Ngã Dục Phong Thiên

Chương 377: Tuế Nguyệt Đồng Nguyên

Chương 248

Tốc độ lao tới của những người Thanh La Tông rất là nhanh, nhưng mà tốc độ của Chu Kiệt còn nhanh hơn. Trong lúc lao đi, y còn gào thét, hóa thành một chùm sáng vụt đi.

Mạnh Hạo vốn cách đó không xa, một lần vụt tới này liền nhất thời gần hắn hơn, chỉ trong chớp mắt, Mạnh Hạo đã nhìn thấy ánh mắt mờ mịt mà điên cuồng của Chu Kiệt, bên trong con ngươi tràn ngập tơ máu, cũng có chút thống khổ.

Giống như là muốn tìm chết vậy!

- Giết ta!

Chu Kiệt ngửa mặt lên trời gầm thét, mà người Thanh La Tông cũng đã tới, tổng cộng có năm người, năm tu sĩ Kết Đan, đều bấm tay niệm quyết. Thiên địa sụp đổ, xung quanh Chu Kiệt nổ vang, thân hình gã như bị vô hình áp chế, khuôn mặt vặn vẹo, vẻ điên cuồng trong mắt đã tăng lên đến cực hạn.

Một tiếng nổ chấn động bát phương, đột nhiên bộc phát từ trên người Chu Kiệt. Sau khi bộc phát thì hóa thành một lực trùng kích, làm cho năm tu sĩ Kết Đan biến sắc, nhất tề lùi về sau mấy bước, cả năm đều phun ra máu tươi.

Một màn này làm cho Mạnh Hạo kinh hãi không dứt, trong lòng khó mà tin nổi. Phải biết rằng Chu Kiệt lúc này mới chỉ là Trúc Cơ viên mãn, nửa bước Kết Đan, nhưng lại làm cho năm tu sĩ Kết Đan bị phản chấn phun máu. Loại thực lực này cho Mạnh Hạo hít một hơi khí lạnh.

Cũng tại khắc này, trên người Chu Kiệt, tu vi không ngừng được kéo lên, trong lúc bạo phát, tiếng gào thét cũng làm cho thiên địa chấn động kinh thiên.

- Tàn hồn đoạt thể, dĩ vãng sinh quy lai, thử thuật hoắc thương, cố phi cố, hồn dĩ thương!

Trong đầu Mạnh Hạo, thanh âm tang thương của Phong Yêu cổ ngọc phát ra khi gặp được Hàn Bối lại đột ngột hiện ra.

Đúng lúc này, một hư ảnh xuất hiện trước người Chu Kiệt, tay phải nâng lên, mạnh mẽ ấn xuống một cái lên vai Chu Kiệt. Toàn thân Chu Kiệt run rẩy, khí thế liền trở nên thả lỏng, vẻ điên cuồng trong mắt cũng tiêu tán, không còn mờ mịt, thay vào đó là thống khổ không cách nào hình dung.

- Giết ta…

Gã run rẩy không ngừng, giống như không thể chịu đựng được sự thống khổ không tưởng này tra tấn. Một người mà Mạnh Hạo vẫn rất kính nể năm đó, lúc này thanh tĩnh lại vẫn còn nói ra hai chữ kia!

Mở lời nhờ giết mình, đây không phải là con người muốn nói, ý chí tham sống là bản năng của con người… chỉ có sống không bằng chết mới muốn chết như thế!

Chu Kiệt nói xong câu này thì liền hôn mê. Mà hư ảnh kia cũng hiện ra, đó là Tử La lão tổ, lão lộ vẻ ngưng trọng, ôm Chu Kiệt đang hôn mê rời đi. Trước khi đi, lão mạnh mẽ quay đầu, thấy được Mạnh Hạo đứng đó không xa nhìn rõ mọi chuyện.

- Phương đại sư cũng ở đây à, chê cười rồi, đứa bé Chu Kiệt này tu hành rối loạn tâm thần, đã nhập ma rồi!

