Ngã Dục Phong Thiên

Chương 296: Ngươi Như Vậy Là Không Có Đạo Đức

Chương 167

- Ngươi là kẻ ngốc à? Ha ha, ta thích kẻ ngốc, ngốc là tốt, ngốc là điều rất tốt. Ồ, sao ngươi còn không bay đi, hay là ngươi ngốc thật? Con chim kia sao lại lựa chọn một kẻ ngốc thế này?

Cực Yếm lải nhải, vừa nhắc tới liền nói hoài không thôi.

Tử La lão tổ ngửa mặt lên trời hét lên một tiếng, cả người nháy mắt tiến đến, tay phải nâng lên, thiên địa bốn phía xung quanh lão giống như đều tối tăm đi, hóa thành những gợn sóng vặn vẹo bao phủ thẳng tới Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt, cười gượng khi nhìn thấy quầng sáng cản trở Tử La lão tổ ngay trước người, giờ phút này đang nhanh chóng tối đi, nhất là phía trên, những gương mặt bên trong lồng giam đầy khí đen kia, đều phát ra tiếng rít gào phẫn nộ đến cùng cực.

Mạnh Hạo không kịp nghĩ nhiều lập tức sờ vào Như Ý ấn trong tay. Oành một tiếng, đau nhức trong khoảnh khắc liền tràn ngập toàn thân hắn, người bên ngoài nhìn lại, thì thấy vầng sáng bên ngoài Mạnh Hạo trong phút chốc liền vỡ vụn, bên ngoài cơ thể hắn xuất hiện một lỗ đen giống như cắn nuốt cơ thể hắn, kể cả Cực Yếm kia cũng bị nuốt vào.

Mãi đến lúc Mạnh Hạo biến mất, thanh âm của Cực Yếm vẫn còn quanh quẩn, vang vọng…

- Ngươi thế này tuy rằng khiến ta thích thú, nhưng ngươi là kẻ ngốc thật đó hả? Không thể nào, thật sự không thể nào, con chim kia là ngọn nguồn của tất cả mọi thứ vô đạo đức, sao nó lại lựa chọn một kẻ ngu ngốc… Ngu ngốc… Ngu ngốc…

Âm thanh này như vang vọng trong phúc địa, bốn bề yên tĩnh chỉ có mỗi âm thanh này truyền ra. Tử La lão tổ với sắc mặt rất khó coi giờ phút này đứng ở nơi đó, hai mắt lộ ra vẻ căm giận ngút trời, phía trước lão ta xiềng xích kia rơi xuống mặt đất, Cực Yếm lại nhận Mạnh Hạo là chủ, chính là đã giải thoát khỏi xiềng xích đó.

- Nhận chủ… Vật ấy lại nhận chủ, sách cổ từng viết, vật ấy không thể nhận chủ, không tồn tại việc nhận chủ!!

Tử La lão tổ hơi thở dồn dập, một lát sau ngửa mặt lên trời hét to.

Mỹ phụ trung niên hít một hơi sâu, hai mắt bỗng nhiên lóe lên.

Đúng lúc này nhà giam giữa không trung bỗng nhiên oanh lên một tiếng nổ tung, vô số mảnh sắt văng tứ tung. Tất cả hắc khí đều co lại, hóa thành một thân ảnh màu đen, thân ảnh này mơ hồ không rõ ràng nhưng phát ra hắc khí, luồng khí này cũng khiến cho Tử La lão tổ tâm thần chấn động.

- Như Ý ấn của Như Ý Tông… Chả trách người này có thể rời khỏi được nơi này, là bởi vì có vật ấy!

- Tìm y, không từ một thủ đoạn nào tìm cho bằng được y, nhưng không được để các tông môn khác biết. Cực Yếm nhận chủ!

- Cực Yếm nhận chủ!

- Đây là việc tốt, đây là biến số, biến số này có lẽ không thể luyện ra Trường Sinh khí mà là trực tiếp luyện ra Trường Sinh Đan!!

