Chương 205
Mưa gió vẫn như trước, nhưng chân trời đã không còn tối đen, ánh trăng sau mây đen cũng dần dần nhạt đi, mặt trời mọc ở phương đông dần dần xua tan đi đêm tối, như đại diện cho ánh nắng đang đến.
Tại thời điểm nhật nguyệt giao hoán, trong màn mưa, Mạnh Hạo đi thẳng về phía trước, ánh mắt của hắn bằng phẳng, không chút gợn sóng, trời mưa như thế này làm hắn nghĩ đến tuyết của Triệu Quốc.
Hắn không biết nơi này thuộc về vị trí nào của Nam Vực, chỉ thấy được một dãy núi liên miên, không nhìn thấy bờ, bốn phía chỉ có mưa làm bạn, chỉ có gió lạnh tiễn đưa.
Trận chiến cùng Chu Kiệt, Mạnh Hạo đã kiểm chứng được chiến lực đỉnh cao của của bản thân sau khi có năm tòa đại đài, nó có thể áp chế đạo tử Trúc Cơ mạnh nhất.
- Đáng tiếc, thuật pháp của ta vẫn còn thiếu, pháp bảo cũng chỉ có một, cho nên không nghiền ép được hoàn toàn được.
Mạnh Hạo trầm tư suy nghĩ đi trong mưa, từ khi đi vào con đường tu chân giới khác hoàn toàn so với việc đọc sách, hắn dần dần học được cách tìm kiếm điểm còn thiếu của bản thân, không thể để cho điểm thiếu xót này trở thành mảnh đất chôn mình trong trận chiến tiếp theo.
- Về phương diện thuật pháp này nhất thời không có biện pháp giải quyết, nhưng nếu có thể bái nhập Tử Vận Tông, cũng có thể giảm bớt không ít, nhưng pháp bảo…
Mạnh Hạo nhíu mày.
Pháp bảo của hắn phần lớn là đoạt được qua đấu pháp, nhưng theo tu vi không ngừng lên cao, lại dần dần thiếu bảo vật sắc bén, chỉ có kiếm gỗ, chỉ có lôi vụ, còn lưới nhỏ màu đen, hay là bảo phiến, cung tiễn… cũng dần dần mất đi tác dụng.
- Cũng không phải không có biện pháp, ta có hai loại phương pháp luyện chế pháp bảo, thứ nhất là phải đi Mặc Thổ, tìm Hàn Tuyết Tằm, lấy Tất La Lôi Tang Đình diệp nuôi nấng, khiến cho nó lột biến thành Vô Mục Tằm, phun ra tơ tằm bất diệt kia!
- Thứ hai, chính là lấy ngọc trang của tổ tiên Hàn Bối, luyện ra chí bảo Tuế Nguyệt, hai thứ này có thể thành một, thì lập tức có thể giải quyết khốn khổ của ta hiện nay. Đáng tiếc… là đều rất khó khăn, không thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Ngoài ra, còn có Tam Vĩ phiên này, đáng tiếc vật ấy lấy tu vi hiện này của ta… Không thể lay động lấy ra.
Mạnh Hạo lắc đầu, trầm ngâm, khi nhìn mưa không có ý dừng, ngược lại càng lớn dần, thân hắn lóe lên một cái, thẳng đến dưới chân một dãy núi, tay phải nâng lên, có phi kiếm gào thét ra, một lát sau, một cửa động phủ đã được mở ra.
Mạnh Hạo vung tay áo, thân mình như chim ưng bay thẳng vào trong động phủ đó, tại bên trong khoanh chân ngồi xuống, tu vi tản ra phía ngoài, nhất thời, hơi ẩm trong động phủ vừa mở ra này, lập tức tiêu tan, mà lại nhiều thêm một chút hơi ấm.
Mạnh Hạo vừa há mồm phun thì lôi vụ bay ra bao phủ lối vào động phủ. Lúc này hắn mới nhắm mắt lại, yên lặng vận chuyển tu vi trong cơ thể, khoảng chừng nửa nén hương trôi qua, Mạnh Hạo mở mắt ra, tay phải nâng lên chạm vào túi trữ vật, trong tay hắn xuất hiện một viên trân châu.
