Ngã Dục Phong Thiên

Chương 365: Sóng Gió Lại Nổi

Chương 236

Mạnh Hạo rầu rĩ, vì hai trăm triệu linh thạch với hắn mà nói, là một con số lớn khó có thể hình dung, nhưng Nam Vực hiện giờ, lại càng có nhiều người, cũng đang uất ức.

Bọn họ uất ức, là vì thập tuyệt đan xuất hiện trong Đan Phách của Tử Vận Tông, huống hồ đó còn là đan ngộ sáng tạo, thiên hạ có một không hai.

Xưng hô Đan Đỉnh đại sư, sau khi lần Đan Phách này kết thúc, lập tức được truyền ra, chấn động quá nửa Nam Vực, khiến cho vô số tông môn, hằng hà tu sĩ, gần như toàn bộ đều nghe nói đến bốn chữ ‘Đan Đỉnh đại sư’ này.

Tuy muốn tấn thăng đại sư, cần luyện được tất cả đan dược đều có chín thành tác dụng trở lên, nhưng đan dược xuất hiện trong đấu giá lần này, cũng vẫn gây ra chấn động, lại thêm đan ngộ sáng tạo, khiến cho thân phận Đan Đỉnh đại sư này, không chỉ lập tức nổi tiếng, mà còn tràn đầy thần bí.

Đan Đỉnh đại sư này rốt cuộc là ai, việc này nhanh chóng được truyền ra, có người đoán Đan Đỉnh này, chính là một xưng hô khác của Đan Quỷ đại sư, nhưng càng nhiều người cho rằng, Đan Đỉnh đại sư, tất sẽ là một tử lô đan sư của Tử Vận Tông.

Về phần đan sư tầm thường trong sàn đấu giá mà nói, không ai tin tưởng, dù sao có được tạo nghệ đan đạo đến thế, trừ tử lô ra, thực rất khó tìm được người khác.

Lời đồn này càng đồn càng mạnh, như một cơn cuồng phong quét ngang Nam Vực, những năm này, trừ liên tục xảy ra chuyện do các tông môn không ngừng tìm kiếm ở ngoài Vãng Sinh động ra, thì chỉ có chuyện Thái Linh Kinh năm đó của Mạnh Hạo, mới có thể so sánh với Đan Đỉnh lần này.

Thời gian trôi qua, lời đồn liên quan đến Đan Đỉnh đại sư càng lúc càng nhiều, đủ loại suy luận, dần dần xuất hiện cách nói hoàn toàn ngược lại về việc người này là tử lô.

Dần dần có người cho rằng, Đan Đỉnh đại sư này, có lẽ thực sự là một đan sư bình thường, nhưng lại có đan đạo thiên phú bất phàm, nói cách khác, nếu không sao lại xuất hiện trong đấu giá. Hiển nhiên tất cả mọi chuyện, ngay cả vị đan sư này cũng chưa từng ngờ được.

Nếu là tử lô, vậy nhất định có thể nhân đó nói ra thân phận, nhờ lần đấu giá này, nâng cao tiếng tăm, thậm chí làm bước đệm để ngày sau tấn thăng đại sư.

Cách nói này dần được mọi người tán thành, nhưng nhanh chóng gặp phải phản bác, khiến cho cả Nam Vực, xuất hiện một đợt sóng gió quanh bốn chữ ‘Đan Đỉnh đại sư’ này.

Cuối cùng cho dù là ai, không thể không thừa nhận, vị Đan Đỉnh đại sư luyện chế ra thập tuyệt đan này, cho dù không phải đại sư thực sự, không bằng ba vị đại sư, nhưng cũng được công nhận là người có khả năng trở thành đại sư nhất.

Dù sao, đây là một viên đan dược chín thành rưỡi xấp xỉ mười thành.

Nếu đến năm sau, vị Đan Đỉnh đại sư này có thể luyện thêm tuyệt đan mấy lần nữa, thì đan đạo Nam Vực chắc chắn không phải là ba vị đại sư nữa, mà là bốn vị.

