Ngã Dục Phong Thiên

Chương 332: Ta Mạnh, Cho Nên Ta Sống

Chương 203

Huyết Tiên truyền thừa!

Vô diện nhất ngôn phong hỏa liên.

Tàn vân huyết vũ hải thao thiên!

Câu thần khiển tương diệp ma tháp.

Chúng linh huyết mạch luyện cửu sát!

Những lời này ẩn chứa thần thông, muốn thi triển ra cần tu vi tối thiểu đạt đến Kết Đan kỳ mới được, cho nên rõ ràng Mạnh Hạo có biết nhưng không có cách nào sử dụng.

Nhưng trong số đó, Huyết Chỉ, Huyết Ấn cùng với Huyết Sát Giới lại không yêu cầu quá nhiều tu vi, linh lực vừa đủ thì cũng có thể thi triển, do đó đã trở thành một trong những thần thông của Mạnh Hạo, phối hợp làm đòn sát thủ với Phong Yêu.

Trên con đường mà Mạnh Hạo đi đến nay, đã nhiều lần thi triển ra, uy lực tuyệt đối không tầm thường, đủ để khiến người ngoài rung động, giờ phút này, thế giới trước mắt Mạnh Hạo có màu đỏ, đây là màu sắc chỉ khi hắn thi triển Huyết Chỉ mới xuất hiện, bây giờ đã trở thành thói quen, trong thế giới huyết sắc, hắn thấy được thuật pháp Thanh Vân đại thủ ấn của Thanh La Tông do Chu Kiệt thi triển ra đang gào thét lao đến.

Thủ ấn nhìn như một đoàn sương khói màu xanh, nhưng trong đó giống như ẩn chứa một khí thế khó có thể hình dung, khiến cho khi thủ ấn tiến đến, trong mắt Mạnh Hạo thấy nó càng lúc càng lớn, thậm chí hắn có thể tưởng tượng khi thủ ấn tới gần thì có lẽ có thể thay thế được cả thế giới trước mắt.

Cảnh tượng này làm cho Mạnh Hạo nghĩ tới năm đó Thiên Cơ thượng nhân từ trên bầu trời Triệu Quốc giáng một chưởng xuống Kháo Sơn Tông, một chưởng làm cho Mạnh Hạo vô lực giãy giụa, hủy diệt Kháo Sơn Tông, để lại dấu ấn năm ngón tay in sâu trên mặt đất.

Cho đến khi trên bầu trời xuất hiện một tinh mang đỏ hồng, như một kiếm trảm thiên, trực tiếp chém đứt chưởng ấn kia, mới khiến cho Mạnh Hạo miễn cưỡng qua được một kiếp, giờ này khắc này trong đầu Mạnh Hạo hiện lên hình ảnh thủ ấn năm đó.

So với ngày xưa, Chu Kiệt tất nhiên không bằng Thiên Cơ thượng nhân nhưng cảnh tượng này cũng rất tương tự.

Mạnh Hạo bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười trong im lặng, bỗng nhiên hắn nâng tay phải lên, khi thủ ấn kia càng ngày càng gần, càng lúc càng lớn gào thét, trong lúc tiến gần đến trước người hắn, thậm chí còn tạo lên cuồng phong thổi bay quần áo, mái tóc của Mạnh Hạo. Trong một chớp mắt này…

Ngón tay cái bên phải của Mạnh Hạo nâng lên, hướng về phía Thanh Vân đại thủ ấn kia, sau đó bỗng nhiên từ trên vạch xuống dưới như một nhát chém!

Vết chém này, như một đạo ánh sáng lóe lên trong thế giới đen tối, vết chém này như chém mở con mắt của thiên địa, vết chém này như năm đó Yêu Chủ chém Khai Thiên Thủ Ấn, hiện tại vết chém này là của Mạnh Hạo hướng về thủ ấn ở ngoài Kháo Sơn Tông Triệu Quốc năm đó, hắn muốn kiểm chứng chính mình!

