Chương 323
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hồi lâu tay phải hắn chợt lóe quang mang, sau khi lấy đi cực phẩm linh thạch, ở trong tay hắn xuất hiện một tấm phù văn màu bạc. Phù văn này phát ra ngân quang, Mạnh Hạo nhìn lại thì có thể ẩn ẩn nhìn thấy có một tia hơi thở tràn ra. Hơi thở này ở giữa không trung, rõ ràng hóa thành một đám phù văn, loại cảm giác này, rất tương tự với cảnh Mạnh Hạo cảm ngộ tiên thổ lúc trước.
Trên phù văn này cũng có một cỗ ba động khủng bố tràn ra, khiến cho Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được nguy hiểm, sau khi nhìn kỹ thì hắn cẩn thận thu hồi lại.
- Đúng như sở liệu của ta lúc trước, giết con cháu của Quý gia không thể đánh lâu, phải sử dụng lực lượng hủy diệt lôi đình. Không thể cho bọn họ có thời gian sử dụng pháp bảo… Nếu khi đó không quyết đoán sử dụng mặt nạ huyết sắc thì sợ là…
Mạnh Hạo âm thầm kinh hãi, giờ phút này hồi tưởng lại, lúc ấy nếu có chút chần chờ, sợ là chiến quả khó nói.
Dù sao Quý gia có thể khủng bố như thế, tộc nhân nếu không có mấy thủ đoạn, thì Mạnh Hạo không tin. Hắn thắng lợi, nguyên nhân lớn nhất chính là một kích cuối cùng, ra tay như sét đánh, không cho đối phương có chút cơ hội phản ứng.
Nhưng mà Mạnh Hạo cũng nhìn ra loại phù văn màu bạc này, muốn triển khai cũng cần một ít thời gian chuẩn bị.
- Vật này có được uy lực tối thiếu là vượt qua tu vi của ta, chỉ là không biết cụ thể như thế nào.
Mạnh Hạo suy nghĩ một chút, tay phải lại chợt lóe, lúc này đây xuất hiện ở trong tay hắn, là một bình đan dược trong suốt.
Có thế thấy bên trong có một viên đan dược to cỡ quả nhãn, trên đan dược có một thủ ấn, hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, sau khi mở bình đan dược ra ngửi một cái thì lập tức động dung.
- Đây không phải đan dược bình thường, đây là… Thập tuyệt đan!
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, cẩn thận phân biệt dược hiệu, sau một lúc lâu, trên mặt của hắn ý khiếp sợ lại hiện lên.
- Nhất Sắc Nạp Anh Đan! Chính là Nhất Sắc Nạp Anh Đan, một trong tam đại đan dược thượng cổ!
Mạnh Hạo hít vào một hơi, vừa cẩn thận phân biệt một chút, sau khi xác định không sai, vẻ mặt của hắn cực kỳ phấn khích.
Tam đại đan dược thượng cổ, Mạnh Hạo đã có một viên Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, cho nên đối với việc thọ nguyên bị tiêu hao, hắn đã có biện pháp bổ sung. Vả lại sư phụ hắn cũng từng cho hắn ba viên Thiên Phương Đan có thể áp chế Bỉ Ngạn hoa, có thể phá vỡ bình chướng, cũng có thể gia tăng thọ nguyên.
- Tu sĩ Nguyên Anh, Nguyên Anh phân ngũ hành, giống như ngũ sắc. Trong đó có tứ hành đã là cực hạn, giống như Vô Hạ Trúc Cơ, Tử Đan Kết Đan, nhưng viên Nhất Sắc Nạp Anh Đan này, nghe nói là có thể lại gia tăng một màu!
- Nếu bản thân là tứ sắc, sử dụng viên đan dược này sẽ có thể đạt tới ngũ sắc, mà nếu bản thân là ngũ sắc nếu… Không biết có thể hay không trở thành lục sắc? Đáng tiếc viên đan dược này vô luận nuốt vào bao nhiêu, đều chỉ hữu hiệu một lần.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, cầm Nhất Sắc Nạp Anh Đan. Hai mắt chớp động, trân trọng đem nó cất đi.
