Ngã Dục Phong Thiên

Chương 384: Nàng Ở Trong Gió Phiêu Diêu

Chương 255

Mạnh Hạo vừa nói xong, tay phải vỗ lên túi trữ vật, một cái đỉnh lò luyện đan nhỏ bay ra. Địa hỏa tinh theo đó mà ra, Mạnh Hạo không ngừng ném ra đủ loại dược thảo, hắn thật sự luyện đan ngay trước mắt mọi người.

Lần luyện đan này cực kỳ nhanh, trong quá trình luyện đan này, người ngoài nhìn thấy, vị Phương Mộc đại sư này vì muốn cứu vị Trần Gia Hỉ, vì đảm bảo thành công, hắn còn lấy từ trên mi tâm Trần Gia Hỉ một giọt máu tươi.

Giọt máu này vừa dung nhập vào trong lò đan, hiển nhiên là vì đan dược này càng có khả năng thành công loại trừ độc của đối phương.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều tập trung nhìn về phía Mạnh Hạo. Lần luyện đan này, có thể là lần luyện đan với tốc độ nhanh nhất của Mạnh Hạo. Chỉ qua khoảng nửa khắc, từng đợt hương đan dược khuếch tán ra.

Theo cánh tay phải của Mạnh Hạo vung lên, trong lò đan bay ra một viên đan dược màu hồng nhạt, viên đan dược bắn ra nhanh như chớp, trực tiếp bay vào trong miệng Trần Gia Hỉ đã sắp chết rồi.

Ánh mắt mấy chục ngàn người tập trung lên người Trần Gia Hỉ, bọn họ tận mắt nhìn thấy, sau khi Trần Gia Hỉ nuốt đan dược thì thân hình chấn động một cái, một màn làm người ta hoảng sợ liền xuất hiện.

Tóc của y nhanh chóng thay đổi, trong nháy mắt thì từ màu đen chuyển thành trắng, mà da trên thân lại càng như khô quắt hơn, giống như mất đi tất cả sức sống. Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi đã già đi mấy trăm năm.

Nguyên bản có bộ dạng trung niên, nay lại trực tiếp già nua như là lão già mới từ trong mộ bò ra. Khuôn mặt tràn ngập nếp nhăn, hơi thở tang thương, thậm chí tu vi Trúc Cơ hậu kỳ cũng vì thân hình già cả mà nhanh chóng tiêu tán.

Tất cả quá trình chỉ khoảng hơn mười hơi thở, cho đến khi Trần Gia Hỉ hoàn toàn thay đổi bộ dáng, trở thành lão già suy yếu, tu vi của y hoàn toàn tiêu tán, nhưng tuy vậy, thân thể tràn ngập tử khí của y lại chậm rãi xuất hiện sinh cơ.

Trong chớp mắt, y mờ mịt mở mắt, vừa mở mắt, yết hầu y cựa quậy, nhanh chóng phun ra lượng lớn máu tươi. Trong máu này còn có một viên đan dược đã tiêu tán hơn phân nửa, chỉ còn lớn bằng móng tay.

Đan dược này không phải Mạnh Hạo luyện chế, mà là độc đan được cho là Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan kia!

Sau khi phun ra viên đan dược này, Mạnh Hạo vung tay áo, thu nó vào trong bình đan dược. Nhưng không đợi bình đan dược rơi vào túi trữ vật của hắn thì Tử La lão tổ đột ngột phất tay, bình đan dược trong tay Mạnh Hạo lập tức bay đi, bắn thẳng về phía Tử La lão tổ.

Mạnh Hạo cũng không để ý chút nào, mà chỉ nhìn Trần Gia Hỉ còn đang mờ mịt run rẩy ở kia.

- Tại ngay khi độc trên người ngươi bộc phát, ta đã giúp ngươi ngăn chặn độc đan hòa tan. Độc trên viên đan dược này không khó giải, chỉ là với tạo nghệ của Phương mỗ, trong thời gian ngắn không thể tìm được thảo dược phối hợp chế ra đan dược giải độc thích hợp.

