Ngã Dục Phong Thiên

Chương 459: Gả Cho Ai Cũng Không Lấy Ngươi

Chương 330

Hố sâu ở trung tâm Đông Lạc thành sớm đã bị lượng lớn thực vật lấp đầy, ngay cả tầng thứ hai vốn bị hủy nay cũng đã khôi phục như thường. Duy chỉ có chữ ‘NGŨ’ trên gốc đại thụ kia, mặc cho Đông Lạc gia tộc dùng phương pháp gì cũng không thể che dấu, chỉ có thể mặc nó hiện hiển rõ ở nơi đó.

Mà phòng đấu giá này, cách gốc cây đại thụ kia không xa, giờ phút này Mạnh Hạo đến gần phòng đấu giá, thì chỉ cần liếc mắt, cũng nhìn thấy được gốc cây đại thụ ấy. Anh Vũ ở trên vai Mạnh Hạo, sau khi hé mắt nhìn gốc cây đại thụ, thì hiện lên biểu tình cực kỳ cuồng vọng, hất hàm lên, vẻ mặt khinh thường.

Phòng đấu giá không lớn, không thể bằng Tử Vận Tông, chứa được mấy chục ngàn người năm đó. Người tham dự đấu giá hội nơi đây cũng chỉ hơn một trăm, phân tán ở bốn phía xung quanh, đang châu đầu ghé tai vào với nhau, chừa lại một đài cao, ở giữa trung tâm phòng đấu giá.

Người có thể đi vào phòng đấu giá này, đều là những tu sĩ nhận được lệnh bài của Đông Lạc gia tộc. Sau khi Mạnh Hạo lấy ra lệnh bài màu đen của mình, lập tức làm cho tất cả mọi người trong phòng đấu giá này cực kỳ coi trọng hắn, tách ra một vị trí rộng rãi phía trước cho hắn.

Nếu không phải phòng đấu giá này không có gian phòng riêng, e là dùng lệnh bài màu đen, Mạnh Hạo nhất định chiếm được một gian.

Giờ phút này hắn ngồi tại vị trí đầu, vẻ mặt bình tĩnh, nhắm mắt dưỡng thần, chung quanh hắn không có quá nhiều người, thậm chí có thể nói, toàn bộ phòng đấu giá này cũng không có quá nhiều người. Điều này trong đấu giá hội ở Đông Lạc thành, thực sự rất bất thường.

Hiển nhiên là những tin tức lưu truyền những ngày gần đây trong Mặc Thổ, đã khiến nhân tâm hoảng loạn, làm cho không ít tu sĩ rời khỏi thành trì. Lúc này, độ an toàn trong thành trì của Cửu Minh, chắc chắn chẳng bằng được động phủ ở bên ngoài.

Dù sao địch nhân của Mặc Thổ Cung, không phải là tất cả tu sĩ Mặc Thổ, mà chỉ là mấy gia tộc trong Cửu Minh.

Mà dưới hoàn cảnh như vậy, còn có người lựa chọn tới phòng đấu giá này, Mạnh Hạo có thể khẳng định, phàm là người đã đến đây, đều rất tự tin vào bản thân. Hơn nữa một khi chiến loạn xảy ra, sợ là trong thời gian ngắn, không có khả năng tổ chức một hội đấu giá như thế này nữa. Cho nên lần này, phỏng chừng là một lần đấu giá hội cuối cùng, trước khi chiến tranh ở Đông Lạc thành chấm dứt.

- Hẳn là đã tới…

Mạnh Hạo nhắm mắt thầm nghĩ trong lòng, giờ phút này còn cách thời gian bán đấu giá bắt đầu, khoảng một nén hương. Từ bốn phía dần dần không ngừng có người tiến tới, bên người Mạnh Hạo, cũng đi tới hai người tu sĩ, một nam một nữ.

Khi hai người này tới gần, thì cũng là lúc Mạnh Hạo mở mắt ra, hắn nhìn thấy Đông Lạc Hàn cùng với cô gái xinh đẹp Đông Lạc Linh kia. Đông Lạc Hàn mỉm cười, nhưng Đông Lạc Linh lại mang sắc mặt khó coi, bộ dạng có vẻ rất không cam lòng.

- Vậy mà có thể gặp được đạo hữu ở chỗ này, ngày đó từ biệt, còn không biết tục danh của đạo hữu. Chẳng hay có thể cho ta biết được hay không?

Đông Lạc Hàn mỉm cười, đi tới ngồi xuống bên cạnh Mạnh Hạo.

Đông Lạc Linh chần chờ một chút, rồi cũng ngồi xuống một bên khác cạnh Mạnh Hạo.

