Chương 307
Ngay khi Quý Hồng Đông vừa tử vong, ở ven Thiên Hà Hải, vùng đất Đông Thổ, khu vực ngay sát biên giới, có một ngọn núi màu trắng, ngọn núi này không có tuyết, đá núi toàn một màu trắng, như không nhiễm bụi trần.
Nơi này ở Đông Thổ, được gọi là Bạch sơn.
Lúc này trên Bạch sơn, có một đầm nước sâu, có lời đồn rằng nước trong đó, sâu bằng ngọn núi này.
Bên đầm nước, một lão giả ngồi đó, lão giả gầy gò, mặt không cảm xúc, cầm một cần câu, dây câu thò vào trong đầm, không hề lay động.
Rất nhanh, dây câu giật mạnh, lão giả vẻ mặt không đổi, chỉ đưa tay lên kéo một cái, tức thời một tiếng hét thảm truyền ra từ trong hư không, sợi dây câu bay lên, trên móc câu, lại có một đoàn quang mang.
Đoàn quang mang này nếu nhìn kỹ, rõ ràng là vô số sợi tơ quấn quanh tạo thành, trong mơ hồ ở trên mỗi sợi tơ, dường như đều tồn tại vô số khuôn mặt, ở chính trung tâm quang mang, lại có một nam tử trung niên, vẻ mặt kinh khủng, đang quỳ xuống cầu xin tha thứ.
- Được lão phu kéo ra khỏi nhân quả chúng sinh là phúc phận của ngươi, vì sao còn muốn cầu xin tha thứ?
Lão giả dửng dưng nói, tay phải đưa lên chộp lấy, lập tức quang đoàn rơi vào trong tay lão, trong giây phút bị túm lấy, nam tử trung niên trong đó dường như phát ra tiếng gào thét không cam lòng trước khi chết, cuối cùng lại bộc phát ra khí tức Nguyên Anh viên mãn.
Nhưng lão giả mặc kệ khí tức này tràn ra, chộp lấy quang đoàn, ném vào trong mồm, răng rắc mấy tiếng, trực tiếp nuốt xuống, khóe miệng lão, đột nhiên chảy ra máu tươi, rất nhanh đã bị lão liếm đi ngay, trong mắt dần lộ ra chút mờ mịt.
- Mùi vị nhân quả…
Rất lâu, lão giả lẩm bẩm, ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên quỳ trên mặt đất, lại khấu bái bầu trời.
Sau chín vái, lão giả đứng dậy, nhìn về đầm nước, một lúc sau đột nhiên cau mày, đưa tay chộp vào hư không, lập tức trong tay lão xuất hiện một tấm ngọc giản vỡ nát.
- Hử?
Đột nhiên đôi mắt lão giả phát ra tinh mang.
- Có Quý tử tử vong… Là Quý tử của mạch ta, chết ở Nam Vực…
Lão giả bóp nát ngọc giản đã vỡ trong tay, trong chớp mắt, trong đầu lão hiện lên một khuôn mặt.
Khuôn mặt, chính là Mạnh Hạo!
Đồng thời, còn có một tiếng nói, bén nhọn, vang vọng trong đầu lão giả.
- Lão tổ, kẻ giết con là Phương Mộc, Phương Mộc của Tử Vận Tông, còn gọi là Mạnh Hạo!
Giọng nói này, chính là của Quý Hồng Đông, trước khi y chết, chấp niệm duy nhất, thanh âm thê lương này, mang theo oán khí mạnh mẽ đến cực điểm.
Chuyện này Mạnh Hạo không hề ngờ tới, người của Quý gia lại có biện pháp ngưng tụ âm thanh rồi truyền ra, theo hiểu biết của Mạnh Hạo, chỉ có thể truyền hình ảnh mà thôi.
May mà lúc cuối cùng hắn rút tộc huyết khiến Quý Hồng Đông trước khi chết vô cùng đau đớn, làm ý thức y hỗn loạn, ý niệm duy nhất trong đầu, là truyền ra cái tên của Mạnh Hạo, mà đã sớm quên mất chuyện của Hứa Thanh.
- Đồ vô dụng, chẳng qua cho dù có vô dụng, thì y cũng là chảy trong người huyết mạch của Quý gia, há có thể để phàm nhân có thể giết được! Nhưng mà Tử Vận Tông…
Lão giả hơi nhíu mày, trong lời nói, lại coi tu sĩ cũng là người phàm.
Lão vung tay áo, ném ngọc giản đã thành bụi phấn trong tay đi, rồi nhảy lên một cái, trực tiếp bước vào hư vô, trong nháy mắt biến mất không thấy.
- Nam Vực, cũng nhiều năm không tới rồi.
Chỉ còn giọng nói lạnh lùng của lão, vang vọng trong không trung.
Ngoài Vãng Sinh động, dưới cờ xí Quý gia, có tám lão giả đang khoanh chân tĩnh tọa, lúc này đồng loạt mở mắt, vẻ mặt khiếp sợ, còn có biểu tình không thể tin tưởng, đứng bật dậy.