Tử La lão tổ thở dài, lắc đầu không nói tiếp. Lão mang Chu Kiệt đi xa, mà năm tu sĩ Kết Đan cũng theo đó rời đi.

Mạnh Hạo trầm mặc, một màn này làm hắn rung động quá lớn. Đạo tử Chu Kiệt năm đó, lại làm ra một màn này… Chắc chắn là trong năm năm này xuất hiện biến cố khó có thể tượng tưởng.

Trong đầu Mạnh Hạo, bất tri bất giác mà hiện lên hình ảnh trận chiến trong đêm mưa năm đó cùng với Chu Kiệt.

Thầm nghĩ hồi lâu, Mạnh Hạo trầm mặc xoay người, trở lại Thanh Nghênh phong, về lại trong lầu.

Hắn khoanh chân ngồi một chỗ, trong đầu hiện lên một màn vừa rồi, còn có mấy câu của Phong Yêu cổ ngọc. Hắn càng cảm thấy Thanh La Tông dị thường quỷ bí, sau một hồi, hắn lắc đầu, không nghĩ tới chuyện này nữa, mà nâng tay, lấy lò luyện đan từ trong túi trữ vật ra ngoài.

Dù là bên ngoài, Mạnh Hạo vẫn giữ vững thói quen luyện đan mỗi ngày, lúc này, hắn vỗ một cái lên lò luyện đan, cái lò lập tức ù ù chuyển động.

Mạnh Hạo lại lấy ra địa hỏa tinh, chuẩn bị luyện một lò độc đan.

Trở thành chủ lô đan sư, Mạnh Hạo luyện chế cho Đan Đông nhất mạch nhiều nhất là độc đan, là độc đan tạo ra do sự phối hợp của các loại thảo mộc, sau đó tạo thành bột phấn hoặc đan dược độc đan.

Chủng loại rất đa dạng, vả lại mỗi loại đều có điểm diệu dụng khác nhau.

Từng gốc dược thảo được Mạnh Hạo lấy ra, theo yêu cầu mà bắt đầu thúc dục ngọn lửa. Lúc này, trong tay hắn có một gốc hoa Bảo Diệp, loại này không có độc, nhưng ở trong tay Mạnh Hạo, có thể thôi hóa tới trình độ sắp lụi tàn trong nháy mắt.

Bởi vì nháy mắt kia, phối hợp với dược thảo cộng sinh khác mà thôi hóa, có thể luyện ra một loại độc tố mà người ngoài không nhìn thấy được.

Ngay khi tay phải Mạnh Hạo lóng lánh tử quang, lực thôi hóa triển khai, hoa Bảo Diệp kia lay động sinh trưởng. Bỗng nhiên, thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh một cái, hai mắt hắn trợn to, lộ ra tinh quang. Trong chớp mắt, hô hấp hắn trở nên dồn dập, trong đầu hắn như có một tia chớp ầm ầm lóe lên, một cái ý niệm xuất hiện trong đầu hắn.

Ý niệm này, không quan hệ tới Chu Kiệt, mà là có liên quan tới Hàn Bối, có liên quan tới Đan Đông nhất mạch!

Thậm chí, lúc ý niệm đó xuất hiện trong đầu, trong lòng Mạnh Hạo liền nhấc lên sóng lớn ngập trời, làm cho gốc hoa Bảo Diệp trân quý trong tay hắn trực tiếp hỏng mất, vì nội tâm thay đổi, linh lực không đều.

Nhưng hoa Bảo Diệp có trân quý hơn nữa, lúc này Mạnh Hạo cũng không có tâm tư so đo. Mang theo hô hấp dồn dập, hai mắt điên cuồng chớp lóe, hắn đứng đó, ngay cả luyện đan cũng không để ý, mà không ngừng không ngừng phóng đại ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu.