- Tại hạ họ Mạnh, chỉ là tán tu mà thôi.

Mạnh Hạo cười như không cười, liếc nhìn Đông Lạc Hàn một cái, thản nhiên mở miệng nói. Hắn kết luận nếu đối phương không tìm đến gây phiền toái cho mình, như vậy thì nhất định là có chuyện khác cần giúp đỡ, mà đưa thời gian cuối cùng đưa ra yêu cầu, có lẽ chính là trước hoặc sau đấu giá hội này.

Cho nên giờ phút này khi Đông Lạc Hàn xuất hiện, Mạnh Hạo không cảm thấy ngoài ý muốn, tất cả đã nằm trong sự dự liệu của hắn.

- Mạnh huynh làm gì phải khiêm tốn như vậy, dựa vào thực lực của Mạnh huynh, thì tán tu làm sao có thể so sánh được.

Đông Lạc Hàn khách khí cười một tiếng, ánh mắt giống như tùy ý nhìn lướt qua Anh Vũ tạp mao trên vai Mạnh Hạo, nét mặt hiện lên sự kiêng kỵ khó phát hiện.

Về phần Đông Lạc Linh, sau khi ngồi xuống, liền hung tợn nhìn chằm chằm vào Anh Vũ trên vai Mạnh Hạo, không chuyển mắt. Nếu ánh mắt có thể giết chết chim, thì nàng sớm đã giết chết Anh Vũ không biết bao nhiêu lần.

Mạnh Hạo cười cười, không nói gì, đối phương nếu đã không đề cập tới ý đồ đến đây, vậy thì hắn cũng vui vẻ mà giả vờ hồ đồ. Chỉ là Như Ý ấn trong lòng bàn tay, mấy ngày nay, Mạnh Hạo thủy chung không có cất vào túi trữ vật, mà là cầm trong tay ngắm nghía.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên, Anh Vũ trên vai Mạnh Hạo truyền ra một câu nói không kiên nhẫn.

- Em gái ngươi, ngươi có bệnh à, nhìn chằm chằm Ngũ gia ta làm gì thế?

Câu này vừa ra khỏi miệng nó, liền khiến cho Đông Lạc Linh trợn to mắt, trên mặt nhất thời nổi lên gân xanh, dung nhan xinh đẹp trong nháy mắt liền tím lại, trong khoảnh khắc liền bạo nộ, đứng bật dậy, bị chọc tức tới mức thân hình run rẩy.

Nàng lớn như vậy, nhưng từ trước tới nay, chưa bao giờ thấy một con chim Anh Vũ nào khiến cho người ta hận không thể nuốt sống được như vậy. Ngay sau đó, sự chán ghét của nàng đối với Mạnh Hạo càng tăng.

Đông Lạc Hàn cũng sửng sốt một chút, cười gượng đang muốn mở miệng nói cái gì đó, thì bỗng nhiên Anh Vũ hí mắt một cái, lại mở miệng nói.

- Cổ không có lông, Ngũ gia không thích, trên lưng cũng không có lông, Ngũ gia càng không thích, bộ ngực và mông có vẻ lớn, nhưng thoạt nhìn cũng không có lông. Loại như ngươi, có cho không Ngũ gia, Ngũ gia cũng lười tiếp nhận.

Anh Vũ ngạo nghễ mở miệng, bộ dạng như thể, cho dù ngươi có nhìn ta như thế nào, ta cũng sẽ không thích bộ dáng của ngươi.

Mạnh Hạo có chút nhức đầu, vội ho một tiếng.

Lời nói này, nhất thời làm cho Đông Lạc Linh có cảm giác đầu óc ong ong, ánh mắt lộ ra sự căm giận ngút trời, lại cũng không có cách nào nhịn xuống được, đang lúc muốn bộc phát, thì sắc mặt của Đông Lạc Hàn sa sầm xuống.

- Ngũ muội, ngồi xuống!

Đông Lạc Linh mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía đông Lạc Hàn, cắn chặt răng, tưởng tượng đến an nguy của gia tộc, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đông Lạc Hàn, nàng chỉ có thể mang theo sự ấm ức, mang theo sự phẫn nộ, lựa chọn ngồi xuống. Nàng đã hạ quyết tâm, nếu còn có lần nữa, bất luận là ai bảo mình đi theo đến gặp Anh Vũ cùng với con người ghê tởm kia, nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý.

- Làm cho Mạnh huynh chê cười rồi, tiểu muội tính cách bốc đồng, mong rằng Mạnh huynh bỏ qua cho, hôm nay mang nàng tới nơi này xin lỗi, vậy mà lại sinh chuyện, xin tạ lỗi với Mạnh huynh.

