Ngã Dục Phong Thiên

Chương 396: Tu Sĩ Mặc Thổ

Chương 267

Sau một lát, khi quầng sáng trên miệng giếng hoàn toàn biến mất thì tu sĩ bốn phía dần rời đi, Mạnh Hạo vẫn khoanh chân ngồi đó, nhìn trời cao, lâm vào trầm tư.

Lần quầng sáng của miệng giếng xuất hiện tiếp theo là hai ngày sau, Mạnh Hạo chờ lúc hoàng hôn, thân hình nhoáng lên, hắn rời khỏi nơi này.

Đạo tử, thiên kiêu của Vương gia, phàm là người chảy xuôi dòng máu của Vương gia thì đều tập trung tại Tây Bộ, ở trên một tòa núi cao, cách miệng giếng không xa.

Một đêm này, nhất định không bình tĩnh.

Lúc trăng sáng treo cao, bóng người Mạnh Hạo xuất hiện bên ngoài núi này, nhìn thoáng qua lá cờ của Vương gia phất phơ trong gió, hắn vụt tiến tới, lao thẳng lên đỉnh núi.

- Kẻ nào, dám xông vào chỗ của Vương gia!

- Nơi này có cắm cờ Vương gia ta, các hạ nhanh chóng dừng lại!

Từng tiếng quát lập tức vang lên, có bảy tám bóng người cấp tốc bay ra, bay về phía Mạnh Hạo. Người còn chưa tới, kiếm khí đã rít gào, hóa thành bảy tám đạo cầu vồng, ép thẳng về phía hắn.

Mạnh Hạo vẫn bình tĩnh, hắn vung tay phải, lực lượng tám tòa Đạo Đài nhất thời ầm ầm bộc phát. Nhìn thì giống như một cái phất tay, nhưng tu vi nghiền ép khuếch trương mà ra, tạo thành cuồng phong quét ngang.

Tiếng nổ chấn động quanh quẩn, bảy tám luồng kiếm quang kia lập tức vỡ vụn, mà những tên tu sĩ này đều biến sắc, đều phun ra máu tươi, thân hình lùi sau.

Vậy mà không thể ngăn cản được nửa bước tiến tới của Mạnh Hạo, tùy tiện để hắn lướt qua bên người, xông thẳng lên đỉnh núi. Nhưng vào lúc này, từ trên đỉnh núi có mấy chục đạo cầu vồng gào thét mà xuống. Mà sau hơn mười người này còn có gần trăm bóng người đồng loạt bay ra, tổ hợp rất rầm rộ, vọt thẳng về phía Mạnh Hạo.

- Dám xông vào chỗ của Vương gia, mặc kệ ngươi đến từ tông môn nào, hôm nay đều phải lưu lại đây!

- Lải nhải với kẻ này làm gì, giết đi!

Thấy những người này vọt tới, từng tia sáng đạo pháp cuốn đầy trời, dù là khoảng cách rất xa, nhưng tại trong đêm khuya này lộ ra mũi nhọn kinh thiên.

Mạnh Hạo bình tĩnh vung tay, sau khi đâm phá đầu ngón tay, lấy lực lượng tám tòa Đạo Đài thúc dục Huyết chỉ. Một chỉ vừa ra, thế giới như thành màu máu, giữa tiếng nổ vang chấn động thiên địa như trống rỗng xuất hiện một con Huyết Long. Nơi Huyết Long xông qua chính là đám tu sĩ Vương gia, làm cho tất cả đều biến sắc, khóe miệng tràn ra máu tươi, thân hình như không bị khống chế mà lùi ra sau.

Bọn họ vừa bị đẩy ra, lộ ra một con đường đi thẳng lên đỉnh núi. Tại trên con đường này, Huyết Long mở đường, Mạnh Hạo đi phía sau, chỉ qua hơn mười giây, từng tiếng nổ vàng không ngừng vang lên, Mạnh Hạo đã đạp lên đỉnh núi.

Sau hắn, đám thiêu kiêu Vương gia đều phun máu tươi, hoảng sợ nhìn kẻ đạp bước tiến lên, không ai có thể ngăn cản.

