Ngã Dục Phong Thiên

Chương 354: Một Bước Lên Trời

Chương 225

- Một loại đan dược nếu nuốt nhiều quá, hiệu quả sẽ càng ngày càng ít, đây là bởi vì dược thảo trong đan dược và chính bản thân mình tồn tại vấn đề, kể từ đó, giá trị to lớn của việc đan dược có thể phát huy năm thành dược lực, là có thể tưởng tượng!

Tô Trung Luân hít sâu một hơi, sau khi tự mình nghiệm chứng, gã đã hạ quyết tâm nhất định phải kết giao thật tốt với Mạnh Hạo.

- Một ngày nào đó, kẻ này sẽ một bước lên trời, chính là kết cục đã định, nhưng hôm nay còn chưa hiển lộ ra, người ngoài còn nhiều chần chờ, lúc này ta vừa vặn giúp hắn một phen, có thể kết lấy thiện duyên về sau.

Ý tưởng của Tô Trung Luân không bàn mà hợp với Đinh Dũng nhưng mà lại kiên định hơn, dù sao gã đối với dược thảo có tạo nghệ, khiến cho gã cũng hiểu rõ hơn so với Đinh Dũng, giá trị to lớn của đan dược mà Mạnh Hạo luyện chế.

Lại một vòng oanh động dấy lên ở trong hàng ngũ đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch. Mà chuyện khiến cho mọi người phải náo động chính là do Tô Trung Luân gây ra, không phải do gã đột phá tu vi mà là tu vi tinh tiến không ít. Hơn nữa ở trong tông môn, thường nói đến đan dược của Phương Mộc đan sư, thậm chí còn lấy ra hai viên đan dược giống nhau như đúc, một viên là của Mạnh Hạo, viên còn lại là của một đan sư khác, làm bình luận so sánh.

Trước có Đinh Dũng, sau có Tô Trung Luân, này hai chuyện xuất hiện, có hai chuyện này xuất hiện, thêm Bạch Vân Lai đến trợ giúp, liên tục trong vòng nửa tháng ngắn ngủn, trong toàn bộ nội môn của Tử Khí nhất mạch chỉ bàn luận đến một người, chính là Phương Mộc đan sư.

Cũng chính là lúc này, bắt đầu dần dần có đệ tử nội môn, tìm tới chỗ Mạnh Hạo, nhờ luyện đan.

Vừa mới bắt đầu các đệ tử nội môn còn ôm thái độ chần chờ, tìm tới Bạch Vân Lai, bảo gã dẫn Mạnh Hạo đến luyện đan.

Mạnh Hạo thì ai đến cũng không cự tuyệt, chỉ cần người đến tìm hắn luyện đan, đều đồng ý tất, chẳng sợ lò luyện đan vì hoạt động quá nhiều mà nổ tung, nổ xong thì lập tức đổi lò mới.

Nhóm đầu tiên đến tìm Mạnh Hạo luyện đan chính là năm ba tên đệ tử nội môn, sau vài ngày lấy được đan dược của mình, cả đám lập tức trở về động phủ để phục dụng đan dược.

Trương Thủy Lãi là một người trong số đó, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Ở trong hàng ngũ đệ tử nội môn gã không có chút nào thu hút, về phần tìm đan sư luyện đan, việc này gã cũng chỉ làm một lần. Hiểu được sự phong quang của đan sư, gã rất cảm khái. Nhưng trong túi lại không dư giả bao nhiêu, nên mỗi tháng chỉ có thể dùng đan dược nội môn phát cho.

Lúc này đây gã sở dĩ quyết định tìm Mạnh Hạo luyện đan, là vì gã cảm thấy đây có lẽ là một lần cơ hội, dù sao mấy ngày này cái tên Phương Mộc được rất nhiều người nhắc đến, cho nên gã mới quyết định thử một lần, trong đó tâm tư đánh cuộc một lần chiếm phần lớn.

