Chương 188
Mà Lý Phú Quý này lại đối chọi gay gắt với Vương Đằng Phi của Vương gia, không chịu buông tha. Bình thường cho dù là ở trong tông môn hay ngoài tông môn, cho dù có đối mặt hay không thấy mặt thì đều dùng hết khả năng để chế giễu.
Với chuyện này, Vương Đằng Phi dù có vô cùng tức giận nhưng cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng chứ không dám đắc tội… Dù sao đây chỉ là chuyện của tiểu bối, vả lại Lý Phú Quý rất quan trọng với Kim Hàn Tông, hiển nhiên so với mức độ quan trọng của Vương Đằng Phi với Vương gia thì lớn hơn rất là nhiều.
- Đó là chân tình nha! Các vị đạo hữu, với đôi mắt này của ta còn có thể không nhìn ra, đây tuyệt đối là chân tình! Lý Phú Quý ta há có thể chia cách uyên ương, há có thể vì tên Vương Đằng Phi chẳng phải huynh đệ gì kia mà quấy rối mối tình chân chính này. Chuyện này ta không thể làm.
Bàn Tử nhảy lên hẳn bàn, đám tu sĩ Kim Hàn Tông phía sau gã đều xấu hổ, nhưng chỉ có thể ho khan chứ không dám nói gì, để mặc cho Bàn Tử hò hét ở đó.
- Hỏi thế gian thứ gì có giá trị cao nhất! Từng có một người là bằng hữu tốt nhất của Lý Phú Quý ta, cũng là người mà ta bội phục nhất, đã nói cho ta rằng, đó là tình yêu, là thứ có giá trị cao nhất, chắc chắn có giá một triệu linh thạch!
Bàn Tử vừa nói vừa phun mưa xuân, như đang gào lên.
Đám người Tông gia vây xem mà nở nụ cười khổ, ngay cả những tu sĩ Huyết Yêu Tông cũng nhìn Bàn Tử một cách cổ quái.
Lý Thi Kỳ nhíu mày, không nói gì, mà Vương Hữu Tài bên cạnh thì im lặng nở nụ cười.
- Cho nên ta giả vờ như không nhìn thấy, nhưng ta cảm thấy vị Vương Đằng Phi huynh đệ này thật quá uất ức, cũng lại quá vô liêm sỉ. Người ta rõ ràng là chân tình, nếu ta là Vương Đằng Phi, ta chắc chắn sẽ mỉm cười tặng giai nhân. Nên biết rằng vị đạo hữu xa lạ kia, cho dù là dáng vẻ hay tu vi, cho dù là tất cả đều hơn Vương Đằng Phi y nhiều lắm…
Bàn Tử càng nói càng hưng phấn, lúc này đang lảm nhảm thì một tiếng gầm bỗng vang lên từ giữa không trung.
- Lý Phú Quý!!
Theo tiếng gầm này, liền thấy Vương Đằng Phi với đầy sát khí trực tiếp bay vọt xuống, cả người như một thanh kiếm sắc đâm thẳng tới Lý Phú Quý.
Nhưng y còn chưa kịp tới gần thì đám đệ tử Kim Hàn Tông phía sau Lý Phú Quý lập tức đứng lên, với tốc độ cực nhanh bước ra trước. Lại có một đại hán hừ lạnh, giơ tay phải lên, nắm chặt nắm tay lại, nhất thời gợn sóng nổi lên, tiếng nổ ầm vang truyền ra. Vương Đằng Phi biến sắc.
Vương Tích Phạm lập tức vọt xuống, chỉ tích tắc sau đã xuất hiện trước mặt Vương Đằng Phi, giơ hai tay lên chống đỡ phía trước.
Tiếng ầm vang lên, Vương Tích Phạm sắc mặt tái nhợt, cuốn lấy Vương Đằng Phi lùi ra sau vài bước, lúc ngẩng đầu lên thì nhìn chằm chằm vị đại hán của Kim Hàn Tông kia.
- Người của Vương gia xin hãy tự trọng.
Vị đại hán này lạnh nhạt nói, nhưng lại ầm ầm phóng ra tu vi Kết Đan.
Lúc này đoàn người Mạnh Hạo mới hạ xuống.
Mạnh Hạo sắc mặt cổ quái, vội ho một tiếng. Hắn nhìn thấy Bàn Tử núp sau lưng đại hán, cũng nghe được những lời mà Bàn Tử nói ban nãy, nên giờ cảm thấy xấu hổ, cũng chột dạ.
- Thấy chưa, Lý Phú Quý ở Kim Hàn Tông này không phải là nhỏ bé đâu. Mà nói tiếp thì Vương Đằng Phi nay cũng khiến người ta phải đồng tình. Tiểu sư đệ đã gặp Sở Ngọc Yên chưa? Ôi, ta đặc biệt tò mò, không biết là đệ tử tông môn nào lại có khúc mắc như vậy với Sở Ngọc Yên đạo hữu đây…
Trần Phàm nhỏ giọng nói với Mạnh Hạo.
