Chương 261
Trốn, đó không phải là lựa chọn đầu tiên.
Mà cho dù là có trốn, cũng phải làm cho đối phương phải trả giá thật nhiều.
Tính cách của Mạnh Hạo chính là như vậy, như lúc này đây rõ ràng là đang nhìn thấy xa xa có tu sĩ Kết Đan đang đại chiến, nhưng lựa chọn của hắn vẫn là… Giết.
Gần như chỉ trong một cái chớp mắt, khi những người mặc áo đen kia đã tới gần, vẻ mặt Mạnh Hạo lộ ra một chút hàn ý, tay phải hắn nâng lên vung mạnh về phía trước, ở dưới cái vung lên này không hề có thuật pháp xuất hiện, chỉ có một cơn gió nhẹ thổi qua.
Nhưng làn gió này cũng làm cho hơn mười người áo đen đang vọt tới kia bị nhấc bổng lên, ở giữa không trung bọn họ chạm vào một nơi hình thành một cỗ lực đối lưu, cỗ lực tự nhiên này xuất hiện ở ngay một cái chớp mắt. Cùng lúc đó thi thể của hai người tu sĩ bị hai thanh kiếm gỗ của Mạnh Hạo xuyên thấu trán lúc trước, trong nháy mặt lại bành trướng ra một cách kỳ lạ.
Tốc độ bành trướng này là cực nhanh, cũng chỉ là trong chớp mắt liền có tiếng động nổ vang, tiếng nổ kinh thiên động địa quanh quẩn.
Rầm rầm!
Theo thanh âm xuất hiện, hai cỗ thi thể kia đồng thời nổ bung hủy diệt, máu tươi của bọn họ đã trở thành màu đen, mang theo một luồng khí tanh hôi, theo tiếng nổ bung, máu tươi văng ra khắp nơi.
Hơn nữa tại trong chớp mắt khi máu tươi văng ra, trong khoảnh khắc có tiếng kêu thê lương truyền ra, bảy tám người mặc áo màu đen ở gần thi thể nổ bung nhất, trên người bọn họ lây dính nhiều chất màu đen, tiếng kêu thảm thiết kia chính là từ trong miệng bọn họ truyền ra.
Máu tươi này ẩn chứa kịch độc.
Mạnh Hạo thân là chủ lô đan sư, lại dốc lòng nghiên cứu độc dược, hai thanh kiếm gỗ kia sớm đã được hắn tiêm nhiễm điều phối chất độc vào trong khi ở Tử Vận Tông.
Loại độc này ngấm vào máu, hấp thu tử khí chuyển hóa thành độc hơn, gặp dòng khí đụng vào sẽ sôi trào, khiến cho thi thể hủy diệt.
Cảnh tượng này xuất hiện làm cho những người mặc áo màu đen khác tâm thần chấn động, nhưng ngay sau đó mặt đất khẽ rung lên, một bụi dây leo thế nhưng lại xé rách mặt đất mà mọc lên. Bụi dây tím đen gào thét mọc lên, bụi dây lay động phân ra hơn mười cành, nhằm về phía mọi người.
Những điều này đều là phát sinh trong nháy mắt, giờ phút này tiếng kêu thảm thiết vẫn quanh quẩn, mặt đất đã trở thành một mảnh giết chóc loạn xạ. Trong mắt Mạnh Hạo sát cơ tràn ngập, tại đây thân mình trong một cái chớp mắt liền tiến về phía trước một bước.
Ngón cái tay phải vạch một đường trên ngón trỏ, máu tươi tràn ra, Huyết Chỉ thật lâu thật lâu chưa từng xuất hiện, một lần nữa giáng lâm xuống Nam Vực. Trong cơ thể Mạnh Hạo, sáu tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài phát ra những mũi nhọn màu tím, trong khi nó ầm ầm vận chuyển, thì tòa Đạo Đài thứ bảy của hắn cũng đã dần dần mở ra tới hơn tám phần.
Lực Trúc Cơ vô địch, trong khoảnh khắc ở trên người Mạnh Hạo tản ra. Một cỗ nghiền ép điên cuồng buông xuống tám phương. Những người áo đen này cho dù là Trúc Cơ viên mãn, nhưng ở trong một cái chớp mắt này, Đạo Đài của bọn họ run lên, tinh thần của bọn họ hoảng sợ, sắc mặt bọn họ bỗng nhiên đại biến, sự khủng bố của Mạnh Hạo đã vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
Vô luận như thế nào bọn họ cũng không thể ngờ được, một người xa lạ trong lúc vô ý xâm nhập vào ván cục mà bọn họ thiết lập, nhìn thì như một thư sinh yếu đuối, nhưng trên thực tế thì lại là một sát thẩn.
