Ngã Dục Phong Thiên

Chương 381: Áp Chế

Chương 252

- Vậy so tạo nghệ thảo mộc của ta với ngươi!

Trần Gia Hỉ nhìn Mạnh Hạo chằm chằm, y cho rằng Mạnh Hạo dùng thủ đoạn để trở thành chủ lô, tuổi lại trẻ như thế ắt hẳn trên phương diện tạo nghệ thảo mộc, cho dù là từ lúc sinh ra đã bắt đầu học tập, thì cũng không thể bằng y đã có nhiều năm kinh nghiệm.

Vả lại, đối với tạo nghệ thảo mộc, y có điểm cực kỳ tin tưởng. Tuy nói, trong tông môn, người vượt qua y rất nhiều, nhưng y tin tưởng, đối phương chỉ là một đan sư miệng lưỡi bén nhọn, thì y chắc chắn sẽ thắng lợi.

Y vừa nói vừa phất tay áo, từ túi trữ vật bay ra hai khúc cây khô màu đen.

- Phùng Xuân Khô Mộc.

Hai mắt Chu Đức Khôn mở lớn, chăm chú nhìn hai khúc cây khô kia.

- Chính là bảo vật đan đạo thời viễn cổ còn sót lại, Phùng Xuân Khô Mộc.

Trần Gia Hỉ ngạo nghễ lên tiếng, cầm một khúc cây đặt ở trong lòng bàn tay.

- Phương đại sư chắc không biết vật này. Vậy để Trần mỗ nói cho ngươi nghe, vật này hiện nay không còn nhiều, cũng không phải do tự nhiên sinh ra, phương pháp luyện chế thời viễn cổ đã thất truyền. Thứ này có rất nhiều tác dụng, nhưng trong đó có một tác dụng đặc biệt nổi tiếng. Bởi vì vật này đã xuất hiện từ rất lâu nên từng được xưng là vạn thảo chi tổ.

- Do đó trong vật này chứa tuyệt đại đa số biến hóa của thảo mộc từ viễn cổ tới này, cho nên đan sư chỉ cần cầm vật này trong tay, đem tất cả biến hóa của thảo mộc mà mình biết hóa thành linh thức, rồi dung nhập vào khúc cây này thì nó sẽ một lần nữa nảy mầm.

- Biết càng nhiều, thì mầm cây mọc ra càng nhiều. Dùng vật này có thể nghiệm chứng được, rốt cuộc giữa ta và ngươi có được tạo nghệ thảo mộc cao hơn.

Trần Gia Hỉ nói xong, Phùng Xuân Khô Mọc này đối với y mà nói cũng chỉ có hai đoạn này, vả lại là nhờ có một lần cơ duyên xảo hợp, trong lúc vô ý mới đạt được chí bảo.

Lúc này y cũng là bị ép, vì thành danh hiển hách sau này, mới lấy ra để so tài cùng Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo nét mặt như thường, nhưng tim lại đập thình thịch. Phùng Xuân Khô Mộc này hắn đã thấy giới thiệu trên điển tịch, quả thực có tác dụng kỳ diệu không thể giải thích như thế. Nhưng vật này còn một tác dụng khác càng quý hơn, đó là gia tăng xác suất thành công khi luyện đan.

Bất cứ đan dược nào, thêm một khúc Phùng Xuân Khô Mộc, không nói sẽ thành công mười phần, những xác suất cũng sẽ tăng rất cao.

Mạnh Hạo không chút chần chờ, tay phải vung lên, lập tức cầm lấy một khúc Phùng Xuân Khô Mộc khác, lúc cúi đầu nhìn thì trong lòng có chút đáng tiếc. Bởi vì, một đoạn Phùng Xuân Khô Mộc này rõ ràng có chút ít, chỉ dài khoảng ngón tay.

- Phương đại sư, có thể bắt đầu được chưa?

Trần Gia Hỉ có vẻ sốt ruột, âm trầm nói. Y muốn mau chóng áp chế được Phương Mộc này.

Người của Thanh La Tông xung quanh cũng đang bình ổn khí tức, chăm chú quan sát. Có thể nói, lần giảng đan này đối với bọn họ là thu hoạch cực lớn, Hàn Bối cũng ở trong đám người, lúc này thỉnh thoảng lại nhìn về phía Mạnh Hạo.