Ta mạnh, cho nên ta sống.

Thiên địa nổ vang, thân thể Mạnh Hạo đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, nhưng Thanh Vân đại thủ ấn vốn hung hăng lao đến giờ đây đã dừng lại ở trước mặt, cách người hắn bảy thước, từ trên ngón tay giữa cho đến cuối bàn tay xuất hiện một vết nứt cực lớn, vết nứt này xuyên qua toàn bộ thủ ấn, càng lúc càng lớn, cho đến khi thủ ấn gào thét xuyên qua người Mạnh Hạo thì vị trí của hắn trùng với vết nứt, bình yên vô sự, chỉ có cuồng phong do chưởng ấn đảo qua tạo nên khiến cho mái tóc dài của Mạnh Hạo tung bay rối bời, nhưng trong hai mắt tối đen của hắn lộ ra tinh mang, như tinh mang trong đêm tối, khiến tất cả những ai nhìn thấy đều sẽ cảm giác cực kỳ lóa mắt!

- Còn muốn tiếp tục sao?

Mạnh Hạo vung ống tay áo, thản nhiên mở miệng.

Chu Kiệt trầm mặc, y nhìn Mạnh Hạo, trong nội tâm nổi lên sự chua xót, nhưng rất nhanh chiến ý trong mắt lại dạt dào, y hít sâu một hơi, tay phải trực tiếp nâng lên hướng về lư hương ở bên cạnh ấn mạnh một cái.

Dưới tác động của cái ấn kia, lư hương run lên, từ giữa xuất hiện vết nứt, sau đó lập tức nổ bung chia năm xẻ bảy.

- Tất nhiên muốn tiếp tục, Chu mỗ tu hành đến nay, từ thời khắc trở thành đạo tử vốn chưa bao giờ thất bại, trận chiến này không nên có người tới quấy rầy.

Chu Kiệt thản nhiên mở miệng, lời nói đơn giản, hành vi cũng đơn giản, nhưng trong sự đơn giản lại để lộ ra một cỗ khí thế, khí thế thuộc về cường giả, mặc dù vẫn chỉ là sơ khai, mặc dù cũng không nhiều lắm, nhưng đã đủ làm cho hai mắt Mạnh Hạo ngưng tụ.

- Chặt đứt đường lui, dùng điều này ép cho bản thân không còn đường lùi, không còn có cái gì để dựa vào, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, dùng điều này để kích phát tiềm lực, Chu Kiệt này là một người tài.

Mạnh Hạo thầm nghĩ gật đầu.

Chu Kiệt bỗng nhiên nâng tay phải lên, vỗ mạnh, nhất thời từ trong túi trữ vật của y có năm đạo tinh quang bay ra, ngay khi vừa xuất hiện, lập tức bốn phía bầu trời vốn tối đen trong nháy mắt dường như bừng sáng, ánh sáng này đến từ năm chuôi kiếm trước mặt Chu Kiệt!

Năm chuôi kiếm lóng lánh tinh quang, thất thải lượn lờ!

Năm chuôi kiếm này theo tay phải của Chu Kiệt nâng lên, theo năm ngón tay vươn ra, lập tức cấp tốc di động, trôi nổi ở bên ngoài năm ngón tay.

- La Nguyệt Đại Địa, kiếm trận khai thiên!

Lời của Chu Kiệt vừa dứt, tay phải ấn mạnh xuống mặt đất, lập tức năm chuôi kiếm tỏa ra tinh quang vạn trượng, trong phút chốc lao thẳng xuống phía dưới, trong chớp mắt đã biến mất.

Nhưng trong khoảnh khắc khi năm chuôi kiếm vừa biến mất, hai mắt Mạnh Hạo co rụt lại, thân hình không chút do dự, liên tục lui về phía sau sáu bước!

Ngay khi Mạnh Hạo lui về phía sau, đồng thời, năm chuôi kiếm liên tiếp, bỗng nhiên xuất hiện từ trong hư không, lao từ dưới lên trên, trực tiếp đâm lên vị trí lúc trước của Mạnh Hạo.

