Chương 228
Vào thời khắc này, có tiếng cười truyền đến, bốn tên thiên kiêu chi tử của Tử Khí nhất mạch, đi xuyên qua đám người, cũng không thèm nhìn Lưu Ngôn Binh một cái, chỉ đi thẳng đến chỗ Mạnh Hạo.
- Phương đan sư, tại hạ trước đây vẫn luôn muốn bái kiến, hôm nay gặp gỡ, kính xin Phương đan sư cấp cho chút mặt mũi, cho tại hạ làm chủ mời huynh một chầu, cùng ở một chỗ vừa uống rượu vừa ngắm trăng quả thật rất tốt.
- Ha ha, đã để Từ sư huynh đoạt trước một bước rồi, tạo nghệ đan đạo của Phương đan sư đã truyền khắp tông môn, hôm nay vô tình gặp được, có thể để cho sư đệ tham dự vào được không? Chúng ta cùng nhau mở tiệc chiêu đãi Phương đan sư.
- Phương đan sư, lô đan dược kia của ta không vội, chỉ cần thời điểm Phương đan sư rảnh rỗi thì tiện tay luyện chế là được rồi, hôm nay dù nói gì ngươi cũng không thể cứ như vậy rời đi, chúng ta muốn bái kiến ngươi, hẳn là Bạch Vân Lai sư đệ cũng biết được mà.
Bốn tên thiên kiêu của Tử Khí nhất mạch ở nơi này vừa đàm tiếu vừa tiến đến gần Mạnh Hạo, ôm quyền cúi đầu, thần sắc rất là chân thành, mang theo vẻ cực kì khách khí.
Về phần bọn người Lưu Ngôn Binh, bọn hắn căn bản không thèm để ý, nếu so sánh với Phương Mộc, thì cho dù là Lưu Ngôn Binh có sư tổ tại tông môn, thế nhưng Phương Mộc có địa vị đan sư. Huống chi hắn lại là loại đan sư có tương lai bất khả lượng, đặc biệt nhất là, hắn là một đan sư dám dùng Cấm Đan lệnh… Cao thấp tự nhiên không phải bàn.
Đan sư có ngàn người, nhưng có người cả đời đều không sử dụng Cấm Đan lệnh một lần, những kẻ còn lại thì vạn bất đắc dĩ mới đem ra dùng, đương nhiên là có chỗ băn khoăn, dù sao tính cách mỗi người cũng không phải quyết đoán, nhưng tên Phương Mộc trước mắt này, sử dụng cực kì quyết đoán, trong chốc lát đã hình thành một loại uy hiếp bao phủ tất cả mọi người ở nơi này.
Giờ phút này người ở bốn phía túm tụm lại xung quanh Mạnh Hạo, còn có mấy vị đệ tử nội môn đi theo bốn tên thiên kiêu cũng tiến tới, cả đám đều mặt mỉm cười, nhìn về phía Mạnh Hạo. Dù cho tu vi của Mạnh Hạo ở trong mắt bọn hắn cũng không phải Trúc Cơ, nhưng mỗi người đều là mang theo vẻ khách khí.
Mạnh Hạo mỉm cười, ôm quyền hướng về mọi người cúi đầu, định tìm cớ thoái thác một phen, nhưng thịnh tình của mọi người không thể chối từ. Liền gật đầu, theo mọi người đi về phía xa xa, một đường đàm tiếu vui vẻ mãi không thôi. Ngay cả Bạch Vân Lai cũng có đệ tử nội môn vui vẻ trò chuyện với gã. Không khí có vẻ rất hòa hợp.
Trên quảng trường, sắc mặt của Lưu Ngôn Binh tái nhợt, trong óc có tiếng ông ông, mắt lộ vẻ mờ mịt, nhiều nhất là sự tuyệt vọng, đám tu sĩ vây chung quanh y, ai ai cũng nhìn về phía đám người vừa vui vẻ rời đi kia, ánh mắt của bọn chúng rất bất đồng. Nhưng vào lúc này, Mạnh Hạo ở phía trước còn chưa đi xa bỗng nhiên quay đầu lại, hướng về những tu sĩ còn đang đứng ở trên quảng trường ôm quyền, lên tiếng.
- Chư vị đạo hữu đồng tông, có nguyện ở cùng một chỗ với tại hạ không?
Lời Mạnh Hạo vừa nói ra, ánh mắt của bốn vị thiên kiêu ở bên cạnh hắn cũng chớp động. Cả đám đều liếc nhìn Mạnh Hạo với vẻ đầy thâm ý, cũng quay đầu lại cười mời.