Đã năm năm Mạnh Hạo không ra tay, đã ra tay là phải giết người, ngón trỏ của hắn như tia chớp dừng ở trên mặt nạ của một người áo đen, trực tiếp xuyên thấu một điểm ở trên trán. Lực lượng Hoàn Mỹ Trúc Cơ bùng nổ, hóa thành một cỗ lực khủng bố phá hủy tất cả, dũng mãnh xâm nhập vào trong cơ thể người áo đen kia, trực tiếp hủy diệt Đạo Đài thức hải, phá hủy ý chí, khí tuyệt bỏ mình.
Trảo giơ lên trước mặt thi thể người mặc áo màu đen, khuôn mặt Mạnh Hạo lạnh như băng, vẫn như trước bước đi từng bước. Trong khoảnh khắc hắn xuất hiện trước mặt một người áo đen khác, hắn ném thi thể về phía trước nhấn một cái, một tiếng nổ vang truyền ra, thi thể hủy diệt, máu đen khuếch tán, khiến cho người mặc áo đen kia sắc mặt biến hóa nhưng cũng không thể né tránh kịp nữa, máu đen trong nháy mắt đã bao phủ gã, chỉ để lại tiếng kêu thảm thiết thê lương. Tiếng kêu thảm thiết thê lương còn đang quanh quẩn vang vọng tám phương, thì Mạnh Hạo đã đi đến một người mặc áo đen khác.
Mạnh Hạo giống như một thân ảnh hư vô quỷ mị tới gần, người mặc áo bào màu đen trước mặt hắn, vẻ mặt dưới chiếc mặt nạ đại biến, không chút do dự tự cắn chót lưỡi phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi này hóa thành huyết vụ, triển khai bí pháp bao phủ toàn thân, ý đồ ngăn cản Mạnh Hạo một lát, bởi vì ở bốn phía Mạnh Hạo, giờ phút này còn có ba người mặc áo đen đang mang theo pháp bảo mà đến.
Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tiếng hừ lạnh này lập tức như một tiếng sấm sét nổ vang ở trên đầu bốn người, khiến cho cước bộ ba người đang vọt tới dừng lại một chút, khiến cho người áo đen đang được bao bọc bởi đám huyết vụ kia đầu óc ong ong.
Ở trong một cái chớp mắt này Mạnh Hạo tới gần, đầu gối đùi phải của hắn nâng lên, hung hăng đánh vào trên đám huyết vụ, đám huyết vụ này trực tiếp tan ra hủy diệt. Đầu gối của hắn xuyên thấu, theo thân thể nhảy lên trực tiếp đánh vào ngực của người mặc áo đen kia, tiếng xương vỡ răng rắc truyền ra, lúc đó tay phải của Mạnh Hạo đã nắm vào trên cổ người mặc áo màu đen kia, ngắt một cái.
Khi xoay người hắn há mồm thở nhẹ, lôi vụ mù ầm ầm khuếch tán ra xung quanh, tiếng kêu thảm thiết truyền ra. Sau một vài hơi thở, khi Mạnh Hạo từ trong đám lôi vụ đi ra, ba người vây công hắn đã trở thành thi thể, hai mắt mở to hoảng sợ, dường như bọn họ cho đến lúc chết cũng đều không rõ, vì sao, sát khí của đan sư này so với bọn họ lại còn cường liệt hơn.
Hai mươi bày người mặc áo đen trong một thời gian thật ngắn chỉ còn lại có mười một người. Mười một người này một đám tâm thần khiếp sợ, giờ phút này vội vàng lui về phía sau, giống như trước mặt bọn họ không phải là một mình tu sĩ Mạnh Hạo, mà là thiên quân vạn mã.
Mạnh Hạo tóc không gió mà bay, chung quanh hắn hơn mười sợi đằng điều lay động vô cùng quỷ dị. Hắn đứng ở nơi đó, trong đan hương phát ra có ẩn chứa hương vị của máu, dung nhan lạnh như băng, mang theo hai mắt cay nghiệt lạnh lùng, tại trong một cái chớp mắt này, lay động tâm thần tất cả bọn người áo đen.
- Ngươi là ai?
Trong đám người mặc áo màu đen có người run giọng mở miệng, hỏi ra câu hỏi vốn là Mạnh Hạo nên hỏi.
