Ngã Dục Phong Thiên

Chương 301: Xung Kích Trúc Cơ Trung Kỳ

Chương 172

Trong sơn trang của Tiếu gia, Tiếu Trường Ân đầy kích động nhìn Mạnh Hạo, mà tất cả đám tộc nhân thì ai nấy vẻ mặt cuồng nhiệt.

Mạnh Hạo gật đầu với bọn họ, không nói gì, cứ thế nắm lấy cổ Tang La đi vào trong quầng sáng ngay trước mặt người của Tiếu gia, phất lôi vụ đi, xuất hiện ở ven bờ hồ.

Mạnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, buông lỏng tay ra. Tang La mặt mày tái nhợt, lúc này không dám phản kháng, ngoan ngoãn đứng trước mặt Mạnh Hạo, vẻ mặt đầy cung kính, lòng cũng lo lắng chờ huynh trưởng tới cứu viện. Gã nhìn bốn phía với đôi mắt ti hí, phát trên chiếc mũ ở bên bờ hồ, lại nghe thấy tiếng nói lảm nhảm truyền ra từ trong mũ, nhưng không dám nhìn nhiều, chỉ cảm thấy nơi này thật quỷ dị, dường như còn âm trầm hơn cô sơn của mình rất nhiều.

Mạnh Hạo nhìn Tang La, trầm ngâm, lát sau hắn giơ tay trảo lên không trung, nhất thời khí tức trên thân Tang La tiêu tan đi một chút, ngưng tụ ở lòng bàn tay Mạnh Hạo. Khí tức này nhìn như vô hình, nhưng với Mạnh Hạo thì khí tức ấy khiến hắn phiền chán, cũng cảm thấy chán ghét.

Mạnh Hạo nhíu mày, đưa khí tức vô hình trong lòng bàn tay tới gần, đôi mắt bỗng lóe lên.

- Chẳng lẽ, đây là yêu khí…

Mạnh Hạo thì thào, rồi vung tay cho khí tức đó tiêu tan. Hắn nhìn chằm chằm Tang La trước mặt, Tang La bị nhìn mà lòng run sợ.

- Đạo hữu…

Tang La đang định nói gì thì chợt nghe Mạnh Hạo nói.

- Nơi đây có một tên tu sĩ tà ác cần phải độ hóa…

Mạnh Hạo nói xong thì ho khan một tiếng. Nghe thế, Tang La ngẩn ra, đang cảm thấy kỳ quái thì bỗng nhiên cái mũ quan đang lải nhải với con cá bên bờ hồ bỗng nhảy vọt lên, nhìn chằm chằm Tang La.

- Ai? Là ai? Ngươi ư? Ác đồ, ngươi như vậy là không đúng, ngươi như vậy là vô đạo đức, ta phải đại biểu cho chính nghĩa tới độ hóa ngươi…

Nói xong, chiếc mũ quan kia hưng phấn vọt thẳng tới Tang La với tốc độ cực kỳ nhanh. Không chờ Tang La phản ứng, Mạnh Hạo lập tức phất tay áo rời đi, trước khi đẩy Tang La ra hắn còn không quên gỡ túi trữ vật của gã xuống, lại càng không do dự vung tay ra, một chiếc lưới đen tung ra rồi bao lấy Tang La, buộc lại thật chặt.

Mà Mạnh Hạo thì nhanh chóng lùi ra sau, kéo khoảng cách với nơi này. Thấy vậy, Tang La ngẩn ra, trong phút chốc, chiếc mũ quan kia liền xuất hiện trên đỉnh đầu Tang La.

- Khụ khụ, hài tử à, đừng sợ, phải ngoan ngoãn, hóa thân vĩ đại của chính nghĩa sẽ đưa ngươi trở về từ con đường tà ác…

Chiếc mũ quan hưng phấn nhảy nhót.

- Tiểu bảo bối ngoan ngoãn, ngươi không phải phản kháng, đừng từ chối, cũng chớ mê mang, ta sẽ giúp ngươi! Ngươi xem, đầu tiên ngươi phải…

Mũ quan nói rồi nói, Tang La giãy giụa, nhưng không cách nào thoát được.

Mạnh Hạo đồng cảm nhìn Tang La, cúi đầu xóa đi ấn ký trên túi trữ vật, mở ra nhìn thì mắt tỏa sáng. Lượng linh thạch trong túi trữ vật này lại không ít, thậm chí hơn Tiếu gia mấy lần.

- Số linh thạch này cũng đủ để phục chế, mà lúc trước trong phúc địa ở Thanh La Tông ta còn lấy được không ít túi trữ vật, bên trong tuy không nhiều La Địa Đan, nhưng cũng có một ít.

Mạnh Hạo trầm tư rồi phất tay, lôi vụ lập tức che phủ bốn phía xung quanh hắn, khiến người bên ngoài không thể thấy rõ rồi mới lấy gương đồng ra bắt đầu phục chế.

Thời gian nhanh chóng đã vụt tới lúc hoàng hôn, những tiếng gào thét vang lên từ miệng Tang La ở bên ngoài lôi vụ, dường như phải nhận lấy sự tra tấn khó có thể hình dung mà toát lên vẻ thê lương vô tận.

