Ngã Dục Phong Thiên

Chương 446: Ta Là Tiên Điểu Thượng Cổ

Chương 317

Có thể nói, không có bảo vật này, Mạnh Hạo không có khả năng có được tu vi như ngày hôm nay, phỏng chừng cũng không có cách nào đến Nam Vực, tự nhiên cũng không thể tiến vào được Tử Vận Tông, nay hẳn là vẫn còn ở Triệu Quốc, theo lão ô quy Kháo Sơn lão tổ kia, không biết phiêu lãng ở nơi nào.

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra hồi ức, trong đầu hiện lên rất nhiều trí nhớ, từ việc gương đồng thích phun ra hơi thở vô hình, chuyên khi dễ mãnh thú có lông dày, cho đến công năng phục chế nghịch thiên của gương này.

Còn có căn bệnh thâm căn cố đế của Bì Đống đối với gương đồng này, còn có những năm gần đây, Bì Đống suốt ngày liên miên cằn nhằn, nói đến thì nghiến răng nghiến lợi.

Mạnh Hạo nghĩ tới năm đó sau khi rời khỏi Huyết Tiên truyền thừa, lần đầu tiên chạm vào mặt nạ huyết sắc thì chính mình bị Lý gia lão tổ tính kế, xém chút nữa thì bị nhiếp thần, lúc ấy trong gương đồng này còn có một tiếng chim hót truyền ra, giúp mình né qua được một kiếp.

Còn có chính là bên trong phúc địa thượng cổ kia, nếu không phải là lực lượng của gương đồng này, chính mình không có khả năng bước vào cái đỉnh vuông, bởi vì hắn không phải là huyết mạch thượng cổ.

Lại có là trước kia khi Mạnh Hạo Kết Đan, cảm nhận được trong gương đồng có một cỗ hơi thở thức tỉnh.

- Anh Vũ…

Mạnh Hạo hai mắt chợt lóe, Tử Đan trong cơ thể bỗng nhiên chuyển động, bộc phát ra lực lượng tu vi mạnh mẽ, khi vận chuyển toàn thân Mạnh Hạo thì theo ý thức của hắn, khoảnh khắc từ tay phải trực tiếp dũng mãnh nhập vào trong gương đồng.

Gương này dần dần tràn ra u quang, hào quang càng thêm mãnh liệt, thì bỗng nhiên, trong túi trữ vật của Mạnh Hạo, Bì Đống trong mặt nạ huyết sắc hóa thành một đạo cầu vồng trong khoảnh khắc bay ra, trôi nổi ở giữa không trung, khi hóa thành bộ dạng Bì Đống thì hiện ra gương mặt già nua.

Giờ phút này trong mắt nó mang theo chấp nhất, mang theo một cỗ kiên định cùng nghiêm túc, như lâm đại địch, thậm chí trong lúc mơ hồ còn có biểu tình thần thánh, giống như muốn đi tiến hành một hồi đại chiến cùng sứ mệnh có thể quyết định vận mệnh toàn bộ tinh không.

- Kẻ địch tà ác muôn kiếp, ngươi rốt cục xuất hiện rồi, lão phu đợi ngươi thật lâu thật lâu, lúc này đây, ngươi vừa tỉnh lại liền có thể nhìn thấy lão phu, lão phu nhất định phải độ hóa ngươi. Đem ngươi mang ra khỏi con đường tà ác.

Bì Đống mang theo vẻ mặt thần thánh, trầm trọng mở miệng, giờ khắc này nó giống như bớt đi sự dông dài, thay vào đó hơi thở cổ giả càng thêm nồng đậm.

Không thèm để ý tới Bì Đống, Mạnh Hạo vẻ mặt ngưng trọng. Hắn cảm nhận được tu vi của chính mình, giờ phút này đang không ngừng mà dũng mãnh nhập vào trong gương đồng. Gương này giống như là một cái động không đáy, thời gian trôi qua, rất nhanh Mạnh Hạo đã xuất ra gần sáu thành tu vi.

Đúng lúc này, gương đồng phát ra quang mang mạnh mẽ lóng lánh. Trong lúc mơ hồ, giống như có một ảo ảnh được bao bọc trong đó hiện lên, nhìn như hình chiếu từ trên mặt kính nổi lên ngay lúc đó.

Nhưng vẫn là mơ hồ.

- Xuất hiện đi, kẻ địch tà ác muôn kiếp của ta!

- Xuất hiện đi, vận mệnh đã sắp xếp cho ngươi và ta nhất định phải tiến hành một trận chiến này!

- Xuất hiện đi… Ách… Mạnh Hạo ngươi dùng thêm chút sức lực đi, nó sắp đi ra rồi!