- Đạo hữu khách khí rồi, chuyện ngày đó cũng là hiểu lầm, cũng đừng nhắc lại.

Mạnh Hạo mỉm cười, nhưng trong lòng lại cảnh giác. Lúc trước hắn đoán được gia tộc này sẽ tìm đến mình, đoán chừng là muốn trong đại loạn tập hợp tất cả lực lượng, mà dựa vào thực lực của mình, còn có biểu hiện của Anh Vũ, tất cả đều phù hợp với tư cách chiêu dụ của gia tộc này.

Nhưng nay Đông Lạc Hàn này lại mở miệng nói như vậy, khiến Mạnh Hạo lập tức phát hiện, tựa hồ toan tính của đối phương còn lớn hơn hắn dự liệu một chút.

- Xá muội hơi thiếu quản giáo, hôm nay gia tộc lại có biến cố xảy ra, mong Mạnh huynh bỏ qua cho. Trông Mạnh huynh vô cùng tuấn tú, lại rất lịch sự, ta và huynh mới quen đã thân, ta cũng không xem Mạnh huynh là người ngoài, không biết Mạnh huynh đã có…

Đông Lạc Hàn vừa nói đến đó, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên lóe lên, đang muốn mở miệng thì Đông Lạc Linh đã đứng lên lần nữa.

- Tam ca, huynh có ý gì, lần này huynh bắt muội đi tới đây, trước khi đi huynh nói muội chỉ cần nói xin lỗi là xong, bây giờ huynh lại nói như vậy, muội tuyệt không đồng ý!

- Dù đây là ý của huynh hay là ý của gia tộc cũng đều không có khả năng xảy ra, nếu huynh bức muội, vậy muội thà chết còn hơn!

Đông Lạc Linh ta cuộc đời này sẽ không cùng ai kết thành đạo lữ. Càng sẽ không cùng loại người vô sỉ, hạ lưu, hèn hạ buồn nôn này kết thành đạo lữ!

Đông Lạc Linh nói xong, quay đầu lạnh lùng chằm chằm vào Mạnh Hạo, cũng không che dấu thần sắc chán ghét dùng phản cảm chút nào, trong cái nhìn còn tràn đầy mỉa mai.

- Ngươi cũng đừng si tâm vọng tưởng. Không nói Đông Lạc Linh ta cuộc đời này thề sẽ không kết thành đạo lữ với ai, coi như là có, thì Cửu Minh anh kiệt vô số, bất kỳ một người nào đều hơn xa ngươi. Ngươi xứng sao!

Nói xong, nàng khinh miệt liếc nhìn Mạnh Hạo, rồi xoay người rời đi. Bóng lưng, dáng vẻ của nàng thướt tha mềm mại khiến cho ai nhìn sẽ sinh lòng rung động.

Mạnh Hạo nhíu mày, lúc trước hắn cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của Đông Lạc Hàn. Nhưng khi hắn đang muốn cự tuyệt thì Đông Lạc Linh đã mở miệng, Mạnh Hạo mỉm cười, dứt khoát không nói thêm gì nữa, nhìn về phía đông Lạc Hàn.

Đông Lạc Hàn thầm than một tiếng, việc này không phải là ý của gia tộc, mà là ý của hắn. Hắn cảm thấy trên người tu sĩ họ Mạnh trước mắt này có một sự thần bí mà dù mình nhìn như thế nào cũng không nhìn thấu nên mới nảy sinh ý niệm muốn toàn lực lôi kéo đối phương tiến vào gia tộc.

Nhưng chứng kiến Đông Lạc Linh phản ứng kịch liệt như thế, Đông Lạc Hàn đành cười khổ lắc đầu, áy náy nhìn về phía Mạnh Hạo, không hề đề cập đến việc này nữa, mà trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên mở miệng.

- Tại hạ tới đây, chắc hẳn Mạnh huynh cũng có thể đoán được một, hai. Mặc Thổ sắp đại loạn, Cửu Minh mặc dù không bằng Mặc Thổ Cung nhưng nội tình của Cửu Minh không phải Mặc Thổ Cung có thể so sánh, nếu như đạo hữu gia nhập Cửu Minh thì Cửu Minh sẽ cố gắng đáp ứng các yêu cầu đạo hữu đưa ra.

Mạnh Hạo không có lập tức cự tuyệt, mà trầm tư một lát, sau đó chậm rãi nói.

- Việc này tại hạ không thể quyết định ngay lập tức.

