Chương 312
Trong tiếng cười, tóc đỏ bay lên, Mạnh Hạo nâng tay phải lên, ở trong tay hắn, rõ ràng xuất hiện một viên đan dược màu tím!
Đan dược này, như ẩn chứa ma tính, ngay khi xuất hiện, thiên địa nổ vang.
Một cỗ khí tức khó thể hình dung, trong phút chốc theo đan dược quay cuồng lan ra tứ phía, khiến mọi người biến sắc, Mạnh Hạo đem đan dược này, không chút do dự nào, ném vào trong miệng.
Đan dược màu tím lấy tốc độ khủng khiếp, trực tiếp hòa tan, đã trở thành chất lỏng màu tím, khoảnh khắc đã tràn ra như mực, nhuộm đẫm ngũ tạng, tràn ngập lục phủ ở trong cơ thể Mạnh Hạo.
Rống!
Mạnh Hạo ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét kinh người, mặt mày hắn dưới mặt nạ méo mó, trong hai mắt đỏ đậm của hắn lộ ra điên cuồng, lộ ra sát khí ngập trời. Cỗ hơi thở này giống như phù hợp với mặt nạ huyết sắc, khiến cho bên ngoài thân thể của hắn, đan khí phóng thích càng nhiều hơn, mãnh liệt hơn!
Đau!
Đau nhức khó có thể hình dung!
Kinh mạch toàn thân như bị thiên đao vạn quả, dưới một đao như bị lăng trì này, phóng ra toàn bộ tiềm lực cùng tu vi, giống như mở ra bảo tàng của thân thể, nhất là cơn đau nhức lúc cuối cùng, cứ như là có người xé mở lồng ngực của mình, khiến trái tim đang đập liên hồi của bản thân hiển lộ trong hư không!
Loạn!
Loạn nghiêng trời lệch đất!
Tất cả trí nhớ trong đầu như bị một cỗ lực lượng không thể nào hình dung trực tiếp chấn nát, tiếp theo đó ý thức của hắn, tinh thần của hắn, toàn bộ đều đã trở thành hỗn loạn, mà ở trong hỗn loạn này lại ngưng tụ ra từng đạo sát cơ mãnh liệt vô cùng!
Một đạo, trăm đạo, ngàn đạo, mười ngàn đạo, một trăm ngàn đạo… Cho đến mười triệu đạo sát cơ!!
Những sát cơ này hỗn loạn đầu óc Mạnh Hạo, trực tiếp kích nát Kết Đan của hắn, điên cuồng linh hồn hắn, khiến cho linh hồn này cũng lây nhiễm sự điên cuồng khủng bố đến cực điểm nọ!
Điên cuồng này, hóa thành sát lực kinh thiên động địa, đảo điên tâm trí hắn, tinh thần của hắn nháy mắt tan ra, dùng loại ý chí phong ma này hóa thành một cỗ tuyệt mệnh chi tâm, dùng tâm này làm cho tu vi bản thân nháy mắt kéo lên!
Kết Đan trung kỳ, Kết Đan hậu kỳ, Kết Đan viên mãn… Tiếng gào thét của Mạnh Hạo quanh quẩn bát phương. Làm cho mọi người bốn phía một đám toàn bộ hoảng sợ.
Mạnh Hạo giờ phút này, không giống như đốt hồn nhưng lại hơn cả đốt hồn, bởi đan này… Kỳ danh Nhập Ma Đan, bởi vì ý này, duy ma!
Bởi người này, duy cuồng!!
Thiêu đốt tu vi, phóng ra linh hồn, điên cuồng ý chí, tuyệt mệnh kiếp này, đã trở thành phong ma của giờ phút này, đã trở thành Mạnh Hạo của lúc này!
Mạnh Hạo hai mắt đỏ bừng, mang theo tia máu, mang theo ma, mang theo một cỗ dữ tợn người ngoài nhìn không tới, khuôn mặt hắn dưới mặt nạ đang lấy tốc độ cực nhanh mà già đi, mái tóc dài ánh đỏ của hắn giờ phút này không gió phiêu diêu.
Mạnh Hạo của lúc này, hình tượng của hắn, hình dạng của hắn, trong phút chốc khắc ở bên trong mọi ánh mắt.