- Cho nên, ta chỉ có thể dùng phương pháp đơn giản nhất, cũng là phương pháp trực tiếp nhất, kích phát sinh cơ của ngươi, toái diệt tu vi của ngươi, để bức độc tố này ra ngoài. Như vậy ngươi mới có thể sống lại, về phần tu vi của ngươi, sau khi tu dưỡng thì có thể chậm rãi khôi phục.

Trần Gia Hỉ trầm mặc, lúc này Lý Nhất Minh kia cũng nhanh chóng vọt tới, nâng y lên. Trần Gia Hỉ ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo, cười thảm một tiếng.

- Sơn Cửu đại sư từng nói, đan đấu như pháp, giết người nhất niệm, chuyện hôm nay… Trần mỗ phục rồi!

Y nói xong, ôm quyền cúi đầu, chỉ là thân hình run run kia, trong lúc cúi đầu, hai mắt che dấu oán độc đã lộ ra nội tâm của y.

Sau khi vái một cái, Lý Nhất Minh cáo từ ba người Tử La lão tổ. Bọn họ đã không thể tiếp tục lưu lại nơi này, vì vậy y vội vàng mang Trần Gia Hỉ vọt lên trời cao, nhanh chóng bay đi.

Tất cả tu sĩ Thanh La Tông đều đứng dậy đưa tiễn, nhìn thân ảnh Trần Gia Hỉ rời đi, với lịch duyệt của Mạnh Hạo thì sao có thể không nhìn ra sự oán độc của đối phương.

Vốn Mạnh Hạo tự thấy chiếm tiện nghi lớn như thế, chuẩn bị giúp đối phương khôi phục tu vi. Nhưng bây giờ, Mạnh Hạo đã quyết định không làm nữa, trong lòng hắn, từ khi mang lên thân phận Phương Mộc này, hắn đã sớm học được phải lạnh lùng với địch nhân.

Mạnh Hạo quay đầu nhìn về phía Tử La lão tổ, lúc này lão cầm đan dược mà Trần Gia Hỉ phun ra, lộ vẻ trầm tư.

- Tử La tiền bối, viên đan dược này là Phương mỗ đánh cuộc mà đạt được, nếu ngài muốn, không biết dùng thứ gì để đổi?

Mạnh Hạo cười, khách khí nói.

Tử La lão tổ cười ha hả, ngẩng đầu nhìn Mạnh Hạo. Lão vung tay, đan dược cùng bình đan dược bay thẳng về phía Mạnh Hạo. Lão vừa mới dùng thần thức dò xét viên đan dược này một phen, dù không hiểu đan đạo, nhưng lão cũng là tu sĩ Nguyên Anh, tuổi thọ rất dài, ít nhiều cũng hiểu được vài phần. Nhất là với đan dược thượng cổ, lão cũng đã từng cố ý tìm hiểu.

Nhưng mà vô luận thế nào, lão đều không thể nhìn ra đan dược này có chỗ nào đặc biệt, ngược lại, khi cầm trong tay thì từng đợt hôi tanh phun vào mặt. Thậm chí lão cũng dùng thần thức trao đổi cùng hai người lão già mặt đỏ bên cạnh, cuối cùng mới xác định đan dược này là độc đan.

Đến lúc Mạnh Hạo mở miệng, lão liền trực tiếp trả đan dược lại cho Mạnh Hạo. Hôm nay Mạnh Hạo đã dùng đủ loại hành động, có liên quan rất lớn, khiến cho người Thanh La Tông, dù là mấy người Tử La lão tổ cũng đã thay đổi cách nhìn đối với Mạnh Hạo. Tuy lúc trước hắn không được coi trọng, nhưng đến bây giờ, bọn họ sao có thể không nhận ra, Phương Mộc này… vượt xa Chu Đức Khôn nhiều lắm.

Nhất là hành động tàn nhẫn cuối cùng kia, làm cho Tử La lão tổ càng thêm coi trọng Mạnh Hạo hơn.

Mạnh Hạo cười cười nhận lấy, giống như không thèm quan tâm mà ném vào túi trữ vật.