Tinh quang chói mắt, năm chuôi kiếm kêu vù một tiếng, hóa thành năm đạo cầu vồng gấp khúc giữa không trung, đổi hướng lao thẳng đến Mạnh Hạo, kiếm quang ngập trời, khí thế hoàn toàn khóa chặt Mạnh Hạo, phong kín tất cả vị trí của Mạnh Hạo.

- Thú vị.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, ngón cái tay phải bỗng nhiên nâng lên, khi năm chuôi kiếm kia lao đến, nhấn về phía trước một cái.

Tiếng nổ vang quanh quẩn, phạm vi mười trượng quanh thân thể Mạnh Hạo trong khoảnh khắc nổi lên một quầng sáng huyết sắc, năm chuôi kiếm kia bị ngăn cản ở bên ngoài, va chạm tạo nên tiếng nổ vang quanh quẩn bốn phía.

Chu Kiệt hai tay bấm niệm pháp quyết, phun ra một ngụm tiên huyết, lập tức năm chuôi kiếm kia truyền ra tiếng ngân bén nhọn, nhoáng lên một cái từ năm chuôi biến thành hai mươi năm thanh!

Tất cả ùn ùn kéo đến, lao thẳng đến chỗ Mạnh Hạo, tốc độ cực nhanh, khí thế mạnh mẽ làm cho Mạnh Hạo trong chớp mắt cảm nhận được nguy cơ.

Nhưng thần sắc của hắn vẫn y như cũ, khi hai mươi năm thanh kiếm gào thét tới gần trong khoảnh khắc, hắn vung tay áo, tu vi toàn thân ầm ầm bùng nổ, ngón cái xẹt qua ngón trỏ, máu tươi chảy ra thì Mạnh Hạo dùng lực lượng của hai đạo Huyết Chỉ, cách không nhấn một cái.

Rầm!

Bốn phía chấn động dường như ảnh hưởng tới thị giác, không gian vặn vẹo, hai mươi năm thanh kiếm kia bị ngăn cản lại, Chu Kiệt gầm nhẹ một tiếng, hai tay nắm chặt nổi rõ gân xanh, hai mươi năm thanh kiếm biến ảo ngập trời, nhoáng lên một cái, bóng kiếm tràn ngập, rõ ràng hóa thành một trăm hai mươi năm thanh, lúc này đây, thật sự là khí thế phô thiên cái địa, từ bốn phương tám hướng lao thẳng đến Mạnh Hạo.

Va chạm trong nháy mắt, quầng sáng huyết sắc lớn mười trượng mạnh mẽ vặn vẹo co rút lại, đảo mắt đã chỉ còn ba trượng, vả lại những tinh kiếm này đã xuyên thấu hơn phân nửa, áp sát Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, tay phải mở ra ngón thứ ba, thứ tư, sau đó dùng lực lượng Huyết Tiên truyền thừa đệ tứ chỉ vung lên, huyết quang ngập trời, Mạnh Hạo lại nhanh chóng mở ra ngón thứ năm!

Máu tươi chảy xuống từ năm ngón tay rõ ràng đã hình thành một huyết thủ ấn!

Triển khai thức thứ hai trong ba thức của truyền thừa, uy lực của nó đã vượt qua Huyết Chỉ, Huyết Ấn!

Huyết Ấn vừa hiện, tiếng nổ kinh thiên vang lên, một dấu thủ ấn màu huyết sắc to lớn biến ảo trong tay Mạnh Hạo, khi hắn vung tay về phía trước, một quầng sáng huyết sắc vô tận từ tay phải của Mạnh Hạo khuếch tán ra, trong tiếng nổ ầm vang trực tiếp quét ngang kiếm trận, khiến cho hơn một trăm thanh tinh kiếm nhất tề run rẩy rút lui, cùng lúc đó, Mạnh Hạo bước từng bước về phía trước, Huyết Ấn trong tay phải nắm chặt.

