Ngã Dục Phong Thiên

Chương 394: Xuất Quan

Chương 265

Hồi lâu, khí tức sắc bén trên người Mạnh Hạo mới chậm rãi tiêu tán, cho đến khi hoàn toàn biến mất thì hắn mở mắt ra. Hai mắt hắn nhìn như bình thường, nhưng ẩn sâu trong đó như có thâm thúy đủ chấn nhiếp người khác, như là mặt hồ sâu thẳm, như là trời cao vời vợi.

Mạnh Hạo thở ra một hơi dài, lúc này, trong cơ thể hắn có tám tòa Đạo Đài phát ra tử quang, nhất tề vận chuyển, khiến cho linh lực vượt xa lúc trước truyền khắp toàn thân hắn.

- Vẫn không đủ, tiếc là hiện nay nhiều nhất cũng chỉ có thể mở ra tòa Đạo Đài thứ tám, một tòa cuối cùng kia… vẫn còn kém một bước mấu chốt!

Mạnh Hạo trầm mặc, toà Đạo Đài thứ chín, không phải hắn không đủ đan dược, mà hắn có một loại cảm giác kỳ dị, tòa Đạo Đài cuối cùng này không quan hệ tới đan dược.

Đây giống như một cái bình cảnh, cần một cơ hội một khi cơ hội đến rồi thì hắn không cần bất kỳ đan dược, chỉ cần dựa vào lực lượng của tám tòa Đạo Đài trong cơ thể hắn là đủ để mở ra tòa Đạo Đài thứ chín, đủ làm cho tu vi của hắn trực tiếp thành Trúc Cơ viên mãn.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài động phủ. Bên ngoài kia vẫn còn mưa tí tách, từng hạt rơi trên mặt đất, làm cho không gian trở nên mông lung, cảm giác ẩm ướt tràn ngập bốn phía.

Lần bế quan này rất dài, Mạnh Hạo không biết nửa năm này, bên ngoài kia đã xảy ra những chuyện gì, cũng không biết Chu Đức Khôn có thể tránh khỏi đuổi giết hay không!

Trong lúc trầm ngâm, Mạnh Hạo không tính ra ngoài, hai mắt lộ ra tinh quang, cúi đầu lấy Xuân Thu mộc trong túi trữ vật ra.

Bế quan tại nơi này nửa năm, Mạnh Hạo cũng không để ý tới ngồi lâu thêm một chút, hắn muốn là, mình không ra thì thôi, một khi đã bước ra, nếu gặp phải tu sĩ thanh diện kia, hắn phải thay đổi thất bại lần trước, dùng giết chóc để sửa lại.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hắn đưa tay cầm Xuân Thu mộc trong tay, nhất thời, trong tay hắn phóng ra quang mang chói mắt. Lực thôi hóa theo tu vi của Mạnh Hạo toàn lực vận chuyển, lấy lực lượng của tám tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài, điên cuồng triển khai.

Tử quang càng lúc càng mãnh liệt, sau khi Xuân Thu mộc trong tay Mạnh Hạo hấp thu toàn bộ tử quang, trên mặt dần xuất hiện cái mầm thứ hai. Cùng lúc đó, Mạnh Hạo đưa tay trái nâng lên, thay đổi ấn quyết, Tỏa Tuế Thuật từng chút một mà khắc lên trên Xuân Thu mộc.

- Tính cả lần thí nghiệm lần trước ở Thanh La Tông, lúc này trên Xuân Thu mộc đã có thể khóa được hai mươi năm tuế nguyệt.

Mạnh Hạo trầm ngâm tính toán, hắn lại lấy từ trong túi trữ vật ra hộp ngọc kia, lấy ra viên Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, cẩn thận nhìn, lại so sánh với Xuân Thu mộc.