Lần giảng đan thứ nhất này đến đây liền kết thúc, Mạnh Hạo cự tuyệt lời mời của Chu Đức Khôn, không tham gia yến hội của Thanh La Tông. Hắn mang theo vẻ mặt mệt mỏi, về Thanh Nghênh phong.

Trong lầu, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, khôi phục tinh lực, thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến khi ánh trăng buông xuống, Mạnh Hạo bỗng nhiên mở mắt, tay phải nâng lên, lò luyện đan cùng địa hỏa tinh đồng thời lộ ra, hắn cũng phóng ra phòng hộ che dấu của lệnh bài chủ lô.

Mang theo vẻ kích động không thể che dấu trong ánh mắt, hắn đưa tay vỗ lên túi trữ vật, lấy ra bình đan dược kia. Sau khi đổ ra viên độc đan, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, lại lấy từ trong túi trữ vật ra cái hộp ngọc lúc trước đã chứa viên đan dược này!

Đan dược này, đích thực là một trong ba đan dược thượng cổ - Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan!

Chỉ là viên đan dược này chỉ là bán thành phẩm, cho nên, theo năm tháng mà dược hiệu tiêu tán, nhưng cũng không biến mất!

Tại thời kỳ thượng cổ, cũng không phải là dùng lửa để luyện đan, cần đến thì đều là lực lượng thiên địa, như hộp ngọc này, chính là một bước cuối cùng của quá trình luyện đan. Sau khi phong ấn, có thể chậm rãi làm cho dan được trở nên hoàn chỉnh.

Việc này rất bình thường, những đan dược thượng cổ được phát hiện cho tới nay, phần lớn đều là như vậy. Nhưng vì năm tháng quá dài, khiến cho tất cả đan dược thượng cổ, theo thời gian trôi qua, gần như là bị phong hóa mà trở thành phế phẩm. Nhưng, tuy nói là phế phẩm, trong đó vẫn còn có dược hiệu nhất định.

Mạnh Hạo không biết Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan này được bảo tồn thế nào, nhưng nó lại không bị năm tháng phong hóa, chẳng những có được dược hiệu đầy đủ, hơn nữa, càng không biết tại sao mà trong đan dược này còn tồn tại Tuế Nguyệt chi lực.

Nếu không phải Mạnh Hạo nắm giữ Tuế Nguyệt chi luyện, càng có hiểu biết đối với Tử Ý Quyết, thậm chí còn tự mình luyện một chút Xuân Thu mộc. Vậy thì hắn khó mà phát hiện được sự đặc biệt của viên đan dược này, ba thứ kia, thiếu một thứ cũng không được, không thể nhìn ra manh mối.

Dù sao, năm tháng có thể nhìn ra, có thể chạm đến, nhưng cũng đồng dạng không cách nào nhìn đến, không thể chạm được. Sau khi đan dược thượng cổ bị phong hóa, nhìn như tang thương, nhưng trên thực tế chỉ là trôi qua trong năm tháng mà thôi. Nhưng viên đan dược này lại không phải như vậy, mà nó lại hấp thu năm tháng vào trong đan dược, khiến cho lực Tuế Nguyệt hư vô mờ mịt này lại tồn tại trong đan dược. Trở thành một kiện… Tuế Nguyệt chi bảo!

Như vậy, một khi nuốt viên đan dược này, lập tức liền bị lực Tuế Nguyệt trong đó làm cho huyết mạch nghịch chuyển, đảo loạn kinh mạch. Tiếp đó là thân thể lập tức rủ mục tang thương. Nếu có thể gắng gượng vượt qua cửa ải này, chờ đợi đan dược này hòa tan, thì lúc đó Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan mới bùng nổ!

Trần Gia Hỉ, chính là như vậy!

Viên đan dược mà Mạnh Hạo luyện chế kia chỉ là lừa dối mà thôi. Trên thực tế, tác dụng chân chính, làm ô uế Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan trong cơ thể Trần Gia Hỉ!