Kể từ đó, tâm trạng của đám tu sĩ đệ tử nội môn đang đứng trên quảng trường lập tức trở nên phấn chấn, vội vàng tới gần, sau khi ôm quyền chào hỏi lẫn nhau, một chuyến hơn mười người, mang theo tiếng cười nói đi về phía xa.
Mạnh Hạo đứng ở trong đó, như chúng tinh phủng nguyệt, tiếng cười lan xa trong gió.
Trên quảng trường to như vậy, bây giờ chỉ còn lại đám người Lưu Ngôn Binh, giờ phút này sắc mặt cả đám đều hết sức khó coi, nhất là ánh mắt nhìn về phía Lưu Ngôn Binh, đều mang theo vẻ bi phẫn.
Từ đấy về sau, Mạnh Hạo cũng không chỉ luyện đan cả ngày, mà là thường xuyên đi tới sơn cốc của Tử Khí nhất mạch, thời gian dần trôi qua, người quen biết hắn càng ngày càng nhiều. Trong lúc vô hình cũng liền khiến cho danh tiếng của Mạnh Hạo, tại Tử Khí nhất mạch càng thêm quật khởi.
Đồng dạng, đan sư tại đây, cũng dành ra thời gian để tìm gặp Mạnh Hạo, từng người bái phỏng. Cùng nhau học tập đan đạo, trao đổi tâm đắc, khiến cho mỗi người đều có thu hoạch, dần dần khiến cho Đan Đông nhất mạch càng ngày càng hưng thịnh.
Còn về phần Lưu Ngôn Binh, lúc này y mới đắng chát phát hiện ra uy lực khủng bố của Cấm Đan lệnh. Trước kia có một ít đan sư nguyện ý luyện đan cho y, nhưng bây giờ khi nhìn thấy y, lại không nhìn thẳng, mặc kệ y đưa ra giá cả lớn như thế nào, đều lại không có bất kỳ đan sư nguyện ý luyện đan cho y.
Trừ chuyện đó ra, nhưng người bên cạnh của y, vốn có chút ít thân thiết, đều dần dần xa lánh.
Thậm chí khi y đi tìm lão tổ của mình, còn bị trách mắng cực kì nghiêm khắc rồi bị tống cổ ra ngoài. Bởi vì đan sư tại Tử Vận Tông, là loại nhân vật không thể đắc tội, nhất là khi Cấm Đan lệnh ban ra, càng truyền khắp toàn bộ Tử Vận Tông. Mà trong lòng lão tổ y cũng biết điểm kinh khủng nhất của Đan Đông nhất mạch là gì, trên thực tế không phải là đan đạo, mà là khả năng bao che khuyết điểm!
Trình độ bao che khuyết điểm của họ, từ trên Cấm Đan lệnh đã có thể hiểu rõ!
Đan Đông nhất mạch, từ trên xuống dưới, có thể nội đấu, có thể tỷ thí lẫn nhau, chỉ khi nào xuất hiện người ngoài vũ nhục bọn họ thì dù là đan sư có cừu oán với nhau, cũng đều nhất trí đối ngoại. Bởi vì, đan sư không thể nhục, không thể đắc tội, đây là luật thép của Đan Đông nhất mạch!
Cũng bởi vậy, mới có Cấm Đan lệnh.
Có lẽ ở bên ngoài, đắc tội một đan sư không phải là người của Đan Đông nhất mạch thì cũng không có gì, các đan sư khác cũng sẽ không tham dự, nhưng ở trong Đan Đông nhất mạch, đắc tội một tên đan sư, chẳng khác nào là đắc tội toàn bộ đan sư.
Loại chuyện như vậy quả thật có chút không nói đạo lý, cũng có thể bọn họ chính là loại không nói đạo lý, mới làm cho đan sư của Đan Đông nhất mạch, vô luận là ở trong tông môn, hay là bên ngoài tông môn, đều được người khác cực kì tôn trọng.
Đắc tội một người, tương đương đắc tội toàn bộ, việc này nghiêm trọng thế nào, có rất ít người có thể thừa nhận được.
Đồng dạng, nếu có người đắc tội với đan sư khác, như vậy Mạnh Hạo cũng tuyệt không thể làm khác, bởi vì thân là đan sư, cái đầu tiên phải giữ gìn được, chính là cái danh xưng đan sư này.
Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi qua, Mạnh Hạo luyện đan dược, mỗi ngày ba lô, kể từ sự việc lần trước, đám đệ tử không cam lòng, cũng đã ít hơn đi rất nhiều.