- Năm tháng như độc, dùng này luyện độc bảo, hòa tan sinh cơ của người…

Mạnh Hạo nhớ lại một màn khi Trần Gia Hỉ nuốt Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, hắn ‘lại’ hít sâu một hơi, cầm Xuân Thu mộc, thôi hóa tuế nguyệt bên trong.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đảo mắt đã qua mười ngày, lúc này, Mạnh Hạo lộ vẻ ngưng trọng, màu của gốc Xuân Thu mộc trong tay hắn đã trở thành nửa màu xám rồi. Tuế nguyệt trên đó đã có tới năm mươi năm. Càng về sau, tu vi của Mạnh Hạo bỏ ra càng nhiều thì tốc độ thôi hóa càng lúc càng chậm.

Lúc này hắn đang tiến hành thôi hóa mười năm cuối của một giáp đầu, một khi thôi hóa chấm dứt thì Xuân Thu mộc đã hoàn toàn bất đồng so với lúc trước.

Lúc hoàng hôn, bên ngoài vẫn mưa tí tách, Mạnh Hạo vẫn tập trung toàn bộ tinh thần đắm chìm trong Xuân Thu mộc, không ngừng thôi hóa, nhưng lúc này, hắn đột nhiên biến sắc, Xuân Thu mộc trong tay chấn động mạnh, đột nhiên nó bắt đầu mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Dường như tuế nguyệt năm mươi năm trên đó, trong nháy mắt đã không thể khống chế, toàn bộ bị phóng ra ngoài. Mặc cho đoạn Xuân Thu mộc này có chỗ nào thần kỳ, thì lúc này đều mục nát, dần trở thành tro bụi, rơi vào trong tay Mạnh Hạo.

Sắc mặt Mạnh Hạo thật khó coi, hắn cúi đầu nhìn đống tro tàn, lại nhìn lên tay phải của mình. Lúc này cánh tay của hắn cũng bị già đi một chút, tuy nói không phải năm mươi năm, nhưng lần thất bại này cũng tạo ra phản phệ nhất định.

Mạnh Hạo trầm mặc, không để ý tới cánh tay mà chỉ nhíu mày trầm tư.

- Khó trách bảo vật này hiếm thấy ở thế gian, bởi vì luyện ra Tuế Nguyệt chi bảo này quá phức tạp, hơn nữa, chỉ cần thất bại một lần thì coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Dù là đến cuối cùng, bỏ ra cái giá thật lớn, nhưng chỉ cần sai lầm một chút thì tất cả đã thành hư ảo. Không những thế, mỗi lần thất bại đều còn phải thừa nhận tuế nguyệt phản phệ…

Mạnh Hạo đương nhiên cảm nhận được, lần phản phệ này đã làm sinh cơ trên cánh tay của hắn vô hình tiêu tán một chút.

- Nhưng mà, nếu nói ai có thể luyện chế ra vật này, vậy người đó… nhất định là ta…

Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra tinh quang, thì thào nói nhỏ. Hắn đưa tay vỗ lên túi trữ vật, lại lấy ra một đoạn Xuân Thu mộc, tiếp túc thôi hóa.

Thời gian trôi qua, đến đêm thì Xuân Thu mộc trong tay Mạnh Hạo đã ẩn chứa mười năm tuế nguyệt. Cho đến khi qua thêm mười ngày, Xuân Thu mộc trong tay hắn đã khóa được năm mươi năm tuế nguyệt ở bên trong.

Hắn hít sâu một hơi, nuốt mấy viên đan dược khôi phục tinh thần, sau một lúc lâu mới mở mắt ra.

Mạnh Hạo không lập tức tiếp túc thôi hóa mười năm còn lại của một giáp mà lấy ra gương đồng. Lại lấy từ trong Túi trữ vật ra đống tinh thạch còn dư lại sau khi phục chế đan dược. Hắn phục chế đoạn Xuân Thu mộc đã có năm mươi năm tuế nguyệt này ra một phần nữa.