Hắn có loại cảm giác mãnh liệt, viên Nhất Sắc Nạp Anh Đan này sẽ trở thành đan dược trọng yếu nhất của mình sau này!
Cúi đầu lại nhìn túi trữ vật thì Mạnh Hạo lấy ra một chiếc cần câu.
Cần câu cá này dài nhỏ, toàn thể màu xanh biếc, Mạnh Hạo cầm trong tay, có chút không lý giải được tác dụng của vật ấy, chỉ là dây câu kia trong suốt sáng lấp lánh, bộ dạng thoạt nhìn giống như cực kỳ sắc bén, nhất là lưỡi câu, lại còn phát ra hàn mang.
- Vật này…
Mạnh Hạo trầm ngâm một chút, cầm lấy cần câu vung lên, vô thanh vô tức, ở trước mặt của hắn lập tức xuất hiện một thủy đàm hư ảo, khoảnh khắc lưỡi câu phi vào thủy đàm, Mạnh Hạo đang cầm cần câu bỗng nhiên thân thể chấn động mạnh một cái. Hắn nghe được tiếng khóc của trẻ con, nghe được tiếng thở dốc trước khi chết của lão nhân, nghe được tiếng cười của tráng niên nam nữ, nghe được lời thề chấp nhất của thiếu niên. Nghe được thanh âm của chúng sinh.
Những âm thanh này trong nháy mắt dũng mãnh nhập vào đầu óc Mạnh Hạo, làm cho tâm thần Mạnh Hạo oanh một tiếng, gần như muốn bị xé nứt, cũng may hắn lập tức mở tay ra, cần câu rơi xuống đất, tất cả biến mất.
Nhưng chỉ là trong nháy mắt này, Mạnh Hạo liền mồ hôi ướt đẫm cả người, hô hấp nặng nề.
- Đây là cái gì?
Mạnh Hạo cúi đầu nhìn về phía cần câu kia, vật thoạt nhìn rất tầm thường này, ở một khắc này, trong mắt Mạnh Hạo, đã tràn ngập thần bí.
Nhất là sau khi nghĩ đến sự khủng bố của Quý gia, thì Mạnh Hạo càng cảm thấy cần câu này cũng không thể nào là vật bình thường được.
Hồi lâu, Mạnh Hạo lại đem cần câu cất đi, nhìn vào trong túi trữ vật, trừ bỏ một số tạp vật cùng một ít linh thạch bình thường ra, một cái cuối cùng làm cho Mạnh Hạo cảm thấy không tầm thường.
Chính là một cái hộp.
Hộp hình vuông, như ngọc mà không phải ngọc, tối đen một mảnh, trên góc phải có thể nhìn thấy một ấn ký, trên đó viết một chữ.
Phương.
Hòm rất là cổ xưa, lộ ra một cỗ hơi thở tang thương, hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, từ từ đem hòm này mở ra, lộ ra vật bên trong. Đó là một chiếc bao tay, mềm mại như cánh ve, cầm trong tay, mềm nhẹ như không có gì.
Linh thức Mạnh Hạo tản ra, sau khi cẩn thận xem xét một lát, đem cái bao tay này đeo lên trên tay phải, ngay khoảnh khắc khi bao tay được mang lên, Mạnh Hạo bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng khó có thể hình dung, tại một cái chớp mắt này, từ trong bao tay bùng nổ, dung hợp cùng tay phải của hắn.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, nhìn tay phải của mình, căn bản là nhìn không ra đang mang bao tay, nhưng hắn hơi hơi nắm tay thì lại nghe được tiếng động ken két, giống như đem hư vô xé ra vậy. Tất cả vật phẩm trong động phủ, cũng đều run run, mạnh mẽ bay lên, ngưng tụ về phía tay phải của Mạnh Hạo, thậm chí không khí trong động phủ này, trong một cái chớp mắt đó, cũng giảm bớt hơn phân nửa, bị tay phải Mạnh Hạo hấp thu.
- Loại lực lượng này…
Trong đầu Mạnh Hạo khoảnh khắc liền hiện ra nắm tay khủng bố của nữ tử Phương gia lúc trước kia.
- Phương… Là có liên quan đến Phương gia, nếu thật có quan hệ, vật ấy tại sao lại ở trong túi trữ vật của Quý Hồng Đông? Vả lại vì sao gã không tự mình sử dụng?
