Ngã Dục Phong Thiên

Chương 472: Thiên Lôi Đánh Xuống

Chương 343

Tu sĩ đầu to nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, đáy lòng nổi lên từng trận cảm giác vô lực, bỏ chạy mấy ngày liên tục, không ngừng mà bị đuổi giết, một lần lại một lần cầu cứu rồi tuyệt vọng, đã khiến cho tâm thần tu sĩ đầu to mỏi mệt không chịu nổi. Hơn nữa bởi vì nhiều lần triển khai cấm thuật, thương thế của lão lúc trước thủy chung không thể phục hồi như cũ, càng trở nên nghiêm trọng hơn. Giờ phút này tu vi có thể triển khai, chỉ có khoảng hai ba tầng so với thời kỳ toàn thịnh.

Nổ vang qua đi, Lý gia lão tổ toàn thân gần như hư ảo, nhưng không đợi lão lấy hơi, đạo tia chớp thứ năm đã ầm ầm hạ xuống, khiến lão kêu lên thảm thiết thê lương. Một màn này khiến tu sĩ đầu to xem mà trợn mắt há hốc mồm.

Trong mắt của lão lần đầu tiên ở trước mặt Mạnh Hạo, lộ ra kiêng kị, đối với hồn thể kia, lão cực kỳ đồng tình, theo lão thấy, Mạnh Hạo trước mắt này thật sự là tu sĩ hung tàn nhất trong thiên địa, gần như không chuyện ác nào không làm, nhân thần cộng phẫn.

- Hồn thể này cũng đã như vậy rồi mà hắn lại còn tra tấn như vậy nữa, giữa bọn hắn rốt cuộc có bao nhiêu thâm cừu đại hận chứ. Xem bộ dạng hồn thể này, phỏng chừng trước mắt khó thoát khỏi cảnh hồn phi phách tán.

Tu sĩ đầu to âm thầm cảm khái, trong đầu đối với việc Mạnh Hạo là kẻ tà ác đã trở thành loại suy nghĩ thâm căn cố đế.

- Người này đích thị là rất sợ chết, không có quyết đoán, cho nên mới bị tu sĩ hung tàn này nhiếp hồn, mà lão phu ý chí kiên định, tuyệt không quan tâm việc này. Cho dù là bị nhiếp hồn, cũng chỉ là thừa nhận tra tấn ngắn ngủi cuối cùng trước khi hồn phi phách tán mà thôi.

Tu sĩ đầu to nội tâm kiêu ngạo nói, đang muốn đánh lên mi tâm, nhưng ngay sau đó, thân thể của lão mạnh mễ run run, ý tưởng lúc trước lập tức hỏng mất.

Lão mở to mắt, mang theo không thể tin, cũng có sợ hãi mãnh liệt, bởi vì lão nhìn thấy hồn thể kia ở trong lôi điện như muốn hoàn toàn tán loạn thì bỗng nhiên.

Mạnh Hạo nơi đó hai mắt chợt lóe tử quang, khi mở miệng hộc ra một ngụm hơi thở màu vàng, khí tức này ẩn chứa sinh cơ bản mạng của Mạnh Hạo, tuy nói không nhiều lắm, nhưng sau khi dung nhập hồn thể của Lý gia lão tổ thì lại khiến cho thương thế của đối phương khôi phục mấy phần.

Nhưng gần như vừa mới khôi phục, đạo tia chớp thứ sáu đã nổ vang mà đến, lại ở bên trong sấm sét, truyền ra tiếng kêu thảm thiết, ánh mắt Lý gia lão tổ lộ ra bi ai, mang theo tuyệt vọng, đó là tuyệt vọng muốn sống không được muốn chết chẳng xong.

Nhìn một màn này mà da đầu của tu sĩ đầu to run lên, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, thân mình ẩn ẩn phát run, nguyên bản muốn mở miệng nói ra vài lời hào hùng, giờ phút này đều theo nước miếng nuốt xuống bụng. Còn có tay phải đang nâng lên muốn vỗ xuống kia, lúc này cũng đều theo bản năng mà buông thõng, trong đôi mắt, ngạo nghễ đã bị tuyệt vọng thay thế.

Bởi vì lão bỗng nhiên nghĩ tới chính mình cho dù là tự bạo mà chết, nhưng thân là tu sĩ, chỉ cần thời gian ngắn ngủi trước khi chết, có nhiều phương pháp có thể luyện ra hồn lắm.