- Đan Đông nhất mạch… Tử Ý Quyết… Lực thôi hóa… lại có thể làm cho thảo dược sinh trưởng… có thể gia tốc luyện đan…

- Hàn gia cửu cổ… Hàn Bối… Luyện Tuế Nguyệt… Rèn luyện Tuế Nguyệt chi bảo… có thể làm năm tháng thay đổi…

Mạnh Hạo thì thào, mỗi một câu nói ra, hai mắt hắn dần sáng hơn… Cho đến cuối cùng, ánh sáng trong hai mắt hắn vượt qua ánh sáng mặt trời, hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, hít sâu một hơi dài.

- Tử Ý Quyết của Đan Đông nhất mạch, rõ ràng chính là Tuế Nguyệt chi luyện của Hàn gia!

Mạnh Hạo đưa tay vỗ lên túi trữ vật, lập tức lấy ra trang ngọc thư về Tuế Nguyệt chi luyện đoạt được của Hàn Bối trong phúc địa thượng cổ.

Đây không phải lần đầu tiên Mạnh Hạo nghiên cứu trang ngọc thư này, Tuế Nguyệt chi luyện ghi lại trên đó có thể luyện ra Tuế Nguyệt chi bảo, là pháp bảo mà Mạnh Hạo cực kỳ khát vọng có được.

Chỉ là trang ngọc thư này chỉ có ba tờ, một tờ lưu lại trong đỉnh trong phúc địa, một tờ bị Bì Đống nuốt lấy. Tờ thứ ba này thì Mạnh Hạo lấy được, sau khi nghiên cứu mới phát hiện, muốn luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo thì cần ít nhất cũng phải mấy trăm năm. Nhưng lực Tuế Nguyệt tồn tại trên người hắn, làm cho hắn không thể không buông bỏ.

Thời gian quá dài, Mạnh Hạo căn bản không có biện pháp luyện chế.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cho tới khuya, bên ngoài tràn ngập ánh trăng.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, như là hoàn hồn trở lại, lúc này, khi hắn ngẩng đầu thì trong mắt lộ ra tinh quang trước nay chưa từng có.

- Ta nên sớm nghĩ tới mới đúng… Tuế Nguyệt chi luyện, Tử Ý thôi hóa… cái này đúng là một bộ thần thông đồng nhất!

Hoặc có thể nói, là từ một loại thuật pháp thần thông diễn biến ra!

- Trang ngọc thư thứ ba này, trên đó ghi lại Tỏa Tuế thuật, cứ mười năm là có thể khóa lại một lần lực tuế nguyệt, sáu trăm năm khóa sáu mươi lần, lúc đó có thể bày ra uy lực thời gian gấp mười giáp, làm cho Tuế Nguyệt chi bảo có chút thành tựu!

Mạnh Hạo lại vỗ lên túi trữ vật, lập tức lấy ra một đoạn Xuân Thu mộc.

- Có lẽ miếng ngọc thư thứ hai bị Bì Đống kia nuốt vào, hoặc là tờ thứ nhất lưu lại trong đỉnh tại phúc địa… Một tờ trong đó thật sự ghi chép về Tử Ý thôi hóa của Đan Đông nhất mạch! Mà muốn luyện thành Tuế Nguyệt chi bảo, tất không thể thiếu được Tử Ý thôi hóa này!

Mạnh Hạo cúi đầu nhìn trang ngọc cùng Xuân Thu mộc trong tay, hai mắt lộ ra quang mang.

- Đúng hay không, phải thử một lần mới biết được!

Mạnh Hạo không chút chần chừ, trong tay phải lập tức xuất hiện một mảnh quang mang màu tím, ánh mắt hắn cực kỳ ngưng trọng, thúc dục toàn bộ Tử Ý Quyết, dung nhập vào trong Xuân Thu mộc.

Thời gian trôi qua, sau một lúc lâu, Mạnh Hạo nhíu mày, Xuân Thu mộc này như là một cái hắc động cắn nuốt tất cả, lực thôi hóa từ Tử Ý Quyết do Mạnh Hạo tạo ra, lại không có chút tác dụng gì lên Xuân Thu mộc.

Mạnh Hạo suy nghĩ một chút, nhìn xung quanh, hừ lạnh một tiếng, lấy ra lệnh bài chủ lô, nhấn một cái. Nhất thời, trong lệnh bài kia phát ra tử quang, bao phủ toàn bộ lầu các mà Mạnh Hạo đang ở.