Mạnh Hạo trầm mặc, hắn trăm mối vẫn không có cách giải, vật phẩm khác còn dễ nói, vô luận là cần câu hay là cực phẩm linh thạch, cho dù là phù văn màu bạc kia, cũng đều cần có thời gian mới có thể triển khai, Quý Hồng Đông không kịp sử dụng, có thể giải thích.
Nhưng cái bao tay này, hiển nhiên cũng không như thế, nếu Quý Hồng Đông lúc ấy đeo vào, Mạnh Hạo muốn giết hắn cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
Đáng tiếc Quý Hồng Đông đã chết, việc này cũng sẽ không có đáp án.
- Máu của gã ở chỗ của ta, chờ ta có thể luyện ra Huyết Linh thì sẽ cùng bản tôn ta gắn liền thành một thức, ta có thể dò xét một chút trí nhớ của gã, có lẽ có thể biết nguyên nhân.
Mạnh Hạo cảm thụ được lực lượng của tay phải, sau khi chậm rãi buông tay ra, mắt nhìn túi trữ vật, trong đó đều là tạp vật, về phần linh thạch bình thường, cũng chỉ khoảng ba mươi ngàn, không đủ dùng để phục chế đan dược mà Mạnh Hạo cần đến.
Sau khi đem túi trữ vật này thu hồi, trong mắt Mạnh Hạo hiện lên một chút tinh mang.
Có những vật phẩm này, hắn ở trong thiên địa bên ngoài Nam Vực lại có thêm càng nhiều tiền vốn để quật khởi, những vật phẩm này, cũng sẽ là vật lập thân khi hắn một mình lưu lạc thiên nhai.
- Đáng tiếc không có công pháp.
Mạnh Hạo lắc lắc đầu, lại lấy ra cái chuông của Quý Hồng Đông, mở ra phun ra một ngụm đan khí, đem luyện vào trong người, từng chút một phân tích cách sử dụng của bảo vật này. Về phần vật phẩm khác, hắn cũng định dùng phương pháp này, đi nghiên cứu tác dụng.
- Những thứ này không vội, nay thương thế ta đã sớm khỏi hẳn, cũng đến thời điểm đi ra ngoài rồi. Nhưng mà trước đó, phải phục chế một viên Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan đã!
Mạnh Hạo vốn có chút chần chờ, bởi vì hắn biết được Nhất Sắc Nạp Anh Đan chỉ có một lần hữu hiệu, nhưng lại không cách nào phân tích ra Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, có phải cũng là như vậy hay không, chỉ có thể sử dụng thử một lần.
Nếu là như thế… Thì phục chế sẽ rất lãng phí, nhưng nếu ngược lại, Mạnh Hạo cảm thấy tổn thất sẽ rất lớn.
Tính cách hắn vốn quyết đoán, giờ phút này hai mắt chợt lóe, lấy ra gương đồng, lại lấy ra Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan, sau khi hít sâu một hơi, liền lấy cực phẩm linh thạch bắt đầu phục chế.
Tam đại đan dược thượng cổ, đương thời hiếm thấy, phục chế viên đan dược này, bởi vì không biết được có thể dùng nhiều lần hay không, cho nên cũng có đau lòng. Tổng cộng tiêu hao năm viên cực phẩm linh thạch mới phục chế được một viên.
Mạnh Hạo cầm lấy viên Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan này, một ngụm nuốt vào.
Thời gian trôi qua vài ngày sau, tóc Mạnh Hạo dần dần thay đổi, không còn là bạc trắng, mà đã trở lại màu đen, khuôn mặt của hắn cũng không còn là không chút huyết sắc nữa, mà dần dần hồng nhuận, cả người tinh thần toả sáng, ngay cả tu vi cũng đều tinh tiến một chút, giống như chỉ gần thêm chút nữa, liền có thể đột phá trở thành Kết Đan trung kỳ.
Nhưng bị Mạnh Hạo ngăn chặn, mục tiêu của hắn là Hoàn Mỹ Kim Đan, một khi xuất hiện đan khí hoặc là bước vào Kết Đan trung kỳ, thì tất cả đều không thể quay đầu.