- Đừng nói nữa, tha cho ta đi, a a, cái mũ chết tiệt này, câm miệng!!!

- Ôi chao, hài tử à, ngươi như vậy là không đúng đâu, ngươi biết không… ngươi cắt ngang lời ta làm ta quên mình nói tới đâu rồi. Thôi, ta nói lại lần nữa vậy, ngươi phải nghe cho thấu nha.

- Con đường tà ác mọc đầy bụi gai, hài tử à, yên tâm đi, có ta ở đây, ta nhất định sẽ không để lũ gai kia đâm vào cái mông trắng nõn của ngươi đâu…

Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, đồng tình với Tang La, rồi lại cúi đầu nhìn mười viên La Địa Đan trước mặt, hắn hít sâu một hơi, cầm lấy một viên bỏ vào miệng.

La Địa Đan vừa vào miệng liền tan ra, trở thành một dòng linh khí với Mạnh Hạo thì đã lâu không xuất hiện trào ra toàn thân. Từ khi trở thành Hoàn Mỹ Trúc Cơ, Mạnh Hạo mãi không thể hấp thu được thiên địa linh khí, lúc này linh khí tuôn vào khiến cơ thể như đất đai khô cạn của hắn đang được mưa tẩm ướt.

Mạnh Hạo tinh thần rung lên, nhắm mắt thổ nạp.

Dần dần hắn quên hết những tạp âm bên ngoài, toàn tâm đắm chìm trong tu vi. Một viên, hai viên, rồi ba viên… Theo số viên Mạnh Hạo ăn, từ mặt trăng trên trời tràn ra ánh trăng như dải lụa, lập tức xuyên qua hư vô, phá mở thiên địa, buông xuống người Mạnh Hạo.

Từ đằng xa mà nhìn thì trong đêm tối này, một dải lụa trông cực kỳ rõ ràng rơi vào Tiếu gia.

La Địa Đan không hổ là thánh đan của Thanh La Tông, một trong năm loại đan dược cho Trúc Cơ kỳ của Nam Vực, dược hiệu mạnh vượt qua tưởng tượng của Mạnh Hạo. Tới viên La Địa Đan thứ mười bảy, thân thể hắn ầm ầm chấn động, tòa Đạo Đài thứ tư như đã mơ hồ xuất hiện sơ hình, mà lại đang nhanh chóng ngưng thật. Một khi hoàn toàn ngưng thật thì có nghĩa là tu vi Mạnh Hạo đã đột phá Trúc Cơ sơ kỳ, đạt tới Trúc Cơ trung kỳ!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, nhưng lại nhăn mày nhìn lên bầu trời, cười khổ nhìn ánh trăng như một dải lụa sáng ngời giống cây cầu bắc xuống từ bầu trời.

- Như thế này thì cũng quá rõ ràng rồi. Viên đan dược này dù tốt, nhưng lại quá nổi bật, phỏng chừng sẽ khiến cho không ít người chú ý…

Mạnh Hạo lúc này không có cách nào để giải quyết cả, phương pháp duy nhất chính là nhanh chóng đột phá, mở ra tòa Đạo Đài thứ tư, khiến tu vi bước vào Trúc Cơ trung kỳ. Hắn hít sâu một hơi, cầm lấy viên La Địa Đan thứ mười tám lên ăn. Ba tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài trong cơ thể đồng thời chấn động, hấp thu linh khí sau lại phát ra linh lực càng thêm dồi dào, dung nhập toàn thân Mạnh Hạo khiến tòa Đạo Đài thứ tư nhanh chóng ngưng tụ.

Lúc này trong bầu trời đêm đen, dòng chảy ánh trăng này khiến Tiếu gia chú ý. Tiếu Trường Ân tuy nói rằng thọ nguyên khô kiệt, nhưng vẫn có nhãn lực, đôi mắt lập tức co rụt lại, đứng bật dậy tự mình tới ngoài quầng sáng nơi Mạnh Hạo bế quan để hộ pháp cho hắn.

Mạnh Hạo có đại ân với Tiếu gia bọn họ, hơn nữa sau khi mình ngã xuống, Tiếu gia có trường tồn hay không chính là xem mối quan hệ với Mạnh Hạo. Nghĩ vậy, Tiếu Trường Ân hạ quyết tâm, dù thế nào thì mình cũng không thể để cho Mạnh Hạo trong lúc tu hành mà xảy ra bất cứ điều gì bất trắc.

Cùng lúc đó, không ít gia tộc tu chân gần Tiếu gia này đều thấy được ánh trăng chảy xuống, đều giật mình. Lại có không ít kẻ lập tức bay lên, phóng tới nơi ánh trăng chảy xuống.

Mà trong đêm tối này, vị huynh trưởng của Tang La, thanh niên mặc áo lam kia, lúc này đang đi cùng nam tử áo trắng. Hai người đi giữa bầu trời, tốc độ trông không nhanh, nhưng thực tế một bước đã vọt qua mấy trăm trượng.

Hai người bọn họ cũng nhìn thấy ánh trăng chảy xuống, nam tử áo mắt híp mắt lại, còn thanh niên áo lam thì nhíu mày.