Giờ phút này gã đang ở trong động phủ, nhìn bình đan dược trong tay, bên trong có mười viên đan dược dành cho Trúc Cơ sơ kỳ dùng, gã hít sâu một hơi, đổ ra một viên rồi lập tức nuốt vào. Nhưng rất nhanh hai mắt gã liền mạnh mẽ mở ra, lộ vẻ khó tin, gã kinh ngạc nhìn bình đan dược trong tay, nhưng vô luận nhìn như thế nào thì cũng cảm thấy, đan dược trong tay không khác gì những đan dược trước đây gã từng dùng.

Sau một lúc lâu, dược lực của đan dược bị gã hấp thu, Trương Thủy Lãi mới hít sâu một hơi, từ trong túi trữ vật cẩn trọng lấy ra lại một cái bình đan dược, bên trong có hai viên đan dược hoàn dành cho Trúc Cơ sơ kỳ. Sau khi cẩn thận lấy ra, gã chần chờ một chút rồi lại nuốt vào, một lát sau, hắn lại lộ ra vẻ không thể tin.

- Sao lại thế này, năm đó ta tìm đan sư luyện chế đan dược hiệu quả không tệ, dược lực cũng có thể hóa thành linh khí. Nhưng… nhưng… Đan dược do Phương Mộc luyện chế sao lại mạnh mẽ đến thế, dược lực hóa thành linh khí nhiều hơn gần phân nửa đan dược của đan sư kia.

Hô hấp của Trương Thủy Lãi đã có chút dồn dập hai mắt sáng lên, nếu giờ phút này gã vẫn không rõ vấn đề, cũng sẽ không trở thành đệ tử nội môn.

Gã gần như không hề chần chờ nửa phút, mạnh mẽ đứng dậy, lao ra khỏi động phủ, thừa dịp những người khác đang còn do dự phải đi tìm Mạnh Hạo luyện thêm nhiều loại đan dược nữa.

Nhưng ngay khi gã lao ra, thời điểm tới lân cận sơn cốc của Đan Đông nhất mạch, gã lập tức nhìn thấy được vài tên đệ tử nội môn vừa rồi đi lấy đan dược cùng với gã, nhưng vẻ mặt của mỗi người đều rất phấn chấn. Đi rồi mà quay lại, mấy người liếc mắt nhìn nhau không nói tiếng nào, đều tăng nhanh tốc độ, nhanh chóng đến được sơn cốc của Đan Đông nhất mạch, muốn tìm Bạch Vân Lai.

Giờ phút này tâm tình của bọn hắn, so với lần đầu tiên thỉnh đan lúc trước, đã hoàn toàn trái ngược.

Có lẽ bọn họ không có năng lực để phân biệt được hiệu quả cụ thể của đan dược, nhưng một khi nuốt đan dược vào đều lập tức phát hiện, đan dược của Mạnh Hạo có sự khác thường. Nếu đan dược của đan sư khác đạt được mười thành hiệu quả, như vậy đan dược của Mạnh Hạo sẽ là mười năm thành. Nhiều hơn gần một nửa, những thứ này đủ để cho đệ tử nội môn kinh hỉ.

Mà trên thực tế bọn họ cũng không hiểu, không phải là đan dược của Mạnh Hạo nhiều ra gần phân nửa dược lực, mà là toàn bộ đan sư của cả Nam Vực bị vây tại một cảnh giới đan tu nhất định. Đan dược bọn họ luyện chế chỉ có thể giữ lại tầm khoảng ba thành dược lực của thảo dược, còn lại đều bị tiêu hao khi luyện chế. Riêng Mạnh Hạo thì có linh lực đặc thù khiến cho đan dược hắn luyện chế, cho dù không phải toàn tâm toàn ý, cũng có thể giữ lại khoảng năm phần dược lực thực sự, kể từ đó liền phân cao thấp!

Tính tình nóng nảy Phương Mộc, các đệ tử nội môn gần như có thể đoán được.

Từ khi nhóm đệ tử nội môn đầu tiên đến cầu luyện đan đi mà quay lại, tin tức này dần dần truyền ra, thậm chí đến cuối cùng đã không cần đến Bạch Vân Lai trợ giúp. Sau đó hảo hữu của những đệ tử nội môn này biết được tin tức, đều tới tìm Mạnh Hạo luyện đan, dần dần, lại lan truyền ra, đan dược của Mạnh Hạo vượt xa các đan sư khác. Việc này không ngừng khuếch tán, danh khí của Phương Mộc đan sư, càng ngày càng cao.