Kể từ đó, cái tên Đan Đỉnh quật khởi, như cuồng phong quét qua, không ít người trong đó, còn trực tiếp cho rằng, vị Đan Đỉnh đại sư này, trên thực tế đã có tạo nghệ đại sư từ lâu rồi, là vị đại sư thứ tư của Nam Vực.

Thanh La Tông, Kim Hàn Tông, Huyết Yêu Tông thậm chí Nhất Kiếm Tông, còn cả ba đại gia tộc, toàn bộ đều lên tiếng vào lúc này, nói rằng các tông các gia tộc, đều nhiệt tình mời vị Đan Đỉnh đại sư đó làm khách khanh, càng hứa hẹn hậu hĩnh.

Lời lẽ của mấy tông môn gia tộc này, nhất thời dẫn tới chấn động, khiến cho xưng hô Đan Đỉnh đại sư này, lập tức như mặt trời giữa trưa.

Ngoại giới chấn động, trong Tử Vận Tông cũng đồng thời rung chuyển, cho dù là Tử Khí nhất mạch hay Đan Đông nhất mạch, đều đang bàn luận về Đan Đỉnh đại sư này, lần lượt suy đoán, người này rốt cuộc là ai.

Cũng không phải không ai nghĩ tới Mạnh Hạo, nhưng hiện giờ danh hiệu Đan Đỉnh đại sư này quá chói lóa, khiến cho người nhắc đến Mạnh Hạo, đều bị người ta châm chọc, cho dù là Tử Khí nhất mạch hay Đan Đông nhất mạch, mặc dù đều đánh giá cao đan dược của Mạnh Hạo, nhưng nếu đem so Mạnh Hạo với vị Đan Đỉnh đại sư thần bí này, thì ai cũng sẽ không tin.

Theo suy đoán của người của Đan Đông nhất mạch, thì họ nghiêng về khuynh hướng một vị tử lô đan sư, không biết vì lý do gì, không muốn lộ thân phận, chính người này, đã luyện chế thập tuyệt đan kia.

Thậm chí xuất hiện không ít đan sư, vô cùng sùng bái vị Đan Đỉnh đại sư thần bí này, nếu nghe có người bất kính, lập tức giống như làm nhục bản thân vậy.

Những lão già của Tử Vận Tông vào lúc cả Nam Vực bàn luận về Đan Đỉnh đại sư, thì đã triển khai điều tra, chỉ là Đan Đông nhất mạch có địa vị đặc thù, nếu không có Đan Quỷ cho phép, không ai có thể đến thăm dò điều gì, mà chuyện này lại quỷ dị là, Đan Quỷ lại có vẻ làm ngơ, từ đầu tới cuối, không hề bàn luận một câu, cũng không cho phép Tử Khí nhất mạch đến Đan Đông nhất mạch điều tra.

Cho dù là người của bản thân Đan Đông nhất mạch, cũng không thể đi điều tra chuyện này, dường như Đan Quỷ đã xóa đi tất cả dấu vết.

Lời đồn ngày càng nhiều, khi xưng hô Đan Đỉnh đại sư được ngày càng nhiều người nhắc tới, Mạnh Hạo ở trong tông môn cũng thường thở dài.

Mỗi lần hắn nghe người ta nhắc đến Đan Đỉnh đại sư, đều sẽ nghĩ đến hai trăm triệu linh thạch kia, mỗi lần nghĩ đến linh thạch, đều sẽ nghĩ đến Đan Quỷ quỵt tiền.

- Nợ ta hai trăm triệu linh thạch…

Mạnh Hạo rầu rĩ trong lòng, vốn với tu vi của hắn, sẽ không tính toán một chút linh thạch, nhưng đây là tận hai trăm triệu!

Mạnh Hạo mỗi lần nghĩ tới, đều cảm thấy trái tim như bị đâm một nhát, vốn năm đó hắn bái nhập Kháo Sơn Tông, đã cảm thấy làm tiên nhân có thể phát tài, cho đến khi cả đoạn đường hoặc thân bất do kỷ, hoặc là trồi theo dòng nước, đến trình độ hiện giờ, nhưng với lý tưởng trong lòng năm đó, vẫn còn một chút chấp nhất.