- Nhìn phương hướng này thì hình như đúng là chỗ Tang La đang ở…

- Thú vị đấy! Lại có kẻ ở phụ cận Huyết Yêu Tông mà ăn La Địa Đan của Thanh La Tông, mà xem ra không chỉ là một viên.

Mà cũng giờ phút này, ở trong khu rừng cách Tiếu gia một khoảng ngắn, trên những tán cây thật lớn ở sâu trong rừng, một hàng hơn mười tu sĩ đang nhắm mắt đả tọa. Những người này đều đeo kiếm trên lưng, quần áo giống hệt nhau, lúc này im lặng không nói gì. Nhưng khi dải lụa ánh trăng kia xuất hiện, hơn mười người này đều mở mắt ra, cùng nhìn tới nơi đó.

Ở trong đám người này lại có Trần Phàm, gã nhìn dòng chảy trên bầu trời, mày nhíu lại.

- Nơi đó gần Huyết Yêu Tông, dòng chảy này…

- Đây là dị tượng hình thành sau khi nuốt La Địa Đan của Thanh La Tông, không thể che giấu được, xem ra có người nuốt đan ở nơi đó.

- Kẻ này rốt cuộc là ăn bao nhiêu, ánh trăng này không khỏi quá kinh người…

Những người này đều là đệ tử của Nhất Kiếm Tông, lúc này đều khẽ giọng nói chuyện với nhau.

Trong trang viên Tiếu gia như đang gặp phải đại địch, toàn bộ tộc nhân đều cực kỳ khẩn trương. Mấy ngày nay bọn họ có thể nói là lần lượt sống trong vui sướng mà hoảng sợ, suýt bị diệt tộc, rồi lại được hóa giải tai ương. Nay phần lớn đều mệt mỏi, nhất là lúc này dải trăng kia cực kỳ dễ thấy, khiến cho bốn phương tám hướng đều nhìn rõ ràng, điều này khiến người của Tiếu gia lại càng thêm khẩn trương.

Tiếu Thải Phượng mặt mày tái nhợt, nàng có thiên tư về bùa chú, nhưng do tu vi có hạn nên khó mà phát huy được hết. Lúc này nàng chỉ có thể đứng một bên, lặng lẽ nhìn Tiếu Trường Ân khoanh chân ngồi hộ pháp cho Mạnh Hạo ở bên ngoài quầng sáng.

Không lâu sau, từng đạo cầu vồng trong trời đêm này mang theo tiếng gió rít ầm ầm bay tới. Có thể mơ hồ nhìn thấy lúc này có không ít hơn mười người đang vờn quanh Tiếu gia, bọn họ đều lơ lửng giữa không trung, mắt sáng ngời nhìn chỗ Mạnh Hạo bế quan bên trong Tiếu gia, nơi ánh trăng tuôn xuống.

- Thật thú vị, lão phu thật muốn xem ai bế quan ở đây, lại có thể gây ra được cảnh tượng này.

Tiếng cười vang lên, một bóng người nhanh chóng lao tới. Đó là một lão già có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, sắc mặt bất thiện, bay thẳng tới chỗ Mạnh Hạo bế quan, ánh mắt toát lên vẻ tham lam, hiển nhiên định nhân cơ hội này quấy rối đả tọa, cướp đoạt cơ duyên.

Người bốn phía có ý định như vậy là không ít, dù sao Tiếu gia yếu thế, chiếm cứ hồ này, ngoài Từ gia thèm muốn ra thì cũng có không ít gia tộc đều như hổ rình mồi.

Lúc này theo bóng dáng lão già kia, tất cả mọi người bốn phía đều tập trung nhìn. Tiếu Trường Ân ngẩng đầu lên, ầm ầm bộc phát ra tu vi lực, sau đó đứng lên. Ông ta hít sâu một hơi, bước lên giữa không trung.

Oành một tiếng, lão già kia phun ra một ngụm máu tươi, cả người bịch bịch lùi ra sau. Sắc mặt Tiếu Trường Ân tái nhợt, nhưng vẫn đứng giữa không trung nhìn bốn phía.

- Tiếu mỗ là kẻ đã bước nửa chân vào quan tài, sớm không còn để tâm chuyện sống chết, các vị ai muốn đi cùng Tiếu mỗ thì cứ tới đây.

Tiếu Trường Ân cao giọng nói, tu vi của ông ta không cao, nhưng lời nói lúc này đây cũng đã tạo nên uy hiếp.

Trong quầng sáng bên dưới, lúc này Mạnh Hạo đã tới lúc mấu chốt để đột phá tu vi. Theo hắn không ngừng nuốt La Địa Đan, tòa Đạo Đài thứ tư trong cơ thể hắn đã ngưng tụ được hơn phân nửa, mắt thấy không bao lâu nữa là sẽ hoàn toàn thành hình. Tới lúc đó, một khi đứng lên, chỉ riêng chiến lực thôi Mạnh Hạo đã có thể quét sạch Trúc Cơ kỳ!

Đây chính là thế mạnh của Hoàn Mỹ Trúc Cơ!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.