Trong lòng Chu Đức Khôn hơi lo lắng, tuy lão đã nghe về thành tích kinh người của Mạnh Hạo khi tấn thăng đan sư, nhưng cũng không hết lo. Vẻ mặt này của lão càng khiến Trần Gia Hỉ cảm thấy tự tin hơn.

Mạnh Hạo chưa kịp làm gì, y liền hóa tất cả hiểu biết của y về thảo mộc thành linh thức dung nhập vào khúc cây khô trong tay.

- Mỗi mầm cây mọc lên tương đương với biến hóa của một trăm ngàn loại thảo mộc, Phương đại sư hãy chú ý.

Trần Gia Hỉ cười lạnh, khúc cây khô trong tay y chỉ trong chớp mắt liền bộc phát ra tia sáng mãnh liệt, tia sáng này tản ra lập tức hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh.

Mạnh Hạo nét mặt như thường, linh thức ầm ầm tuôn ra, nhập vào khúc cây khô trong tay.

Thời gian chậm rãi trôi qua, sau một nén nhang, đoạn cây khô trong lòng bàn tay Trần Gia Hỉ, nảy ra một chồi xanh biếc, giống như phùng xuân!

- Một trăm ngàn biến hóa của thảo mộc… Trần đại sư đã nắm được một trăm ngàn biến hóa.

- Không biết Phương đại sư… ồ?

Trong lúc đệ tử Thanh La Tông bốn phía bắt đầu bàn tán xôn xao, thì khúc cây trong tay Mạnh Hạo nảy mầm, mà lại trực tiếp nảy ra hai cái!

Hai cái mầm nảy lên, vẻ mặt Mạnh Hạo bình tĩnh, nhưng người xung quanh thì lại chấn động, nhất là Trần Gia Hỉ càng thêm mở to mắt. Y chưa bao giờ thấy qua một ai, có thể trong một nén nhang mà làm nảy ra hai cái mầm.

- Không sao, lấy tạo nghệ thảo mộc của ta, không đến nỗi thua một tên dùng thủ đoạn để thành chủ lô như hắn.

Trần Gia Hỉ lập tức tự an ủi mình như vậy, nét mặt có vẻ giễu cợt. Nhưng ngay lúc này…

Mầm thứ ba, thứ tư… Rồi thẳng đến mầm thứ chín, chỉ trong vài chục hơi thở đã có chín mầm non mọc ra trên khúc cây của Mạnh Hạo.

Chuyện này khiến tất cả đệ tử Thanh La Tông đều kinh hãi.

- Sao có thể…

- Chín mầm non, tương đương chín trăm ngàn biến hóa của thảo mộc. Vị Phương đại sư này tuổi còn trẻ như vậy, không ngờ lại có tạo nghệ thảo mộc khủng bố đến thế.

- Không phải chín cái…

Trong nháy mắt, khúc cây trong tay Mạnh Hạo lại mọc ra mầm non thứ mười, mà bên phía Trần Gia Hỉ mới chỉ có ba mầm.

- Không thể nào!

Trần Gia Hỉ hai mắt đỏ ngầu, không thể tin vào chuyện trước mắt. Lúc này y tóc tai bù xù, gầm nhẹ một tiếng, đang có ý đồ gia tăng tốc độ hơn nữa. Lúc trước y không nói thật với Mạnh Hạo, trên thực tế biến hóa thảo mộc mà y nắm giữ được chừng chín trăm ngàn cái, là tạo nghệ thảo mộc đệ nhị cảnh đỉnh cao.

Nói cách khác, mầm non này y nắm chắc khai ra chín cái.

Nhưng ngay lúc này, trong nháy mắt, sau khi mầm thứ mười xuất hiện, khúc cây khô trong tay Mạnh Hạo… xuất hiện một cái nụ hoa. Nụ hoa này nhúc nhích, hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người, bao gồm cả Trần Gia Hỉ, cả Lý Nhất Minh.

Phịch một tiếng, nụ hoa này nở rộ… nở ra một đóa hoa nhỏ màu trắng.

- Khô mộc phùng xuân, cổ thụ nở hoa, đây là… Đây là…

Lý Nhất Minh sắc mặt trắng nhợt, vẻ mặt hoảng sợ đến cực điểm, y hiểu rất rõ cây khô nở hoa này đại biểu cho cái gì.

