Chương 290
Hai năm sau, Mạnh Hạo ba mươi năm tuổi, hắn rời khỏi quê hương đã chín năm, nhưng chín năm này, hắn chỉ đi hai nơi, một con sông, một mảnh núi rừng.
Cho đến một năm này, hắn gặp một tên cường đạo.
Cường đạo giết người, cũng không có giết hắn, có lẽ là nhìn thấy hắn đến từng này tuổi rồi còn mặc áo dài thư sinh, cõng một hòm sách rách nát, có chút nghèo túng, thất hồn lạc phách, vì thế trùm thổ phỉ yêu diễm xinh đẹp hỏi hắn một câu.
- Biết tính sổ sách không?
Mạnh Hạo lắc đầu, nhưng vẫn bị mang đi, đưa vào trong sơn trại, đây là một sơn trại rất lớn, chừng hơn một ngàn người sinh sống, phần lớn là gia quyến của cường đạo, cũng có không ít hài đồng.
Mạnh Hạo ở chỗ này, được an bài đã trở thành tiên sinh, dạy những hài đồng này biết chữ, không cần nhiều lắm, tối thiểu là phải nhận được ngân phiếu, nếu có thể thì biết thêm một chút thư từ, đây là những tri thức mà thân làm một cường đạo ưu tú cần phải nắm giữ.
Đây là yêu cầu của trùm thổ phỉ xinh đẹp kia đối với tất cả cường đạo.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Mạnh Hạo cũng đã thích ứng trong mọi tình cảnh, dạy chữ, nhìn bầu trời, dường như cũng giống như khi ở huyện Đông Lai, chính là ngẫu nhiên sẽ nghĩ tới sư phụ, nhớ tới trước mộ phần phụ thân, chính mình đã thật lâu chưa có trở về dọn dẹp.
Trong sơn trại hàng tháng đều có người chết, trong ba năm, lại đã di chuyển hai lần, cho đến năm thứ tư thì quan binh đến đây, toàn bộ sơn trại đối mặt với chênh lệch thực lực quá lớn vào lúc sinh tử tồn vong thì Mạnh Hạo chần chờ một chút, đề nghị có thể dùng độc.
Một khắc này đang thổi Bắc Phong mà quan binh thì ở phía nam.
Mạnh Hạo cũng không biết mình là như thế nào nghĩ ra, chỉ là trong óc của hắn, ở những năm gần đây, đã tồn tại rất nhiều tri thức, độc dược… Là Mạnh Hạo luyện chế.
Khi độc phấn này theo gió thổi về hướng nam thì Mạnh Hạo nhắm nghiền hai mắt. Rất lâu sau đó, hắn nghe được tiếng gào thét mang theo hưng phấn, đó là một hồi giết chóc.
Sơn trại thắng, đêm hôm đó, Mạnh Hạo ba mươi chín tuổi vào lúc canh ba, trong chăn của hắn có một thân thể nóng như lửa chui vào. Đó là trùm thổ phỉ, một nữ tử xinh đẹp như yêu tinh nhưng ngày thường cũng là một nữ tử vô cùng bảo thủ.
Một đêm này, nhân sinh Mạnh Hạo có điều thay đổi, từ đó về sau, hắn không còn là tiên sinh dạy học nữa, mà trở thành cái gọi là quân sư, cuộc sống như thế hắn chưa từng trải qua, rất kích thích, rất mới mẻ. Mặc dù hắn đã là bốn mươi tuổi, đã qua năm tháng nhiệt huyết sôi trào, vẫn như trước cảm thấy… Có chút trầm mê.
Giết người, cướp bóc. Trong ba năm sau đó, hai tay Mạnh Hạo không có lây dính một tia máu tươi. Nhưng dưới sự giúp đỡ của hắn, số sinh mệnh chết trong tay những cường đạo này, cũng là vượt ra khỏi dĩ vãng mấy chục lần.
Cho đến mùa đông năm đó, Mạnh Hạo chán ghét rồi, cuộc sống như thế, không phải lựa chọn của hắn, hắn muốn rời khỏi, nhưng sơn trại lúc này đã bành trướng cực kỳ khổng lồ, ý nguyện rời đi của hắn bị cô gái xinh đẹp kia cự tuyệt.