Mạnh Hạo không nói gì, quần áo của hắn giờ phút này phiêu động, đó là bởi vì gió đang thổi tới. Giờ phút này gió là từ phương bắc gào thét thổi qua, dường như muốn thổi đi huyết tinh ở nơi đây, gần như trong một cái chớp mắt tại đây, khi gió bắc thổi tới, tay phải Mạnh Hạo nâng lên, ở trong lòng bàn tay của hắn xuất hiện một mảng bột phấn màu đỏ.
Những thứ bột phấn này theo gió bay lên, khi nó tứ tán ra thì những người áo đen kia sắc mặt đại biến, bọn họ đều nghĩ tới kịch độc ở trước tiên.
Không hề chần chờ, mười một người áo đen nhất tề lui về phía sau, nhưng ngay trong khoảnh khắc bọn họ lui về phía sau, tay phải Mạnh Hạo bấm vào niệm thần chú chỉ về phía trước, một quả cầu lửa nho nhỏ bay ra, khi rơi vào trong hư không thì màu sắc của quả cầu lửa này trong nháy mắt trở thành màu xanh lục, hơn nữa trong nháy mắt màu sắc thay đổi quả cầu lửa này ầm ầm khuếch tán.
Hư vô thiêu đốt toàn bộ tám phương, nhưng ở ngay tại đây trong nhảy mắt lại bốc lên một biển lửa ngập trời, ngọn lửa này có màu xanh nước biển kinh người, sức nóng trong đó lại càng khó có thể hình dung được, theo gió bành chướng ra trong đó bột phấn dường như đã trở thành nguồn dẫn động những quả cầu lửa này trở thành biển lửa.
Trong nháy mắt, trước mắt Mạnh Hạo trong phạm vi ngàn trượng là một biển lửa ngập trời, ngay cả sơn cốc bốn phía giống như cũng không có cách nào thừa nhận một độ nóng cao như vậy, đang xuất hiện tan chảy vỡ vụn.
Mười một người áo đen kia dù tốc độ có nhanh đi nữa, nhưng cũng không có cách nào nhanh hơn để vượt qua tấm biển lửa giống như lửa của quỷ này đang cắn nuốt.
Cũng chính lúc này, ở phía xa xa một tiếng nổ vang quanh quẩn, tu sĩ thanh diện chém một kiếm kinh thiên tới phía tu sĩ Kim Hàn Tông đang đối đầu với gã, khi xoay người thì sắc mặt gã trở thành âm trầm, nhìn về phía biển lửa, nơi thân ảnh Mạnh Hạo như ẩn như hiện.
Cách một cái biển lửa, Mạnh Hạo cũng nhìn tu sĩ thanh diện kia, tu sĩ này cũng đang ngóng nhìn Mạnh Hạo, giữa hai người là biển lửa ngập trời, bốn phía đều có những người áo đen, trước khi chết tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.
- Bằng chừng ấy tuổi mà là chủ lô của Đan Đông nhất mạch, duy chỉ có một người… Ngươi là Phương Mộc.
Tu sĩ thanh diện nhìn thoáng qua Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng nói, giọng nói khàn khàn có chút mơ hồ, nhưng nghe thấy thì thấy lạnh cả người.
- Tu sĩ có sát khí như thế ở trong người, toàn bộ Nam Vực chỉ có Mặc Thổ.
Mạnh Hạo thản nhiên cất tiếng nói, trên thực tế vừa mới rồi khi lần đầu tiên nhìn thấy những người mặc áo màu đen kia, Mạnh Hạo đã cảm thấy có chút quen thuộc. Loại cảm giác quen thuộc này đến từ cái vị tu sĩ đến từ Mặc Thổ trong phúc địa Thanh La Tông năm đó đã cho Mạnh Hạo biết tác dụng của Lôi Đình diệp.
Nội tâm tu sĩ thanh diện Mạnh Hạo nhìn không đến, nhưng cách biển lửa, hắn nhìn thấy tu sĩ thanh diện này như thong thả bước ra từng bước, nhưng trên thực tể tốc độ lại cực nhanh, chỉ trong một cái chớp mắt như đã muốn xuyên qua biển lửa, nhấc lên làn gió tái khởi bốn phía, dường như mở ra một con đường từ trong biển lửa ngùn ngụt.
Gần như trong khoảnh khắc khi tu sĩ thanh diện này vọt tới, áo bào chủ lô trên người Mạnh Hạo chớp động, trong chớp mắt khi đối phương xuyên qua biển lửa xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo, thân thể Mạnh Hạo đã nhanh chóng hóa thành tàn ảnh.
Tu sĩ thanh diện này không biết từ lúc nào đã triển khai phi kiếm xuyên thấu theo tàn ảnh của Mạnh Hạo.