Hạt trân châu thoạt nhìn thì giống như đi khắp tứ phương, nhưng rất cẩn thận nhìn lại thì không phải như thế, rất là kỳ dị.
Mạnh Hạo nhìn hạt trân châu trong tay, hít thở sâu một cái, trong mắt lộ ra sự chờ mong.
Sau đó lấy gương đồng ra, không tiếc linh thạch phục chế lại một viên nữa. Đáng tiếc, linh thạch của hắn đã không còn nhiều, sau khi phục chế được một viên thì Mạnh Hạo chần chờ một lúc, không tiếp tục nữa.
- Hi vọng trân châu này có thể giải độc Bỉ Ngạn hoa của ta.
Mạnh Hạo cầm Tứ Phương châu, hai mắt lóe lên, hắn không biết cách sử dụng viên trân châu này, nhưng Mạnh Hạo hôm nay cũng không còn là tu sĩ ngày đó, đã là người mạnh nhất trong Trúc Cơ, giờ phút này linh thức mạnh mẽ động, đi thẳng đến trân châu này, trong khoảnh khắc dũng mãnh tiến vào trong.
Một lát sau, Mạnh Hạo nhíu mày, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm máu tươi. Máu này rơi lên hạt trân châu, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy mà nhanh chóng bị hạt trân châu hấp thu, lập tức hạt trân châu trong tay Mạnh Hạo bắt đầu hòa tan.
Từng làn khói màu trắng bay ra, mang theo một cỗ mùi thơm ngát, lại giống như ẩn chứa một cỗ khí tức thanh lọc, hai mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ trầm tư. Hồi lâu tay phải hắn nâng lên hướng mặt đất nhấn một cái, lập tức dãy núi của động phủ này chấn động, dưới bàn tay Mạnh Hạo xuất hiện một cái khe, một cây dây leo mạnh mẽ chui ra.
Dưới khống chế của tâm thần Mạnh Hạo, dây leo vừa xuất hiện thì lập tức hướng về làn khói hút nhẹ một cái, nhất thời có một làn khói lao thẳng đến phía cây dây leo, nháy máy bị hút vào trong, ánh mắt Mạnh Hạo sáng ngời, ngưng thần nhìn lại.
Cũng chỉ qua hơn mười hơi thở, màu sắc của dây leo kia liền có sự chuyển biến, không còn là màu đỏ sậm nữa mà chậm rãi chuyển thành màu trắng, thậm chí trên thân cây còn lộ ra một cảm giác tinh thuần.
Cho đến một lúc lâu sau, Mạnh Hạo như nghĩ ra cái gì đó, lúc này mới nhìn về phía trân châu đang dần dần hòa tan. Mắt hắn nhìn theo làn khói tản ra, trong ánh mắt lộ ra một chút quyết đoán, mở miệng khẽ hút, làn khói kia lập tức theo mũi đi vào cơ thể Mạnh Hạo.
Tại một cái chớp mắt đó, hai mắt Mạnh Hạo nhắm nghiền, nhưng cũng chỉ hơn mười hơi thở sau, toàn thân Mạnh Hạo chấn động mạnh mẽ, trên mặt hắn nổi gân xanh, hai mắt mở, trong con ngươi của hắn huyễn hóa lên một mặt quỷ giống như khóc lại không phải khóc, tự tiếu phi tiếu, mà trên khuôn mặt quỷ đó, lại nổi lên một tầng sương, sương này chính là làn khói!
Làn khói này giống như đang có ý tinh lọc độc Bỉ Ngạn hoa trong cơ thể Mạnh Hạo.
Thời gian dần dần trôi qua, nửa canh giờ sau, Mạnh Hạo mồ hôi như mưa, sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt hắn lại càng thêm chấp nhất. Lúc này hắn lại hút thêm một hơi nữa, lại có một lượng khói lớn lập tức đi vào trong mũi hắn, tan vào trong cơ thể, khiến cho khuôn mặt quỷ trong hai con ngươi của hắn, xuất hiện méo mó.