Cũng chính là giờ phút này, hơn mười tu sĩ Nguyên Anh tu vi bị áp chế ở Kết Đan kia đã đến gần kề Mạnh Hạo, nhân số của bọn họ chiếm phần đông, tu vi của bọn họ vượt qua Mạnh Hạo nhiều lắm, nhưng vào thời khắc này, lại nhất tề ra tay.
Giống như sợ, nếu không có tự tay giết chết Mạnh Hạo, sẽ dẫn đến phiền toái phiền toái cho chính mình khi quay về gia tộc vậy.
Sát cơ ngập trời gào thét mà đến, không một ai có thể trợ giúp Mạnh Hạo, trong chớp mắt này, chỉ có chính hắn, mới có thể đi giúp chính mình. Bản thân, mới là kẻ chống lưng lớn nhất cho mình!
Tiếng cười của Mạnh Hạo quanh quẩn vẫn điên cuồng liều lĩnh như vậy, hắn bỗng nhiên nâng tay phải lên, trực tiếp vung lên về phía trước.
- Vô Diện!
Thiên địa nổ vang, gương mặt huyết sắc khổng lồ lần nữa xuất hiện ở bốn phía Mạnh Hạo, khuôn mặt này so với lúc vừa rồi còn to lớn hơn, thoạt nhìn chân thật hơn, giống như không phải hư ảo, mà là tồn tại chân chính.
Khuôn mặt khổng lồ này quật khởi trời cao, lại thêm thất khiếu chảy máu, một màn này thoạt nhìn thì thấy ghê người, giống như phong ma, kích thẳng về phía hơn mười lão giả đang lao đến kia.
Trong mắt người ngoài, Mạnh Hạo lúc này như thiêu thân lao vào lửa đỏ, tỏa sáng ra phương hoa của sinh mệnh, nhưng cũng lại cực kì lay động nhân tâm.
Thiêu thân lao đầu vào lửa, tựa hồ như thiêu thân yêu thích lửa đỏ, muốn ở trong lửa sống lại, trong mắt người ngoài xem ra hẳn là phải chết không thể nghi ngờ. Nhưng ai có thể biết, có lẽ thiêu thân lao đầu vào lửa, cũng không phải là vì thích lửa, mà là muốn dùng tính mạng của mình, đem hỏa diễm dập tắt!
Tiếng động nổ vang trong phút chốc truyền khắp thiên địa, khuếch tán bát phương, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, gương mặt thật lớn bên ngoài thân thể nháy mắt vỡ nát. Tu vi của hắn cho dù là được Nhập Ma Đan mạnh mẽ tăng lên, nhưng đối mặt với hơn mười người công kích, Mạnh Hạo vẫn là không thể địch lại.
Máu tươi của hắn phun ra, toàn thân thì trọng thương, hai mắt vô thần, cười thảm, thân thể như diều đứt dây bay ngược lại. Mà hơn mười người kia, sắc mặt đều chỉ là có chút biến hóa, rất nhanh lại lao ra, sát cơ mãnh liệt, hóa thành từng mũi tên nhọn, muốn xuyên thấu Mạnh Hạo.
Nhưng ngay khi những người này đánh tới, trong một cái chớp mắt, hai mắt vô thần của Mạnh Hạo lộ ra một chút điên cuồng hơn.
- Nhất Ngôn!
Thanh âm Mạnh Hạo khàn khàn, rõ ràng là dựa vào lực lượng khủng bố của Nhập Ma Đan, mạnh mẽ xuất ra thần thông của Huyết Tiên truyền thừa.
Lời nói vừa ra, lập tức khuôn mặt đang vỡ ra ở bốn phía Mạnh Hạo dừng lại quá trình nứt vỡ, mà sau một hồi lâu nứt vỡ, trên đó hình thành hàng loạt những khe đứt gãy, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn, từ trên những khe đứt gãy kia, trực tiếp phóng xuất ra lượng lớn hồng vụ.
Sương mù này mạnh mẽ khuếch tán ở trước người Mạnh Hạo, khiến cho khuôn mặt khổng lồ này như xuất hiện thời gian đảo lưu, mạnh mẽ co rút lại, khe đứt gãy biến mất, vỡ vụn tiêu tán, làm cho gương mặt này lại đầy đủ nguyên vẹn trở lại, nhưng… Tại vị trí vốn không hề có đôi môi lại rõ ràng xuất hiện một cái miệng mở lớn.