- À… chắc là trước kia gặp qua rồi…
Mạnh Hạo chần chừ một chút, thấy xấu hổ nên không biết nói gì cho phải.
- Chờ có cơ hội nhất định phải kết giao bằng hữu mới được. Người này thủ đoạn cao minh, lại có thể cướp được Sở Ngọc Yên từ Vương Đằng Phi, có bản lĩnh, chắc chắn là cao nhân.
Trần Phàm tỏ ra cảm khái.
- Có bản lĩnh, có bản lĩnh…
Lúc này Mạnh Hạo lại càng chột dạ, vội cúi đầu, lùi ra sau vài bước, vội mở miệng đồng ý. Cùng lúc đó, hắn đảo mắt qua mọi người, liền thấy Vương Hữu Tài ở Huyết Yêu Tông, Mạnh Hạo hơi sửng sốt. Vương Hữu Tài thì im lặng, cúi đầu tránh đi ánh mắt của Mạnh Hạo.
- Vương Đằng Phi, ngươi dám đánh ta?
Lúc này Bàn Tử ló đầu ra từ sau người đại hán, tỏ ra cao ngạo giơ tay chỉ vào Vương Đằng Phi.
- Con bà nó chứ, ngươi dám đánh ta? Nếu luận vai vế, dựa theo quy định của ngũ tông tam tộc, lão tử là sư thúc tổ của ngươi, ngươi dám khi sư diệt tổ ư!!
Bàn Tử quát lên, lại lấy một khối linh thạch từ trong túi trữ vật đưa vào miệng cắn, tỏ ra hung ác.
Cắn xong, Bàn Tử này lại giơ tay lên, đại hán bên cạnh gã cười khổ, lấy một bình ngọc ra đưa cho gã, mập ta lấy được liền dốc hết vào miệng.
- Lý Phú Quý, ngươi quá đáng lắm!
Vương Đằng Phi nghiến răng nghiến lợi. Nhưng y vừa nói xong, Bàn Tử liền trợn trừng mắt lên.
- Người ta chính là chân tình, chân tình đó ngươi có biết không. Vợ ngươi Sở Ngọc Yên cùng người khác có chân tình, ta thực là không thể hiểu nổi, ngươi nói xem ngươi còn xen vào làm cái khỉ gì chứ?
Bàn Tử nói thế, đám người xung quanh lập tức có không ít kẻ cười âm hiểm, khiến sắc mặt Vương Đằng Phi lại càng khó coi.
- Nên biết rằng chân tình vô giá! Ta thật bội phục vị đạo hữu kia, vừa có bản lĩnh, lại làm rất tuyệt…
Bàn Tử đang định tiếp tục thì Mạnh Hạo vô ý thức lùi ra sau vài bước, nhưng đã muộn. Hắn phát hiện tên Chu Đại Nha cách đó không xa hiện giờ đang nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt đầy khó tin, cũng đầy vui mừng quá đỗi.
Mạnh Hạo giật mình, chuyện này dù sao cũng là do hắn cố ý thúc đẩy, nhưng lại không ngờ hôm nay mình lại gặp phải cảnh như vậy. Đang định né tránh thì Chu Đại Nha bỗng hét lên.
- Là hắn!! Là hắn!! Hắn chính là tên tu sĩ lúc trước ở cùng Sở Ngọc Yên!!
Nói xong, dường như sợ người khác không nhận ra, gã lại giơ tay chỉ tới phía Mạnh Hạo.
Chu Đại Nha không hổ với cái tên Đại Nha, chẳng những thích truyền lời, mà giọng nói lại rõ to, lúc này gã vừa nói thế, âm thanh truyền khắp bốn phía. Đám người xung quanh đều lập tức theo ngón tay Chu Đại Nha nhìn Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo biến sắc, đám tu sĩ Nhất Kiếm Tông bên cạnh hắn sửng sốt, theo bản năng lùi ra sau, khiến chỗ Mạnh Hạo ngoài Trần Phàm thì chẳng còn ai khác.
Trần Phàm cũng ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo. Nhưng gã phản ứng rất nhanh, lúc này cũng hít sâu một hơi rồi nhanh chóng lùi ra, để khỏi bị người khác hiểu lầm. Chuyện này khác với chuyện khác, nếu Mạnh Hạo bị người khác ức hiếp, gã tất sẽ ra tay. Nhưng chuyện hôm nay rõ ràng là tai tiếng tình yêu…
Lui ra sau rồi, đôi mắt Trần Phàm tỏa sáng, kia rõ ràng là không thể tin nổi, nhưng cũng đầy kính nể.
Chu Đại Nha chỉ vào Mạnh Hạo, đám tu sĩ Nhất Kiếm Tông đều nhìn Mạnh Hạo, đám tu sĩ của Vương gia, người của Tống gia, còn có tu sĩ Huyết Yêu Tông lúc này đều quay sang nhìn Mạnh Hạo.