Mơ hồ như có tiếng kêu thê lương chói tai, quanh quẩn trong đầu óc Mạnh Hạo, thân thể hắn còn xuất hiện cảm giác xé rách, như trong người đang có một hồi đấu tranh sinh tử. Đặc biệt là trong hai con ngươi của hắn, mặt quỷ lúc này càng thêm vặn vẹo, vậy mà lại xuất hiện ảo ảnh trùng điệp, hơn nữa còn có chút hắc khí chui ra từ trên đỉnh đầu Mạnh Hạo. Hắc khí đó ở giữa không trung, đã hình thành một gốc cây Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa.
Nhưng Tứ Phương Chau trước mặt Mạnh Hạo, cũng đã có dấu hiệu ảm đạm, giống như đã sắp phóng thích ra toàn bộ khí tức, nay kích cỡ đã giảm xuống còn một nửa, sợ là dùng không được bao lâu nữa, sẽ bị hoàn toàn hòa tan thành khói, còn hạt trân châu ấy thì hoàn toàn biến mất.
Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra tinh mang, hắn không chút do dự, tay phải bỗng nhiên nâng lên nắm lấy hạt trân châu, lần này không phải là hấp thu làn khói nữa, mà là đem hạt trân châu để vào trong miệng, mạnh mẽ nuốt xuống.
Trong nháy mắt, trong cơ thể Mạnh Hạo truyền ra tiếng nổ vang, giống như cùng hô ứng với tiếng sấm bên ngoài, Bỉ Ngạn hoa trên thiên linh của hắn, như có cuồng phong quét ngang, lần đầu xuất hiện dấu hiện như muốn tiêu tán.
Từng trận tiếng thét thê lương càng thêm chói tai, tràn ngập trong đầu óc Mạnh Hạo, trong giờ khắc vẻ mặt hắn đã trở nên vặn vẹo, lúc tay phải nhấc lên thì không hề chần chờ, lấy ra viên Tứ Phương châu thứ hai, cắn răng không tiếc tất cả linh thạch, bắt đầu phục chế.
Sau khi liên tục phục chế hai viên, linh thạch đã hết sạch, Mạnh Hạo một lần cầm lấy toàn bộ Tứ Phương châu, trong mắt lộ ra quyết đoán, nuốt xuống cùng một lần.
Khi những viên Tứ Phương châu này nuốt vào miệng, tiếng gầm rú trong cơ thể Mạnh Hạo, kinh thiên động địa, cho dù là núi non bên ngoài, cũng đều truyền rất xa. Mà cũng tại lúc này, toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể hắn, đều có làn khói màu trắng khuếch tán ra, bao phủ cả người hắn vào bên trong.
Mà Bỉ Ngạn hoa trên đỉnh đầu hắn, lúc này đã run run, dường như muốn tiêu tán, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng mờ đi. Mà bên trong sương trắng, mặt quỷ trong hai con ngươi của Mạnh Hạo không ngừng trùng điệp lên nhau, dần dần mơ hồ, dường như hạt châu này, thật sự có thể giải độc Bỉ Ngạn hoa.
Thậm chí nửa canh giờ trôi qua, ảo ảnh của Bỉ Ngạn hoa trên đỉnh đầu Mạnh Hạo, vậy mà lại hoàn toàn biến mất, mặt quỷ trong con ngươi hắn cũng không hề còn, nhưng vào lúc này…
Đột nhiên, sương mù bao trùm toàn thân thể Mạnh Hạo, nguyên bản sau khi đang xua tan ảo ảnh Bỉ Ngạn hoa, đang khuếch tán ra ngoài biến mất. Nhưng ngay sau đó, những làn khói trắng này lại đột nhiên chấn động, trong nháy mắt quay cuồng, ngưng tụ thẳng đến trên đỉnh đầu Mạnh Hạo. Tại trong sương mù màu trắng này, xuất hiện một chút hồng quang, sau đó lại xuất hiện một chút quầng sáng màu vàng, tiếp sau đó lại là màu xanh như bầu trời, khoảnh khắc chui ra.
