Ngã Dục Phong Thiên

Chương 454: Kỳ Vật Độ Kiếp

Chương 325

Rầm!!!

Một quyền đánh xuống cái đồ đằng của tu sĩ Tây Mạc biến thành cự hùng kia, làm gã biến sắc. Đồ đằng của gã đầu tiên là kịch liệt chớp động, rồi trong nháy mắt liền vỡ tan, chia năm xẻ bảy. Khi tiếng nổ vang lên thì thân thể gã cũng thủng một lỗ, phun ra từng vòi máu lớn. Thân hình gã bị đẩy bay ra xa mấy trăm trượng, liên tục phun ra bảy tám ngụm máu tươi. Sau khi khó khăn lắm mới giữ được thân thể, gã lại phun thêm một ngụm máu lớn, sắc mặt trở nên tiều tụy, giống như máu toàn thân đã chảy hết vậy.

Mà dung nhan của gã cũng nhanh chóng trở nên già cả, vừa dừng lại thì gã cũng đã lộ ra bộ dáng từ trung niên thành lão già tang thương, một đầu tóc bạc, làn da tràn đầy nếp nhăn, hai mắt vô thần.

Khủng bố nhất là, ba cái đồ đằng trên người gã, ở trong một sát này đã bị mờ đi một cái, dần dần tiêu tán.

Mà trên cánh tay phải của Mạnh Hạo thì cũng xuất hiện một cái ảo ảnh cự hùng đang gào thét, thu nhỏ lại rất nhiều, giống như quấn quanh tay hắn vậy. Một màn này làm cho bốn phía chấn động.

Nhưng vẫn còn chưa kết thúc, hơi thở tiếp theo, Mạnh Hạo tiếp tục bước tới, liên tục đánh ra ba quyền.

Quyền thứ nhất, là đánh về tu sĩ Tây Mạc có đồ đằng hình cự tượng, làm cho y phun máu tươi, thân hình lập tức bị đánh lui ra xa, thân thể như muốn nổ tung. Y rên rỉ thở dốc, trực tiếp lùi lại hơn trăm trượng, mà cơ năng cũng già đi, sinh cơ giảm bớt, đồ đằng cũng tiêu thất mất một cái.

Mà quanh cánh tay phải của Mạnh Hạo, hư ảnh cự tượng cùng cự hùng vờn quanh, hóa thành quyền thứ hai, đánh lên ngực của tu sĩ thanh diện. Trong nháy mắt, tiếng răng rắc truyền ra, tu sĩ thanh diện này kêu lên thảm thiết, mặt nạ trên mặt cũng bị đánh nát, y phun máu vọt ra xa, thân hình già cả, tu vi gần như sụp đổ.

Quyền thứ ba thì đánh lên người tu sĩ thanh diện cuối cùng, người này có tu vi hơi yếu một chút, chỉ mới bước vào Kết Đan trung kỳ mà thôi, Kết Đan trong cơ thể còn chưa ổn định. Một quyền của Mạnh Hạo đánh bay y ra ngoài hơn bảy trăm trượng, lực lượng khủng bố làm cho y cảm thấy da đầu tê dại không ngừng cuộn trào trong cơ thể, phá hủy tất cả. Hơn nữa phá hủy Kết Đan của y, thân thể y trực tiếp nổ tung, huyết nhục mơ hồ.

Những chuyện này xảy ra cực nhanh, phát sinh chỉ trong nháy mắt, hơi thở tiếp theo, Mạnh Hạo đã xuất hiện trước mặt La Xung, tay phải mang bao tay cánh ve, bóp cổ La Xung, nhấc gã lên cao.

La Xung dưới mặt nạ hoàng kim lộ ra ánh mắt hoảng sợ, thân hình run rẩy, hô hấp dồn dập. Nhưng gã cũng không dám giãy giụa, gã mãnh liệt cảm nhận được, người trước mắt này lộ ra sát cơ càng thêm nồng đậm, làm cho tâm thần y chấn động.

- Yêu Chủ đại nhân nghe ta một lời!