- Người không mặt áo xanh!

Từng tiếng hít sâu từ trong đám người Vương gia truyền ra. Giờ phút này, tộc nhân của Vương gia đã xuất hiện không ít hơn trăm người, tất cả đều ngưng mắt nhìn Mạnh Hạo.

Trước mặt Mạnh Hạo là một tu sĩ áo đen với vẻ mặt âm trầm, tu sĩ này nhìn khoảng ba mươi, hai mắt thâm thúy mà bén nhọn nhìn Mạnh Hạo. Y chính là đạo tử của Vương gia - Vương Lệ Hải.

Tu vi nửa bước Kết Đan, làm cho y đứng đó giống như ngọn núi này lại sinh ra thêm một đỉnh núi.

- Tại hạ tới đây, muốn cùng đạo tử Vương gia chiến một trận!

Mạnh Hạo đạm mạc nói, thanh âm quanh quẩn, như chém đinh chặt sắt.

- Ngươi muốn chiến, vậy thì chiến!

Vương Lệ Hải lộ ra tinh quang, thân hình vọt về trước một bước. Trong lúc tiến tới, y vung tay, trước mặt y liền xuất hiện một mảnh ảo ảnh, như có dòng ngân hà, hóa thành ba chỉ, từng chỉ đâm thẳng về phía Mạnh Hạo.

Chỉ thứ nhất, như chuyển hóa sinh cơ, tử vong tới gần. Chỉ thứ hai, như hoàng tuyền hiển thế, sát cơ ngập trời… Mà chỉ thứ ba, tịch diệt vô vi, như mặt đất mênh mông.

Ba chỉ này, chính là thuật pháp của Vương gia, Chu Tước Tam Chỉ!

Trong lòng Vương Lệ Hải biết người áo xanh trước mặt này sâu không lường được, vì vậy vừa ra tay y đã không có chút khinh thường nào, mà trực tiếp dùng thuật pháp mạnh nhất của y.

Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra hàn mang, cũng bước tới nửa bước, đồng thời nâng tay phải vung lên, dùng Huyết chỉ, một trong tam thuật Huyết Tiên, một chỉ đâm tới.

Tiếng nổ chấn động thiên địa, đánh mạnh khuếch tán ra xung quanh, trong thời gian ngắn như có gió giật quét qua, thân hình Mạnh Hạo hóa thành cầu vồng, đâm thẳng lên trời cao.

Trên đỉnh núi, mọi người đều đưa mắt nhìn về người Vương Lệ Hải còn đứng đó. Vương Lệ Hải vẫn bình thường như trước, chỉ ngẩng đầu nhìn về bóng người Mạnh Hạo đi xa, sau một lúc y mới phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo lùi sau vài bước, mà ngón tay phải của y cũng run rẩy, không thể co lại.

- Ta thua rồi!

Thanh âm thì thào của y truyền ra, lập tức làm cho người Vương gia đều như bị tiếng sấm nổ vang trong đầu.

Một đêm này, bại không chỉ có Vương Lệ Hải, còn có đạo tử Tống gia Tống Vân Thư, còn có đạo tử Kim Hàn Tông!

Trên thiên chu của Tống gia, lúc Mạnh Hạo vừa rời đi, Tống Vân Thư chống tay dựa vào tường, từng giọt máu tươi nhỏ xuống, sắc mặt tái nhợt. Gã gắt gao nhìn bóng lưng phía xa, sau hồn lâu mới thu hồi ánh mắt, trên mặt lộ vẻ không cam lòng.

Ngoài sơn cốc Kim Hàn Tông, tiếng nổ kinh thiên trước bình minh, chỉ kéo dài trong chớp mắt liền chấm dứt. Nhưng sau khi chấm dứt, đạo tử Kim Hàn Tông cũng lập tức bế quan, chỉ có ít người ngẫu nhiên nhìn thấy một trận chiến này mà lâm vào chấn động.