Kể từ đó, bốn màu giao hòa, quay cuồng bên trong sương mù, vậy mà lại ngưng tụ ra một đóa… Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa!
Dường như, Bỉ Ngạn hoa này, căn bản thì không có khả năng bị hủy diệt, cho dù là lúc trước nhìn như đã bị diệt đi, nhưng nó lại trong lúc tử vong mà chuyển thế, một lần nữa xuất hiện.
Sắc mặt Mạnh Hạo cực kỳ khó coi, hắn ngẩng đầu nhìn lên Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa đang lơ lửng phía trên, ánh mắt lộ ra vẻ âm trầm. Nhưng rất nhanh, hai mắt Mạnh Hạo liền chợt lóe lên.
Hắn chết lặng, không chớp mắt nhìn Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa, nhìn đóa hoa giống như mặt quỷ kia, khí tức dường như không còn rất mạnh nữa, so với ba màu lúc trước không có khác biệt, thậm chí bộ dạng còn có vẻ không bằng, then chốt nhất là vào lúc này, ảo ảnh Bỉ Ngạn hoa này đang run run.
- Đây không phải là màu thứ tư!
Trong khoảnh khắc, hai mắt Mạnh Hạo lộ ra tinh mang, cẩn thận nhìn đóa Bỉ Ngạn hoa phía trên, trong đầu hắn hiện ra cây Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa đã nhìn thấy trong Huyết Tiên truyền thừa, sau khi so sánh, dần dần đã phát hiện ra sự bất đồng.
- Nếu thật sự nở ra sắc màu thứ tư, bản thân ta hẳn là nên cả người hoàn toàn mất đi ý thức, biến thành một đóa Bỉ Ngạn hoa mới đúng. Nhưng hiện tại ta không có phát hiện cái gì khác thường, vả lại màu sắc thứ tư của hoa này…
Đúng lúc này, đóa Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa đang run run kia, đột nhiên chấn động, cánh hoa màu trắng phía trên, phút chốc vỡ vụn, hóa thành một mảnh sắc trắng, đi thẳng đến cánh hoa màu xanh, Bỉ Ngạn hoa run run mãnh liệt hơn, qua mấy cái thời gian hô hấp, hai mắt Mạnh Hạo lại sáng lên.
Hắn tận mắt nhìn thấy, cánh hoa màu xanh kia lúc này đang khô héo, trong khoảnh khắc liền hoàn toàn tiêu tán, khiến cho Bỉ Ngạn hoa trôi nổi trong không trung lúc này, tại chớp mắt đó chỉ còn lại hai màu, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ còn thấy được cánh hoa màu xanh không phải hoàn toàn biến mất, mà còn một tia tồn tại, như có thể tùy thời gian trôi qua mà dần dần hồi phục.
Hơn nữa đóa Nhị Sắc Bỉ Ngạn hoa kia, giờ phút này tuy là yếu nhưng lại có một cỗ khí tức tinh thuần tràn ra, giống như sau khi nó hấp thu Tứ Phương châu, cho dù là tổn thất một màu nhưng sau đó, tác dụng giải độc của Tứ Phương châu sẽ không còn một chút tác dụng nào đối với nó nữa.
Nhị Sắc Bỉ Ngạn hoa này, chợt lóe lên, không cho Mạnh Hạo cự tuyệt, trực tiếp nhập vào thiên linh của hắn, hơi thở yếu đi hơn phân nửa, khiến cho Mạnh Hạo đứng lên, sau khi do dự, trong mắt mạnh mẽ lộ ra một chút quyết đoán.
- Tứ Phương châu này có chút hiệu quả, nhưng hiển nhiên không thể hoàn toàn cởi bỏ, phải nghĩ biện pháp lẫn vào Tử Vận Tông, tìm kiếm biện pháp cởi bỏ Bỉ Ngạn hoa này. Nếu không độc hoa này ở trong người, như nghẹn ở cổ họng.