Sau đó… Dưới sự lựa chọn kiên trì của Mạnh Hạo, tại một khắc khi hắn bước chân ra khỏi trại, hắn đã phải trải qua một cuộc truy sát.
Trận truy sát này giằng co suốt một năm, một năm sau, khi trận truy sát chấm dứt thì Mạnh Hạo không có chết, mang theo mỏi mệt đầy người, hắn quay đầu nhìn thoáng qua hơn mấy trăm bước phía sau, một nữ tử ngồi trên lưng ngựa, tay kéo một đại cung màu đen, đang ngóng nhìn chính mình. Nàng cũng đã già đi, chính là phần xinh đẹp kia vẫn còn, trong mắt mang theo phức tạp.
Gió từ bên hai người thổi qua, Mạnh Hạo xoay người, mang theo cái hòm mà năm đó khi hắn rời nhà đi mang theo, lựa chọn đi xa.
Mũi tên, thủy chung không có bắn ra.
Một năm này, Mạnh Hạo bốn mươi ba tuổi, ở trên một ngọn núi, hắn thấy được một tòa đạo quan.
Đây là mùa thu, lá rụng ở trên bản đá xanh, phân tán ở bốn phía, bị gió thổi phát ra thanh âm sàn sạt, bầu trời có chút âm u, khi lại có lôi đình rầu rĩ mà qua, trời muốn mưa.
Mạnh Hạo ở lại trong đạo quan, hắn nhìn tu hành của những đạo gia này, xem bọn họ bắt đầu cuộc sống hàng ngày, cảm nhận được một cỗ yên tĩnh trước nay chưa từng có.
Hắn thấy được hai tay của mình đã dính đầy huyết tinh, rửa thế nào cũng không sạch, mà ở chỗ này lại dường như có thể hóa giải.
Hai năm sau, Mạnh Hạo bốn mươi năm tuổi thì hắn than nhẹ một tiếng.
- Nếu như không còn cách nào để hóa giải, thì ta liền không hóa giải nữa.
Mạnh Hạo lắc đầu, từ biệt đạo quan, chạy về hướng một thế giới càng xa.
Cho đến hắn đi tới kinh thành, sau khi ở kinh thành cư ngụ một năm, quốc gia mà hắn sinh sống, cùng nước láng giềng bạo phát một hồi chi chiến diệt quốc. Ở trong trận chiến tranh này, Mạnh Hạo dù đã ở cái tuổi này rồi, cũng như trước bị cường trưng nhập ngũ, gia nhập quân đội, bắt đầu một hồi hai nước chiến tranh.
Năm thứ hai từ khi bắt đầu trận chiến tranh này, Mạnh Hạo dùng độc dược hắn luyện chế, một phen chấn kinh, hủy diệt chiến trường của hai đại quốc gia, làm cho Mạnh Hạo quật khởi, không còn là binh lính bình thường nữa, mà đã trở thành độc sư.
Năm thứ năm, Mạnh Hạo đã trở thành chủ soái trong trận chiến tranh này, mang theo hơn một trăm ngàn binh lính, còn có mấy trăm độc sư được hắn đơn giản bồi dưỡng ra, công thành lược trì.
Năm thứ tám, địch quốc thối lui ra khỏi chiến trường, chỉ có thể bị động phòng thủ, Mạnh Hạo đã hơn năm mươi tuổi, thanh danh oanh động cả nước. Hắn giết vào địch quốc, triển khai một hồi giết chóc diệt quốc.
Năm thứ mười…
Mạnh Hạo năm mươi sáu tuổi, năm thứ ba mươi hắn rời nhà đi, địch quốc diệt, khi hắn quay về tới quốc gia của mình thì nhận được sự nghênh đón cực kỳ long trọng.
Hắn, đã trở thành một cái truyền kỳ, được sắc phong làm quốc sư.
Như một giấc mộng, làm cho Mạnh Hạo có chút không thích ứng, sau khi đã trở thành quốc sư, có lẽ là bởi vì sự tồn tại của hắn, có lẽ là bởi vì thực lực của một nước thịnh vượng, quốc gia hắn ở đã trở thành một quốc gia xâm lược, lại nâng lên một vòng chiến tranh.