- Một trăm ngàn thảo mộc, một triệu biến hóa, mười triệu phối hợp… Cổ thụ nở một bông, đại biểu một triệu phối hợp, nếu nở ra mười bông, đại biểu mười triệu phối hợp!!!

Chu Đức Khôn kích động nói, lão làm sao cũng không ngờ tới, tạo nghệ thảo mộc của Mạnh Hạo đã đạt đến trình độ kinh người như vậy.

Phải biết rằng dù là chủ lô, phần lớn cũng chỉ là tạm dừng ở một triệu biến hóa mà thôi, chỉ có tử lô mới có thể mò mẫm tới mười triệu biến hóa.

- Ngươi… Ngươi…

Trần Gia Hỉ ngây ngốc tại chỗ, đầu óc ong ong, chết lặng nhìn Mạnh Hạo. Lúc này đây, trước mắt y như biến thành màu đen, y nằm mơ cũng không nghĩ tới, Phương Mộc này lại có tạo nghệ thảo mộc kinh người tới mức này, nếu y sớm biết được, tuyệt sẽ không đi so với hắn.

Y nói giọng run run, thân thể cũng run rẩy. Đang định nói gì, thì đột nhiên đóa hoa thứ hai, thứ ba, thứ tư…

Một đóa lại một đóa, từng đóa nở ra làm cho mọi người chấn động tâm thần, cả quảng trưởng như điên cuồng, mấy chục ngàn ánh mắt nơi đây đồng loạt nhìn về phía Mạnh Hạo, trong vô số ánh mắt mang theo vẻ hoảng sợ cùng không thể tin nổi.

Đóa thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín…

Mỗi đóa hoa nở ra đều khiến tâm thần mọi người nổ vang, lúc này, ngay cả ba người Tử La lão tổ cũng hô hấp dồn dập, ánh mắt nhìn về phía Mạnh Hạo đã lộ ra vẻ nồng nhiệt.

Cho đến… đóa thứ mười.

Cho đến khi đóa thứ mười xuất hiện trên khúc cây khô, trong chớp mắt, trước mắt Trần Gia Hỉ tối sầm, gần như muốn ngất đi, trong lòng của y kêu rên. Dù sao chăng nữa, y cũng không cách nào dự liệu trước được, ở trong Thanh La Tông này, y lại gặp phải… một loại người yêu nghiệt như vậy. Trên thực tế, nếu y biết được, Phương Mộc này là Đan Đỉnh, thì giờ phút này sẽ bất tỉnh thật sự!

- Yêu nghiệt…

Chu Đức Khôn run rẩy cả người thất thần, hai mắt dựng ngược.

Đây vốn không còn là hai người tỷ thí nữa, mà là Phương Mộc hoàn toàn nghiền ép Trần Gia Hỉ, khiến đối phương không còn lực phản kích, bại một cách triệt để!

Ba người Tử La lão tổ hô hấp lại càng thêm dồn dập, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo lúc này đang vẻ mặt bình tĩnh, giống như thấy được chí bảo. Tu sĩ Thanh La Tông bốn phía trong chớp mắt liền bùng nổ, kinh thiên động địa.

Tu sĩ nơi đây, ít nhiều gì cũng hiểu một chút đan đạo, lúc này đây há lại không biết rõ, một màn này đại biểu cho cái gì…

- Phương Mộc đại sư!!!

- Khô Mộc mười hoa, mười triệu phối hợp!!!!

Toàn bộ quảng trường một mảnh xôn xao. Lúc này Mạnh Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp đem Khô Mộc này thu vào trong túi trữ vật, không chút nào đề cập tới việc trả lại.

- Còn cần phải so trên phương diện thảo mộc nữa sao?

Mạnh Hạo nhìn Trần Gia Hỉ lúc này đang mặt xám tro, thân thể run run.

- So!

Trần Gia Hỉ mạnh mẽ ngẩng đầu, tóc tai bù xù, trong mắt lộ ra điên cuồng. Y chết ngắc nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, trong vẻ mặt cũng có ý ghen tị mãnh liệt, ghen tị này đã trở thành hận.

Y hận đối phương tuổi còn trẻ lại có tạo nghệ thảo mộc cao như thế, hận đối phương vì cái gì có thể dùng thủ xảo trở thành chủ lô Đan Đông, hận đối phương cho dù là ăn nói hay là đan đạo, đều khiến bản thân á khẩu không trả lời được. Y càng hận đối phương vì sao không cho mình thắng lợi, vì soa không để cho mình dẫm nát dưới chân để thanh danh quật khởi.