Giờ khắc này, trên đất Nam Vực, có một hồ nước gần với phạm vi thế lực của Huyết Yêu Tông, hồ này trong như gương, phát ra linh khí làm nơi này hàng năm đều có sương mù bao phủ, thoạt nhìn giống như tiên cảnh.

Nhưng đó là đối với người phàm, trên thực tế linh khí nơi này tuy rằng rất tốt, nhưng lại không bằng với ngũ đại tông môn. Thậm chí ngay cả một số tông môn nhỏ cũng đều hơn chỗ này nhiều lắm.

Vả lại nơi đây tuy không nằm trong phạm vi thế lực của Huyết Yêu Tông, nhưng nó nằm bên cạnh, cũng gần một chỗ, giáp giới với phạm vi của Nhất Kiếm Tông, thi thoảng lại có tu sĩ Huyết Yêu Tông bay qua. Sinh sống ở trong này đôi khi cũng gặp phải nguy hiểm.

Ngoài ra quan trọng nhất là Huyết Yêu Tông cùng Nhất Kiếm Tông, toàn bộ tu sĩ ở Nam Vực đều biết, hai đại tông môn này có huyết thù bao năm nay, mặc dù không có xung đột gì lớn nhưng cũng thường có các cuộc chiến nhỏ chém giết lẫn nhau.

Mà xung quanh nơi đây, là khu vực ngoài phạm vi của những thế lực này, nhiều khi trở thành chiến trường của Nhất Kiếm Tông và Huyết Yêu Tông.

Ở bên hồ, có một sơn trang, đây là nơi sinh sống của gia tộc tu sĩ họ Tiếu. Cường giả mạnh nhất trong tộc là gia chủ Trúc Cơ trung kỳ, người trong tộc đạt tới Ngưng Khí có khoảng bảy tám người, còn lại đều là tộc nhân không có tư chất. Cũng may vị gia chủ kia năm xưa từng là đệ tử của Huyết Yêu Tông, nhưng vì tuổi tác đã lớn, từng chịu nhiều trọng thương, tu vi dừng lại không nói, thọ nguyên cũng còn lại không nhiều lắm.

Đối với đệ tử như thế này, Huyết Yêu Tông đại đa số đều cho họ rời khỏi tông môn, ở bốn phía gần đấy tự lập nên gia tộc của chính mình, con cháu nối dõi ở nơi đây, sau này cũng có cơ hội gia nhập Huyết Yêu Tông.

Hơn nữa Nhất Kiếm Tông ngày thường dù có tiến đến cũng không chú ý bọn họ, cho nên những năm gần đây Tiếu gia ở nơi đây cũng coi như yên bình.

Chỉ là sự yên bình này chỉ là không có chuyện đại tông tới khi nhục, nhưng ngày thường cũng xung đột không ngừng với những gia tộc tu chân lân cận.

Nhất là Tiếu gia chiếm cứ linh hồ, đối với những tu chân gia tộc bốn phía mà nói đều rất ghen tị, sớm rình rập chờ cơ hội, nếu không phải e dè tu vi của Tiếu gia chủ, ắt đã có ý đồ xâm chiếm.

Nhưng đến nay, thọ nguyên của Tiếu gia gia chủ Tiếu Trường Ân không còn vài năm, sức khỏe sa sút, khiến cho cơ hội của các gia tộc kia đến dần dần, đến nay có gia tộc họ Từ, không có thiện ý giờ phút này đang cười lạnh nhìn đám người của Tiếu gia.

- Tiếu Trường Ân đạo hữu, Từ mỗ đề nghị ngươi suy nghĩ thận trọng!

Ta và ngươi làm thông gia, cùng nhau dựa hồ nhất định khiến hai họ Từ Tiếu trường tồn, có thể trở về Huyết Yêu Tông.