- Nghe nói, Đan Đông nhất mạch có xuất hiện một người tên là Phương Mộc đan sư, đan dược người này luyện chế hiệu quả mạnh gần như gấp đôi các đan sư khác!

- Việc này làm sao có thể, ta tuy không đi theo con đường đan đạo nhưng kết giao với không ít đan sư, đối với chuyện này cũng có một chút hiểu biết, trừ phi tạo nghệ của tên Phương Mộc đã đạt đến chủ lô, nếu không không có khả năng vượt qua nhiều như thế.

- Ha ha, cũng không phải là không thể, thử một lần sẽ biết, hãy để cho Phương Mộc này luyện chế một viên, không phải sẽ biết được sao.

Kiểu bàn luận như thế, ở bên trong hàng ngũ đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, lưu truyền không ít.

Đến cuối cùng, chỗ ở của Bạch Vân Lai mỗi ngày đều có không ít người đến tìm kiếm.

Dù sao Đan Đông nhất mạch, người ngoài không thể bước vào, cho nên muốn tìm đan sư luyện đan, phần lớn đều có ngọc giản để liên hệ với nhau, nhưng cách duy nhất để liên hệ với Mạnh Hạo chỉ có đến Bạch Vân Lai tìm hắn mà thôi.

Càng ngày càng nhiều đệ tử nội môn đến chỗ Bạch Vân Lai, đăng môn bái phỏng. Tình trạng này chẳng những khiến Bạch Vân Lại bận đến không thở nổi, Mạnh Hạo lại càng bất ngờ, gần như toàn bộ thời gian mỗi ngày, đều dành cho việc luyện đan bận rộn đến tối mắt. Dần dần, hắn có chút không chịu nổi, làm cho hắn cảm thụ được khoái hoạt trong đau đớn. Theo số lượng đan dược tăng dần, tạo nghệ của Mạnh Hạo trên đan đạo cũng đột nhiên tăng mạnh, hơn nữa còn thu được rất nhiều đan phương dân gian, cắt xén không ít dược thảo.

Cuối cùng mắt thấy sự việc càng diễn càng náo, nhất là sau khi kiên trì hai tháng, toàn bộ đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch có liên quan đến việc Phương Mộc luyện đan, đều đã tuyên truyền xôn xao. Nhưng phàm là người ôm tâm lý thử một lấy, chỉ cần lấy được đan dược của Mạnh Hạo, toàn bộ đều khiếp sợ, rồi lại đến.

Thậm chí còn có không ít người, càng thêm trực tiếp, đoạt lấy đan dược trong tay người nhờ Mạnh Hạo luyện đan, hoặc là nuốt vào, hoặc là tìm người hỏi ý kiến. Tóm lại, cuối cùng khi chiếm được đáp án, liền không hề có chút chần chờ, đi thẳng tới Đan Đông nhất mạch tìm Bạch Vân Lai.

Cho đến khi Mạnh Hạo đã bận tới mức không thể ngẩng mặt lên, nợ không ít đan dược thì hắn rốt cục mỏi mệt, cùng thương lượng với Bạch Vân Lai một phen, bắt đầu tăng giá!

Căn cứ đan dược khác nhau, thì giá cả cũng sẽ bất đồng, hơn nữa chất lượng của hắn rõ ràng hơn hẳn những đan sư khác. Cuối cùng Bạch Vân Lai nghĩ được một biện pháp mà Mạnh Hạo cũng đã chấp nhận, nhưng hai người hắn còn không có dự liệu được, nếu không tăng giá thì thôi một khi tăng giá, mức độ điên cuồng của những người kia càng khiến cho bọn họ trợn mắt há hốc mồm.