Bì Đống nghiêm túc mở miệng, nghe vào trong tai Mạnh Hạo, không khỏi sinh ra mấy loại liên tưởng, vội ho một tiếng. Trên thực tế mục đích thực sự của việc hắn gọi khí linh của gương đồng này ra, chính là vì đối phó Bì Đống này.

Mạnh Hạo kỳ vọng khí linh này xuất hiện, có thể áp chế Bì Đống dông dài.

Giờ phút này hắn hít sâu một hơi. Lại tống xuất tu vi, bảy thành, tám phần, chín thành…

Hình chiếu trên mặt kính giờ phút này dần dần rõ ràng, chậm rãi hình thành bộ dạng một con chim, một thân tạp mao, màu sắc rực rỡ, từ từ nhắm lại hai mắt, còn có móng vuốt sắc bén, nhưng không có chút ý đáng khinh nào như biến hóa của Bì Đống năm đó, ngược lại là có một cỗ hơi thở cuồng vọng mãnh liệt, giống như cho dù nó đang ngủ say, cũng đều đập vào mặt.

- Hơi thở thật tà ác, chính là nó, đây là khí tức của nó, ngay cả bộ dáng cũng đều chính xác. Nó chính là kẻ địch muôn kiếp của ta, sứ mệnh cả đời này của ta, chính là phải độ hóa nó!

Thân mình Bì Đống run run, hơi thở thần thánh cũng nồng đậm hơn rất nhiều, ngưng thần nhìn Anh Vũ.

Một cỗ cảm giác suy yếu hiện lên trên người Mạnh Hạo, hắn âm thầm kinh hãi, cảm giác mình quyết định sau khi thương thế khôi phục lại mới triệu hồi khí linh là lựa chọn chính xác. Nếu giờ phút này hắn còn mang theo thương tích, e rằng căn bản là không đủ để chống đỡ sự đòi hỏi của gương đồng, vả lại còn có thể làm cho thương thế càng thêm xấu đi.

Thời gian trôi qua, khi tu vi Mạnh Hạo gần như toàn bộ đều chảy vào gương đồng, đột nhiên, một tiếng kêu bén nhọn như mang theo ý ngạo nghễ, giống như duy ngã độc tôn trên thiên địa, bỗng nhiên từ trong gương đồng này truyền ra.

Thanh âm này quanh quẩn, giống như tất cả sinh linh nghe được đều nhịn không được mà đi cúng bái.

Theo thanh âm xuất hiện, thân ảnh của Anh Vũ ngưng tụ ra trên gương kia, trong giây lát mở mắt, đồng thời với việc tràn ra tinh mãng, cũng có một cỗ hơi thở tiên linh nháy mắt khuếch trương tản ra, tràn ngập toàn bộ động phủ.

Ánh mắt nó mang theo vẻ mờ mịt, trong mơ hồ hình như còn có một chút tang thương, nhưng rất nhanh liền lộ ra vẻ cuồng ngạo. Rõ ràng chính là thân chim nhỏ bé yếu ớt, nhưng tại một cái chớp mắt này, lại làm cho người cảm thấy như nó có thể khai thiên tích địa.

Ngay cả hư vô bốn phía, cũng đều ở một cái chớp mắt này dường như đọng lại.

- Kẻ địch tà ác muôn kiếp của ta, ngươi nhìn một chút xem lão phu là ai!!

Bì Đống hét lớn một tiếng, cũng không biết là kích động hay là phẫn nộ, giờ phút này thân mình mạnh mẽ xuất hiện ở trước mặt Anh Vũ, nghiêm túc nhìn nó.

Anh Vũ thản nhiên nhìn Bì Đống một cái, trong mắt lộ ra một chút khinh miệt, biểu cảm này cuồng ngạo đến cực điểm, nó hất cằm lên, ánh mắt nháy mắt đã rơi đến trên người Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo bất động thanh sắc, lui ra phía sau vài bước, ở một bên vừa khôi phục tu vi, vừa quan sát Anh Vũ cùng Bì Đống. Dựa theo kinh nghiệm của hắn lúc trước, khi mới tiếp xúc cùng Bì Đống, thì hắn cảm giác mình hẳn là nên quan sát triệt để trước đã.

Bì Đống nổi giận gầm lên một tiếng, thân mình nhoáng lên một cái, cản trở ánh mắt của Anh Vũ.

- Kẻ địch muôn kiếp mà vận mệnh an bài, là trời cao mở mắt rồi nên mới cho ta và ngươi gặp nhau lần nữa. Ngươi là đồ tà ác, đồ vô đạo đức, ngươi không nhớ lão phu sao!