Đóa Lan mang theo vẻ mặt trắng bệch, thấy sát cơ ngập trời của Mạnh Hạo, nàng lập tức gấp gáp mở miệng.

- Chúng ta không có ác ý, trước kia chỉ là hiểu lầm, mong Yêu Chủ đại nhân tha thứ cho sự lỗ mãng của chúng ta. Không biết đây là lĩnh vực của ngài, mong Yêu Chủ đại nhân hạ thủ lưu tình…

- Chúng ta nguyện ý vì hành vi lúc trước trả đại giá!

Đóa Lan yếu ớt nhìn Mạnh Hạo nói.

- Yêu Chủ đại nhân, việc này… việc này chỉ là hiểu lầm, thật sự chỉ là hiểu lầm…

La Xung cũng gấp gáp nói, cảm giác đạp một chân vào bờ sinh tử này, gã đã từng cảm nhận được một lần khi gặp Phương Mộc ở Nam Vực, làm cho gã dù đã về cũng luôn gặp ác mộng.

Lúc này, là lần thứ hai!

Cảm giác lúc này, thậm chí còn mãnh liệt hơn lần trước, khiến cho tất cả cao ngạo của gã tan rã trong nháy mắt.

- Hiểu lầm?

Mạnh Hạo nói với giọng khàn khàn, như là cát đá mài vào nhau, tay trái hắn lấy từ trong ngực ra một viên đan dược, ném vào trong miệng La Xung. Sau đó hắn lại lấy thêm một viên nữa, bắn tới trước mặt Đóa Lan.

- Nuốt viên đan dược này, chuyện này có thể coi như là hiểu lầm!

Mạnh Hạo thản nhiên nói, ánh mắt La Xung lộ vẻ cảnh giác đặc biệt, tuy không biết đan dược kia là gì, nhưng gã cũng có thể tưởng tượng ra tác dụng của nó. Nhưng trong lòng gã cũng không phải là hoàn toàn không có biện pháp gì, gã nghĩ, chỉ cần về tới trong cung, tự nhiên sẽ có người có biện pháp hóa giải.

Đóa Lan lộ vẻ phân vân, có chút chần chừ, nàng có thể không để ý tới sống chết của La Xung, nhưng mà lúc này mà mình không nuốt đan dược này, e là lần mạo phạm này không thể trở nên hòa hoãn.

Nàng cắn răng cầm lấy đan dược, mạnh mẽ ném vào trong miệng, sau đó nàng nhìn về Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo thả lỏng tay phải ra, vung tay áo, không để ý tới mấy người mà đi về phía núi thấp.

- Cút khỏi nơi đây, trong vòng ngàn dặm, kẻ nào bước vào, độc phát thân vong! Yêu đan mà lão phu luyện chế, đan tu trong thiên hạ không người nào có thể giải!

Mạnh Hạo giả trang bộ dạng một ông cụ, đi vào trong động phủ.

Đám người La Xung, Đóa Lan lộ ra sắc mặt khó xử, chần chừ một chút rồi cũng lùi ra sau, nhanh chóng rời đi.

Cho đến khi bay xa hơn hai trăm trượng, mọi người mới chậm rãi dừng lại, nhìn về phía động phủ của Mạnh Hạo.

- Đáng chết… Chờ ta trở lại cung, lập tức phái người tới giết hết!

La Xung sắc mặt khó coi, oán hận mắng.

- Việc này cứ để lão phu đi làm, ta cũng muốn nhìn, kẻ này có bao nhiêu cân lượng, lão phu…

Người nói chuyện là tu sĩ mặt nạ xanh già cả kia, lão nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng. Nhưng khi lão vừa nói được từng đó chữ thì hư không bốn phía có một giọng nói như có như không truyền lại.

- Phong!

Một chữ, ngay khi vừa vang lên, lão tu sĩ mặt nạ xanh liền chấn động thân hình, đám người La Xung hoảng sợ nhìn lại, liền thấy thất khiếu của lão ta tràn ngập ra từng luồng hắc khí, thân hình lão cũng trào ra lượng lớn hắc khí. Nhất là ở trong mắt Đóa Lan, ở trên đỉnh đầu lão già này còn hiện ra một thân ảnh mơ hồ, chính là yêu thân do Mạnh Hạo dùng Phong Chính thuật biến ảo ra.