Một năm, một năm, khi Mạnh Hạo sáu mươi tuổi thì hắn chán ghét tất cả, rời khỏi quân đội, trên đường hắn đi qua nơi đã từng trải qua chiến hỏa, gặp ôn dịch nơi đây, sau khi cứu một số người, từ nay về sau đã không còn quốc sư, trên đời nhiều thêm một đan y.
Hắn đi càng ngày càng nhiều chỗ, tuần hoàn theo giấc mộng thuở thiếu niên, đi qua từng ngọn núi, bước qua từng mảnh đất, hắn giết bao nhiêu người, hắn liền muốn cứu bao nhiêu người.
Đi lần này, chính là hai mươi năm.
Trong hai mươi năm, Mạnh Hạo đi qua không biết bao nhiêu quốc gia, vượt qua không biết bao nhiêu ngọn núi, hắn cứu rất nhiều người, dần dần, danh xưng Đan Y Thánh Thủ, chậm rãi truyền khắp mọi nơi.
Cho đến năm tám mươi tuổi, Mạnh Hạo yên lặng ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên khuôn mặt tang thương mang theo hồi ức một đời.
- Nhân sinh của ta, đã trải qua rất nhiều đạo lý, vậy lựa chọn của ta… Là cái gì…
- Ta không lựa chọn trở thành hình ảnh ngược của mình trong nước sông, không lựa chọn trở thành cư sĩ nhàn vân trong sơn lâm, càng không có lựa chọn trở thành bỉ dực song phi với cường đạo, đồng dạng cũng không lựa chọn trở thành đạo sĩ… Độc sư cũng được, quốc sư cũng thế, công thành lược trì, ta từ bỏ… Ta vốn cho rằng, lựa chọn cuối cùng của ta là trở thành đan y, nhưng hôm nay quay đầu nhìn lại, đây… Đồng dạng cũng không phải lựa chọn của ta.
- Ta cả đời này, rốt cuộc đang theo đuổi cái gì?
Mạnh Hạo trầm mặc, nhìn tinh không, hắn không có đáp án, có chính là càng ngày càng nhiều mờ mịt, lại có là mỏi mệt thật sâu.
Hắn nhớ nhà, mùa thu năm nay, dưới trời sao, Mạnh Hạo nhìn bầu trời, không có đi nhìn lá cây dưới chân. Hắn không nhìn thấy vô số lá cây bị gió thổi rơi xuống lại ngưng tụ lại từng lá từng lá một dưới thân cây, lá rụng về cội, nhưng hắn giờ phút này, dường như cũng đã trở thành một mảnh lá rụng, sau khi rời khỏi quê hương gần một giáp, hắn muốn về.
Mạnh Hạo đi rồi, lúc trước hắn từ trong nhà đi đến nơi đây, dùng gần năm mươi bốn năm, nay hắn về, chỉ dùng sáu năm.
Huyện Đông Lai vẫn còn, chỉ là so với năm đó lại càng phồn hoa hơn mấy phần, Mạnh Hạo một đầu tóc bạc trắng, đi ở trong huyện thành, hắn thấp thoáng hi vọng có thể tìm được dấu vết của những năm tháng đã qua.
Viện phường đã muốn mất, cái chỗ đầu tường năm đó, cũng sớm đã bị người xô đổ, giờ phút này đã trở thành một tòa nhà lớn.
Nhà Mạnh Hạo cũng đã biến mất theo năm tháng thời gian, thì ra vị trí, nay đã trở thành một khách sạn, đứng bên cạnh khách sạn kia ngóng nhìn, Mạnh Hạo đứng yên thật lâu thật lâu, trên mặt trừ bỏ năm tháng tang thương ra, còn có phức tạp, xoay người rời đi.
Hắn đi tới trước cửa sư phụ, phòng ốc vẫn còn như trước tồn tại, nhưng người mở cửa, cũng đã xa lạ, sau khi hỏi thăm, Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn hướng về phía đông Sơn cách đó không xa.
Nơi đó hơn năm mươi năm trước, chôn cất phụ thân, hơn hai mươi năm trước, chôn cất sư phụ.