Bì Đống lạnh lẽo nhìn chằm chằm Anh Vũ, dường như thù hận trước đây lập tức đã xông lên đầu rồi, ngay cả nhan sắc của thân thể cũng đều có chút thay đổi, đục ngầu.

- Nói chuyện với ngươi, ngươi vì sao không nói lời nào!

- Ngươi là con chim tà ác, đồ chim biến thái, ngươi tại sao không nói chuyện!

Bì Đống lớn tiếng mở miệng, nó đợi nhiều năm như vậy, giờ phút này lại nhìn thấy được Anh Vũ này, lại phát hiện đối phương thế nhưng không nói lời nào.

- Em gái ngươi, ngươi có bệnh à!

Anh Vũ lộ ra biểu cảm không kiên nhẫn, lần đầu tiên mở miệng, thanh âm bén nhọn, vừa xuất khẩu, lập tức làm cho Bì Đống sáng ngời hai mắt, dường như cái dạng này của đối phương, mới phù hợp với hình tượng tà ác trong trí nhớ của nó.

- Mắng chửi người là không đúng, ngươi lại thêm một cái tội ác!

Bì Đống nghiêm túc nói.

- Con bà nó chứ!

- Cô nội ngươi!

- Bà ngoại ngươi!

- Cậu ngươi!

- Tôn tử ngươi!

- Muội muội ngươi!

Anh Vũ cứ thế chậm rãi một câu lại một câu, không hề để ý tới Bì Đống đã run rẩy cả người, cánh đập đập mấy cái, thân mình lập tức bay lên, sau khi bay vài vòng trong động phủ thì trực tiếp đáp lên trên vai Mạnh Hạo, hất cằm lên, mang theo vẻ điên cuồng ngạo nghễ.

- Ngươi chính là chủ nhân một đời này của ta?

- Nhớ kĩ danh hào của Ngũ gia, ta là tiên điểu thượng cổ, từ sau khi xuất thế, ta là Chí Tôn, trời cao cúi đầu. Trước ta, chúng sinh không mặc quần áo, sau khi ta sinh, ai dám không mặc quần áo?

- Trước ta, chúng sinh đều không lông, sau khi ta sinh, phát ra đại chí nguyện, thiên địa cần chúng sinh có lông tóc, cho nên chúng sinh, ai dám không mọc lông!

- Về sau xuất môn ra ngoài, ta cho phép ngươi báo ra danh hào Ngũ gia, danh hiệu của ta vừa xuất, chúng sinh nghe tin đã sợ mất mật, sẽ không ai dám trêu chọc ngươi, ở giữa trời đất, trong ngoài thương khung, ai dám chọc ta, ta liền giết chết nó!

Anh Vũ cuồng vọng ngạo nghễ mở miệng, khí phách vang dội, bát phương nổ vang, chính là… Biểu cảm Mạnh Hạo có chút cổ quái, hắn luôn cảm giác mình là đang nhìn thấy một con tạp điểu khoác lác khắp nơi.

- Thổi phồng là không có đạo đức, ngươi lại nhiều thêm cái một cái tội ác, ta muốn độ hóa ngươi!

Bì Đống ở một bên, còn thật sự nghiêm túc nói, vẻ mặt chính khí, mạnh mẽ lao về phía Anh Vũ. Nhưng không đợi nó tới gần, Anh Vũ nâng lên vẻ mặt khinh miệt, cuồng ngạo càng tăng lên, giống như nó mới là lão đại thật sự, trời chỉ là lão nhị vậy.

- Pho tượng trên Hỏa Diệm sơn năm đó là do vô số đại năng vì ta luyện hóa mà thành, ngươi có muốn biết bọn họ vì sao làm như thế hay không?

- Đã từng một thời, mỗi đêm khuya nơi thâm khu của Tinh Hải, là ta ép ba mươi ngàn cô nàng của Thái Bình Đạo không thể không tắm rửa trước mặt ta, ngươi có muốn biết các nàng vì sao lại như thế không?

- Vô số năm qua, ai là ác bá lớn nhất của tinh không này chứ?

- Còn có tên mập đánh lén ngươi năm đó, từng đối với ta cúng bái một trăm ngàn năm, ngươi có muốn biết gã nay ở đâu hay không?

- Một hai ba, sau đó đến số mấy, ngươi có muốn học hay không hả?

Lời nói của Anh Vũ thong thả, mỗi một câu nói đều làm tốc độ của Bì Đống chậm lại một chút. Chờ sau khi Anh Vũ nói xong toàn bộ, Bì Đống cũng đứng ngẩn ra, vẻ mặt rối rắm, nhưng lại áp chế không nổi tò mò.