Cái miệng lớn ấy mở ra, như phát ra một thanh âm, nhưng cái thanh âm này lại không ai có thể nghe được, chỉ là… Ngay khi cái thanh âm không tiếng động đó xuất hiện, thì hơn mười lão giả kia, trong nháy mắt ai nấy đều là tâm thần chấn động mạnh, từng vết máu trực tiếp phun ra từ trên người bọn họ, như muốn xé rách bọn họ trong khoảnh khắc.
Sau đó, Mạnh Hạo nói ra câu thứ ba.
- Phong Hỏa Liên!
Vô Diện, Nhất Ngôn, Phong Hỏa Liên!
Đây là ba thần thông của Huyết Tiên truyền thừa lúc trước, lúc này bị Mạnh Hạo cưỡng chế thực hiện, chung quanh hắn, lập tức nổi lên khói mù, xuất hiện phong hỏa. Những thứ khói mù phong hỏa này, khoảnh khắc cuốn động, khiến cho bốn phía Mạnh Hạo, nháy mắt quật khởi một cột gió xoáy cự đại, trong tiếng nổ vang phóng lên cao.
Tiếng nổ ầm ầm vang vọng, vết đứt gãy trên xương cốt Mạnh Hạo càng nhiều, máu tươi bắn ra, thân thể trực tiếp bị cuốn ra, trên mặt nạ cũng xuất hiện lực phản phệ cường đại, trực tiếp rời khỏi khuôn mặt của hắn, rơi xuống.
Dung nhan của Mạnh Hạo dưới lớp mặt nạ tràn ngập vẻ già lão, sắc mặt tái nhợt, lúc này nằm trên mặt đất, trong mắt vẫn còn chớp động phong ma.
Trong cơ thể hắn tu vi đã muốn tan vỡ, thân thể của hắn đã gần như đi đến hủy diệt, thọ nguyên của hắn đã mất đi rất nhiều, nhưng trái tim của hắn, lại vẫn chưa từ bỏ, chiến ý còn đang thiêu đốt.
Bên trong tiếng nổ vang, cột xoáy lốc kia tiêu tán, thân ảnh của hơn mười lão giả nọ chậm rãi hiện ra, trong đó rõ ràng là có ba người khóe miệng ấy thế mà lại tràn ra máu tươi.
Có thể thấy được sự cường đại cùng kinh người của thần thông này của Mạnh Hạo.
- Hay cho một cái Huyết Tiên truyền thừa…
Hơn mười lão giả này, một đám vẻ mặt âm trầm, nhất là ba người bị thương kia, mặc dù thương thế không nặng, nhưng bọn họ những người này, vây công một tu sĩ Kết Đan, lại vẫn bị thương, điều này đối với bọn họ mà nói, là không thể chấp nhận được.
- Kết thúc đi.
Hơn mười lão giả mắt nhìn Mạnh Hạo giờ phút này đã mất đi tất cả lực chống cự, toàn thân trọng thương, đã nằm trong trạng thái dầu hết đèn tắt, đồng loạt từng bước lại gần, ngay khi bọn họ đến được chỗ Mạnh Hạo chính là lúc kết thúc mọi chuyện lần này.
Hứa Thanh thân thể run run, đang muốn lao ra thì bỗng nhiên Hàn Bối ở một bên kéo lại tay nàng, khí lực thật lớn.
Ngay tại khoảnh khắc Hứa Thanh xoay người nhìn về phía Hàn Bối, bỗng nhiên, Mạnh Hạo nở nụ cười.
Màu da tái nhợt, dung nhan có phần già nua, mặc dù không còn vẻ trẻ tuổi của lúc trước, nhưng trên khuôn mặt già nua này lại vẫn có thể nhìn thấy bộ dáng thanh niên trẻ trung nhiệt huyết của Mạnh Hạo.
Tiếng cười lúc này mang theo một cỗ quỷ dị, càng mang theo một cỗ dữ tợn, lộ ra sát cơ mãnh liệt!