Đôi mắt họ xuất hiện tơ máu, một cỗ sát cơ cường đại đến cực điểm, ngay lúc này xông thẳng lên trời, chấn động bốn phương, khiến cho tu sĩ các tông môn xung quanh đều kinh hãi, ai nấy nhìn lại, lập tức cảm nhận được trên người tám lão giả đó vào lúc này phát tán ra sát khí và điên cuồng khó có thể hình dung.
Tám lão giả này, đều là lão quái Nguyên Anh, tu vi không tầm thường, lúc này phát tán ra toàn bộ sát khí, lập tức kinh thiên động địa, phong vân biến sắc.
- Quý tử ngã xuống…
Tám người nhìn nhau một cái, bên trong sát khí tràn ngập quanh thân, bọn họ đều nhìn ra được sự kinh sợ và trái tim đang run rẩy của nhau.
Theo cách làm của Quý gia lâu nay, bọn họ có thể tưởng tượng được, Quý Hồng Đông chết đi, nếu tám người bọn họ không tìm ra hung thủ, thì sẽ chôn cùng, thậm chí tất cả thân thích của họ trong Quý gia cũng bị hủy diệt trong khoảnh khắc.
Đây là cái đại giới!
Trừ khi bọn họ có thể tìm ra hung thủ, giải về Đông Thổ!
Một trong tám người, đưa tay vỗ lên túi trữ vật, lập tức xuất hiện bảy tám mảnh vỡ ngọc giản, những người khác cũng lần lượt lấy ra, những mảnh vỡ này để cùng một chỗ, trong nháy mắt phát ra ánh sáng nhu hòa.
Ánh sáng này chiếu thẳng lên trời, tám người sắc mặt âm trầm, ngưng thần nhìn lại, không chỉ có bọn họ, lúc này tu sĩ các tông môn xung quanh cũng mang đầy nghi hoặc toàn bộ đều dõi mắt nhìn tới.
Trong quang mang, dần hiện ra một thân ảnh, thân ảnh này đeo mặt nạ, nhìn không rõ dáng dấp, nhưng mặt nạ quỷ dị và sát khí ngập trời kia, lại khiến cho mọi người xung quanh chấn động tâm thần.
- Đây là…
- Mặt nạ của Huyết Tiên truyền thừa, đây là mặt nạ Huyết Tiên của Thái Ách cổ tộc!
- Chính là mặt nạ này, lần trước lúc Huyết Tiên truyền thừa mở ra, lão phu tận mắt nhìn thấy… Nhưng cuối cùng tấm mặt nạ này, Lý gia không phải đã nói có chuyện ngoài ý muốn, rơi mất trong thế giới Huyết Tiên rồi sao, dù chuyện này các đại tông môn không tin, đều đi thăm dò thử, cuối cùng xác định truyền thừa không bị Lý gia mang đi…
Những lời này truyền ra, lập tức khiến đôi mắt tám lão giả sáng lên, sát khí nồng đậm, đều nhìn về phía quang trụ của Lý gia ở đây, khiến những tu sĩ của Lý gia ở nơi này, ai nấy đều tái mặt.
Nhưng không đợi bọn họ giải thích, đột nhiên, từ phía xa, có bảy tám chiếc cầu vồng nhanh chóng bay tới, bảy tám người này cực nhanh, ngay khi tới gần, chính là những lão giả tới từ Lý gia.
- Đệ tử Lý Đạo Nhất của Lý gia, ngã xuống ở đây, chư vị đạo hữu, có ai biết người này không?
Lão giả Lý gia vừa tới, lập tức vung tay, một màn ánh sáng hiện ra, trên đó là hình ảnh của Mạnh Hạo.
Đồng thời, thân ảnh mang mặt nạ trên mảnh vỡ ngọc giản bên người tám lão giả Quý gia, cũng uốn khúc, hóa thành một người khác, người này… Chính là Mạnh Hạo!
Ngay lúc này, ánh mắt mọi người xung quanh, đều rơi trên hai màn ánh sáng, hai sự việc cùng trên thân một người, càng khiến tâm thần chấn động.
Vì lão giả Lý gia nói rằng, đạo tử Lý gia ngã xuống!
Vì, người của các tông môn gia tộc ở Nam Vực này, đột nhiên liên tưởng đến, nguyên nhân Quý gia lấy ra mảnh vỡ ngọc giản, xuất hiện thân ảnh giống với của Lý gia.
- Quý tử của Quý gia… Lẽ nào…
Một vị lão tổ của Kim Hàn Tông, hít sâu một hơi.
- Nếu thực như vậy, thì người này đã chạm vào đại họa ngập trời, Quý gia Đông Thổ… Há có thể bỏ qua!
- Kẻ giết người, là đệ tử của tông môn nào…
Bốn phía tĩnh lặng, đột nhiên một tu sĩ, ở phía xa ngập ngừng hỏi.
- Hắn… Hắn hình như là Mạnh Hạo đã biến mất ở Nam Vực nhiều năm trước…
- Mạnh Hạo? Thái Linh Kinh, ta nghĩ ra rồi, người này là Mạnh Hạo!