- Muốn biết liền thành thật một chút cho Ngũ gia ta, muội ngươi, bao nhiêu năm không gặp, ngươi vẫn là nhược trí như vậy!

Anh Vũ trừng mắt nhìn Bì Đống một cái, cuồng ngạo đến cực điểm.

Mạnh Hạo nhìn đến đây, bỗng nhiên hiểu ra phương pháp Anh Vũ dùng để đối phó với Bì Đống. Bì Đống tò mò, nhưng tò mò này, cũng chính là nhược điểm trí mạng nó.

Chính là, hắn vẫn cảm thấy tính cách của Anh Vũ này cùng với Anh Vũ mà Bì Đống từng biến hóa ra có điểm khác biệt, ở trên người nó nhìn không thấy vẻ đáng khinh, nhìn qua chỉ là cuồng vọng không có giới hạn.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Anh Vũ khẽ động, lộ ra biểu cảm hồ nghi, nhìn khắp mọi nơi, thân mình lại còn bay lên, vòng quanh động phủ bay tầm vài vòng.

- Ồ, không đúng, đây là mùi gì vậy?

Anh Vũ vừa bay lên, vừa kinh ngạc mở miệng.

Một màn này lại lập tức gợi lên tâm hiếu kỳ của Bì Đống, nó không phục cũng xem xét mọi nơi, nhất là khi nhìn thấy Anh Vũ dùng miệng để ngửi cái gì đó thì thân mình Bì Đống phịch một tiếng, biến thành một con chó trắng lớn, trên mặt đất, ở bốn phía, ngoắt ngoắt cái đuôi, cái mũi không ngừng hít lấy hít để, ngửi tới ngửi lui.

- Trò gì đây, đâu có mùi gì đâu, ngươi đang ngửi cái gì chứ?

Bì Đống ngửi tới ngửi lui cả nửa ngày, mà chẳng ngửi thấy quái gì cả liền ngẩng đầu tò mò nhìn về phía Anh Vũ.

- Ngươi biết cái gì, cho dù ngươi biến thành cẩu, cũng không ngửi thấy được, ta là tiên điểu thượng cổ, độc tôn trời cao!

Mảnh đất màu đen này tồn tại hơi thở rất kỳ dị, ta đã nghĩ đến là gì đó rồi, lợi hại, thật lợi hại, thì ra là có chuyện như vậy.

Anh Vũ vẻ mặt khinh miệt, lộ ra vẻ cuồng ngạo như thể toàn bộ thiên địa chỉ có mỗi mình nó biết vậy.

Bì Đống mặt mày méo mó, nội tâm tò mò, ngứa ngày khiến nó càng ngày càng sốt ruột, nhưng bất luận là nó biến thành cái gì, cũng không phát hiện ra được cái hơi thở mà đối phương nói là gì.

Mạnh Hạo vốn ở một bên xem náo nhiệt, giờ phút này nghe chúng nó đối thoại, bỗng nhiên nội tâm khẽ động, hắn nghĩ tới lúc vừa bước vào Mặc Thổ thì có thanh âm của Phong Yêu cổ ngọc truyền ra.

- Phiến đại địa này có chỗ nào kì dị?

Mạnh Hạo hỏi một câu.

Anh Vũ ngạo nghễ mắt nhìn Mạnh Hạo, một bộ ta là tiên điểu thượng cổ, một bộ ta khinh thường nói chuyện cùng ngươi, mang theo một chút cao ngạo giống như thiên địa thật tịch mịch, bay tới bay lui.

- Mạnh miệng ai chẳng biết nói, ngươi nếu không biết thì sau này cũng đừng có ra vẻ, cố lộng huyền hư như thế.

Mạnh Hạo nhíu mày, thản nhiên mở miệng, giờ phút này hắn đã Kết Đan, bước vào hàng ngũ cường giả, lại trải qua sinh tử ở Vãng Sinh động, cho nên lời nói thì nhìn như bình thản, nhưng lại ẩn ẩn có ý không giận tự uy.

Một câu này xuất khẩu, Anh Vũ kia ở giữa không trung đột nhiên đình trệ, tạp mao toàn thân dựng thẳng lên, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, trên mặt lộ ra thần thái như bị nhục nhã.

- Ta không biết? Ta là tiên điểu thượng cổ, trên biết tiên nhân, dưới biết phàm trần, có chuyện gì mà Ngũ gia ta không biết chứ? Ta cái gì cũng biết!

- Ngươi đừng có chém gió nữa đi.

Mạnh Hạo nội tâm khẽ động, mắt lộ ra kỳ quang, rất nhanh lại nói một câu.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.