Tộc trưởng Từ gia Từ Lạc Đê cười như không cười nói, ở phía sau y có hơn mười tộc nhân đi theo, tu vi đều là Ngưng Khí kỳ. Trong đó có một thanh niên dễ nhận ra có tu vi Ngưng Khí tầng tám, lúc này đang tủm tỉm cười nhìn nữ tử yêu kiều nhưng trông tiều tụy và đầy phẫn nộ trong đoàn người Tiếu gia.

Cô gái này mặc một chiếc váy dài màu xanh, gió từ hồ thổi đến vén lên từng làn tóc, dung nhan xinh đẹp, nước da trắng, nhất là đôi mắt phượng tràn đầy linh động, là một giai nhân hiếm thấy.

Bên cạnh cô gái này, Tiếu Trường Ân mang vẻ bệnh trạng giống như sinh mệnh đang chờ chết, mang theo những hậu bối Ngưng Khí kỳ trong gia tộc nhìn đoàn người Từ gia phía trước, vừa định mở miệng thì ho khụ khụ, cô gái bên cạnh mang vẻ sầu lo tiến lên trước nhẹ nhàng đỡ lấy.

- Từ Lạc Đê, mảnh linh hồ này có thể cho ngươi nhưng việc làm thông gia thì không được.

Tiếu Trường Ân hít một hơi sâu, vỗ vỗ vào tay người con gái bên cạnh, ngẩng đầu nhìn về phía Từ gia, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy cương quyết.

- Hồ, Từ gia ta muốn, đứa con gái am hiểu về bùa chú của Tiếu gia ngươi, Từ gia ta cũng muốn, ngươi phải đồng ý, còn không đồng ý thì…

Từ Lạc Đê cười mở miệng, trên mặt rõ ràng là nụ cười nhưng trong hai mắt lộ ra vẻ sát khí, thân hình còn từng bước tiến về phía trước.

Từng bước từng bước, tức thời một luồng uy áp Trúc Cơ trung kỳ phút chốc khuếch tản ra bao phủ xung quanh, khiến cho những tộc nhân Ngưng Khí kỳ trong Tiếu gia thần sắc biến đổi, lộ ra vẻ lo lắng không yên, càng khiến cho hồ nước bên cạnh cũng nổi lên từng cơn sóng gợn.

Vào lúc này cả bầu trời từ ánh sáng chói chang mặt trời nhô cao trong nháy mắt đã tối sầm lại, giống như trời đất bốn phía phút chốc đều bị che đậy đi.

Cũng may trong chớp mắt liền khôi phục, nếu là người bình thường trong nháy mắt cũng không thể phát hiện ra.

Nhưng bên cạnh hồ, người của Từ gia cùng Tiếu gia thần sắc đều biến đổi, ào ào hít lấy hơi khí. Từ Lạc Đê càng lộ ra vẻ không tin, còn Tiếu Trường Ân giờ phút này mặc dù trong lòng như đang bị lửa giận thiêu đốt nhưng lúc này cũng thất thần, phía sau ông ta bảy tám hậu bối Tiếu gia cũng hoảng sợ nhìn hồ nước.

Chỉ thấy có một lỗ đen to lớn trong chớp mắt xuất hiện trên hồ, hồ nước quay cuồng, một thân ảnh từ trong lỗ đen mang theo hắc khí ngập trời loạng choạng bước ra, phun ra một ngụm máu, đồng thời còn có nhiều tiếng ồn huyên náo từ trong truyền ra.

- Còn chưa nói hết, ngươi thật là ngu ngốc? Ngu ngốc? Ngu ngốc?

Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt, sau khi bước ra nhìn về bốn phía, ánh mắt nhìn về tu sĩ hai tộc Tiếu, Từ bên cạnh hồ. Lỗ đen phía sau hắn nhanh chóng biến mất. Tiếu Trường Ân từ trong hơi thở hổn hển dần bình thường lại, ánh mắt lộ ra một chút kỳ dị, nữ tử bên cạnh muốn mở miệng thì bị ông ta nhẹ nhàng ngăn lại.