Mạnh Hạo than nhẹ, yên lặng mang theo một bầu rượu, lên núi, đi tới trước mộ phần phụ thân, nhìn nấm mồ tràn đầy cỏ dại, Mạnh Hạo trầm mặc.
- Mặc dù nơi này chỉ là một tràng ảo cảnh, mặc dù ngươi không phải phụ thân chân chính của ta, nhưng… Ngươi để cho ta cảm nhận được tình thương của cha mà ta khuyết thiếu, cho dù chỉ là một cái ôm ấp giản đơn, chỉ là vì cho ta ngủ lâu thêm một chút…
Hồi lâu, Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng, hắn từ ba mươi năm trước, trong một khắc đi ra đạo quan, hắn liền đã hiểu tất cả, thế giới của mình, chỉ là một tràng hư ảo, một hồi khảo nghiệm bái sư.
Mà bản thể chân chính của mình, giờ phút này còn đang ở trong thế giới của Tử Vận tiên thổ, trên tòa Tử Đông sơn này.
Mạnh Hạo nhắm mắt, sau một lúc lâu rời đi, đi tới mộ phần sư phụ, yên lặng nhìn.
- Bái sư có tam khấu, khấu thứ nhất là khi còn là trẻ con, khấu thứ nhì là khi đi xa, khấu thứ ba là khi canh mộ… Ngươi cho ta một đời để lựa chọn có bái ngươi làm thầy hay không, tất cả bên trong ảo cảnh này, không phải là ngươi huyễn hóa ra hết, ngươi chỉ làm ra một điểm, còn lại là do mỗi người thí luyện tự mình đi sáng tạo ra một thế giới.
- Ở trên cái thế giới này, buông ra nội tâm của mình, mà ta… Đã trải qua hết thảy, cuối cùng về tới đây, ta tìm không thấy chính mình truy tìm là cái gì…
- Đan đạo? Rõ ràng không phải.
Mạnh Hạo thì thào, cầm lấy bầu rượu, đặt ở bên miệng uống xong một ngụm lớn.
- Trường sinh? Ta còn chưa đủ tư cách.
Mạnh Hạo nhẹ giọng mở miệng, cho đến khi mặt trời chiều ngã về tây, cho đến khi một bình rượu lâu năm đều uống xong, hắn không có tiến hành đệ tam khấu, mà là xoay người, chạy về hướng huyện Đông Lai.
Mạnh Hạo biết, sau khi đệ tam khấu trừ kết thúc, hắn sẽ rời khỏi thế giới hư ảo này, nhưng hắn còn chưa có tìm được đáp án, hắn không có lựa chọn rời đi, mà là ở lại.
Từ nay về sau, trong huyện Đông Lai có một lão giả cư ngụ.
Ở bên ngoài thế giới hư ảo này, trong Tử Vận tiên thổ, trên Tử Đông sơn, hai mắt Sở Ngọc Yên ngập nước mắt, nàng mở to mắt, nhưng trong mắt quả thật bi thống, dường như đang đắm chìm ở trong thế giới của nàng, quên mất chân thật.
Cho đến thật lâu, thân thể Sở Ngọc Yên run lên bần bật, hai mắt chậm rãi khép kín, khi mở ra lại thì mờ mịt vẫn còn, nhưng rất nhanh liền thanh tỉnh, trong vẻ mặt mang theo phiền muộn. Hồi lâu sau, nàng mới ngẩng đầu, thấy được giờ phút này ở trên đỉnh núi Đông Lai sơn, có hai người đứng ở nơi đó.
Một người là Phương Mộc, một người là Diệp Phi Mục, hai người đều từ từ nhắm hai mắt, một người trầm mặc, một người mờ mịt, người trước là Mạnh Hạo, người sau là Diệp Phi Mục.
Mà nàng, thì lại đang ở một nơi còn cách đỉnh núi khoảng vài chục bước, ở phía sau của nàng, hai người tham dự thí luyện khác khoảng cách lại càng xa hơn.
Đúng lúc này, thân thể Diệp Phi Mục chấn động mạnh, y, cũng thức tỉnh.