Mục đích chính là lừa gạt đám người Tử La lão tổ, không để bọn họ nhìn ra manh mối gì, mà ra tay cướp đoạt.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, trước tiên lấy ra một giọt máu tươi trong lò đan, đổ vào trong một cái bình ngọc. Sau đó, hắn lại bỏ viên Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan vào lò đan, tẩy luyện đi dơ bẩn ngoài mặt đan dược. Cuối cùng, hắn lại cẩn thận đặt viên đan dược này vào trong hộp ngọc nguyên bản kia, cầm trong tay quan sát một phen.

- Viên đan dược này, đối với ta mà nói, trân quý không phải là dược hiệu, mà là làm thế nào để ẩn chứa lực Tuế Nguyệt. Mặt khác, lực Tuế Nguyệt ẩn chứa trong nó cũng là ví dụ để ta quan sát luyện chế Tuế Nguyệt chi bảo!

- Có viên đan dược này, ta có thể nắm chắc thêm mấy phần luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo!

Mạnh Hạo kích động thì thào, hắn có thể tưởng tượng ra, một khi mình luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo, uy lực của nó nhất định kinh người. Một màn kia, giống như Trần Gia Hỉ!

- Về phần Trần Gia Hỉ… Tiếc là y không nói đạt được đan dược này như thế nào… Nhưng, sẽ rất nhanh, ta cũng có thể biết được!

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, tay phải xuất ra một cái bình ngọc, trong đó có một giọt máu tươi của Trần Gia Hỉ!

- Chỉ cần Huyết Thân của ta đạt tới tiểu thành, lấy lực Huyết Thân dung hợp máu này, có thể nhìn ra được một ít trí nhớ của người này!

Mạnh Hạo phấn chấn nghĩ. Về chuyện Trần Gia Hỉ, y đánh cuộc cùng Mạnh Hạo, hơn nữa tu vi không phải là không thể khôi phục, lại còn ở trong Thanh La Tông, Mạnh Hạo luôn hành động đường đường chính chính, có lẽ không tạo ra phong ba quá lớn.

Thời gian thoáng cái đã đi qua mấy ngày, người Đan Giới nhất mạch rời đi, khiến cho lần lịch lãm Thanh La Tông này chỉ còn Mạnh Hạo cùng Chu Đức Khôn!

Sau lần đó, Tử La lão tổ của Thanh La Tông tự mình mời, hi vọng Mạnh Hạo ra sức luyện một lò Hồn Đan cho Thanh La Tông. Đan dược này có thể bồi bổ tâm hồn, Mạnh Hạo trầm ngâm một lúc mới lắc đầu khéo léo từ chối. Hắn không muốn tiếp xúc nhiều cùng Thanh La Tông, Chu Đức Không thì càng vui với việc này, mấy ngày ở Thanh La Tông này, giảng đan không ít, rất là thoải mái.

Mạnh Hạo thì thường xuyên dùng danh nghĩa tham quan Thanh La Tông mà đi rất nhiều nơi, cũng bái phỏng nhiều đệ tử hạch tâm, âm thầm tìm hiểu tung tích của Hứa sư tỷ.

Nhưng qua năm ngày, Mạnh Hạo cũng không nhìn thấy thân ảnh của Hứa sư tỷ, điều này làm cho hắn thầm lo lắng. Sự quỷ dị của Thanh La Tông, một màn kia của Chu Kiệt, Mạnh Hạo vẫn nhớ rõ ràng.

Cho đến hoàng hôn một ngày, Mạnh Hạo cau mày chậm rãi đi bên chân núi, tự mình tìm kiếm. Đột nhiên hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy trên sườn núi không xa, một thân ảnh áo xanh đang đứng trên thạch đài nhô ra. Người này đứng trong gió, áo quần phấp phới, tóc đen phiêu diêu, lộ ra gương mặt làm cho Mạnh Hạo vừa nhìn liền chấn động tâm thần.

Đó là một nữ tử xinh đẹp, lạnh nhạt trong sáng…

Đúng là ‘chúng lý tầm tha thiên bách độ, mạch nhiên hồi thủ, tha tại phong trung phiêu diêu xử’!

Lúc này, vẻ mặt nàng mờ mịt, đứng trên mõm đá, như muốn theo gió mà đi.

Nàng là… Hứa Thanh!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.