Lệnh bài chủ lô này, sau khi trở thành chủ lô, hắn mới hiểu được hiệu quả của nó. Nó có thể hình thành một quầng sáng che chắn thần thức, phòng ngừa khi đan sư luyện đan bị người ta học lén.

Thuật này do Đan Đông nhất mạch dốc sức sáng tạo ra, đến nay còn chưa bị người phá giải. Hơn nữa, thứ này không phải lúc nào đan sư cũng cần, cho nên, chỉ trong vài canh giờ, lực che chắn này không thể bị phá giải.

Trừ phi là thời gian quá dài, mới có thể bị người ta dùng thần tức cố ý xé mở.

Quầng sáng vừa lên, Mạnh Hạo liền không áp chế tu vi nữa, mà thúc dục toàn bộ sáu tòa Đạo Đài.

Ngay khi vừa thúc dục, lệnh bài chủ lô hắn vừa phóng ra cũng phát ra tia sáng nhu hòa, bao kín nơi này. Cùng lúc đó, lực biến hóa của Bì Đống trên người Mạnh Hạo cũng bị tản ra. Làm cho tu vi của Mạnh Hạo toàn diện bùng nổ, nhưng lại không hề lộ ra bên ngoài.

Nhưng trong lòng Mạnh Hạo biết rõ không thể duy trì lâu dài, bằng không sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Lúc này, khi tu vi toàn diện bùng nổ, Tử ý thôi hóa của hắn cũng trực tiếp vọt lên điểm cao nhất.

Mắt thường có thể thấy được, Xuân Thu mộc trong tay Mạnh Hạo dần phát ra quang mang màu xanh, trong đó mơ hồ mọc ra một mầm lá non.

Ngay khi mầm non vừa mọc ra, hai mắt Mạnh Hạo lộ vẻ kích động. Tu vi trong cơ thể hắn cũng tiêu tán. Hắn đưa tay trái bấm quyết niệm chú, từng tàn ảnh xuất hiện, sau khi phóng ra mười ấn quyết, Mạnh Hạo trực tiếp ấn lên trên Xuân Thu mộc.

Mười ấn quyết này, chính là Tỏa Tuế thuật.

Vừa ấn xuống, Xuân Thu mộc chấn động mạnh, sau đó liền khôi phục như thường. Nhưng theo Mạnh Hạo thấy thì Xuân Thu mộc đã có chút khác với trước rồi. Dường như cảm giác nặng hơn một chút, thậm chí bên trong còn mơ hồ ẩn chứa khí tức năm tháng.

- Quả nhiên hữu hiệu!

Hai mắt Mạnh Hạo chớp động quang mang, sau khi thu hồi, hắn liền tản đi tử quang của lệnh bài chủ lô.

- Tiếc là nơi này không tiện phóng ra toàn bộ tu vi, chờ sau khi rời khỏi Thanh La Tông, nhất định phải thử lại, xem có thể thúc giục Xuân Thu mộc này được bao nhiêu năm!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hắn đã rất nhiều lần nghĩ tới Tuế Nguyệt chi bảo này rồi. Tiếc là chỉ biết thở dài với thời gian mấy trăm năm luyện chế. Nhưng lúc này, hắn đã tìm được phương pháp luyện chế, cứ tiếp tục luyện chế như thế, Mạnh Hạo tin tưởng, không bao lâu sau, mình có thể luyện ra một cái Tuế Nguyệt chi bảo ẩn chứa thời gian mười giáp.

Sự cường hãn của bảo vật này, Mạnh Hạo không biết cụ thể, nhưng hắn rất chờ mong. Có thể được Hàn gia xưng là thần thông, có thể được Đan Đông nhất mạch hóa thành Tử Ý Quyết. Những thứ này dung hợp lại mới thành bảo vật như thế, Mạnh Hạo tin tưởng nó sẽ không làm mình thất vọng.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.