Cho dù là tự bạo thì với sự thành thạo của Mạnh Hạo khi tra tấn hồn thể, tu sĩ đầu to cảm giác mình lựa chọn tử vong, có lẽ cũng không phải là một giải thoát chân chính.

Lão có lẽ không sợ chết, nhưng lão sợ là sống không bằng chết.

Mạnh Hạo căn bản là không để ý tới tu sĩ đầu to trước mắt, trực tiếp xem nhẹ, hắn lúc này để ý là lôi đình trên bầu trời này, ánh mắt lại càng tập trung quan sát linh hồn của Lý gia lão tổ.

Hắn phát hiện, khi hồn thể của Lý gia lão tổ sắp hỏng mất thì có không ít lôi đình tản ra, dần dần dung nhập hồn này, cho nên mới có một ngụm sinh cơ làm cho lão khôi phục lúc trước của Mạnh Hạo. Một lần khôi phục này, theo như Mạnh Hạo thấy thì trong hồn thể của Lý gia lão tổ, lôi đình lại càng nhiều thêm.

- Luyện lôi hồn này… Xem ra lôi hồn này, thật là cần phải tế luyện!

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, tiếp tục chờ đợi lôi đình, cho đến khi lại trôi qua nửa nén hương, cuối cùng sau khi lại có một đạo thiểm điện nữa tiến đến, bị Lý gia lão tổ hấp thu xong, thế này mới hấp hối, hướng Mạnh Hạo điên cuồng nguyền rủa, Lý gia lão tổ lại bị thu vào trong mặt nạ huyết sắc.

Lúc này hắn mới như nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nhìn về phía tu sĩ đầu to, tay phải nâng lên, đang muốn trực tiếp giết chết người này, để cho dây leo cắn nuốt, sau đó tinh luyện công pháp này.

Dù sao với thái độ kiên quyết vừa rồi của tu sĩ đầu to thì đều đã cho thấy lão đã ôm tâm niệm phải chết, Mạnh Hạo cân nhắc, chắc hẳn là lão không thể nào tự nói với mình chi tiết của công pháp truyền thừa mà mình cần đến.

Nhưng ngay khoảnh khắc khi tay phải Mạnh Hạo nâng lên, thân thể tu sĩ đầu to mạnh mẽ run run một chút, trên mặt trong khoảnh khắc thế nhưng lại lộ ra khẩn trương cùng sợ hãi mãnh liệt.

- Đạo hữu… Đạo hữu nghe ta một lời, ta biết nơi đặt Tàng Bảo các của tam đại tông, trong đó có không ít tài nguyên tồn tại!

- Tất cả đồ của Kỳ Vật Tông bên trong, đều nguyện dâng tặng cho đạo hữu.

- Ngay cả ta, đạo hữu phàm là cần đến, cho dù là núi đao biển lửa, tu sĩ đầu to ta đều tuyệt không mặt nhăn nhíu mày!

Tu sĩ đầu to nhanh chóng mở miệng, lão giờ phút này thật sự là đã hoàn toàn sợ rồi, nghĩ đến thủ đoạn của Mạnh Hạo mới vừa rồi, lão đã cảm thấy cả người run run, lão cũng không muốn sau khi chết, mà hồn phách còn bị tra tấn như thế.

Mạnh Hạo ngẩn ra, liếc mắt nhìn tu sĩ đầu to một cái, cái nhìn này, lập tức làm cho tu sĩ đầu to hô hấp dồn dập, càng trở nên khẩn trương, phù phù một tiếng quỳ xuống, vẻ mặt kiên quyết, vậy mà còn phát ra thề độc. Lại còn cắn răng một cái, từ trong mi tâm bức ra một luồng hồn huyết tống xuất qua, một khi Mạnh Hạo thu hồn huyết, liền có thể quyết định sống chết của lão.

Tu sĩ đầu to tin tưởng, chỉ có chính mình quyết đoán như vậy, mới có thể chân chính tránh được kiếp nạn này.

Mạnh Hạo hơi suy nghĩ một chút, sau khi nghĩ tới nguyên nhân, tựa tiếu phi tiếu nhìn tu sĩ đầu to, trầm ngâm một lát sau, tay phải nâng lên một phen bắt được hồn huyết.

- Đem cái truyền thừa quỷ dị kia của ngươi thuật lại chi tiết tỉ mỉ cho ta.

Mạnh Hạo thản nhiên nói.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.