- Phương Mộc, là đan sư mấy năm nay tương đối được chú ý, quật khởi ở Đan Đông nhất mạch của Tử Vận Tông, hơn nữa lại làm cho đan đạo trong Thanh La Tông cùng Đan Giới nhất mạch tranh giành, nổi danh bát phương…
Tu sĩ thanh diện thản nhiên mở miệng, có vẻ như không nóng này truy kích, nhưng trong khi nói tay phải gã nâng lên trước mặt bấm tay niệm thần chú.
- Ngươi là vị đan sư thứ chín trên danh sách, nếu ngươi đã bị Dương mỗ gặp được, ngươi trốn không thoát đâu.
Hai mắt tu sĩ thanh diện chợt lóe lên, lời vừa nói xong, thì ấn quyết ngón trỏ tạm dừng trong khoảnh khắc.
- Thì ra là phương hướng này.
Thân mình tu sĩ thanh diện bỗng nhiên lóe lên một cái, cả người giống như sấm sét gào thét mà đi, tốc độ vượt qua Trúc Cơ rất nhiều, căn bản vốn không phải là cùng một cấp bậc. Càng kinh người hơn là đan khí của bản thân mỗi tu sĩ Kết Đan, đều bởi vì công pháp bất đồng mà ngưng tụ ra đan khí màu sắc cũng bất đồng, khiến cho đan khí cũng vì thể mà có biến đổi, có mạnh có yếu.
Nhưng dù là đan khí yếu nhất cũng đủ để nghiền ép Trúc Cơ viên mãn, cho dù là nhiều người Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng khi đối mặt với tu sĩ Kết Đan cũng không có một chút lực hoàn thủ nào.
Đan khí khiến cho thuật pháp của tu sĩ Kết Đan thuộc về thuật pháp ở tầng cao nhất, sau khi tới Nguyên Anh, thuật pháp triển khai ra đã là nửa bước thần thông.
Giờ phút này trên người tu sĩ thanh diện kia đan khí có màu vàng nhạt, điều này biểu hiện gã kết là Chanh Đan, vả lại cũng chỉ là Kết Đan sơ kỳ. Giờ phút này đan khí khuếch tán ra lại còn ẩn ẩn màu vàng nhạt, tại đây bên trong màu vàng nhạt, hiển lộ ra hình ảnh chim đại bàng mờ mờ.
Đan khí thiên biến vạn hóa tùy theo tâm niệm của tu sĩ mà động, giống như chim đại bàng này, chính là giờ phút này đầu óc tu sĩ thanh diện hiện lên, tùy theo sau khi biến ảo khiến cho tốc độ kia tăng mạnh.
Cũng bởi vì đặc tính này, nó mới khiến cho thuật pháp của tu sĩ Kết Đan có thể phát huy ra trình độ uy lực tối đa.
Cũng chỉ là trong thời gian hơn mười hơi thở, ở giữa không trung đang bay nhanh đi xa, sắc mặt của Mạnh Hạo trầm xuống, hắn đã nhận ra phía sau có một cỗ hơi thở cường đại đang gào thét mà đến.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Mạnh Hạo đối mặt với tu sĩ Kết Đan, từ trong đáy lòng của hắn càng không có gì kinh sợ gì. Năm đó ở Triệu Quốc hắn đã giết chết mấy người tu sĩ Kết Đan.
Gần như trong chớp mắt khi nhận thấy tu sĩ Kết Đan này đến gần, áo bào chủ lô của Mạnh Hạo lại một lần nữa chớp lên một cái, thân thể hắn trong nháy mắt lại biến thành tàn ảnh, khi xuất hiện trở lại thì hắn đã ở ngoài tám mươi dặm.
Vừa hiện thân, Mạnh Hạo không hề chần chờ đi thẳng về phía trước, trong lòng bàn tay của hắn đã sớm lấy ra Như Ý ấn. Năm năm chưa dùng qua, giờ phút này Như Ý ấn đang lòe lòe sáng lên, khoảng cách tới thời gian mở ra đang từ từ giảm bớt.
- Nay tòa Đạo Đài thứ bảy của ta sắp mở ra, đáng tiếc chỉ là như vậy vẫn còn không phải là đối thủ của tu sĩ Kết Đan. Chẳng qua hiện nay linh thạch của ta cũng đủ, dược thảo cũng đủ, đan dược cũng đủ…
- Lúc này đây nhất định phải một tiếng trống làm cho tinh thần hăng hái thêm, đánh sâu vào Trúc Cơ viên mãn.
Trong ánh mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ quyết đoán, năm năm chỉ tu đan đạo, giờ phút này sắp hậu tích bạc phát.