Ông ta còn như thế này, càng không cần phải nói đến Từ Lạc Đê, y dù sao cũng không phải là kẻ sở hữu linh hồ này, nhất là lúc này đến đây với ý đồ xấu, thậm chí đang chiếm ưu thế, nhưng đột nhiên xuất hiện sự việc này cũng khiến trong lòng y có chút bất an, nhưng rất nhanh trong mắt y liền lóe lên, khóe miệng lộ ra vẻ cười lạnh.

Lúc trước y run sợ kinh ngạc, nhưng hôm nay thấy rõ Mạnh Hạo, sau khi nhận ra tu vi Mạnh Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là trong lòng có chút lưỡng lự, dù sao phương thức xuất hiện của Mạnh Hạo quá đỗi kỳ dị.

- Đạo hữu là người phương nào, cớ sao lại xâm nhập vào linh hồ nơi đây.

Tiếu Trường Ân không nói gì, lời nói là này phát ra từ Từ Lạc Đê.

Mạnh Hạo mặc dù được xem là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng nơi đây thế cục chưa rõ, y không xác định được đối phương có phải do Tiếu Trường Ân mời đến hay không.

Giờ phút này y chậm rãi mở miệng, bảy tám hậu bối bên cạnh y đều lo lắng nhìn chằm chằm Mạnh Hạo.

- Tại hạ khi truyền tống xảy ra chút ngoài ý muốn, vô tình xuất hiện nơi này.

Mạnh Hạo loáng một cái xuất hiện trên bờ, vừa hạ xuống, Tiếu Trường Ân âm thầm lôi kéo nữ tử bên người mang theo tộc nhân lui lại vài bước, tạo khoảng cách với Từ gia, không nói tiếng nào nhưng thần sắc cũng lộ ra một chút phấn chấn.

Vẻ mặt này bị Từ Lạc Đê nhìn thấy, nhất thời nhíu mày. Lúc Mạnh Hạo vừa đáp xuống thì thân mình lập tức tiến phía trước một bước, tản ra tu vi Trúc Cơ trung kỳ tạo nên vẻ trấn áp, ngoài mặt cười nhưng trong lòng cẩn trọng mở miệng.

Bỗng nhiên có tiếng nói truyền ra từ mũ quan trên đỉnh đầu Mạnh Hạo.

- Ngươi như thế này là không đúng, người như thế này là không có đạo đức, ngươi không nên nói dối, ngươi rõ ràng là chạy trốn mà đến nơi đây, ngươi là có mục đích, ngươi là cố ý.

Mạnh Hạo sắc mặt u ám, Từ Lạc Đê sửng sốt một chút, hai mắt Tiếu Trường Ân cũng nhíu lại, nhưng rất nhanh thần sắc cũng phấn chấn lên, thiếu nữ bên cạnh mở to mắt, kinh ngạc nhìn chiếc mũ quan trên đỉnh đầu Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo cau mày một tay tháo mũ quan trên đầu xuống, dùng một lực mạnh ném mạnh ra.

- Đạo hữu, nơi đây là nơi nào, gần tông môn nào?

Không hề để ý đến mũ quan, Mạnh Hạo nhìn về phía Từ Lạc Đê đang tản tu vi ra, dường như cực kỳ cảnh giác mình, ánh mắt lại đảo qua Tiếu Trường Ân.

- Đạo hữu việc gì đã biết mà còn cố hỏi, ngươi đến đây với mục đích gì, làm Tiếu mỗ không…

Tiếu Trường Ân càng nghĩ càng cảm thấy người trước mắt cổ quái, lời nói còn chưa hết chợt thấy mũ quan bị ném ra ở giữa không trung khôi phục như thường, chợt lóe lên, một lần nữa xuất hiện trên đầu Mạnh Hạo.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.