Yêu thân mơ hồ, giờ phút này từ thiên linh của lão tu sĩ mặt nạ xanh trực tiếp chui vào trong cơ thể. Từng tiếng gào thét thê lương từ trong miệng lão phun ra, cùng lúc đó, lão giãy giụa, nhấc tay phải lên. Dưới ánh mắt hoảng sợ, chấn động của La Xung, gã tận mắt thấy, hai mắt của lão tu sĩ thanh diện này lộ ra vẻ giãy giụa, nhưng tay phải thì vẫn đưa lên, rồi mạnh mẽ tự mình chụp xuống trán mình.

Bùm một tiếng, đầu lão nổ tung, cả người ngã nhoài xuống đất, tuyệt khí bỏ mình.

- Các ngươi tự giải quyết cho tốt!

Thanh âm của Mạnh Hạo lạnh nhạt truyền tới, dần dần biến mất, không gian tĩnh mịch một mảnh.

La Xung run rẩy không ngừng, trong nháy mắt cũng đã gạt bỏ mọi ý niệm trong đầu. Giờ phút này, suy nghĩ duy nhất của gã chính là, đời này tuyệt không bao giờ bước vào trong vòng ngàn dặm quanh đây.

Đóa Lan cũng thở dồn dập không ngừng, mắt phượng nhíu lại, nàng cũng đã từng gặp cái gọi là Yêu Chủ tại Tây Mạc mấy lần, nhưng nàng chưa từng gặp yêu nào quỷ dị như thế.

- Nếu nó hóa thành đồ đằng…

Đóa Lan đột ngột cực kỳ động tâm.

Bốn người trầm mặc, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Ngoài động phủ, khi đám người La Xung rời đi, trong mắt hơn một trăm người nơi này liền lộ vẻ cuồng nhiệt. Tu hành gian nan như thế, tu sĩ rất sùng bái cường giả, Mạnh Hạo cường đại làm cho đám tu sĩ này chấn động tâm thần.

- Thấy được chưa, đây chính là tiên pháp Ngũ gia truyền lại, về sau các ngươi nên thành thật mà tu hành, dựa theo lời ta mà luyện tập. Không qua bao lâu, cũng sẽ lợi hại như vậy!

Anh Vũ chớp mắt, lập tức bay lên, mở miệng nói.

Trong động phủ, Mạnh Hạo cúi đầu nhìn về tay phải của mình, trong mắt lộ ra chút u quang.

- Lực lượng của tay phải, phối hợp với tu vi của ta, lại thêm yêu khí phụ trợ, có thể tùy tiện giết Kết Đan trung kỳ. Nhưng nếu gặp phải Kết Đan hậu kỳ, chỉ có đội mặt nạ Huyết Tiên!

- Nhưng vô luận thế nào, ta với tu vi Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong đã ít có địch thủ trong Kết Đan kỳ. Một khi Hoàn Mỹ Kim Đan thành công, bước vào Kết Đan trung kỳ, lúc đó, tu sĩ có thể tranh cao thấp cùng ta đã cực ít!

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra tự tin mãnh liệt.

Đối với hắn mà nói, giữa Trúc Cơ cùng Kết Đan, chiến lực bản thân có chênh lệch rất lớn.

- Chỉ là tìm kiếm thảo dược cuối cùng thì không khó, nhưng thiên kiếp của Hoàn Mỹ Kim Đan lại là vấn đề lớn!

Mạnh Hạo nhíu mày, đây mới là điểm băn khoăn nhất của hắn. Thiên kiếp Trúc Cơ năm đó đã khủng bố như vậy rồi, nếu không có Huyết Tiên truyền thừa thế chỗ chống cự cho, Mạnh Hạo không có khả năng Hoàn Mỹ Trúc Cơ.

Trong lúc trầm ngâm, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên chớp lóe, linh thức tản ra, truyền ra một đạo ý niệm. Một lát sau, thanh âm vỗ cánh truyền tới, Anh Vũ với một thân tạp mao, lộ vẻ không kiên nhẫn từ bên ngoài bay vào.