Oanh một tiếng, trong vòng trăm trượng bốn phía xung quanh Mạnh Hạo, trong thiên địa trống rỗng xuất hiện một huyết sắc đại thủ ấn, mà Mạnh Hạo dường như đang đứng giữa lòng bàn tay của thủ ấn ấy, giờ phút này thủ ấn nhanh chóng nâng lên, nắm mạnh!

Chu Kiệt sắc mặt đại biến, phun ra máu tươi sau đó mạnh mẽ bấm tay niệm pháp quyết, muốn làm cho những bảo kiếm này bay trở về, nhưng rất nhanh sắc mặt đã tái nhợt.

Bị thủ ấn nắm chặt, hơn một trăm thanh phi kiếm không một cái nào có thể bay ra, như bị trói chặt, giờ phút này đang giãy giụa muốn thoát đi nhưng không thể nào làm được.

Có ba mươi thanh phi kiếm run rẩy gào thét, như muốn tan vỡ.

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tiếng nổ vang lên, hơn ba mươi thanh phi kiếm nhất tề vỡ vụn, ngay sau đó, lại là ba mươi thanh, tiếp đó lại là ba mươi thanh nữa.

Chỉ trong thời gian mấy lượt hô hấp, tất cả phi kiếm sau khi bị thủ ấn bắt được đều đã vỡ vụn, cho đến khi huyết sắc thủ ấn biến mất thì xuất hiện ở Mạnh Hạo trước mặt chỉ còn là năm chuôi tinh quang tiểu kiếm ảm đạm vô quang, tràn đầy dấu vết nứt vỡ.

- Chu mỗ còn có một thuật cuối cùng!

Chu Kiệt hai mắt đỏ đậm, giờ phút này cắn răng mở miệng nhìn Mạnh Hạo vung tay phải thu năm chuôi tinh kiếm vào trong túi trữ vật.

- Thanh La, Hàng Tiên!

Chu Kiệt ngẩng mặt lên trời rống to, tay trái nâng lên bấm tay niệm pháp quyết sau đó đè mạnh lên mi tâm, tay phải vung lên, lập tức có vài chục khối ngọc giản bay ra ở trước mặt, trong tiếng bang bang toàn bộ vỡ vụn, một cỗ hương thơm ngọt ngào khuếch tán, mùi vị kia vừa mới bắt đầu có vẻ là rất tốt đẹp, nhưng nếu cảm nhận nhiều một chút sẽ có cảm giác cực kỳ ghê tởm, giống như muốn nhổ hết cả lục phủ ngũ tạng ra.

Cùng lúc đó, một cỗ khí thế vốn không thuộc về Chu Kiệt trong chớp mắt giống như từ bốn phương tám hướng thức tỉnh, phủ xuống.

Hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên chợt lóe, giờ này khắc này, ở trong đầu của hắn, lập tức hiện lên âm thanh tang thương trong Phong Yêu cổ ngọc.

- Chúng ác chi hồn, tự xưng là Tiên, không qua được một người một núi, nếu gặp, cũng phong ấn!

Thanh âm này vừa xuất hiện, Mạnh Hạo đã sớm quen thuộc, giờ phút này hắn nhìn Chu Kiệt, cảm nhận được trên người Chu Kiệt bộc phát ra khí thế càng ngày càng cường đại, Mạnh Hạo trầm mặc nhìn gương mặt Chu Kiệt lúc này đã vặn vẹo không còn vẻ tuấn lãng nữa, mà giống như ở trên gương mặt trồi lên vô số khuôn mặt của những người khác.

Bộ dạng cực kỳ thống khổ có vẻ muốn kiên trì lâu hơn nữa, nhưng trong mắt đã ảm đạm, rõ ràng lộ ra vẻ sinh mệnh đang tiêu tán, thuật pháp này hiển nhiên không phải Trúc Cơ kỳ có thể thi triển, cho dù y là đạo tử cũng không được.

Cũng không được!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.