Chương 293
Diệp Phi Mục cười thảm, nhìn Mạnh Hạo, đáy lòng mất mát đã đạt tới cực hạn, y khát vọng đã trở thành tử lô, vì trở thành tử lô, y bỏ qua tư chất tu hành của mình, dùng tất cả thời gian, đắm chìm vào trong chấp nhất đối với đan đạo.
Y vẫn cho rằng chấp nhất của mình, tạo nghệ đan đạo của mình, đích thị là tử lô, điểm này Diệp Vân Thiên cũng cho y khẳng định, thậm chí vài tử lô khác, cũng đều đối với y rất là tán thành.
- Vì sao… Hắn lại xuất hiện… Đan Đông nhất mạch của Tử Vận Tông, có Diệp Phi Mục ta, vì sao, còn muốn có Phương Mộc hắn…
Diệp Phi Mục trong tiếng cười thảm, thân mình lảo đảo lui ra phía sau vài bước, phun ra một ngụm tiên huyết.
Y không có không phục, trong chớp mắt khi biết Mạnh Hạo là Đan Đỉnh, y đã chịu phục rồi, cũng không có không cam lòng, tài nghệ không bằng người, chẳng trách người khác, y chỉ là có chút muốn cười, cho dù là cười thảm.
Nhưng niềm kiêu ngạo của y tự nói với mình, chẳng sợ đối phương xác thực so với chính mình cường đại hơn, chẳng sợ đối phương là Đan Đỉnh đại sư, nhưng là Diệp Phi Mục y, là chủ lô đỉnh phong của Đan Đông, trừ lần này ra, đặt ở bất kì một tràng thí luyện thăng chức tử lô nào lúc trước, đều nhất định sẽ trở thành đệ nhất nhân!
Nhưng hôm nay, y vẫn bại, thậm chí y có thể tưởng tượng ra, từ nay về sau, ánh mắt của người trong tông môn nhìn y, chắc chắn mang theo khinh miệt, không phải khinh miệt đan đạo của y, mà là khinh miệt y từng ngầm thừa nhận cái thân phận Đan Đỉnh này.
Cho nên y, chỉ có thể cười thảm, như mất hết can đảm.
- Đan đạo của ta, không thể bại… Thất bại một lần, ta có thể thừa nhận, thất bại hai lần, ta cũng vẫn có thể thừa nhận, nhưng nếu vẫn thất bại… đan đạo của ta, từ nay về sau sẽ đóng băng.
Khóe miệng Diệp Phi Mục lại tràn ra máu tươi.
- Bại là cá nhân ta, không phải đan đạo của ta!
Diệp Phi Mục lau đi máu tươi nơi khóe miệng, hai mắt lộ ra chấp nhất mãnh liệt.
- Đan đạo của ta, vĩnh viễn không thua, trước đó chưa từng có, độc nhất vô nhị, khai thiên địa tiên hà, đây là ngô đan đại đạo!
Diệp Phi Mục hô hấp dồn dập, nhìn Mạnh Hạo.
Sở Ngọc Yên trầm mặc, đầu óc nàng rung động, giờ phút này mới chậm rãi bị ép xuống, nàng ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo, đáy lòng nổi lên chua xót trước nay chưa từng có. Nàng đã sớm thất bại, từ một khắc bước ra khỏi thế giới tiên thổ, nàng liền hiểu được, chính mình… Thất bại.
Nếu không có Phương Mộc, nếu không có Diệp Phi Mục, như vậy nàng nhất định có thể trở thành tử lô, nhưng hôm nay, nàng muốn chứng minh chính mình, lại cũng không có cơ hội nữa.
Thí luyện thăng chức tử lô, đan sư cả đời chỉ có một lần cơ hội.
Bỏ lỡ lúc này đây, cho dù là hạng người kinh diễm đến đâu đi nữa, cũng chỉ có thể tiếc nuối cả đời, không còn lần thí luyện thứ hai nào xuất hiện nữa cả.
- Nếu đan đạo tìm kiếm một đường sinh cơ của ta đã bị mất đi, thì nay, đối với ta mà nói, một đường sinh cơ này đã hoàn toàn tiêu thất, rốt cuộc tìm không được nữa. Đan đạo của ta… Từ nay về sau không thê tiến thêm một bước nào nữa.