Cũng may Xuân Thu mộc một giáp tuế nguyệt là một cái ranh giới, còn chưa vượt qua thì không phải là pháp khí, phục chế cũng không tốn quá nhiều tinh thạch. Nhưng Mạnh Hạo mơ hồ cảm thấy được, một khi khóa được một giáp tuế nguyệt thì muốn phục chế sẽ tổn hao cực lớn.

Một lát sau, bịch một tiếng, Mạnh Hạo lộ vẻ mặt khó coi, cánh tay của hắn càng thêm già cả. Sau khi Xuân Thu mộc lại thất bại thì linh thạch của Mạnh Hạo đã không còn thừa nhiều nữa, nhưng hắn cũng nhịn đau, gần như hao phí toàn bộ, hắn lại phục chế ra một đoạn, tiếp tục thôi hóa.

Lần thôi hóa này kéo dài liên tục hai ngày. Cho đến qua hai ngày, Xuân Thu mộc trong tay Mạnh Hạo đã hoàn toàn thành màu xám. Theo lạc ấn của Tỏa Tuế Thuật, trên Xuân Thu mộc này phát tán ra một cảm giác tang thương của năm tháng.

Xuân Thu mộc ẩn chứa một giáp tuế nguyệt, thành công xuất hiện!

Mạnh Hạo thở dồn dập, nhìn chằm chằm vào Xuân Thu mộc trong tay, hai mắt dần lộ ra tinh quang. Trên Xuân Thu mộc này, hắn cảm nhận được cảm giác năm tháng như Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, chỉ là yếu hơn rất nhiều, nhưng thật sự có.

- Tiếc là linh thạch không đủ, trong tương lai, bảo vật này nhất định cực kỳ tiêu hao linh thạch. Chỉ luyện chế ra Tuế Nguyệt chi bảo với một giáp tuế nguyệt, nếu uy lực có chút khả quan thì cũng đủ vui rồi!

Mạnh Hạo chớp mắt thầm nghĩ, nhìn Xuân Thu mộc trong tay, sau một lúc suy ngẫm, tay trái liên tục gọt.

Một lát sau, một cái kiếm gỗ đơn giản xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo. Kiếm gỗ này thoạt nhìn rất thô ráp, nhưng tại trong mắt Mạnh Hạo thì kiếm gỗ thô ráp này chính là kiện pháp bảo đầu tiên mà hắn tạo nên.

Mạnh Hạo cẩn thận nhìn kiếm gỗ tuế nguyệt trong tay, sau khi bỏ vào túi trữ vật, hắn lại lấy ra mấy bình ngọc, trong đó đều chứa đầy máu tươi. Đây là tam đại tổ huyết hắn thu hoạch được khi lấy danh nghĩa luyện đan trong Thanh La Tông.

- Thanh La Tông mười ba người luyện chế, có tất cả năm người có tam đại tổ huyết… lấy tam đại tổ huyết từ năm người này, có thể luyện Huyết Thân tiểu thành!

Mạnh Hạo nhớ lại truyền thừa của Huyết Tiên, miêu tả về Huyết Thân.

- Huyết Thân như ảnh, dung nhập vào trong thân, tồn tại như phân thân, sinh tử do một ý niệm của bản thân, có được hai ba thành tu vi của bản thân. Nếu có thể thăng cấp lên Huyết Linh thì có thể có tu vi bằng với toàn bộ tu vi của bản tôn. Mà cửu đại tổ huyết cuối cùng, luyện chế thành huyết thần, có thể phản tổ nghịch thiên!

Mạnh Hạo trầm mặc một lát, hai mắt lộ ra hàn mang, Huyết Tiên truyền thừa này cực kỳ độc ác, Mạnh Hạo đã từng rất do dự, nhưng sau khi bước vào tu chân giới nhiều năm, thông qua đan đạo, hắn càng có hiểu biết hơn về độc đạo.

- Cũng giống như độc, thuật pháp ba ngàn, đại đạo vô tận, một đường tiến tới, đều dựa vào một ý niệm của bản thân!

Mạnh Hạo vung tay, theo phương pháp của Huyết Tiên truyền thừa mà bắt đầu luyện chế huyết thần.