Dù sao đệ tử nội môn Tử Khí nhất mạch cũng hơn vạn, tìm đan sư luyện đan đã trở thành quy tắc, chỉ cần không phải một người độc chiếm, chắc chắn sẽ không khiến cho quá nhiều người phải bất mãn.
Hơn nữa, đa số người khi đến bái phỏng Mạnh Hạo, lời nói cử chỉ của hắn đều như làm cho người khác tắm gió xuân, cũng lại lần nữa hóa giải những cảm xúc này, khiến cho đan sư của Đan Đông nhất mạch, dần dần đều đã tiếp nhận Mạnh Hạo.
Do đó Mạnh Hạo cũng tiết kiệm được lượng lớn thời gian, ngoại trừ mỗi ngày ba lô, thừa ra thì nộp lên tông môn. Mặt khác, hắn cũng âm thầm tích lũy Trúc Cơ Thiên, để chậm rãi tăng cường tu vi của bản thân.
Mấy tháng sau, đêm khuya ngày hôm đó, vẻ mặt của Mạnh Hạo hoàn toàn ngưng trọng, hắn khoanh chân ngồi trong động phủ, nhìn qua ba bình Trúc Cơ Thiên trước người, sau khi trầm mặc một lát, trong mắt của hắn hiện ra tinh mang.
- Tòa Đạo Đài thứ sáu, hôm nay nhất định phải mở ra!
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, trong cơ thể hắn hôm nay, tòa Đạo Đài thứ sáu đã hoàn thành chín thành, một thành cuối cùng này, bởi vì tồn tại khả năng phản phệ nên Mạnh Hạo phải chuẩn bị rất lâu, cho đến khi hắn cảm thấy đã ổn thỏa mới đưa ra quyết định này.
Hai mắt hắn lộ ra vẻ chấp nhất, lấy Trúc Cơ Thiên ra, sau khi nuốt vào liền nhắm mắt, tòa Đạo Đài thứ sáu trong cơ thể chỉ trong chớp mắt đã ầm ầm ngưng tụ, dần dần trên thân thể Mạnh Hạo tràn ngập kim quang, bên ngoài tia sáng này có từng trận phù văn lóng lánh, gần như chỉ vừa mới xuất hiện, thế mà lại có thanh âm không ngừng truyền ra từ bên trong.
- Ba tên ác bá, ba tên ác bá, thiếu một tên cũng không được!
Thanh âm vừa truyền ra, chính là Bì Đống vừa mới thức tỉnh, nó vừa nói vừa hướng về phía chỗ Mạnh Hạo thở ra một hơi.
Một hơi này lập tức che dấu hoàn toàn tầng kim quang bên ngoài thân thể Mạnh Hạo, lợi hại hơn nữa là đem khí tức Hoàn Mỹ Trúc Cơ của Mạnh Hạo cũng biến trở thành tầm thường, khiến cho Tử Vận Tông không thể nhận ra được điều gì bất thường.
Thời gian chậm rãi trôi qua, khi trời đã gần sáng, thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh một cái, da thịt toàn thân lập tức khô quắt, một cỗ hấp lực khổng lồ từ trong cơ thể hắn bạo phát đi ra chỉ trong giây lát, giống như ác quỷ đói khát vài vạn năm, muốn cắn nuốt toàn bộ thân thể và linh hồn của Mạnh Hạo.
Thế nhưng Mạnh Hạo sớm đã có chuẩn bị, sau khi hấp lực này truyền ra chỉ một cái nháy mắt, hắn lập tức bóp chặt lấy mấy cái bình đan dược ở trước mặt, đây là những đan dược mà hắn dùng toàn bộ tinh lực để luyện chế, gần như chín thành dược hiệu của Trúc Cơ Thiên, bị hấp thu không ít.
Những đan dược này vừa vào đến cổ họng, đã ầm ầm nổ tung, hóa thành linh lực tràn đầy, không ngừng bị tòa Đạo Đài thứ sáu hấp thu.
Cho đến gần buổi trưa, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên chớp chớp, có tia sắc bén chói mắt chợt lóe lên, hắn khoanh chân ngồi ở chỗ kia, thoạt nhìn vẫn giống như lúc trước, không có gì khác nhau, chỉ là gầy đi một vòng. Nhưng trong cơ thể hắn lại như ẩn chứa mưa to gió lớn, từng trận từng trận chấn động tu vi đến kinh người, không ngừng mà khuếch tán ra, được Bì Đống từng chút từng chút che dấu lại.
Tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài thứ sáu, đã ngưng tụ ra, giờ khắc này Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hai mắt chậm rãi nhắm nghiền, không bao lâu sau thì lại mở ra lần nữa. Lúc này, trong mắt hắn đã không có tia sắc bén, mà là hóa thành bình tĩnh, chỉ là ánh mắt bình tĩnh này, giống như ẩn chứa hào quang kỳ dị nào đó, tia sáng này, là tu ra tự tin!
Sáu tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài, Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong, mở thêm một tòa Đạo Đài nữa, Mạnh Hạo liền có thể bước vào Trúc Cơ hậu kỳ!
Một khi đã vào Trúc Cơ hậu kỳ, đạo tử Vô Hạ Trúc Cơ ở trước mặt hắn, đã không có tư cách ra tay, bởi vì đạo đại của bọn họ sẽ bị nghiền ép đến run rẩy.
Cho dù là hiện tại, sáu tòa Đạo Đài của Mạnh Hạo diệt sát đạo tử, đã là điều chắc chắn.
Về phần cái gọi là thiên kiêu, ở trước mặt hắn, đã giống như là con sâu cái kiến, dễ như trở bàn tay.
- Hoàn Mỹ Trúc Cơ, bá đạo đến cực điểm…
Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng, trong mắt của hắn càng có sự chờ mong, hắn chờ mong tòa Đạo Đài thứ chín của chính mình. Đấy cũng là thời khắc hắn đạt được cảnh giới Hoàn Mỹ Trúc Cơ viên mãn.
- Ba tên ác bá!
Thanh âm của Bì Đống truyền đến, thân hình nó nhoáng một cái, liền xuất hiện ở trước mặt Mạnh Hạo, trừng mắt to, lại nhảy dựng lên, lớn tiếng nói.
Từ sau khi nó lột da, Bì Đống này cũng không biến thành con chim nữa, mà vẫn duy trì hình dạng Bì Đống.
- Ba tên ác bá, một tên cũng sẽ không thiếu!
Mạnh Hạo liền vội mở miệng, giọng điệu như chém đinh chặt sắt.
Bì Đống lúc này mới thoả mãn, đánh cái hà hơi nữa, nói thầm rằng muốn đi đàm luận một chút cùng Lý gia lão tổ về đề tài nghỉ trưa, nói xong thì thân thể nhoáng một cái biến mất ở trong túi càn khôn của Mạnh Hạo.
Nhìn thấy Bì Đống rời đi, Mạnh Hạo mới đứng dậy đẩy cửa động phủ đi ra ngoài, ánh mặt trời buổi trưa sáng ngời chiếu vào trong động.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, giờ phút này ngoại giới đã là đầu mùa xuân, nơi đây không có tuyết giống như Triệu Quốc, mùa đông ở Tử Vận Tông không có tuyết rơi.
Yên lặng nhìn về bầu trời phía xa, Mạnh Hạo nghĩ tới thời gian mình ở trong Tử Vận Tông đã được hơn ba năm, thậm chí nếu như cẩn thận tính toán, cũng đã sắp bốn năm rồi.
- Thời gian trôi qua thật nhanh…
Mạnh Hạo nhẹ giọng thì thào, từ lúc tu hành đến nay, hắn phát hiện cảm giác của mình đối với thời gian trôi qua, đã không còn giống với quan niệm của phàm nhân nữa.
Trong lúc trầm mặc, hắn nghĩ tới Trần Phàm, nghĩ tới Hứa sư tỷ, nghĩ tới Bàn Tử. Hình ảnh những bóng người ấy, vẫn hiển hiện ở trong đầu hắn, hắn biết rõ bọn họ ở đâu, nhưng bọn họ… Không biết được mình ở phương nào.
Danh tiếng của Mạnh Hạo ở tại Nam Vực hiện giờ, dường như cũng đã trở thành quá khứ, còn rất ít người nhắc lại, tất cả đều đã sắp bị người đời quên lãng, phong ba năm đó cũng đã theo bốn năm thời gian trôi qua, mà dần dần tiêu tán rồi.
- Nhân sinh như giấc mộng, giống như lá rụng tuy đẹp, nhưng cũng chỉ sống một mùa…
Mạnh Hạo nhìn những mầm non đang mọc trên cây cối ở phía xa, cười tiêu sái, hắn rất ưa thích cái thân phận Phương Mộc này, ưa thích Đan Đông nhất mạch, nơi có cảm giác giống như là học phủ. Giờ phút này hắn nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay lại có thêm một miếng ngọc giản.
Cái này ngọc giản, là Lý gia lão tổ vì muốn thoát khỏi Bì Đống, lạc ấn rồi đưa ra, trong đó ghi chép một bộ công pháp hạch tâm của Lý gia.
Ngô Ý Quyết.