Cho dù thủ đoạn làm việc lạnh lùng rất nhiều, cho dù từng bị người cho là giả dối lừa gạt, nhưng trên thực tế trong lòng Mạnh Hạo, hắn vẫn là thư sinh năm đó, vẫn chưa từng quên đi ý nghĩ phát tài có tiền.

Phải biết rằng lúc xưa bái nhập Kháo Sơn Tông, hắn còn thấy may vì không phải dùng đến bạc của Chu viên ngoại, vậy nghĩ cũng biết, khi hai trăm triệu linh thạch khổng lồ xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo, nhưng lại không thuộc về hắn, thì hắn sẽ rầu rĩ đến mức nào.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, cười khổ tiếp tục luyện đan, thời gian cứ thế chậm rãi trôi đi, nhưng xưng hô Đan Đỉnh đại sư, vẫn không hề tiêu tán tại Nam Vực cũng như Tử Vận Tông, ngược lại sau khi lắng đọng, lại càng khiến thanh danh nổi lên.

Tất cả những điều này có liên quan đến sự thần bí, Đan Đỉnh đại sư này càng thần bí, thì đồn đại càng nhiều, dần dần gần như không ai không biết, không ai không hiểu, mà trong rất nhiều lần đấu giá tại Nam Vực, còn xuất hiện một nhóm đan dược có khắc đỉnh ấn.

Lấy giả làm thật diễn ra càng lúc càng nhiều, danh tiếng của Đan Đỉnh, không những không giảm đi, ngược lại còn càng lên cao, còn về những đan dược giả tạo này, tự nhiên cũng bị người ta vạch trần.

Những chuyện này, Mạnh Hạo cũng nghe được một chút từ chỗ Bạch Vân Lai, mỗi lần Bạch Vân Lai nhắc đến Đan Đỉnh đại sư với Mạnh Hạo, đều có vẻ mặt cổ quái, ánh mắt nhìn về phía hắn có vẻ kính nể. Bởi vì gã chính là biết hết mọi chuyện, hiện giờ Đan Đỉnh đại sư danh tiếng như mặt trời giữa trưa ở cả tông môn thậm chí là toàn Nam Vực, chính là người trước mặt đây.

Nhập Ma Đan kia, cho dù là ngày hay đêm, trong mơ hay đang tỉnh, biết bao nhiêu lần đã như hiện ra trong tay gã, dấu đi bóng dáng trong bóng tối đưa đến sàn đấu giá.

Đặc biệt là nghĩ tới một viên thập tuyệt đan kia từng nằm trong tay mình, Đan Đỉnh đại sư kia đang ở trước mặt mình, rất nhiều lúc, Bạch Vân Lai có cảm giác như đang nằm mơ vậy.

Trong Tử Vận Tông, cùng có cảm giác này, còn có Sở Ngọc Yên, những ngày này bên tai nàng ta luôn nghe thấy cái gì mà Đan Đỉnh đại sư, thậm chí nàng ta còn dò xét, cũng không tìm ra Đan Đỉnh đại sư rốt cuộc là ai, ngược lại có không ít người nói bóng nói gió, giống như Đan Đỉnh đại sư này, cực có khả năng là Sở Ngọc Yên nàng vậy.

Về chuyện này, Sở Ngọc Yên chỉ đành cười khổ, đồng thời, cũng cực kỳ tò mò về vị Đan Đỉnh đại sư thần bí này, mà sự tò mò này, trong quá trình nàng ta điều tra, lại khiến nàng ta vô cùng sùng bái.

Cho dù người này là ai, thì Sở Ngọc Yên thân là một đan sư, hiểu được rõ ràng loại tạo nghệ đan đạo có thể luyện ra thập tuyệt đan, đáng được tất cả đan sư phụ kính, mà khiến nàng ta sùng kính nhất, thậm chí kỳ vọng có thể luận đan với vị Đan Đỉnh đại sư thần bí này, chính là đan ngộ!