Thanh danh của Người không mặt áo xanh, qua ngày thứ hai liền như cơn lốc dữ cuốn ngang qua Tây Bộ Nam Vực, gần như không ai không biết, không ai không hiểu. Liên tiếp đánh bại thiên kiêu các tông, đạo tử Nhất Kiếm Tông - Bại, đạo tử Vương gia - Bại, đạo tử Tống gia - Bại, đạo tử Kim Hàn Tông, cũng bại!

Mấy ngày ngắn ngủi, Người không mặt áo xanh đã hoàn toàn quật khởi tại Tây Bộ Nam Vực!

Đã có người đặt người này ngang với những người đột phá tu vi như Chu Kiệt, Lý Thi Kỳ, Lý Đạo Nhất.

Rất nhiều người đều cho rằng, Người áo xanh thần bí này sẽ còn tiếp tục khiêu chiến đạo tử của các tông môn, cho đến khi khiêu chiến nhóm người Lý Thi Kỳ. Nhưng làm người ta cảm thấy kỳ dị lạ, người này lại im lặng biệt tích liên tục mấy ngày liền.

Lúc này, kẻ áo xanh thần bí có thanh danh hiển hách kia lại khoan chân ngồi bên ngoài miệng giếng, nhìn bóng người xuất hiện trong quầng sáng, lâm vào suy tư.

Mạnh Hạo cảm nhận được ‘khí’ trong bóng dáng trong quầng sáng kia, vì vậy mới có ba trận chiến đêm trước. Tiếc là những người này có chiến lực không cao, làm cho Mạnh Hạo không có được thu hoạch gì. Nếu hiểu được khí trong thể nội của bóng dáng kia, vậy thì tòa Đạo Đài thứ chín của hắn sẽ được mở ra.

Khí này là cái gì, Mạnh Hạo cũng không biết, nhưng hắn cảm nhận được, tại trong chớp mắt quầng sáng cuối cùng biến mất thì trong cơ thể của hắn dường như cũng có một luồng khí như vậy.

Luồng khí này, Mạnh Hạo dựa vào quan sát bóng dáng trong quầng sáng kia mà đưa tới kết luận, vận chuyển trong cơ thể một lần. Cho đến hoàng hôn hắn mới đứng dậy rời đi.

Liên tục hai ngày, Mạnh Hạo không tìm được đối thủ thích hợp, Lý Đạo Nhất cũng tốt, Chu Kiệt cũng thế, hoặc là cả Lý Thi Kỳ, cả ba đều giống như biến mất khỏi Nam Vực, Mạnh Hạo không thể tìm được.

Hắn chỉ có thể trở lại bên cạnh miệng giếng, nhìn quầng sáng xuất hiện lại lần nữa, sau hồi lâu hắn nhắm mắt, trong đầu hiện lên một đám thiên kiêu, đạo tử ở Tây Bộ này thua trong tay hắn.

Dần dần, trong đầu Mạnh Hạo, bóng người của đám thiên kiêu, đạo tử này trở nên rõ ràng hơn, đồng thời, Mạnh Hạo cảm nhận được, trên người bọn họ cũng có một luồng khí, có đậm, có nhạt, nhưng đều thật sự có.

Cho đến sáng ngày hôm sau, Mạnh Hạo mở mắt ra, nhìn mấy chục ngàn người bên miệng giếng, nhìn tất cả…

Mạnh Hạo cũng chậm rãi nhận ra, mấy chục ngàn người này, trong cơ thể rõ ràng có luồng khí thần bí kia.

Dường như là người xem qua quầng sáng của miệng giếng đều sẽ xuất hiện luồng khí thần bí này.

Mạnh Hạo trầm mặt nhíu mày, cho đến khi quầng sáng kia hoàn toàn tiêu tán, Mạnh Hạo đã hạ một quyết tâm, hắn đứng dậy rời đi.

Từ nay về sau, liên tục nửa tháng, toàn bộ Tây Bộ Nam Vực, thanh danh của người áo xanh không ngừng tăng lên, truyền khắp bát phương, cơ hồ làm người ta biến sắc. Bởi vì người áo xanh này như là điên, chỉ cần gặp phải tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, mặc kệ người đó là ai, mặc kệ là đến từ tông môn nào, hắn đều ra tay.

