứt này lan từ bên này qua bên kia dường như muốn vỡ làm đôi, mặc dù không thành công nhưng cũng để lại một vết nứt thật lớn.

Người khác nhìn thấy vết nứt này đều thầm đoán đây là tổn hại do va đụng với một pháp bảo cũng kinh người khác, nhưng với Mạnh Hạo thì nó lại khiến mắt hắn co rụt lại.

Mạnh Hạo cảm thấy vết nứt này không phải do pháp bảo gì gây ra, hắn ngẩng lên trời, nghĩ tới lôi kiếp mà mình đã trải qua, dường như cảm thấy vết nứt này đúng là rất giống bị lôi đình đánh xuống.

- Nếu ai có thể lấy được đại đỉnh này đi luyện thành pháp bảo của mình, như vậy là có thể rung chuyển tu chân giới.

Tạ Kiệt khẽ nói, khi nhìn thấy đại đỉnh thì đôi mắt lóe lên lửa nóng.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.