Sở Ngọc Yên bên trong chua xót, khóe miệng tràn ra máu tươi, đó là đả thương trong lòng, là đau thương đối với đan đạo.
Mọi người xung quanh trầm mặc, Diệp Vân Thiên chua xót, lão không thể nói thêm gì nữa rồi, tim của lão đang đau đớn, lão chỉ có thể trơ mắt nhìn con đường của Diệp Phi Mục ngưng hẳn ở tại nơi này, có lẽ ở nhiều năm sau, trở thành cát bụi.
Tu sĩ bát phương đều đang nhìn một màn này, đáy lòng hiện lên đủ loại suy nghĩ. Con đường đan đạo này, bởi vì lý niệm bất đồng, bởi vì chấp nhất khác biệt, mà đường đi của mỗi người đều bất đồng.
Giữa mỗi người không thể dễ dàng so sánh, một khi so sánh, bên thất bại, bại không chỉ là cá nhân mà còn bại chính con đường đan đạo của người đó, bởi vì không thể lại kiên định, cho nên hỏng mất đã là sớm hay muộn.
Ngay khi khắp nơi đều đang tĩnh lặng, theo một tiếng thở dài trong thiên địa từ xa xa truyền tới, Đan Quỷ đại sư chậm rãi đứng lên, ánh mắt của lão đảo qua tất cả đan sư, từng người khi đối mắt với lão đều một đám cúi đầu, vẻ mặt cung kính.
Cho đến khi ánh mắt Đan Quỷ rơi trên người Diệp Phi Mục.
- Bất bại đan đạo, thứ chân chính bất bại, là tâm của đan tu, mặc dù là đánh bại mười ngàn lần, nhược tâm có thể vĩnh hằng, thì đan đạo sẽ luôn tồn tại. Ngươi rất tốt, từ ngày nhập tông môn, vẫn chấp nhất bước đi trên con đường này.
- Con đường này nhiều kích thích, một đường khúc chiết, chỉ có lấy tâm vĩnh hằng, dũng cảm đi đối mặt thất bại, mới có thể chân chính tiêu sái đi đến cuối cùng, đi ra một bước, bước lên con đường bất bại thuộc về ngươi.
- Bại, không đáng sợ, đáng sợ là từ bỏ.
Thân thể Diệp Phi Mục run lên, ngơ ngác nhìn Đan Quỷ, trong trầm mặc ôm quyền, cúi đầu thật sâu.
- Đa tạ lão tổ điểm ngộ.
- Ngươi có thể trở thành tử lô, từ nay về sau, là đệ tử ký danh của ta.
Đan Quỷ thản nhiên mở miệng, thân thể Diệp Phi Mục run run, trên mặt lộ ra vẻ kích động.
Đây là giấc mộng của y, giờ phút này được thực hiện, mặc dù quá trình khúc chiết, nhưng trở thành tử lô, đây là theo đuổi cao nhất trên con đường nhân sinh của y lúc trước.
Đan sư của Đan Đông nhất mạch ở bốn phía xung quanh đều chấn động tâm thần, nhưng lại không nói thêm gì, bởi vì ánh mắt Đan Quỷ, đã đã rơi vào trên người Sở Ngọc Yên.
- Đan đạo tìm kiếm sinh cơ, giống như nhân sinh vậy, khát vọng đi tìm con đường đan đạo đã bị mất đi kia, như vậy đã định sẵn là rất khó đi đến đỉnh phong, con đường này có lẽ cũng không khúc chiết, nhưng lại khó ở chọn lựa.
- Có chút thời điểm, có lẽ sinh cơ không phải một đường, đến khi đó, ngươi lại nên lựa chọn như thế nào? Con đường đan đạo của ngươi, không nặng ở luyện đan, mà nặng ở luyện tâm.
- Ngươi vốn đã là đệ tử của ta, không giống với bọn họ, là đệ tử thân truyền của ta, ngươi… Cũng có thể trở thành tử lô.
Thanh âm Đan Quỷ truyền khắp bốn phía, trong mắt Sở Ngọc Yên ẩn ẩn có chút nước mắt, hướng về Đan Quỷ hạ thấp người cúi đầu.
Đan sư của Đan Đông nhất mạch cả đám đều trầm mặc không nói, duy chỉ có tám tử lô kia, giống như muốn nói lại thôi.