Lúc này, y đã là hận thấu xương, cả người như nhập ma.

- Ta và ngươi so tài nghe đan biết phương!

Trần Gia Hỉ khàn giọng lên tiếng, Lý Nhất Minh phía dưới vốn định ngăn cản, nhưng nhìn ánh mắt như dã thú của Trần Gia Hỉ thì chỉ có thể thầm thở dài một tiếng.

- Nếu ngươi muốn so, vậy thì so.

Mạnh Hạo lạnh nhạt mở miệng, nhìn thoáng qua Trần Gia Hỉ lúc này giống như nhập ma, rồi bỗng nhiên nói thêm.

- Nhưng kiểu so tài này, Phương mỗ không có hứng thú, chi bằng chúng ta cá cược, nếu đan dược nào bị đối phương nhận ra thì sẽ thuộc về đối phương.

Mạnh Hạo vừa dứt lời, Chu Đức Khôn nghe xong liền hít sâu một hơi, thầm hô ‘đúng là độc địa’, đây là muốn đuổi tận giết tuyệt.

Lý Nhất Minh sắc mặt đại biến. Trần Gia Hỉ lúc này cũng đã khôi phục được chút lý trí, nhưng thù hận cùng không cam lòng trong nội tâm y đã nháy mắt áp chế cả lý trí.

- So!!!!

So đến cùng.

Lời y vang khắp quảng trường, khiến tu sĩ Thanh La Tông bốn phía đều hít sâu một hơi, Lý Nhất Minh và Chu Đức Khôn cũng hết hồn.

So đến cùng có nghĩa là chỉ cần một bên sành đan dược, thì cá cược sẽ không thể chấm dứt, một khi có người muốn chấm dứt, thì sẽ là thất bại hoàn toàn.

Lý Nhất Minh lo lắng trong lòng, nhưng Trần Gia Hỉ lúc này đã đỏ mắt, vỗ mạnh túi trữ vật, lấy ra một viên đan dược, ném thẳng về phía Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo bắt lấy, thoáng liếc nhìn.

- Trần Huyễn Đan, Thiên Húc dịch, Bách Phần thổ, An Trì diệp, Nhâm Thân thảo…

Nói xong, Mạnh Hạo đem đan dược bỏ vào túi trữ vật, nhìn về phía Trần Gia Hỉ.

Trần Gia Hỉ gắt gao nhìn Mạnh Hạo, muốn phủ nhận, nhưng đôi bên đều là đan sư, nếu y như thế, so với thất bại còn mất thể diện hơn, đả kích đối với bản thân sẽ gần như ngập đầu.

Y lại nâng tay phải ném một viên đan dược về phía Mạnh Hạo.

- Hàn Lôi Đan, đan dược này rất hiếm gặp, dùng rễ Lý Hoa thảo lấy vào mùa đông, Kim Thiết dịch, Lôi Hỏa thảo…

Mạnh Hạo thản nhiên nói, một mạch kể ra hơn mười loại dược thảo.

- Viên đan dược này… Khá thú vị. Phương mỗ không biết tên đan dược nhưng đây là đan dược dùng để luyện thể, giúp gia tăng sức lực cánh tay. Trong này có Cương Sơn hoa, Hàm Lưu mộc…

- Đây là… đây là một viên pháp đan, gặp máu liền tan ra, hóa thành lực kích phát, bên trong có Toái Thanh băng, Thần Thiên du…

- Đan dược của Trần đạo hữu quả thực đều độc đáo, không tệ không tệ. Viên đan dược này tại hạ cũng không biết tên, nhưng đây là một viên độc đan, bên trong có…

Thời gian chậm rãi trôi qua, Chu Đức Khôn ngẩn người, lão kinh ngạc nhìn Trần Gia Hỉ phía đối diện mặt xám như tro, thân thể lung lay sắp ngã đang tỉ thí với Mạnh Hạo. Nhưng đây hoàn toàn không phải là tỉ thí, đây rõ ràng là tặng đan dược…

Bây giờ thời gian mới qua được nửa nén hương, nhưng Trần Gia Hỉ đã đưa cho Mạnh Hạo gần trăm loại đan dược khác nhau…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.