Điều này đối với đan sư mà nói, là một cảnh giới thần bí, trong cảnh giới này, không tồn tại đan phương, chỉ nhờ vào lý giải với đan đạo, lại có thể hạ bút thành văn tạo ra đan dược, đây mới là nguyên nhân khiến Sở Ngọc Yên sùng bái vị Đan Đỉnh đại sư này.

Loại sùng bái này, theo danh tiếng càng lớn của Đan Đỉnh đại sư, lại càng lớn lên trong lòng Sở Ngọc Yên, thậm chí vì thế, càng nhiều lần khẩn cầu sư phụ, lúc này mới có thể quan sát viên Nhập Ma Đan kia, lần quan sát này, tâm thần Sở Ngọc Yên đều chìm đắm vào trong đó.

Nàng ta cảm nhận được ý phong ma, cảm nhận được sự điên cuồng vượt qua thiêu đốt linh hồn, càng cảm nhận được trong đan dược, sự sắc bén đến cực điểm, ngạo nghễ giữa đất trời.

Dần dần, ở đáy lòng nàng ta, xuất hiện một bóng dáng mơ hồ, bóng dáng này có khuôn mặt tang thương, có đôi mắt trí tuệ, có thân thể cao gầy, khí chất cao lớn, tất cả, đều phù hợp với hình tượng vì đan dược mà xuất hiện của Sở Ngọc Yên.

Nhưng cho dù nàng ta tìm kiếm thế nào, cũng không thể tìm ra đan sư giống như trong suy nghĩ, nhưng điều này, không chỉ không khiến nàng bớt sùng bái, mà ngược lại còn càng thêm hướng tới.

Thậm chí có một lần Mạnh Hạo vô ý gặp Sở Ngọc Yên trong tông môn, đang muốn né tránh, lại phát hiện đối phương không hề nhìn mình, mà đang cùng một nữ đan sư khác thảo luận về tên của Đan Đỉnh, đi xẹt qua bên cạnh Mạnh Hạo.

Ánh mắt đó, đầy chấp nhất, lại có ánh sáng kỳ dị, dường như mỗi lần nói đến cái tên Đan Đỉnh đại sư, đôi mắt Sở Ngọc Yên đều sáng rực lên.

Mạnh Hạo hơi sửng sốt, vẻ mặt có vẻ cổ quái, cảm thấy nếu có một ngày, Sở Ngọc Yên này biết được Phương Mộc là Đan Đỉnh đại sư, không biết sẽ có biểu hiện gì, mà sau khi biết Phương Mộc chính là Mạnh Hạo, vẻ mặt sẽ biến hóa đến thế nào…

Đến hơn nửa tháng sau vào một ngày, Mạnh Hạo vừa luyện chế đan dược xong, đột nhiên vẻ mặt thay đổi, hắn nghe được bên ngoài động phủ, truyền đến tiếng cãi nhau.

Trong Đan Đông nhất mạch, luôn rất yên tĩnh, tiếng ồn ào thế này cực kỳ hiếm, Mạnh Hạo lấy làm lạ đứng dậy, đi ra khỏi động phủ, vừa nhìn một cái, đã phát hiện tất cả dược đồng trong sơn cốc, lúc này đều chạy về một hướng.

- Sơn Cửu đại sư của Kim Hàn Tông đến rồi, đó là một trong ba vị đại sư đan đạo danh chấn Nam Vực như Đan Quỷ lão tổ vậy!

- Lần này lẽ nào là tới khiêu chiến!

- Vị Sơn Cửu đại sư này năm đó cũng giống chúng ta, đều là dược đồng, từng bước đi lên, nhưng cuối cùng lại rời khỏi tông môn, may mà Đan Quỷ lão tổ niệm tình, mới không thu hồi đan đạo, nếu không, há có thể có ngày hôm nay!

- Không biết Sơn Cửu này đến Tử Vận Tông ta có chuyện gì…

Hai mắt Mạnh Hạo lóe lên, đứng ở ngoài động phủ, hắn có thể thấy được không ít dược đồng trong sơn cốc, còn có cả đan sư cũng lần lượt xuất hiện, đều chạy về một phía.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.