- Ngươi muốn làm gì? Không biết Ngũ gia đang huấn luyện những tu sĩ bên ngoài kia sao? Không biết thời gian của Ngũ gia trân quý thế nào sao?

Anh Vũ trừng mắt nhìn Mạnh Hạo.

- Làm thế nào để độ thiên kiếp!?

Mạnh Hạo trực tiếp hỏi.

- Thiên kiếp!?

Anh Vũ sửng sốt, bay quanh Mạnh Hạo một vòng, nhìn tất cả vị trí trên thân thể hắn một vòng, chậc chậc vài tiếng, nó lắc đầu.

- Ai cũng không độ được, ngươi nhất định phải chết! Xem ra tiên điểu thượng cổ Ngũ gia lão nhân gia ta đây, hẳn là nên tính toán tìm chủ nhân mới rồi!

Anh Vũ cảm khái một câu, nó đang định xoay người bay đi, thì Mạnh Hạo vẻ mặt vẫn bình tĩnh, thản nhiên nói một câu.

- Ngay cả độ kiếp thế nào cũng không biết, mà còn tự xưng là tiên điểu thượng cổ!!!

Mạnh Hạo lộ ra biểu tình trào phúng nói.

Vẻ mặt trào phúng của hắn rơi vào trong mắt Anh Vũ, lập tức làm cho lông lá toàn thân nó dựng thẳng lên, nó điên cuồng nhìn chòng chọc vào Mạnh Hạo.

- Ta không biết!? Ngươi dám nói ta không biết!? Ta… ta mới không mắc mưu!

Anh Vũ thở hồng hộc, đang muốn mở miệng thì nó lại lập tức thay đổi lời nói, cúi đầu làm ra bộ dáng nhẹ nhàng đắc thắng, đứng rỉa lông trên mình.

- Ta thấy ngươi chỉ là một con chim Anh Vũ trụi lông mà thôi…

Mạnh Hạo thản nhiên đáp trả, trong lời nói càng thêm châm chọc hơn, hai mắt nhắm chặt, làm ra bộ dáng ta khinh thường nói chuyện cùng ngươi!

Anh Vũ nhất thời nổi giận, trợn mắt hung hăng mổ mấy cái lông của mình, rống lớn.

- Ai nói ta không biết, thiên kiếp đó, người thường có thể vượt qua sao!? Ta biết một phương pháp có thể trì hoãn, áp chế thiên kiếp buông xuống. Nhưng đây là tiên thuật, ta cũng không biết!

- Té ra ngươi vẫn là không biết!

Mạnh Hạo lơ đãng nói.

- Thiên kiếp là cái rắm, năm đó lão tử dùng một hơi liền vượt qua rồi. Dù là hiện tại, đối kháng với thiên kiếp, ta cũng có hơn mười ngàn… không, là hơn một triệu loại phương pháp. Ta cho ngươi biết một loại phương pháp, đó là rễ của tử mẫu kỳ vật, rễ bất diệt thì lá không khô, lá không khô thì rễ bất diệt.

- Như vậy, chỉ cần ngươi bảo vệ cho rễ, dùng lá đối kháng thiên kiếp, vậy là có thể độ thiên kiếp!

- Nhưng loại kỳ vật này, đã ít nay lại càng ít, ít đến nỗi gần như đã diệt sạch rồi. Phải là người có cơ duyên lớn, đại tạo hóa, mới có thể gặp được. Nhìn tướng mạo của ngươi, ta liền biết ngươi chết rồi, ngươi không phải là loại người này, ngươi nhất định phải chết!

Anh Vũ tức giận nói.

Mạnh Hạo nghe tới đây, hai mắt chợt lóe, cẩn thận nhẩm lại lời của Anh Vũ, cảm thấy rất có đạo lý. Đồng thời, trong đầu hắn liên tục xoay chuyển, cố nhớ lại một kỳ vật trong Mặc Thổ này, hoàn toàn tương tự với lời của Anh Vũ!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.