- Mạnh Hạo…
Ngoài trung tâm thung lũng, đột nhiên ồ lên, trong tiếng ồn, tám lão giả Quý gia sát cơ ngập trời, những lão giả của Lý gia, cũng đều xuất hiện sát khí trong đáy mắt.
- Tên Mạnh Hạo này, lúc này vẫn ở trong ảo cảnh, chúng ta phong ấn xung quanh nơi này, nghiêm cấm tất cả truyền tống, vậy thì tiểu tặc dù có chút bảo vật, cũng không thể chạy thoát!
Lão giả Lý gia nghiến răng mở miệng, lập tức bốn vị lão giả Nguyên Anh sau lưng lão ta, nhanh chóng di chuyển đến bốn phương đông tây nam bắc, trong nháy mắt đi xa.
Hiển nhiên là muốn triển khai phong ấn, nghiêm cấm người ở nơi này truyền tống.
- Quý tử của Quý gia ta ngã xuống ở nơi này, chư vị Nam Vực đạo hữu, hãy cứ ở lại nơi này, đợi tra ra tất cả manh mối, chư vị mới có thể rời đi.
Tám lão giả của Quý gia, lúc này cũng có bốn người tản ra, hiển nhiên là không yên tâm thủ đoạn của Lý gia, muốn tự mình đi bố trí phong ấn.
- Về phần người này có biết Huyễn Hóa thuật hay không, thì không có vấn đề, giết người của Quý gia, thì đã dính lấy thiên địa nhân quả, chỉ cần người này truyền tống ra, chỉ cần người này còn trong khu vực này, Quý gia lập tức có thể cảm nhận được.
Trong tám lão giả của Quý gia, có một lão giả, lúc này hừ lạnh một tiếng, âm trầm mở miệng.
Chính vào lúc này, đột nhiên, một đạo khí tức kinh thiên đột nhiên từ phía thi thể tiên nhân bộc phát ra, khí tức này mang theo ý chí bá đạo, phát tán uy hiếp Trảm Linh, dần dần, một bóng người cao lớn đi ra từ trong thung lũng.
Bóng người này mặc trường bào màu cam, là một nam tử trung niên, theo y đi ra, tu sĩ các tông môn xung quanh, đều tập trung nhìn tới, bọn họ tự nhiên biết người này là ai, y là cường giả mạnh nhất của Quý gia lần này tới đây.
Một thân tu vi Trảm Linh, trong thời điểm mà lão tổ các tông môn khác đều lui khỏi thung lũng trung tâm Vãng Sinh động, thì y lại nỗ lực đi vào, phải biết rằng chủ động, với Trảm Linh mà nói, cũng là một nơi vô cùng đáng sợ, không đến mức bất đắc dĩ, không ai tiến vào, lão tổ các tông môn ở đây, cũng chỉ dám ở bên ngoài mà thôi, không dám thực sự tiến vào.
Tuy nói cuối cùng y vẫn do dự, nhưng ở lại ngoài động, giao chiến với không ít sinh mệnh kỳ dị, lúc này đi tới, sắc mặt nam tử trung niên này hơi âm trầm, đi đến trước mặt mấy lão giả Quý gia, mấy lão giả này lập tức cung kính vái chào.
Nam tử trung niên xòe tay ra, trong lòng bàn tay y có bột phấn do bóp nát ngọc giản chảy xuống.
- Kẻ giết người, là Tử Vận Tông Phương Mộc, còn gọi là Mạnh Hạo!
Đây là thanh âm Quý Hồng Đông trước khi chết truyền ra, chuyện này đã kinh động đến Quý Phương lão tổ, người đang từ Đông Thổ tới đây.
Trung niên nam tử dửng dưng nói, giọng nói bình tĩnh, nhưng lại mang theo uy áp mạnh mẽ, càng khiến các tông môn xung quanh chấn động.
- Phương Mộc… Mạnh Hạo…
- Chuyện này làm sao có thể, đệ tử Phương Mộc của Tử Vận Tông Đan Đông nhất mạch, lại là Mạnh Hạo năm đó bị Nam Vực truy sát!
- Chuyện này… Khó trách năm đó không ai có thể tìm ra Mạnh Hạo, thì ra hắn ẩn trốn trong Tử Vận Tông, trở thành đệ tử truyền thừa, người này…
Bốn phía ồ lên, đều nhìn về phía quang trụ của Tử Vận Tông, nhìn những tu sĩ Tử Vận Tông đang tái mặt kia.
Sắc mặt An Tại Hải biến đổi, Lâm Hải Long bên cạnh cũng hít một hơi, đứng bật dậy, Ngô Đinh Thu ngây ra, nhưng lập tức sắc mặt âm trầm, một cỗ nguy cơ trong nháy mắt đã xuất hiện trên người tất cả tu sĩ của Tử Vận Tông.
Cũng đúng lúc này, trong quang trụ của Tử Vận Tông, hai vị lão tổ Trảm Linh, chậm rãi mở mắt.