Phương pháp luyện chế này, lấy máu bản thân làm Linh, lấy tam đại tổ huyết làm phụ trợ, càng cần vật phẩm như tế thân, dựa theo như lời của Huyết Tiên truyền thừa, vật này rất quan trọng, có thể là thiên địa vạn vật, có thể là cọng cây ngọn cỏ, cũng có thể là một nắm đất, cục đá. Thậm chí, năm đó Huyết Tiên còn lấy da người là vật tế thân.

Vật này không hủy thì Huyết Thân bất diệt, hơn nữa độ dung hợp càng cao, tu vi mà Huyết Thân biểu hiện ra cũng càng cao hơn.

Mạnh Hạo trầm ngâm một lát, đối với vật tế thân này, hắn lựa chọn Bì Đống!

Lần lột da trước của Bì Đống đã để lại một lượng lớn phần thừa, tất cả đều bị Mạnh Hạo lấy đi. Lúc này, hắn lấy ra năm mảnh lớn bằng bàn tay, bắt đầu theo Huyết Tiên truyền thừa mà luyện hóa Huyết Thân.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ba tháng sau…

Cái miệng giếng ở Tây Bộ Nam Vực, từ một tháng phun một lần đã biến thành ba ngày phun một lần. Hơn nữa, theo thời gian trôi qua càng lúc càng giảm ngắn lại, hai ngày một lần, cho đến một ngày một lần… Cuối cùng thì vĩnh viễn phun trào!

Theo điển tịch được ghi lại trong các tông môn Nam Vực, miệng giếng phun trào sẽ kéo dài liên tục bảy ngày, sau đó mới hoàn toàn biến mất.

Theo thời gian rút ngắn, thiên kiêu các đại tông môn, đại gia tộc đều nắm chắc thời gian cảm ngộ, tranh thủ có thể ở thời điểm cuối cùng đạt được tạo hóa.

Cho đến một ngày, đạo tử Lý Thi Kỳ của Huyết Yêu Tông, ngồi bên miệng giếng cảm ngộ mà đột phá, bước vào Kết Đan, thứ miệng giếng phun ra chỉ có một mình nàng hấp thu, là linh khí không tiêu tan trong thiên địa, không thể bị đoạt lấy.

Mà sau nàng, đạo tử của Lý gia - Lý Đạo Nhất, sau khi thất bại trước Hứa Thanh cũng không bị xuống dốc, mà lại quật khởi, trở thành tu sĩ thứ ba bước vào Kết Đan của Nam Vực. Y cũng là người dựa vào linh khí mà cái giếng này phun ra, linh khí không thuộc về thiên địa này, cảm ngộ mà thành công đột phá.

Nam Vực oanh động!

Cũng chính lúc này, Mạnh Hạo từ trong bế quan rời khỏi động phủ. Một năm trôi qua, tóc hắn đã dài, mà cánh tay của hắn đã tràn ngập nếp nhăn, trên người đã không còn mặc trường bào chủ lô đan sư của Tử Vận Tông nữa, mà là một bộ trường bào màu xanh.

Tại trong màn mưa sáng sớm, Mạnh Hạo hóa thành một đạo cầu vồng, vọt về phía trời xa.

Hắn bình thản tự nhiên, nhưng trong mắt lại ẩn chứa tinh thần, thâm thúy không thể lường được.

Mặc dù tu vi của hắn vẫn là Trúc Cơ, nhưng bây giờ, chiến lực chân chính của hắn đã không thể dùng Trúc Cơ để cân nhắc, rốt cuộc là mạnh bao nhiêu…

Mạnh Hạo cũng muốn thử một chút!

Cho nên, hắn muốn chiến!

Lấy chiến để hiểu rõ thiên địa, lấy chiến để ngộ ra Đạo Đài thứ chín, lấy chiến… để kinh thiên hạ!

Cũng đi tìm một tia cơ hội đột phá tu vi…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.