- Sư phụ, mỗi lần thí luyện thăng chức tử lô, dựa theo quy củ, là chỉ lấy một người…
Lâm Hải Long chần chờ một chút, ông là người có tư cách lâu đời nhất trong các tử lô, giờ phút này kiên trì mở miệng.
- Sau khi Sơn Cửu rời đi, con đường đan đạo của ngươi không còn tiến lên nữa, vẫn dừng lại ở thời điểm năm đó, ngươi có biết là vì sao không?
Đan Quỷ bình tĩnh nhìn Lâm Hải Long.
- Ta mấy năm nay không nhắc nhở ngươi, là muốn cho chính ngươi hiểu ra, nhưng hôm nay ngươi vẫn là không hiểu, quy củ… Thật sự trọng yếu như vậy sao?
- Nhưng… Những quy củ này cũng đều là sư phụ ngài định.
Lâm Hải Long cười gượng, đáy lòng cũng có chút không phục nói một câu.
- Quy củ là ta định, ta tự nhiên cũng có thể đi thay đổi, vậy là được rồi!
Đan Quỷ vừa trừng mắt, tay áo vung lên, không hề để ý tới Lâm Hải Long, mà là nhìn về phía Mạnh Hạo.
Lâm Hải Long đáy lòng nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng lui ra phía sau vài bước, trên thực tế nếu không phải là nơi đây có người ngoài, ông mới sẽ không đi mở miệng, mà dù sao có người ngoài xem lễ, vô luận như thế nào, ông thân là đại đệ tử tử lô, như thế nào cũng phải mở miệng cho có lệ một phen.
- Lấy thân làm lô, tâm làm đan phương, luyện nhật nguyệt thương khung, luyện tinh không tang thương, đan đạo như thế…
Đan Quỷ nhìn Mạnh Hạo, lời nói thoáng dừng lại.
- Ngay cả vi sư cũng đều rất chờ mong, con đường tương lai của ngươi, sẽ đi đến phương nào.
Đan Quỷ nói xong, trên mặt lộ ra mỉm cười.
Lời lão vừa xuất, mọi người ở xung quanh đã nhận ra chỗ bất đồng, bởi vì Đan Quỷ tự xưng, là vi sư!
- Trở thành tử lô, lại trở thành đệ tử ký danh của lão phu, chỉ cần một cái khấu đầu là được, nhưng ngươi đã là Đan Đỉnh, có thể đặc biệt trở thành đệ tử thân truyền của lão phu, cần tiến hành hai cái khấu đầu.
- Nhưng… Ta dù sao cũng đã cầm không ít phí bái sư của ngươi, đành phải thu ngươi làm đệ tử truyền thừa thứ hai của lão phu từ trước tới nay, cho nên, ngươi cần khấu đầu ba cái!
Đan Quỷ mỉm cười, nhìn Mạnh Hạo, sự hiền từ trong mắt thoáng cái trọng điệp cùng với hình ảnh sư phụ trong huyễn cảnh của Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo biểu cảm cổ quái, ba chữ ‘phí bái sư’ kia, làm cho hắn nghĩ tới hai trăm triệu linh thạch của mình…
Nhưng không đợi Mạnh Hạo nói gì nữa, tay phải Đan Quỷ nâng lên tay áo, lập tức một mảnh hư vô sóng gợn khuếch tán, khoảnh khắc liền vòng quanh Mạnh Hạo, cùng với thân ảnh của lão, biến mất vô ảnh.
- Hải Long, thay vi sư chiêu đãi chư vị đạo hữu tông môn, tuyên cáo Nam Vực, lão phu thu Phương Mộc, trở thành đệ tử truyền thừa!
Theo thanh âm Đan Quỷ truyền đến, tất cả mọi người bốn phía đều đứng lên, hướng lên thiên không cúi đầu, Lâm Hải Long nghe nói bốn chữ ‘đệ tử truyền thừa’ này, lập tức chấn động tâm thần, ngưng thần liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái, những tử lô khác, cũng đều như thế, bởi vì bọn họ hiểu được, cái gì gọi là đệ tử truyền thừa!
Ánh mắt Hàn Bối lộ ra hâm mộ, nàng hiểu được, từ hôm nay trở đi, địa vị Phương Mộc ở Nam Vực, sẽ không còn giống người thường!