Lý Thi Kỳ của Huyết Yêu Tông kia sắc mặt cổ quái, nàng lúc trước đã chú ý Mạnh Hạo, giờ phút này hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không thèm để ý. Mà Vương Hữu Tài thì ngẩn ra nhìn Mạnh Hạo.
Vương Đằng Phi đứng ở đó nhìn chòng chọc Mạnh Hạo, khuôn mặt dần trướng gân xanh, đôi mắt cũng lộ ra tơ máu. Y nghĩ tới truyền thừa Ứng Long năm đó, nghĩ tới tư cách nội môn của Kháo Sơn Tông, lại nghĩ tới những uất ức và tức giận ngút trời của mình ở trong động Ứng Long năm đó.
Bốn phía cực kỳ yên tĩnh, mọi con mắt đều hướng về phía Mạnh Hạo. Nên biết rằng mấy ngày nay, trong ngũ đại tông môn và tam đại gia tộc đều truyền lưu chuyện giữa Sở Ngọc Yên và nam tử xa lạ.
Vả lại chuyện này do Kim Hàn Tông truyền ra, mà nghe rất có lý, kể lại sinh động như thật nên gần như không người không biết. Mọi người đều suy đoán nam tử xa lạ kia rốt cuộc là ai, nay Mạnh Hạo đứng ở nơi này, liền bị mọi người nơi đây nhớ kỹ.
Bàn Tử cũng sửng sốt, khi nhìn thấy Mạnh Hạo thì ngơ ngẩn đứng đó, lại giơ tay dụi dụi mắt, rồi lập tức kích động.
Nhưng Bàn Tử còn chưa kịp xông lên thì từ đằng xa có hơn chục cây cầu vồng gào thét phóng tới. Mà người đến chính là Tử Vận Tông!
Sở Ngọc Yên tất nhiên không tới, nhưng trong đám người này có hai người mà Mạnh Hạo đã gặp rồi, chính là Thiên Thủy Ngân và Lã Tống. Hai người này nay đều đã đạt tới Trúc Cơ kỳ, nhưng mới chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ.
Hai kẻ này đứng quanh một thanh niên có thần sắc lạnh nhạt, tản tu vi Trúc Cơ hậu kỳ ra khiến cho sự xuất hiện của y như được đám đệ tử Tử Vận Tông củng nguyệt vậy.
Cùng lúc đó, lại có hơn mười cây cầu vồng khác phóng tới, chỉ giây lát đã tới gần, đúng là Thanh La Tông. Hơn mười đệ tử tông môn này mà người dẫn đầu lại là Hàn Bối, nay nàng ăn mặc như nam tử, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra nàng là nữ, đang vừa cười vừa nói với một tộc nhân Tống gia vừa đi vào quảng trường này.
Thanh La Tông và Tử Vận Tông xuất hiện vốn sẽ khiến người quen của các tông môn tiếp xúc nói chuyện, nhưng hôm nay không khí nơi đây kỳ lạ như vậy khiến cho hai tông môn lớn này tới mà chỉ khiến người trên quảng trường liếc mắt một cái, không khỏi thấy cổ quái.
- Đúng là hắn, hắn chính là tu sĩ xa lạ ngày đó ở cùng Sở Ngọc Yên. Ngày đó hai người bọn họ cực kỳ thân mật, ta tận mắt thấy Sở Ngọc Yên mặc y phục của hắn…
Chu Đại Nha thấy có người đến thì lại càng la to lên, nhưng mấy chữ mặc y phục của hắn lại hoàn toàn khác biệt… Gã vốn nói to nên tiếng của gã truyền khắp bốn phía. Đám tu sĩ Tử Vận Tông vừa tiến đến kia lập tức quay ngoắt sang nhìn Mạnh Hạo.
Chuyện liên quan tới Sở Ngọc Yên mấy ngày nay đều truyền ra, bọn họ thân là đệ tử Tử Vận Tông há có thể không biết. Nay thấy Mạnh Hạo, hai tên Thiên Thủy Ngân và Lã Tống sửng sốt một chút, rồi trợn tròn mắt lên trừng Mạnh Hạo.
Cho dù đã nhiều năm không gặp, nhưng chuyện năm đó là đả kích lớn với hai người. Ngay cả lúc này đôi khi cũng truyền ra, khiến hai người mấy năm nay thường xuyên nhớ lại chuyện này, đều hận thấu xương tủy, cho rằng đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất của cuộc đời mình.
Lúc này thấy Mạnh Hạo rồi, Thiên Thủy Ngân thở hổn hển, mà Lã Tống thì tức giận ngút trời.
- Chết tiệt, là ngươi!!
- Thì ra là ngươi!!
Hai người gần như cùng gầm lên. Nghe thấy vậy, đám người bốn phía đều kinh ngạc. Dẫu sao dù có coi như Mạnh Hạo và Sở Ngọc Yên không minh bạch, mà hai người này tuy là đệ tử Tử Vận Tông, nhưng hôm nay biểu hiện như vậy thì có phần quá khoa trương, chỉ là thấy dáng vẻ hận thấu xương thấu tủy của hai người này rõ ràng không phải giả vờ.