Lại đi qua mấy ngày, Mạnh Hạo mở mắt ra, trong mắt lộ ra một chút quang mang hữu thần, sáng ngời, thọ nguyên của hắn hoàn toàn khôi phục, giờ phút này linh thức tản ra, ngoại giới đã là sáng sớm. Bình mình, Anh Vũ bay trên trời khiêu vũ, thỉnh thoảng truyền ra thanh âm, chỉ đạo hơn một trăm người phía dưới, trong buổi sáng sớm chạy vòng quanh bốn phía.
- Thứ Ngũ gia dạy các ngươi, chính là tiên trận, tiên trận lấy người làm gốc, cam đoan sau khi các ngươi học được, tuyệt đối vô địch, đến, cùng ta cùng nhau kêu!
- Tin Ngũ gia, được vĩnh sinh - Ngũ gia vừa ra, ai dám tranh phong.
Hơn một trăm tu sĩ, tiếng hô như sấm…
Bì Đống ở một bên vẻ mặt khinh thường, nhưng lại che không được các loại hâm mộ ghen tị trong nội tâm.
Một màn này Mạnh Hạo từ mấy ngày đầu đã thấy được nhiều lần, cười gượng không để ý đến, đang muốn thu hồi thì bỗng nhiên hắn nhướng mày. Tay phải nâng lên, hai ngón chỉ mặt đất, Phong Chính thuật khoảnh khắc triển khai, khí tức vùng đất này nháy mắt ngưng tụ vào thân thể Mạnh Hạo, dũng mãnh nhập vào hai mắt hắn, khiến cho ánh mắt của hắn dung hợp cùng linh thức, trực tiếp đảo qua bên dưới, thấy được ngoài mấy trăm dặm, giờ phút này đang có một hàng tu sĩ, gào thét mà đến.
Dẫn đầu phía trước, là một nam một nữ, nam mang theo mặt nạ màu vàng, từ trên hơi thở, Mạnh Hạo lập tức nhận ra, chính là một trong hai đạo tử của Mặc Thổ, La Xung!
Nữ tử bên cạnh thì mang một chiếc khăn che mặt bằng sa mỏng, nhưng chỉ cần liếc qua tấm sa che mặt liền thấy một dung nhan tuyệt mỹ, trông mờ mờ ảo ảo, như tất cả những gì đẹp đẽ của thiên địa đều tập trung trên một người.
Đôi chân dài săn chắc, bờ mông tròn lẳn cao vút, quần áo phóng khoáng, khiến cô gái này phát ra hấp dẫn trí mạng.
Vòng eo thon nhỏ chỉ bằng bàn tay, nhấc lên đường cong tuyệt mỹ ở giữa khoảng cách với bờ mông, trên mi tâm có một đồ đằng hình con bướm, khiến cô gái này lại càng thêm động lòng người.
Trên hai cánh tay như ngọc đồng dạng cũng có đồ đằng lấp lánh, ở phía sau hai người có bốn người theo chân, trong đó có hai người là tu sĩ thanh diện của Mặc Thổ, tu vi Kết Đan trung kỳ.
Hai người khác thì thân thể cao lớn, vừa thấy chính là cường giả Tây Mạc, bốn người này, hiển nhiên là lấy La Xung cùng nàng kia cầm đầu.
- Nơi này coi như là thuộc Mặc Thổ ta, nhưng cũng là khu vực cằn cỗi nhất, cư trú đều là mấy tán tu thô tục, không lên được mặt bàn. Đóa Lan tiên tử tới chơi, vì sao phải tới nơi này?
La Xung đeo mặt nạ, nhưng qua tiếng cười nhu hòa cùng với ý ái mộ trong mắt khi nhìn về hướng cô gái kia, thì có thể thấy được rất mãnh liệt.
Nữ tử tao nhã cười, như bách hợp nở rộ, trời sinh dung mạo xinh đẹp, hiển lộ không thể nghi ngờ, làm cho La Xung nhìn mà hô hấp cũng dồn dập hơn mấy phần. Nàng đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên mắt phượng chợt lóe, đồ đằng con bướm trên mi tâm khoảnh khắc linh động, như từ trên trán bay ra.
- Ai!