Bàn Tử trong lòng cảm khái, thầm nghĩ vẫn là lão đại lợi hại, hiện tại nháo thành đệ tử truyền thừa của Đan Quỷ, phải biết rằng đệ tử, chia làm ba cấp độ, ký danh, thân truyền, truyền thừa!
Ký danh, chỉ là đơn giản chỉ giáo, không cho phép hỏi han, mà thân truyền, là theo ở bên người sư phụ, lời nói và việc làm đều mẫu mực, truyền thụ tạo nghệ bản thân, có điều kiện truyền thụ mấy bí pháp thuật.
Duy chỉ có đệ tử truyền thừa, đó là truyền thừa y bát cả đời của người thầy, là đệ tử quan trọng nhất, là tương lai cùng kéo dài truyền thừa của bản thân sau này. Đối với hình thức đệ tử này chính là không hề giữ lại chút nào mà truyền dạy, bởi vì dạng đệ tử này, so với con nối dòng của chính mình còn quan trọng hơn!
Trong Tử Vận Tông, Đan Đông nhất mạch, chỗ sâu nhất có một tòa núi thấp, bốn phía xung quanh bất kỳ ngọn núi nào thoạt nhìn cũng đều cao lớn hơn, nhưng lại vây xung quanh ngọn núi thấp, ẩn chứa một cỗ thận trọng bảo bọc, sự tồn tại của nó, như chúng sơn chi tôn vậy.
Núi này chính là chủ phong trong tất cả các núi của Đan Đông nhất mạch.
Trên sơn phong này, có một khu cư xá, hình dạng của cư xá này, sau khi Mạnh Hạo được Đan Quỷ đại sư dẫn vào nơi đây, vừa nhìn thoáng qua liền sửng sốt, bởi vì căn cư xá này cùng với nhà của sư phụ trong huyễn cảnh của hắn, giống nhau như đúc.
- Đã trải qua cái khấu đầu khi là trẻ nhỏ, khấu đầu khi đi xa, cuối cùng lựa chọn khấu đầu canh mộ, ngươi đã bái lão phu làm sư.
Đan Quỷ đại sư đẩy ra cửa cư xá, đi vào trong, đưa lưng về phía Mạnh Hạo, vừa đi vừa thản nhiên mở miệng.
Mạnh Hạo đi theo ở phía sau, nhìn bóng dáng lão giả trước mắt, hắn chợt phát hiện, chính mình cư nhiên không có cảm giác xa lạ nào, một đời trong huyễn cảnh kia giống như trọng điệp cùng kiếp này, trong trầm mặc, Mạnh Hạo ôm quyền, hướng về Đan Quỷ thật sâu cúi đầu.
- Đệ tử bái kiến sư phụ.
- Trong tiên thổ, vi sư nói với ngươi, cả đời ngươi sẽ có hai lần lễ bái, lần đầu tiên là bái sư ba lạy, cùng vi sư kết làm nhân quả, từ nay về sau ngươi không ngừng, vi sư không ngừng!
- Về phần lần thứ hai, ta lúc ấy không có nói cùng ngươi.
- Giờ phút này, ngươi hẳn là biết được, lần thứ hai lễ bái, là nếu có một ngày vi sư quy khư, ngươi cần lễ bái, kết thúc trận nhân quả này, từ nay về sau vận mệnh không hề liên lụy, ta cho ngươi một đời sư ân, ngươi giúp ta lâm chung mỉm cười, không uổng công cuộc đời này, có thể xem ngô đạo truyền thừa.
- Nếu ở trong quá trình này, ngươi nếu như giống với đệ tử truyền thừa thứ nhất của lão phu năm đó Liễu Như Phong, lựa chọn rời đi, cũng sẽ không có lần thứ hai lễ bái.
- Chân ở trên thân của ngươi, đường ở dưới chân của ngươi, trong những năm tháng từ nay về sau, lựa chọn như thế nào, là xem chính ngươi.
Đan Quỷ xoay người, ngóng nhìn Mạnh Hạo, chậm rãi mở miệng.
- Chính là, nếu ta cho ngươi biết, độc Bỉ Ngạn hoa trên người ngươi, vi sư giải không được, ngươi còn nguyện ý bái lão phu làm sư hay không?