Càng ngày càng có nhiều đệ tử nội môn tham dự vào chuyện này, thậm chí trong số đan sư cũng có người phải lên tiếng than vãn, thế nhưng những thanh âm bất mãn ấy nhanh chóng biến mất, sau khi nghiên cứu đan dược của Mạnh Hạo…

Trên thực tế, sở dĩ sẽ xuất hiện tình trạng náo nhiệt như thế, đúng là bởi vì đan dược của Mạnh Hạo có thể tăng thêm năm phần dược lực so với đan dược bình thường. Điều này đối với đệ tử nội môn, chỗ tốt như thế nào không cần nói cũng biết.

Mà điều trọng yếu nhất là, có thể phát huy được năm thành dược lực có trong thảo dược, ở Đan Đông nhất mạch, chỉ có tạo nghệ đan đạo đạt đến cấp độ chủ lô mới có thể làm được.

Mà đan sư cấp bậc chủ lô, căn bản sẽ không luyện đan cho đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, có thể làm cho bọn họ luyện đan, chỉ có đệ tử hạch tâm, nhưng Mạnh Hạo xuất hiện, khiến cho đệ tử nội môn như thấy được hi vọng. Đan dược cấp bậc chủ lô nhưng lại do đan sư luyện chế, chuyện này tốt thế nào không cần nghĩ cũng rõ. Quan trọng là, bọn họ có thể nhờ được Mạnh Hạo, còn cấp bậc chủ lô, bọn họ mời không được.

Cho nên, cho dù là bỏ thêm tiền mà mua được đan dược cấp bậc chủ lô, loại đan dược có tiền cũng không mua được, đối với đệ tử nội môn mà nói hoàn toàn có thể thừa nhận.

Phương Mộc nổi giận!

Hắn chẳng những giận đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, mà còn giận dược đồng của Đan Đông nhất mạch, do bọn họ đã truyền ra việc chấn động trong ngày Mạnh Hạo thi thăng chức đan sư. Dần dần, cái tên Phương Mộc, ngay cả mấy lão già của Tử Vận Tông cũng nghe được, khiến bọn họ đều chú ý tới việc này.

Mà vào lúc này, có không ít đan sư ở Đan Đông nhất mạch không cam lòng, tiêu phí một cái giá rất lớn để mua được một số đan dược trong tay người nhờ Mạnh Hạo luyện đan, bắt đầu nghiên cứu, để rồi sau đó, chấn động đã tăng lên theo số lượng đan sư tham dự nghiên cứu. Đến cuối cùng, cho dù Mạnh Hạo tăng giá cao tới đâu, nhưng danh sách người mua và các đan loại đan dược chỗ Bạch Vân Lai càng ngày càng nhiều.

Hắn ở trong khoảng mấy tháng này cũng đạt được ước chừng mấy trăm đan phương dân gian, linh thạch càng có thể nói là chảy vào cuồn cuộn, thêm vào đó là vô số đan dược bị hắn cắn xén, khiến cho Mạnh Hạo cảm thấy cực kỳ hưng phấn gần như đã không có thời gian dành cho chính mình. Mỗi ngày luyện đan, lúc nào cũng luyện đan, linh lực trong cơ thể khô kiệt thì nuốt đan khôi phục. Ngắn ngủn mấy tháng, trong quá trình luyện đan toà Đạo Đài thứ sáu của Mạnh Hạo cứ thế mà đã mở ra một nửa.

Có thể tưởng tượng ra được, mấy tháng này, hắn làm việc cật lực như thế nào…

Cho đến khi Mạnh Hạo cảm thấy thật sự là không thể hoàn thành được số lượng đan dược đặt hàng lập tức quyết đoán, nói với Bạch Vân Lai tuyên cáo cho bên ngoài biết mỗi ngày chỉ luyện ba lô đan, tuyệt đối không hơn.

Chuyện này không có cách nào khác để giải quết buộc Mạnh Hạo phải nghĩ đến phương pháp này. Quy tắc vừa thiết lập, dựng sào thấy bóng, lập tức có không ít sự bất mãn, thậm chí không tiếc lời chửi rủa hắn. Tuy nói như thế, nhưng cho dù mỗi ngày ba lô đan, hắn cũng không có một ngày rảnh rỗi, mà nguy hại hơn cả là để có thể kiếm được một suất luyện đan, đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch lập tức thi triển rất nhiều thủ đoạn.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.