Tuy nói từ đầu tới cuối đều không có người tử vong, nhưng cũng không có kẻ nào có thể trụ được tới chiêu thứ hai… tất cả đều bị thương đại bại.

Tất cả thiên kiêu của Nhất Kiếm Tông tới nơi này đều bị bại, nhóm thiên kiêu Kim Hàn Tông, chỉ cần thấy người áo xanh thì đều biến sắc. Vương gia cũng thế, Lý gia cũng vậy, còn có Tống gia… chỉ cần là người có mặt tại Tây Bộ, trong nửa tháng này, tất cả đều đại bại dưới tay người áo xanh.

Toàn bộ Tây Bộ Nam Vực, giống như cuốn lên một cơn lốc lớn màu xanh, quét ngang bát phương.

Cho đến nửa tháng sau, khi quầng sáng trên miệng giếng kia đã đến giai đoạn cuối cùng, bắt đầu kéo dài không tiêu tán. Dựa theo điển tịch ghi lại, nếu xuất hiện hiện tượng này thì miệng giếng sẽ khô cạn, sau bảy ngày, đạo ảnh tiêu tán.

Càng ngày càng có nhiều tu sĩ, nhưng lại không rời khỏi miệng giếng, mà là ngồi tại chỗ thời gian dài, nhìn quầng sáng. Cũng chính là lúc này, Người áo bào xanh kia mới ngừng khiêu chiến.

Mạnh Hạo lần nữa khoanh chân ngồi bên ngoài miệng giếng, nhìn bóng người trong quầng sáng. Hào quang trong mắt hắn càng thêm sáng rõ, nửa tháng này, mỗi lần hắn đều thắng lợi, mà mỗi lần như thế thì luồng khí trong cơ thể hắn dường như cũng nhiều hơn một chút.

Đến giờ phút này, luồng khí này vận chuyển trong cơ thể Mạnh Hạo đã có thể giữ vững tần suất giống như bóng người trong quầng sáng kia, theo đó mà không ngừng vận chuyển.

Hắn càng thấy được, tại bóng người trong quầng sáng kia, tốc độ vận chuyển của luồng khí càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng thì giống như hóa thành một lực xung kích mà bùng nổ trong cơ thể.

Một màn này, Mạnh Hạo nhìn thật lâu, cho đến vài ngày sau, tâm thần hắn bỗng nhiên chấn động.

- Đây là một luồng chiến khí, được luyện ra sau khi chiến đấu thắng lợi liên tục. Tác dụng của khí này, chỉ dùng để xung kích bình cảnh, đột phát tu vi, cũng chính là Sát Chiến Quyết thượng cổ!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, lập tức vận chuyển luồng khí này trong cơ thể, đánh sâu vào Đạo Đài thứ chín, nhưng vẫn kém một chút, không thể nào xông lên.

Thời gian trôi qua, tại trong bảy ngày bùng nổ cuối cùng của miệng giếng vào hoàng hôn thứ năm, đột nhiên, trên bầu trời xa xăm, có vài đạo cầu vồng gào thét mà đến.

Bóng người trong những đạo cầu vồng này đều mặc hắc y, trên mặt mang mặt nạ, trong đó có ba người mang mặt nạ màu xanh, còn có bảy tám người lại mang mặt nạ màu trắng.

Chỉ có hai người đi trước, một nam một nữ, lại mang mặt nạ màu vàng!

Nhóm này hơn mười người, tốc độ cực nhanh, trong khoảnh khắc đã đến miệng giếng, cuốn lên từng cơn gió mạnh, làm cho mấy chục ngàn tu sĩ đưa mắt nhìn lại.

- Tu sĩ Mặc Thổ!

Lập tức liền có người nhận ra lai lịch của những người mặc hắc y đeo mặt nạ kia.

Mạnh Hạo cũng ngẩng đầu nhìn lên, liếc mắt nhìn vào ba cái mặt nạ màu xanh kia, trong đó là một bóng người gầy yếu, đứng bên phải.

Vừa nhìn, hai mắt Mạnh Hạo chợt lộ tinh quang.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.