- Thức tỉnh thôi, Huyết Ngao của ta!
Mạnh Hạo gian nan nâng tay phải lên, khẽ vuốt ở trên mặt nạ huyết sắc, trong mắt lộ ra một chút nhu hòa, càng có vẻ mong đợi.
Huyết Ngao, ngay tại thời điểm Mạnh Hạo Kết Đan, hắn cảm nhận được đối phương mặc dù vẫn còn tiếp tục ngủ say, nhưng dường như có thể ở trong lúc ngủ say, ngẫu nhiên thức tỉnh một lần.
Điều này cần hắn triệu hồi, cần hắn không ngừng gọi tỉnh, mà… Điều này mới là sát cơ chân chính của hắn, tất cả thủ đoạn lúc trước, đều là Mạnh Hạo đang tranh thủ thời gian cho Huyết Ngao thức tỉnh, hắn đã âm thầm gọi tỉnh nó rất nhiều lần.
Bắt đầu từ trong thế giới ý thức cho đến lúc này, cho đến trận chém giết vừa qua, sâu trong lòng hắn vẫn không ngừng kêu gọi triệu hồi Huyết Ngao, mãi cho đến một khắc vừa rồi, khi Mạnh Hạo mất đi tất cả sức chống cự, chỗ Huyết Ngao cuối cùng cũng truyền đến một… Dấu vết rung động.
Dấu vết kia lộ ra lo lắng, lại mang theo một cỗ điên cuồng rất giống Mạnh Hạo, giống như Huyết Ngao đang dùng toàn bộ khí lực, giãy giụa mở mắt ra, cố gắng thức tỉnh, để có thể giống như trong Huyết Tiên truyền thừa, đi bảo hộ chủ nhân của nó.
Ngay thời khắc hơn mười lão giả kia vọt tới, tay phải Mạnh Hạo vuốt ve mặt nạ huyết sắc, cùng lúc với thanh âm của Mạnh Hạo truyền ra, mặt nạ huyết sắc mạnh mẽ run run, tự mình bay ra, tốc độ cực nhanh, trực tiếp xuất hiện giữa không trung, xuất hiện ở trước người Mạnh Hạo.
Cùng lúc đó, một quầng sáng màu máu lớn chừng trăm trượng bỗng nhiên từ trên mặt nạ huyết sắc này tràn ra, dựng thẳng lên, sừng sững ở giữa trời đất.
Quầng sáng màu máu này giống như một tấm gương màu máu cự đại, khi xuất hiện, trên mặt gương nổi lên vô số sóng gợn, trong lúc mơ hồ có từng tiếng gầm nhẹ từ trong quầng sáng truyền ra.
Thanh âm gầm nhẹ kia kinh thiên động địa, vừa truyền ra thì lập tức làm cho hơn mười lão giả đang tiến đến kia, toàn bộ biến sắc, tiếng gầm này, giống như là uy hiếp của loài khuyển phát ra khi gặp địch nhân, giờ phút này quanh quẩn bát phương, thậm chí vượt ra khỏi hắc vụ, truyền ra đến bên ngoài thung lũng.
Trung niên nam tử Trảm Linh của Quý gia bị lão tổ Vương gia vây khốn kia giờ phút này mạnh mẽ mở bừng hai mắt, đồng tử trực tiếp co rút lại, ngay cả lão tổ Vương gia ở trước người y, cũng phải nhẹ ồ lên một tiếng.
Rống!
Một tiếng rít gào kinh thiên bỗng nhiên từ trong quầng sáng huyết sắc điên cuồng truyền ra, đó là mãnh thú nào đó gào thét, mang theo một cỗ điên cuồng, mang theo sát khí ngập trời. Khi thanh âm này truyền ra thì hơn mười lão giả ở trước người Mạnh Hạo kia, sắc mặt đại biến, một cỗ cảm giác nguy cơ sinh tử mãnh liệt trước nay chưa có, nháy mắt hiện lên ở trong lòng bọn họ.
Đúng lúc này, quầng sáng huyết sắc thật lớn kia, mạnh mẽ vặn vẹo, cũng có gồ lên, giống như… Bên trong đó có vật thể nào đó như đang phát điên mà lao ra!