- Không sao, mấy ngày tới Cửu Minh sẽ không ngừng mời chào tu sĩ Mặc Thổ, bất quá nếu muốn mời chào chư vị thì Cửu Minh ta tự nhiên cũng sẽ biểu lộ thành ý cùng thực lực, sắp tới đây sợ là Mặc Thổ Cung cùng Cửu Minh ta sẽ lại có giao tranh, Mạnh huynh sẽ có thể phán đoán xem Cửu Minh ta sẽ bị đơn giản diệt sát hay là không. Sau khi Mạnh huynh quyết định, có thể thông qua lệnh bài nói cho Đông Lạc gia ta biết. Mặt khác lần đấu giá hội này, Mạnh huynh có thể dùng cái lệnh này, tiết kiệm được một ít linh thạch, đây xem như là lễ gặp mặt của tại hạ.

Đông Lạc Hàn nhẹ gật đầu, nếu như Mạnh Hạo trực tiếp đồng ý, ngược lại hắn sẽ có chút ít chần chờ, dù sao việc này cũng không phải việc nhỏ, đối phương không có lập tức cự tuyệt mà xin được cân nhắc thì mới phù hợp lẽ thường.

Đúng lúc này, từng tiếng chuông quanh quẩn, trên đài cao của đấu giá hội, giờ phút này có hào quang lóe lên, sau đó có một thân ảnh hiện ra, đấu giá hội chính thức bắt đầu.

Đông Lạc Hàn mỉm cười ôm quyền, cáo lui rời khỏi phòng đấu giá, hắn muốn đi mời chào các tu sĩ khác, mấy ngày này toàn bộ Đông Lạc gia đều tổng động viên, không ngừng mời chào tán tu gia nhập liên minh.

Buổi đấu giá hội này số người tham dự không nhiều nhưng cực kỳ náo nhiệt, bất quá Mạnh Hạo dần dần phát hiện bên trong phòng đấu giá có ba nhóm người, mặc kệ là vật phẩm gì, chỉ cần bọn họ mở miệng thì người tham dự đấu giá bốn phía sẽ không đấu giá, tuy sắc mặt họ đều có chút khó coi nhưng vẫn nhịn xuống.

Thậm chí ba nhóm người này còn ngầm giao ước với nhau, nếu một nhóm đã ra giá thì hai nhóm còn lại sẽ không ra giá.

Mạnh Hạo nghiêng đầu nhìn thoáng qua, nhưng cũng không thèm để ý, địa phương nào cũng tồn tại chuyện như thế này.

Có lẽ lúc bình thường bọn họ sẽ cẩn thận một chút, dù sao nơi này cũng là Đông Lạc Thành, nhưng giờ là thời buổi loạn lạc, những thế lực nhỏ này thoáng cái trở nên quý giá hơn.

Mạnh Hạo cần mua Lan Linh diệp, đấu giá hội lần này có hơn mười gốc, tuy bởi vì Mặc Thổ sắp đại loạn, cho nên giá cả những dược thảo có thể chữa thương này đều cao hơn trước nhưng Mạnh Hạo cũng vẫn mua được một gốc. Sau đó Mạnh Hạo phát hiện trong phòng đấu giá này có bảy, tám ánh mắt mang theo vẻ tham lam quét về phía mình.

Mạnh Hạo thần sắc như thường, sau khi nhân viên của phòng đấu giá bưng Lan Linh diệp đến, Mạnh Hạo liền cầm Lan Linh diệp cất vào túi rồi đứng dậy chuẩn bị rời khỏi nơi này.

- Vật phẩm được đấu giá kế tiếp là một cán phiên, phiên này là Kết Đan pháp bảo, tên là Mặc Thiên phiên, sau khi triển khai, có uy lực không tầm thường, có thể công có thể thủ, quan trọng nhất là bảo vật này rất kỳ dị, có thể dung đan khí vào trong! Cán phiên này được tìm thấy trong một khu di tích cổ, Đông Lạc gia xin cam đoan phiên này toàn bộ Mặc Thổ chỉ có một kiện.

Khi người chủ trì đấu giá nói xong, lập tức ở phía sau của hắn xuất hiện một nữ tử bưng một cái chậu đi ra, trong cái chậu có một cán phiên lớn bằng lòng bài tay.

Cùng lúc âm thành này vang lên, Mạnh Hạo cũng đang chuẩn bị ly khai thì Anh Vũ trên bả vai hắn bỗng mở to mắt nhìn về phía cán phiên kia, ánh mắt của nó lộ ra vẻ không cách nào tin tưởng.

- Mua nó, nhất định phải mua được nó, vật này đối với ngươi có đại tạo hóa!

Đây là lần thứ nhất Anh Vũ không trực tiếp mở miệng, mà truyền ý thức cho Mạnh Hạo, thanh âm của nó dồn dập bén nhọn, mang theo vẻ không thể nào tưởng tượng nổi.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.